Chương 138: Chuyện tình mờ ám


Sau khi bàn giao mọi việc, cô Lý để cho Vương Chí Đào bắt đầu thống kê danh sách mọi người. Trong lớp trừ những người đã đi du học, còn lại toàn bộ đều tham da vào chuyến dã ngoại lần này.
Bây giờ học sinh ai lại không có 20 đồng chứ, cho nên Vương Chí Đào trực tiếp đi thu tiền xe. Khi hắn đi đến chổ Dương Minh, nhìn thấy Trần Mộng Nghiên ngồi bên cạnh Dương Minh, quan hệ hai người tựa hồ như rất tốt, liền khẽ cau mày. Trong lòng hết sức oán giận, sự kiện ám hại lần trước chẳng những không gây ra bất kỳ phiền toái nào, mà còn thiếu chút nữa bản thân còn bị còng đầu!
Chẳng qua, trên mặt hắn lại lộ ra sự vui vẻ, nói: "Dương Minh, Trần Mộng Nghiên, hai bạn có đi không?"
"Đi chứ!" Dương Minh móc túi ra tờ 100 đồng đưa cho Vương Chí Đào, chỉ vào Trương Tân nói: "Ba người chúng tôi"
Bây giờ Dương Minh cũng đã có chút tiền, cho nên Trương Tân cũng không tranh chấp với hắn, cứ thoải mái để hắn ra tiền.
Nhưng mà, khi Vương Chí Đào nhìn Dương Minh bỏ tiền, thì có chút khó tin. Thằng nhãi này không phải là nghèo muốn chết sao? Sao lại đột nhiên hào phóng thế? Đúng rồi, nhất định là muốn làm ra vẻ trước mặt Trần Mộng Nghiên!
Hừ, không phải mày muốn làm ra vẻ sao? Được, tao sẽ cho mày một cơ hội, chỉ sợ đến lúc đó mày không chịu nổi thôi! Tên Vương Chí Đào này có vẻ như có thiên phú về âm mưu hại người, trong nháy mắt đã nghĩ ra một kế hoạch đối phó Dương Minh. Mặc dù âm mưu của hắn so với người trưởng thành có vẻ như còn rất nhiều thiếu sót, nhưng mà so với những người cùng lứa tuổi thì cũng đã quá âm hiểm.
"Haha, gì thế Dương Minh, gần đây phát tài à?" Vương Chí Đào nặn ra một lời khen. Bề ngoài giống như là đang hỏi Dương Minh, thực tế này muốn nói rằng, mày không có tiền còn ra vẻ à!
"Phát tài cái gì, tiểu nghiệp của tôi làm sao mà có thể so sánh với gia đình của bạn!" Dương Minh làm sao mà không nghe ra được ý tứ của Vương Chí Đào. Cũng không mặn không nhạt nặn ra một câu trả lời. Ý tứ cũng rất rõ ràng, tiền này là do tao kiếm, không phải như cái thứ ăn bám kia.
Nhưng mà Vương Chí Đào lại không cho là như vậy! Hắn đã đánh giá thấp trí thông minh của Dương Minh! Hắn cho rằng Dương Minh chỉ là một tên đầu óc ngu si tứ chi phát triển thôi!
Dương Minh có ngu ngốc không? Đáp án là không. Lần trước tại Thiên Thượng Nhân Gian bị Vương Chí Đào mưu hại thành công cũng bởi vì Dương Minh không đề phòng được. Nói trắng ra là Dương Minh lúc ấy xem Vương Chí Đào là bạn học, nên không cho rằng hắn có thể lách khe hở của luật pháp để hãm hại mình!
Trước kia, Dương Minh bước ra đời lăn lộn, đụng chuyện gì cũng giải quyết bằng nắm đấm, giống như cái lần mà Vương Chí Đào tìm Trương Vũ Lượng đến giáo huấn mình vậy. Nhưng chuyện ở Thiên Thượng Nhân Gian mới làm cho hắn rõ ràng ra, trên đời này kẻ có tiền muốn làm gì cũng được! Quả thật là trình độ điên cuồng đã vượt quá suy nghĩ của hắn, cho nên bây giờ hắn mới thật sự đề phòng Vương Chí Đào!
Cho nên Vương Chí Đào đương nhiên nghĩ rằng lời nói của Dương Minh là tán dương, không khỏi đắc ý nói: "Đúng vậy, bất quá chờ tôi tốt nghiệp đại học xong mới có thể thừa kế gia nghiệp! Đến lúc đó nếu bạn không thể tìm được việc làm, chỉ cần nói với tôi một câu, có thể an bài cho bạn một cái ghế giám đốc!"
"Phải không? Nếu thật vậy thì xin đa tạ tổng giám đốc Vương!" Dương Minh thản nhiên nói. Nghĩ thầm, chờ mày thừa kế gia nghiệp? Đến lúc đó không biết cái tập đoàn Hùng Phong của mày có tồn tại hay không.
Thời gian ba năm, Dương Minh phải làm ra một sự nghiệp kinh thiên động địa, nếu không sẽ phụ lòng ông trời giao cho hắn cặp mắt kính thần kỳ này.
"Tốt, đâu có gì đâu" Vương Chí Đào làm sao biết Dương Minh đang suy nghĩ tìm cách giết hắn như thế nào, còn tưởng rằng Dương Minh thật tâm quy thuận" Được rồi, lát nữa tan học chúng ta đi siêu thị mua đồ dùng đi, đúng lúc tôi cũng có xe"
"Haha, không cần, Trương Tân cũng có xe, sao lại có thể làm phiền lớp trưởng đại nhân chứ" Dương Minh cười cự tuyệt ý tốt của Vương Chí Đào. Mặc dù hắn chưa nghĩ ra cách xử lý vấn đề của Trần Mộng Nghiên thế nào, nhưng cho dù không nghĩ ra, cũng không thể để cho Vương Chí Đào thừa cơ hội làm loạn. Trong tiềm thức của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên đã thuộc về quyền sở hữu của hắn.
Vương Chí Đào bị người ta cự tuyệt, hiển nhiên không thể mặt dày yêu cầu lại. Đây là sự chênh lệch giữa hắn và Dương Minh. Nếu đổi lại là Dương Minh, tuyệt đối sẽ" không thẹn với lương tâm" , da mặt của hắn thuộc loại đất sắt tường đồng rồi, xếp vào hạng những người không biết xấu hổ vô địch thiên hạ.
Trên đường đi siêu thị, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên ngồi ở sau xe, Trương Tân thì cứ làm ra bộ dáng" Ta là tài xế, không liên quan gì đến ta" , đôi khi làm cho Dương Minh và Trần Mộng Nghiên không khỏi nhịn cười.
Mặc dù không gian trong xe rất rộng, nhưng Dương Minh và Trần Mộng Nghiên lại ngồi gần nhau một cách ăn ý. Khi ngửi được mùi thơm trên cơ thể của Trần Mộng Nghiên, trong lòng Dương Minh lại bắt đầu ngọ ngoạy.
Đàn ông trong phương diện tình dục thì là một động vật khá là dễ xúc động, nhất là tiểu tử Dương Minh này, có sức kháng cự với cái đẹp vô cùng kém.
Giờ phút này, Dương Minh thật sự đã quên Lam Lăng, quên mất luôn cái Tâm Cổ kia. Hắn bây giờ đang nghĩ đến một tháng trước, tình cảnh đi siêu thị với Trần Mộng Nghiên trước khi đi xem phim…
Cũng đúng lần đó, trong rạp chiếu phim xảy ra chuyện, làm quan hệ của hai người có mức đột phá. Dương Minh xác định là Trần Mộng Nghiên thích mình, bằng không đánh chết hắn cũng không tin, một người con gái nếu không thích hắn sẽ không giúp hắn thẩm du! Cho dù là trước đó có" Ngộ thương" nhưng nếu không có quan hệ kiểu abc này nọ thì tuyệt đối cũng không có kết quả như lúc đó!
Hơn nữa, gần đây Trần Mộng Nghiên rất quan tâm đến mình, Dương Minh đã càng thêm xác định.
Giờ phút này, Trần Mộng Nghiên cũng khá là khẩn trương, thân thể cũng đang rất căng thẳng. Mặc dù Chrysler rất thoải mái, nhưng mà lại không có bất kỳ biểu hiện nào trên người nàng.
Trần Mộng Nghiên vô cùng khẩn trương, đúng vậy, bản thân mình đã không còn là học sinh trung học, đã vào đại học rồi, theo lý thuyết là có thể yêu được rồi, vậy mình với Dương Minh bây giờ, có tính là yêu không?
Khi Dương Minh nhìn thấy khuôn mặt có chút đỏ ửng của Trần Mộng Nghiên, đã không còn tự chủ được vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng.
Lòng bàn tay của Trần Mộng Nghiên đã đầm đìa mồ hôi rồi, khoảnh khắc Dương Minh đụng vào, thân thể của nàng khẽ run lên một chút. Mặc dù xe chạy trên đường không khỏi bị dằng xốc, nhưng mà loại xe như Chrysler này ở phương diện giảm xốc vô cùng tốt, cho nên phản ứng của Trần Mộng Nghiên hiển nhiên không chạy khỏi pháp nhãn của Dương Minh.
Phản ứng của Trần Mộng Nghiên càng làm cho Dương Minh hưng phấn, nếu nàng ta đã tùy ý để mình khinh bạc, thì Dương Minh lại không cảm thấy hứng thú gì. Bây giờ, Trần Mộng Nghiên lại xấu hổ chống cự, làm cho Dương Minh có lại sự hưng phấn về" mối tình đầu"
Mục đích cuối cùng của tình yêu không phải là đem người con gái ấy lên giường, mà trong quá trình yêu nhau, phải làm cho cả hai biết hưởng thụ, ngạc nhiên, mừng rỡ, kích thích, vui sướng … đây mới là cảnh giới cao nhất mà nam nữ khi yêu nhau theo đuổi.
Khi kết hợp với Lam Lăng thì nàng ta đang chịu sự dày vò của thuốc. Mặc dù lúc sau hai người mới bắt đầu nảy sinh tình cảm, nhưng cái đầu tiên là thuận theo tự nhiên, rồi mới đến yêu.
Cùng với tiểu tinh linh Lam Lăng này một chổ, Dương Minh càng có nhiều sự kích thích. Bởi vì hai người đã lên giường rồi, không thể nào quay đầu lại hưởng thức hương vị của" trái tim nhảy điệu tango" được nữa.
Mà trước mặt Dương Minh, Lam Lăng cũng không thẹn thùng nhiều như vậy, đối với sự vuốt ve của hắn, hôn môi, hay đại loại như thế, Lam Lăng đều phối hợp hết sức ăn ý. Tuy nói là Dương Minh cũng hết sức hưởng thụ, nhưng hai người trong lúc đó cũng thấy thiếu thiếu một chút gì đó, không thể nói đây là một tiếc nuối lớn.
Dương Minh và Lam Lăng, trong lúc cũng trở nên thân thiết hơn, điên cuồng ái ân, giống như là một đôi tình nhân yêu nhau tha thiết.
Nhưng không giống với Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cùng nàng một chổ, thì tim có vẻ đang bắt đầu nhảy hiphop rồi. Nắm tay của Lam Lăng, Dương Minh chỉ cảm thấy được vô cùng ôn nhu, nhưng nắm lấy tay của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cảm nhận được một tình cảm mãnh liệt chưa từng có.
Trần Mộng Nghiên bây giờ cũng có cảm giác y như Dương Minh, Tò mò, kích động, cộng thêm một phần khẩn trưởng. Bàn tay nhỏ bị Dương Minh nắm lấy, mặc dù đã đổ rất nhiều mồ hôi, mặc dù trong xe có điều hòa, nhưng Trần Mộng Nghiên lại cảm giác vô cùng nóng, nóng không chịu nổi. Mặt nàng bây giờ đã có thể chiên được trứng rồi.
Dương Minh kéo lấy bàn tay nhỏ của Trần Mộng Nghiên đặt lên đùi mình, nhẹ nhàng đùa nghịch, ngoắc ngoắc ngón tay, chọc chọc lòng bàn tay. Làm cho nàng chớp mắt nhìn hắn, rồi không tự kìm hãm được phối hợp với Dương Minh.
Kiểu đùa chơi sau lưng Trương Tân làm cho hai người vui không thể tả. Lúc thì Dương Minh xoa xoa lấy ngón tay của Trần Mộng Nghiên, khi thì Mộng Nghiên lại dùng ngón trỏ vân vê lòng bàn tay của Dương Minh…
Chẳng qua, trên mặt của hai người lại làm ra vẻ vô cùng tỉnh bơ, Trương Tân có vẻ khó hiểu, hai người này làm sao vậy?
Cái chuyện tình mờ ám này làm cho trong lòng Dương Minh và Trần Mộng Nghiên tràn đầy ngọt ngào …

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #138


Báo Lỗi Truyện
Chương 138/2205