Chương 1384:


Buổi chiều cả gia tộc Hồ Điệp đều trở nên bận rộn, bởi vì hôm nay là một ngày đặc biệt, là lần đầu tiên đại tiểu thư Vương Tiếu Yên gặp mặt cô gia tương lai!
Nhưng mà bởi vì là lần gặp mặt trước khi đính hôn, cho nên bên trong gia tộc giăng đèn kết hoa rất bận rộn, thế nhưng bên ngoài lại rất trầm. Dù sao chuyện này thuộc về vấn đề cá nhân, cũng không phải là nghi thức đính hôn!
Nhìn đám người đang rất bận rộn, trong lòng Dương Minh cũng thoáng có chút khẩn trương. Mình tới để từ hôn, buổi tối chỉ gặp mặt một chút coi như là hình thức mà thôi nhưng giờ sao lại làm quá như thế này? Nhìn kiểu này, cứ như là đính hôn thật vậy.
Thật khó có thể tưởng tượng, sau khi mình từ hôn với đại tiểu thư bọn họ, đám đệ tử sau khi biết được tin này không biết có cảm giác ủy khuất phí công hay không! Hiện tại bọn họ hẳn là chưa biết, buổi gặp mặt này chỉ là hình thức mà thôi!
Trong mắt bọn họ, lần đầu tiên đại tiểu thư gặp mặt cô gia tương lai đó là một việc trọng yếu cỡ nào, tự nhiên không dám trậm trễ, đem trong ngoài gia tộc bố trí một chút cũng không có gì đáng trách. Dương Minh âm thầm cười khổ, cũng thật làm khó cho đám hạ nhân này.
Giống Dương Minh, Vương Tiếu Yên giờ cũng có tâm trạng như vậy. Nàng nhìn đám người nhà vì mình bận rộn như thế, trong lòng Vương Tiếu Yên cũng không dễ chịu, dường như có một loại cảm giác lừa người vậy. Đám người trong nhà vẫn không hay biết, chó thể nhìn ra được, bọn họ thật lòng cao hứng vì mình, dù sao Gia tộc Hồ Điệp gả chồng cho con gái cũng là một chuyện lớn không thể lớn hơn, thế nhưng trong lòng Vương Tiếu Yên lại rõ nhất, buổi gặp mặt tối nay, đơn giản chỉ là diễn mà thôi, kết quả cuối cùng bây giờ có thể đoán ra được.
Nghĩ tới đây, trong lòng nàng lại có cảm giác quái lạ với vị hôn phu chưa từng gặp mặt kia, đến để từ hôn còn làm lớn như vậy, khiến cho gia tộc Hồ Điệp hao phí hết nhân lực!
Nếu Dương Minh biết Vương Tiếu Yên nghĩ gì, phỏng chừng hắn sẽ dở khóc dở cười, thầm nghĩ, điều này có quan hệ gì với mình? Ngươi nghĩ rằng ta tới đây là vì ngươi sao? Nếu không phải bất đắc dĩ, ta cũng không chạy xa thế đâu! Tới nơi này là cho Gia tộc Hồ Điệp các ngươi mặt mũi, nói cách khác từ hôn bất quá cũng chỉ là chuyện bình thường, căn bản không cần ta phải chạy xa như vậy. Huống chi ta còn giải quyết cho Gia tộc Hồ Điệp các ngươi một chuyện đại phiền toái như vậy, ngươi còn không cảm kích ta, còn ở chỗ này oán ta, thật sự là quá oan uổng đi!
Vừa mở cửa phòng, thấy một đám đệ tử đều ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt tươi cười, trong lòng Vương Tiếu Yên bất chợt cảm thấy chua xót, lúc này, chỉ sợ làm mấy người này thất vọng rồi. Nàng nhẹ thở dài, rốt cuộc nhịn không được bấm số điện thoại gọi tới phòng Vương Tung Sơn.
"Cha, là con Yên Yên!" Vương Tiếu Yên thoáng do dự sau đó nói: "Con có chút chuyện muốn nói với cha!"
"Chuyện gì mà ấp a ấp úng như vậy, con là con gái của ta, có cái gì mà không thể nói chứ?" Giờ phút này tâm tình của Vương Tung Sơn đang rất tốt, vừa rồi Dương Minh đã giải quyết giúp hắn một chuyện đại phiền toái, hơn nữa nghĩ tới chuyện tối này con gái gặp mặt Dương Minh, trong lòng hắn lại cảm thấy rất thú vị, cho nên đối với cuộc điện thoại này của Vương Tiếu Yên, lão cũng làm ra vẻ rất ôn hòa.
"Cha, con cảm thấy, đám người hầu nhà chúng ta hình như nhiệt tình quá mức. Buổi tối chỉ gặp nhau một chút, hơn nữa là thương nghị chuyện từ hôn, bố trí hỉ sự trong nhà như vậy, dường như."
"Ha ha, Yên Yên, thì ra là con muốn nói tới chuyện này?" Vương Tung Sơn thầm nghĩ, đương nhiên là phải bố trí cho thật tốt, sau khi ngươi gặp mặt Dương Minh, có khi còn thương nghị chuyện kết hôn a, ngươi tưởng là thật sự từ hôn sao? Nhưng mà, lời này không thể nói.
"Đúng vậy, con nhìn mặt bọn họ người nào cũng vui sướng, nếu để cho bọn họ biết, chúng ta chỉ làm cho có mà thôi, khẳng định bọn họ sẽ thất vọng." Vương Tiếu Yên thở dài nói.
"Hài tử ngốc, lần đầu tiên con gặp mặt vị hôn phu, đó cũng là chuyện đại sự mà!" Vương Tung Sơn nói: "Chuyện tình từ hôn, hiện tại chỉ có mấy người chúng ta biết, đám đệ tử cùng người hầu còn chưa biết, trước khi con gặp mặt người ta, chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, nếu không, lần đầu gặp mặt giữa hai người còn ý nghĩa gì nữa? Chúng ta chính là muốn cho người ngoài nhìn, hai người các con từ hôn, cũng không phải chỉ vì một phía, mà là do hai người gặp mặt, cảm thấy đều không thích hợp, cho nên mới từ hôn."
"Nói cũng đúng." Vương Tiếu Yên nghe xong cha nói, cũng biết sự thật là như vậy: "Nhưng trong nội tâm của con lại có chút khó chịu!"
"Không việc gì, bố trí như vậy là tốt rồi, coi như sớm chuẩn bị làm lễ đính hôn cho con đi, sau khi chuyện này chấm dứt, con hãy đem bạn trai về nhà, vừa vặn đỡ phải chuẩn bị!" Vương Tung Sơn cười nói.
"Cha, người thật đáng ghét!" Vương Tiếu Yên bị Vương Tung Sơn nói vậy có chút xấu hổ, oán trách vài câu, trái lại không vì chuyện này mà phiền lòng nữa, dù sao khi Dương Minh tới cũng không phải chuẩn bị, vậy cứ coi như là chuẩn bị trước đi." Tốt lắm, tốt lắm." Vương Tung Sơn nói: "Cha không nói nữa, con nên trang điểm đẹp một chút nhé, buổi tối nay dù sao cũng nên làm cho tốt một chút." " Con không trang điểm đâu."
Vương Tiếu Yên chép miệng, nữ vì vui mừng mà trang điểm, chính mình vì vị hôn phu chưa từng gặp mặt chuẩn bị từ hôn mà trang điểm? Vạn nhất trang điểm đẹp, hắn lại nhìn trúng mình thì sao? Vương Tiếu Yên không thèm làm loại chuyện này!
"Tối thiểu cũng phải trang điểm một chút chứ!" Vương Tung Sơn không thể làm gì khác đành lắc đầu nói: "Cũng đừng khiến gia tộc mất mặt. Nếu không lầm, nếu vị hôn phu kia của con mà thấy con quốc sắc thiên hương như vậy, trong lòng hắn sẽ vì chuyện từ hôn mà hối hận đó!"
"Con không thèm quản hắn nghĩ gì! Thôi, con biết rồi!" Vương Tiếu Yên không vui đáp lời, trong lòng lại cân nhắc, mình tại sao không trang điểm dọa người một chút, vạn nhất sự thật như lời cha nói, đối phương đổi ý thì làm sao giờ?
Đối phương nếu đột nhiên thay đổi chủ ý, không đồng ý từ hôn, lúc đó sẽ xuất hiện rất nhiều phiền toái, coi như chính mình muốn cứng rắn từ hôn, Gia tộc Hồ Điệp cũng sẽ rơi vào tình cảnh không giữ lời hứa, cho nên Vương Tiếu Yên âm thầm hạ quyết định, ta sẽ không cho ngươi cơ hội đổi ý, ta sẽ cho ngươi cảm thấy lựa chọ từ hôn là vô cùng sáng suốt.
Hừ hừ, chờ coi nhé, ta sẽ cho ngươi thấy gặp ta chính là ác mộng của ngươi! Thấy một lần sẽ không bao giờ muốn gặp lại nữa.
Mà Dương Minh đang ở trong phòng khách tự nhiên cũng cảm thấy được không khí của Gia tộc Hồ Điệp lúc này hơi khác, vốn đang cho rằng bọn họ chỉ bố trí qua loa một chút, thế nhưng lại không nghĩ ra, tỉ mỉ không thể tỉ mỉ hơn, thậm chí có cả người chuyên may y phục riêng cho gia tộc cũng tới đo thân thể Dương Minh, vì hắn mà may gấp một bộ tây trang!
Điều này làm cho Dương Minh có phần dở khóc dở cười, điều này quan trọng sao? Chỉ gặp mặt một chút cũng phải mặc tây trang! Đây rốt cuộc là từ hôn hay là đính hôn vậy?
Rơi vào đường cùng Dương Minh chỉ có thể tới gian phòng của Phương Thiên: "Con bảo này Phương lão đầu, Hồ Điệp bị sao vậy? Sao tự nhiên lại như vậy? Quá phô trương đi?"
"À ừ ừ." Phương Thiên ngẩng đầu nhìn Dương Minh, sau đó không nói gì thêm nữa.
"À cái gì? Phương lão đầu, con hỏi sao lão không nói?" Dương Minh chỉ nghe Phương Thiên à một tiếng, sau đó không thấy hắn nói gì nữa, Dương Minh có phần khó thở, gia hỏa này sao lại cười cười gì vậy?
"A?" Phương Thiên lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn Dương Minh, sau đó lại a một tiếng, nhưng lần này ngữ khí có vẻ là một câu hỏi.
Dương Minh mở to hai mắt nhìn, cẩn thận đánh giá Phương Thiên, lập tức phát hiện nguyên nhân trong đó, trên lỗ tai lão tiểu tử có đút một cái tai nghe điện thoại! Trách không được mình nói chuyện mà hắn không có nghe được!
Dương Minh thiếu chút nữa tức thổ huyết, quả thực vừa rồi giống như nói chuyện với tên điếc vậy? Trách không dược lão ngoại trừ chỉ nói a với ừ mà thôi!
Dương Minh bước nhanh vào, một tay kéo ống nghe trên tai Phương Thiên, đặt lên tai mình, hắn muốn nghe xem có chuyện gì mà khiến lão nghe có vẻ say sưa vậy." Lại nói Trương Tam cầm lấy một cây đại đao bổ về phía Vươn Nhị Ma Tử."
Bình thư? [ Bình thư: một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ] Dương Minh nghe một đoạn, sau đó khuôn mặt trở nên cổ quái, tại Châu Âu cũng có thể thu được radio trong nước sao? Cái này cũng quá thần kỳ đi?
"Cách nửa vòng trái đất, tín hiệu cũng mạnh quá đi?" Dương Minh mở to hai mắt nhìn, kinh hãi khó hiểu.
"Đây là Nham Mộc Tỳ Sương, Đổng Quân đưa cho ta." Phương Thiên trợn trắng mắt nói: "Trí tưởng tượng của ngươi đúng thật là phong phú, so với tên Ngư Nhân Nhị Đại kia còn lợi hại hơn."
"Nham Mộc Tỳ Sương kia là ai? Đó là cái gì?" Dương Minh nhất thời khó hiểu nhìn Phương Thiên.
"Cái này cũng chưa từng nghe qua sao?" Phương Thiên khinh bỉ liếc mắt nhìn Dương Minh, lấy từ trong lòng ra một cái hộp hình vuông, quơ quơ trước mắt Dương Minh, nói: "Trông thấy không? Có thể download Bình thư vào trong này, khi nào muốn nghe thì nghe, muốn nghe đoạn nào thì nghe."
Dương Minh nhìn Phương Thiên tìm tòi cái gì đó, hắn lập tức thấy trước mặt tối sầm lại, té ngã xuống nền, bởi vì trong tay Phương Thiên chính là một bộ séc!
Nham Mộc Tỳ Sương? Quá cường đại, quá kinh thế hãi tục đi, Dương Minh thầm nghĩ, sức tưởng tượng của lão nhân ngài thật là phong phú đi.
Nhìn Dương Minh té nằm dưới sàn, Phương Thiên rất kỳ quái vân vê cằm, tự nhủ: "Không phải chứ, đồ chơi này rất thông thường mà, hiện tại Nham Mộc Tỳ Sương rất thật mà, đều là tại lão già kia, lão cũng không phải chưa từng thấy qua đồ vật này chứ?"
Nham Mộc Tỳ Sương? Dương Minh xoa xoa mồ hôi trên mặt, lão nhân này cũng quá cường đại đi.
"Lúc trước con nói chuyện với lão, lão không nghe thấy sao?" Dương Minh túm lấy cái MP3 trên tay Phương Thiên, đặt qua một bên, sau đó hỏi.
"Có nghe thấy." Phương Thiên gật đầu.
"Nghe được sao không trả lời?" Dương Minh dở khóc dở cười nhìn Phương Thiên.
"Ta có trả lời mà." Phương Thiên ngiêm trang nói.
"A, là có ý gì?" Dương Minh trợn trắng mắt nói: "Con cảm thấy làm như vậy quá long trọng, sợ là có chút không ổn?"
"Không sao, có gì mà không ổn chứ." Phương Thiên gãi đầu nói: "Con không dùng tới, vậy để cho ta cùng Nhược Thủy dùng."
Dương Minh lập tức cười ngất, thì ra gia hỏa này có ý nghĩ này?
Nhìn vẻ mặt cổ quái của Dương Minh, Phương Thiên cười hắc hắc nói: "Tốt lắm, nói thật, lần từ hôn này chỉ có ta cùng Vương Tung Sơn hai lão gia hỏa biết, mà đám người hầu cùng đệ tử của Gia tộc Hồ Điệp lại không biết nội tình, nếu như để tất cả mọi người biết mà nói, vậy làm ra chuyện này có ý nghĩa gì nữa?"
"A, cũng có khả năng này sao, như vậy với năng lực như ta, khẳng định lão ấy sẽ không buông tha đâu." Phương Thiên lặng lẽ cười nói: "Nếu là ta, ta cũng không buông tha cho con, lúc này nếu như không lầm Vương Tung Sơn sẽ giữ con ở lại Gia tộc Hồ Điệp đó!"
"Ô mợ, con còn rất nhiều chuyện đó!" Dương Minh rụt rụt vai nói: "Sớm biết như vậy đã không giúp bọn họ giải quyết phiền toái, ài ài, xem ra lựa chọn sai rồi!"
"Đó chính là chuyện của con, tự con quyết định đi." Phương Thiên không kiên nhẫn được phất tay nói: "Tốt lắm, ta còn phải tiếp tục nghe Bình thư, con đi chỗ khác chơi đi."
Cái gì mà tự mình đi chơi đi? Dương Minh thấy Phương Thiên không để ý tới mình nữa, lão đang đút phone lên tiếp tục nghe" Nham Mộc Tỳ Sương" . Dương Minh đành phải rời khỏi phòng.
Trong lòng hắn cũng đang thầm nói: từ ngữ khí ngày hôm qua của Vương Tung Sơn đối với mình mà xem, rất có khả năng lão sẽ đổi ý nha! Không phải thật sự biến mình thành con rể của Gia tộc Hồ Điệp chứ? Cũng không phải Dương Minh Dương Minh, mình ra tay xuất lực không ngờ đã biểu hiện quá cường đại rồi, chỉ cần trực tiếp gọi một cuộc điện thoại đã giải quyết được khó khăn cho Gia tộc Hồ Điệp, điều này nhất định khiến Vương Tung Sơn động dung, kể từ đó chính mình rất có thể trở thành con rể của Gia tộc Hồ Điệp, như vậy sẽ trở thành cánh tay trợ lực rất lớn cho gia tộc này, mà hiện tại thực lực của gia tộc Hồ Điệp cũng được nâng lên một bậc.
Dương Minh tự hỏi, nếu chính mình ở vào địa vị của Vương Tung Sơn, tự nhiên cũng sẽ có ý nghĩ như vậy. Đây cũng không phải là Dương Minh quá YY.
Nghĩ tới đây Dương Minh lại cảm thấy, buổi tối này mình gặp mặt tiểu công chúa của Gia tộc Hồ Điệp, ngàn vạn lần đừng có lọt vào mắt xanh của nàng! Lúc trước Dương Minh còn ôm thái độ thờ ơ, dù sao cũng chỉ là làm cho có mà thôi, thế nhưng hiện tại Vương Tung Sơn đã có tâm tư, nếu như vị tiểu công chúa của Gia tộc Hồ Điệp coi trọng mình, một khi hai người liên hợp, hơn nữa Vương Nhược Thủy lại có tình ý với Phương Thiên, chính mình rất có khả năng biến thành thông hôn! Dương Minh không thể không phòng a!
Nghĩ thông suốt từng chi tiết, Dương Minh không khỏi cả kinh, trên đầu đầy mồ hôi lạnh, xem ra chính mình phải làm chút chuyện, bằng không bản thân mình anh tuấn tiêu sái như vậy, rất có khả năng người ta sẽ chấm mình a!
Không thể nói trước được, cũng chỉ có thể giả bộ, hóa trang bản thân thành một bộ dạng khiến nữ tử ghét nhất mà thôi, để khi vị tiểu công chúa kia thấy mình sẽ không muốn gặp lại nữa, như vậy mới có thể vĩnh viễn diệt trừ hậu hoạn! Ài, vì đại nghĩa, Dương Minh anh tuấn tiêu sái siêu cấp sát thủ ta cũng phải làm kẻ xấu xí một ngày mà thôi!
Khiến Vương Tiếu Yên không ngờ chính là, Dương Minh cũng có ý nghĩ giống nàng! Đây thật là một chuyện trùng hợp thú vị.
Buổi tối cả Hồ Điệp bảo đều tràn ngập không khí vui mừng, Vương Tung Sơn thấy thời gian đã tới, vậy mà Vương Tiếu Yên còn chưa ra khỏi phòng, lão có phần sốt ruột, đi lên gõ cửa: "Yên Yên, tới giờ gặp mặt rồi, con sao còn chưa ra vậy?"
"Cha, cha không phải nói con phải trang điểm thật kỹ đó sao? Con đang trang điểm mà!" Vương Tiếu Yên nhìn đồng hồ trên cổ tay, không phải là còn nửa tiếng nữa sao? Gấp cái gì? Chính mình nếu bây giờ đi ra ngoài, nhất định cha sẽ đuổi trở lại bắt trang điểm lại, đợi tới phút cuối cùng, cho dù cha không hài lòng, cũng không có cách nào.
"Hả.Vậy con nhanh lên đó." Nghe con gái nói vậy, Vương Tung Sơn cũng không còn cách nào khác, chỉ đành đứng ở cửa chờ.
Mà bên kia, Dương Minh cũng đang chuẩn bị. Giọng của Phương lão đầu cũng từ ngoài cửa vọng vào: "Dương Minh, cái thằng chết tiệt này đang làm gì đó? Sắp tới giờ rồi, con còn không mau đi ra cho ta?"
"Đợi chút, đợi chút, con còn đang chọn quần áo mà!" Dương Minh nào có chọn quần áo gì? Giờ phút này rõ ràng hắn đang bôi đỏ vào quần áo thì có!
Quần áo trong phòng đều là người hầu của Gia tộc Hồ Điệp đưa tới cho hắn chọn, Dương Minh xem bộ nào có thể khiến bản thân mình xấu nhất, thật là khó, hình tượng anh tuấn tiêu sái của mình thật khó dấu a, không có biện pháp, Dương Minh cũng chỉ có thể tìm đại một bộ.
"Con sao phải khóa trái cửa lại thế? Mau mở cửa, ta giúp con chọn!" Phương Thiên nghe được giọng nói của Dương Minh, cho nên trong lòng cũng yên tâm hơn phân nửa, tiểu tử này không có chạy trốn là tốt rồi.
"Chờ một lát, sắp xong rồi!" Dương Minh run rẩy tự tay cải tạo một cái áo choàng, mặc vào người, soi trái soi phải, rốt cuộc thỏa mãi nhẹ gật đầu.
Sau khi mặc quần áo tử tế, Dương Minh lại cầm một cái nhẫn ngọc đeo lên ngón tay cái, cái nhẫn này là Vương Tung Sơn trưng bày trong phòng đồ cổ, với thân thủ như Dương Minh, việc trộm thứ đồ này chẳng qua chỉ nhấc tay mà thôi.
Tiện tay cầm lấy một cái kính râm, Dương Minh đeo đôi kính lên sau đó cười toe toét, quá hoàn mỹ, mình thật sự là thiên tài mà! Vuốt vuốt cái nhẫn trên ngón tay, hắn thẳng tay, tàn nhẫn cạo trọc đầu, Dương Minh thầm nghĩ, hiện tại mình giống như một tên ác bá trong Hoàng Thế Nhân a, quả thực chính là ác bá!
Không ngờ mình lại có thiên phú hóa trang như thế! Đây là lần đầu tiên Dương Minh làm sát thủ hóa trang, hiển nhiên là rất thành công, ngay cả mình cũng không nhận ra mình nữa! Nếu không bởi vì sợ lộ thân phận hắn đã trực tiếp dùng dị năng rồi, Dương Minh cũng sẽ không phải khổ sở như thế, trực tiếp biến thành một tên nam nhân cần ăn đòn, cũng không phải là việc khó. Nhìn đồng hồ, thấy không sai biệt lắm, Dương Minh đốt một điếu xì gà, đẩy cửa đi ra.
"Tên nhãi? Mày là thằng nào?" Phương Thiên đang chờ Dương Minh ở cửa, vừa nhìn thấy cửa mở, đang muốn mắng tiểu tử này một chút, làm gì mà chọn quần áo lâu vậy? Nhưng còn chưa có mở miệng, lại thấy một tên nam nhân trọc đầu miệng ngậm xì gà, trên người còn mặt một bộ trường bào ác bá, trên tay còn đeo một cái nhẫn như kiểu nhà giàu mới nổi. Người này là ai vậy?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1384


Báo Lỗi Truyện
Chương 1384/2205