Chương 1387:


"Bổn đại tiểu thư chờ ngươi đã lâu, giá trị con người của ngươi cũng rất lớn nha?" Vương Tiếu Yên tuy cảm giác rất quen thuộc với khí tức của người trước mắt, nhưng nàng cũng không có suy nghĩ nhiều, trong lòng nàng duy nhất chỉ có một ý nghĩ đó chính là, tốc chiến tốc thắng, gặp mặt sau đó từ hôn, cho nên bản thân mình lưu lại ấn tượng càng xấu càng tốt.
Vương Tiếu Yên bắt chéo chân, đĩnh đạc ngồi trên mặt ghế, sau đó rít một hơi thuốc, ngậm ngụm khói một lát rồi phun ra.
Vương Tiếu Yên vốn là sát thủ giỏi về việc ngụy trang, giờ phút này bắt chước hút thuốc quả là giống như đúc, người ngoài nhìn vào nhất định sẽ cho rằng nàng là một kẻ nghiện thuốc nặng. Thế nhưng người trước mặt là ai chư, chính là Dương Minh Dương đại sát thủ, rất giỏi về việc quan sát! Hút thật với hút giả tuy thoạt nhìn tương tự, thế nhưng trên thực tế lại rất khác biệt, hút thuốc thật đem khói hít vào trong phổi, cho nên khi hút, đồng thời lồng ngực sẽ hõm vào, thế nhưng nếu là giả vờ, chỉ ngậm trong miệng thôi, lồng ngực sẽ không có hõm lại, cho nên chỉ với chi tiết nhỏ này, có thể phân biệt được thật giả.
Dương Minh cũng không phải là muốn phân biệt vị tiểu thái muội ở trước mắt này biết hút thuốc thật hay là giả bộ, chẳng qua khi phát hiện ra tình huống này, hắn không khỏi buột miệng đùa cợt: "Căn bản là không biết hút thuốc còn làm ra vẻ, thật sự là tức cười, cô có phải bị thiếu i ốt hay không thế?"
Lời nói của Dương Minh quả là cực kỳ ác độc thế nhưng hắn lại không sợ đắc tội với vị tiểu công chúa của gia tộc Hồ Điệp này, bổn ý của Dương Minh chính là có thể đùa bỡn, đắc tội chết vị tiểu công chúa này là tốt nhất, hai người đều mang theo kế sách ác độc gặp nhau, mục đích đương nhiên cũng giống nhau, có thể từ hôn.
"Phi, ngươi dựa vào cái gì mà dám mắng lão nương là thiếu i ốt!" Vương Tiếu Yên lập tức đứng bật dậy, chỉ vào mặt Dương Minh, giận dữ nói: "Ta xem ra ngươi mới bị thiếu i ốt đó!"
Bởi vì Vương Tiếu Yên đứng lên quá gấp, lại không quen với cái giày siêu cao gót này, cho nên lập tức mất thăng bằng, cho dù thân là sát thủ, nhưng mà với tư thế này rất khó bảo trì sa chân, trực tiếp ngã người về phía sau, đặt mông trên mặt đất, trông bộ dạng thật buồn cười!" Hừ, hừ hừ" Vương Tiếu Yên lập tức rên hừ hừ, đau đến nỗi nhe răng nhếch miệng.
"Hử?" Sau khi Dương Minh nghe Vương Tiếu Yên rên hừ hừ, hắn lập tức kinh ngạc! Thanh âm này sao lại quen thuộc vậy? Giống như là. Như là thanh âm của nữ nhân cùng mình ở thời khắc cao trào mà rên rỉ vậy, khiến ký ức của Dương Minh trỗi dậy.
Dương Minh tháo cái kính râm xuống, cẩn thận nhìn khuôn mặt của vị tiểu công chúa này! Lúc trước Dương Minh ôm ý niệm từ hôn trong đầu, một lòng muốn trở mặt với vị công chúa của gia tộc Hồ Điệp, cho nên nguyên bản cũng không có nhìn kỹ dáng vẻ, khuôn mặt của người này! Cho dù có đẹp như tiên cũng được mà có xấu vô cùng lại càng tốt, tất cả đều chẳng có bất kỳ quan hệ gì tới hắn! Nhưng mà hiện tại sau khi nghe thấy tiếng rên kia, hắn mới bắt đầu tập trung nhìn lại, nhìn thoáng cái, hắn không khỏi kinh hãi, tướng mạo của cô gái này giống như từ trong sương mù hoàn toàn thay đổi, nhưng mà khi xuyên qua lớp trang điểm kia, trái lại có phần quen thuộc, rất giống nhau với chủ nhân của tiếng rên rỉ kia! Hắn vận khởi dị năng rồi nhìn xuyên qua đám ngụy trang trước mắt, thấy rõ khuôn mặt thật sự của cô nàng. Ngay sau đó hai viên thủy tinh cầu trong tay Dương Minh" Cạch cạch" hai tiếng rơi xuống mặt đất, hắn bật thốt lên: "Yên Yên, là là.?"
Vương Tiếu Yên đang ôm lấy cái mông, bị đau tới mức chảy cả nước mắt, trong lòng rất khó chịu với tên hôn phu này, đang chuẩn bị đứng dậy to tiếng với hắn một trận để xả mối hận trong lòng, đột nhiên lại nghe thấy hắn hô tên của mình, hơn nữa lại rất thân mật, Vương Tiếu Yên thiếu chút nữa phát điên! Yên Yên là từ ngươi có thể gọi sao? Ngươi có quan hệ gì với ta? Chỉ có người thân nhất của ta mới được gọi, ngươi tính là gì? Vương Tiếu Yên đang muốn mở miệng phản bác, thế nhưng trong giây lát đột nhiên cảm thấy hai tiếng" Yên Yên" này lại có cảm giác quen thuộc nói không nên lời, dường như. hình như là. Vương Tiếu Yên nghĩ tới đây, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn vị hôn phu kia, thoáng cái, khiến nàng quá sợ hãi! Giờ phút này Dương Minh đã tháo cái kính râm ra, tuy đầu vẫn trọc lóc, quần áo trên người vẫn rất ác bá, thế nhưng lúc này, nàng có thể khẳng định hắn chính là Dương Minh.
"Dương Minh?" Vương Tiếu Yên không thể tưởng tượng nổi nhìn người nam nhân trước mắt này, chính vị hôn phu mà mình vô cùng chán ghét, tại sao lại giống Dương Minh đến thế? Ngoại trừ mái tóc ra, ăn mặc khác thường, những thứ khác ngay cả khuôn mặt cũng giống! Lúc trước hắn đeo kính râm, che hơn phân nửa khuôn mặt, Vương Tiếu Yên cũng không thấy được tướng mạo, thậm chí cũng không quan tâm! Bởi vì trong ý nghĩ của nàng, bộn dạng của người này chẳng hề có quan hệ với mình, cho nên nàng há có nhìn kỹ?
Cho nên Vương Tiếu Yên càng không chú ý tới vẻ ngoài của người này, cho dù nghe thanh âm của hắn có phần quen thuộc, cũng không có quá để ý, bởi vì ác niệm trong đầu đã khiến Vương Tiếu Yên rất chán ghét tên hôn phu này, nói chi là phân biệt thanh âm của hắn giống ai?
Nhưng mà từ lúc Dương Minh kêu lên nhũ danh của Vương Tiếu Yên, Vương Tiếu Yên không thể không để ý tới nam nhân trước mắt này, nhưng mà bất quá cũng chỉ là tức giận mà thôi, cái tên này của nàng, đâu phải ai cũng có thể kêu được? Trong nhà ngoại trừ ba ba cùng Mộc quản gia với vị cô cô vừa gặp mặt ra, bên ngoài cũng chỉ có Triệu Oánh cùng bạn trai Dương Minh mà thôi.
Vậy mà người trước mắt này lại có thể kêu lên, Vương Tiếu Yên lập tức ngây ra như phỗng, trên thế giới này có người giống nhau như vậy sao?
Sở dĩ Vương Tiếu Yên không có xác định người trước mắt này là Dương Minh, cũng là bởi vì Dương Minh trong nội tâm nàng quả thực quá khác biệt so với tên trước mặt này! Một người anh tuấn tiêu sái sắc mặt vĩnh viễn mang theo nụ cười tà tà.
"Khụ.cô thật sự là Yên Yên sao?" Dương Minh nhìn người trước mặt lại có thể nhận ra mình, trong lòng càng thêm xác định không thể nghi ngờ. Tuy lúc trước Dương Minh thông qua dị năng phát hiện người trước mắt giống như đúc Vương Tiếu Yên, thế nhưng dù sao bộ dạng cũng quá khác biệt, ý nghĩ của hắn cũng giống y như Vương Tiếu Yên, đều không dám xác định, thẳng tới khi Vương Tiếu Yên nhận ra mình, mới dám tin tưởng người trước mắt chính là Vương Tiếu Yên!
"Khụ.Anh thật sự là Dương Minh sao?" Vương Tiếu Yên lập tức cũng biết thành ngu ngốc! Người trước mặt vô luận là tướng mạo, giọng nói, đều giống như đúc Dương Minh, nói hắn không phải Dương Minh, Vương Tiếu Yên cũng không tin! Bởi vì cho tới bây giờ nàng cũng chưa có nghe qua Dương Minh có anh em sinh đôi gì.
"Vương Tung Sơn? Vương Tiếu Yên? Ta kháo! Vương Tung Sơn là cha em?" Dương Minh im lặng nhắc tới hai cái tên này, lập tức có cảm giác bị người ta đùa bỡn! Hai người này có quan hệ cha con a?
"Dương Minh? Anh là đồ đệ của Vua Sát Thủ? Là vị hôn phu kia của em?" Vương Tiếu Yên cũng bất chấp cái mông đang đau đớn, trực tiếp bò dậy, tiên tay ném điếu thuốc sang một bên, sau đó cũng tháo nốt hai cái giày cao gót xuống, thở phào nhẹ nhõm nói: "Sớm biết là anh như vậy, em cũng chẳng thèm giả trang làm gì, mệt chết đi được!"
"Giả trang. Lời này là anh nói mới đúng nha." Dương Minh lập tức cười khổ nói: "Anh còn phải cạo trọc đầu nữa này, mẹ nó, anh tự dưng biến thành ác bá."
Vương Tiếu Yên cùng Dương Minh cũng không phải kẻ ngu, ngược lại là người tuyệt đỉnh thông minh, bằng không đã làm sát thủ chết yểu rồi! Trong nháy mắt hai người hiểu rõ mọi chuyện! Đó chính là, hai người bị lừa rồi! Hoặc là bị hai lão già trưởng bối ám toán! Phương Thiên cùng Vương Tung Sơn biết rất rõ, mình quen với Vương Tiếu Yên, cho nên mới làm như vậy, mục đích chính là vì để hai người gặp mặt! Nếu như nói Vương Tung Sơn không quen biết Dương Minh, vậy sẽ được coi như hữu duyên, nhưng mà Phương Thiên tuyệt đối không thể không biết Vương Tiếu Yên! Lúc trước đi Vân Nam còn mang theo cả Vương Tiếu Yên nên nàng cũng đã gặp qua Phương Thiên, mà lão cũng biết tên của Vương Tiếu Yên! Bây giờ nghĩ lại, lúc đó Phương Thiên nói với giọng rất cổ quái, lại còn ẩn chứa" huyền cơ" nữa! Lúc đó lão nhất định đã biết thân phận của Vương Tiếu Yên, chỉ là không có nói ra mà thôi! Dương Minh tức giận đến nỗi không kìm được, nhưng cũng không có biện pháp, hai lão gia hỏa này, quả thực không có yêu trẻ kính già, trách không được lúc trước không ngừng nói nếu từ hôn mình nhất định sẽ hối hận, quả nhiên là còn có một tầng thâm ý khác.
"Cha?" Giờ phút này Vương Tiếu Yên cũng ý thức được mình đã bị người chơi xỏ, trước đây chính mình đã nhiều lần nhắc tới cái tên Dương Minh này trước mặt cha, bất luận là lúc nói chuyện qua điện thoại, hay khi về nhà, gần như lúc nào cũng treo cái tên này lên miệng, vậy mà cha già lại chẳng nhắc tới cái tên của vị hôn phu chính là Dương Minh một chút nào cả! Nếu như nói Phương Thiên không biết còn có thể, dù sao lão cũng không biết thân phận của mình, thế nhưng cha lại không thể không biết, chuyện này rất rõ ràng, chính cha với Phương Thiên thông đồng kết phường chơi xỏ mình với Dương Minh! Trách không được lúc trước cha nói vị hôn phu kia đã giải quyết hết phiền toái cho gia tộc. Hơn nữa có thể còn có thể thoải mái sai bảo gia tộc Buffon, Dương Minh vốn là sư phụ của sư phụ của Lão Buffon, muốn làm chuyện này quả thực quá dễ dàng.
Nghĩ tới đây Vương Tiếu Yên lập tức tức giận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi nhìn vẻ mặt cười khổ của Dương Minh, nàng đột nhiên cười" hi hi" rồi nói: "Anh bị gạt rồi?"
"Nói nhảm à, anh không bị gạt, sao lại trang điểm thành bộ dạng này?" Dương Minh bất đắc dĩ nhún vai nói: "Sớm biết là em mà nói, anh cần gì phải tốn khí lực như vậy? Như vậy chẳng phải là bị bệnh sao?"
"Hừm, nhưng mà đầu anh lại trọc lóc, rất thú vị nha!" Vương Tiếu Yên nhìn đầu Dương Minh, không nhịn được cười.
"Thôi đi, nhìn bộ dạng của em còn tức cười hơn đó." Dương Minh đặt mông ngồi xuống vị trí đối diện với Vương Tiếu Yên, hai người đã xác nhận được thân phận của nhau, tự nhiên cũng thoải mái hơn rất nhiều, không có câu thúc như lúc trước.
"Không phải là đều vì anh cả sao?" Vương Tiếu Yên hừ một tiếng nói: "Em tới từ hôn, hao hết tâm tư, không phải là muốn ở một chỗ với anh sao?"
"Không phải anh cũng thế sao?" Dương Minh nhún vai, vô tội nói: "Bộ dạng của anh thật tức cười , ngay cả tóc cũng cạo sạch, khi về thể nào cũng bị cười cho thối mũi."
"Anh? Anh còn nghĩ tới chuyện này? Dù sao anh cũng có nhiều nữ nhân như vậy, cũng không phải chỉ một mình em?" Vương Tiếu Yên hừ một tiếng, thanh âm có phần chua chua, hiển nhiên nghĩ tới chuyện Dương Minh không chỉ có một mình mình.
"Vậy cũng phải có tình cảm làm trụ cột mà." Dương Minh xấu hổ nói: "Anh không có quen biết gì, như vậy há có thể không từ hôn?"
"Anh giả trang thành bộ dạng này là vì sợ em vừa ý sao?" Vương Tiếu Yên nhìn Dương Minh, sau nửa ngày cuối cùng không nhịn được mà bật cười.
"Đúng vậy, anh muốn biến thành một kẻ vừa ác vừa tục một chút thế thì em mới có thể tránh xa, nhưng không ngờ em cũng có ý nghĩ này, sớm biết như thế, anh không bao giờ làm chuyện này." Dương Minh nói.
"Đúng rồi, anh là đồ đệ của Vua Sát Thủ? Trước kia sao không thấy anh nói qua?" Vương Tiếu Yên nhíu nhíu mày, có chút bất mãn vì Dương Minh giấu nàng chuyện này: "Sao anh không sớm nói cho em biết?"
"Sư phụ bảo anh không được nói lung tung!" Dương Minh cười khổ nói: "Trái lại em đó, sao lại không nói trước em là đại tiểu thư của Gia tộc Hồ Điệp?"
"Em. Chuyện trong gia tộc, em cũng không thể nói lung tung." Vương Tiếu Yên cũng thấy, chuyện này không thể trách Dương Minh được, mình không thể tùy tiện nói, Dương Minh tự nhiên cũng không thể tùy tiện nói.
"Trách không được, trên người của em lại có hình xăm một con hồ điệp." Dương Minh đột nhiên nghĩ tới hình xăm trên người Vương Tiếu Yên, hắn vừa cười xấu xa vừa nói.
Vương Tiếu Yên lập tức đỏ mặt nói: "Anh nói lung tung cái gì vậy."
"Anh nào có nói lung tung?" Dương Minh cười hắc hắc nói: "Anh xem ra, tám phần mười là do cha em cùng với sư phụ anh thấy chúng ta phản đối cuộc hôn nhân này, cho nên mới làm ra chuyện này để đùa giỡn hai ta."
"Cha!" Vương Tiếu Yên tự nhiên cũng nghĩ tới khả năng này, vừa rồi tức giận muốn gọi cha tới hỏi cho ra nhẽ, nhưng mà lại bị Dương Minh cắt đứt, lúc này thấy Dương Minh nhắc tới, cho nên nàng lập tức kêu to.
"Ha ha, hai đứa đã gặp mặt rồi à, cảm thấy không tồi đúng không, chúng ta có nên thương nghị lùi cuộc hôn nhân này lại không nhỉ?" Vương Tung Sơn cười ha hả đẩy cửa đi vào.
"Cha! Người người người." Vương Tiếu Yên tức khí nói: "Cha nói xem, có phải là cha cố ý hay không?"
"Cố ý? Cố ý gì?" Vương Tung Sơn ra vẻ không biết, gãi gãi đầu, kỳ quái nhìn Vương Tiếu Yên, nói: "Yên Yên, con đang nói gì vậy? Được rồi, chúng ta bàn chuyện từ hôn thôi, miễn cho việc bị người ta cười nhạo!"
"Chú Vương. Ngài đừng làm rộn, có phải chú đã sớm biết rồi không?" Dương Minh cũng không thể lớn giọng nói như Vương Tiếu Yên, dù sao người trước mắt cũng không phải là Phương Thiên, hắn với Phương Thiên có thể thoải mái được, thế nhưng đối với Vương Tung Sơn lại không được, chí ít người ta cũng là cha của Vương Tiếu Yên, là trường bối của mình.
"Ngươi ngươi ngươi là. Thật là Dương Minh sao?" Vương Tung Sơn đột nhiên thấy Dương Minh, sau đó sợ hãi than, bộ dạng của Dương Minh tại sao biến thành thế này? Buổi sáng hắn đâu có giống như vậy? Giờ phút này Dương Minh tuy đã tháo kính râm xuống, nhưng mà cái đầu trọc lóc, cái nhẫn to bản cùng với bộ áo choàng kỳ quái vẫn có thể nhận ra bộ dạng ác tục cực kỳ của hắn.
"Là cháu." Dương Minh nhẹ gật đầu nói. Dương Minh có phần xấu hổ, chuyện tình trước mắt chính là do Vương Tung Sơn cùng Phương Thiên đạo diễn, nhưng rõ ràng mình rất muốn từ hôn, thậm chí không tiếc hết thảy mọi giá cũng phải đạt được mục đích! Vương Tung Sơn không chỉ một lần nhắc nhở mình, vạn lần sau này không nên hối hận, nhưng mà mình lại trực tiếp cự tuyệt, cho nên bất kể nói thế nào chuyện này Dương Minh vẫn hơi đuối lý.
"Dương Minh, cái con thỏ nhỏ chết kia, lúc trước con không phải nhất định muốn từ hôn sao?" Còn không đợi Vương Tung Sơn trả lời, thanh âm hèn mọn bỉ ổi của Phương Thiên đã truyền tới, ngay sau đó Phương Thiên xuất hiện, nói: "Ta thành lập hôn ước cho con, tự nhiên có thể làm con thỏa mãn, hiện tại con có thỏa mãn hay không? Đại tiểu thư của gia tộc Hồ Điệp, không tệ đúng chứ?"
Phương Thiên nói với hắn nhưng ánh mắt lại chuyển tới người Vương Tiếu Yên, tiếng cười tựa như con vịt, sau đó ngây ngốc nhìn Vương Tiếu Yên: "Này. Lão Vương, đây là con gái lão à?"
"Nhìn xem đồ đệ của lão đi, sẽ biết đó có phải là con gái của tôi hay không." Vương Tung Sơn cười khổ, trái lại thật khó đoán tâm cơ của hai người tuổi trẻ này, có thể cùng nghĩ giống nhau, dùng cùng một loại biện pháp để khiến đối phương chán ghét nhau.
Phương Thiên nghe Vương Tung Sơn nói như vậy, lập tức cũng minh bạch dụng ý của Vương Tiếu Yên khi trang điểm như vậy, nàng có ý nghĩ giống y như Dương Minh. Nghĩ tới đây, lão ha ha cười nói: "Hai tiểu gia hỏa này thật là."
"Phương lão đầu, lão cố ý cười con hả?" Sắc mặt của Dương Minh đỏ lên, rất khó chịu.
"Hừ, lúc trước con cự tuyệt hôn ước mà ta đã sắp sẵn, lúc ấy sao con không suy nghĩ xem ta có vui hay không?"
Phương Thiên vừa trừng mắt phản bác nói: "Tốt lắm, hiện tại ta đồng ý cho các con từ hôn, hai người các con cũng đã gặp mặt, hiện tại nghiên cứu chuyện từ hôn thôi."
"Chú Phương, ngài cố ý chọc giận cháu hở?" Vương Tiếu Yên vừa thấy được thân ảnh Phương Thiên, cũng nhớ tới lần trước mình đi Vân Nam đã được gặp vị nam nhân thần bí kia, người này nguyên lai chính là Vua Sát Thủ đỉnh đỉnh đại danh Phương Thiên! Một người bình thường như vậy lại có thanh danh rất hiển hách, nhưng mà xem ra lão cũng hèn mọn bỉ ổi giống như cha mình, già mà không đứng đắn.
"Hai người các anh già rồi mà không biết xấu hổ à!" Giờ phút này Vương Nhược Thủy cũng bước vào, khi nàng ở bên ngoài phòng ăn, đã hoàn toàn thấy hết một màn phát sinh, lúc trước khi nghe được kế hoạch của Vương Tung Sơn, chẳng qua nàng cảm thấy hơi ác, sau khi chứng kiến cảnh này, nàng liền đi vào nói:
"Hai người các anh làm như vậy, rõ ràng là muốn chia rẽ bọn họ, các anh có biết hay không? Chuyện này sao có thể giỡn được chứ?"
Bởi vì lúc trước Vương Nhược Thủy cùng Phương Thiên đã phát sinh chuyện lầm lỡ, cho nên đối với chuyện này rất rõ, nàng không hi vọng chuyện này phát sinh trên người cháu gái, cho nên giờ phút này mới quyết liệt như vậy.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1387


Báo Lỗi Truyện
Chương 1387/2205