Chương 1370:


Trong khoảng thời gian này Vương Tiếu Yên cùng Mộc quản gia cảm giác được một thứ không khí cổ quái! Bất kể là là Vương Tung Sơn hay Vương Nhược Thủy, trên mặt hai người đều mang theo nhàn nhạt sầu bi.
Đây tuyệt đối không phải do Vương Nhược Thủy đột nhiên về nhà mà mang tới cảm giác vui vẻ! Nguyên bản Vương Nhược Thủy mất tích nhiều năm, hai mươi năm sau quay trở về, cho dù trong nhà không có khua chiêng gõ trống ăn mừng. Tối thiểu cũng tràn đầy không khí vui mừng mới đúng.
Thế nhưng hào khí giờ phút này tuyệt đối không phải như thế. Cho dù bình thường Vương Tiếu Yên không có ở nhà, cũng có thể cảm giác được không khí quỷ bí trong thư phòng. Như vậy ngay cả Vương Tiếu Yên cũng có thể cảm giác được, mà Mộc quản gia vẫn luôn sinh sống ở Hồ Điệp bảo há lại không phát hiện ra, lão nói: "Lão gia, trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"
"Lão đã nhận ra?" Vương Tung Sơn hơi chút kinh ngạc, chính mình còn chưa mở miệng, Mộc quản gia đã cảm nhận được một chút không ổn. Nhưng mà Mộc quản gia theo mình nhiều năm như vậy, có thể phát hiện ra chỗ không bình thường hắn cũng không cảm thấy kỳ quái, dù sao chuyện này sớm muộn gì cũng nên nói với Mộc quản gia, lão đã nói như vậy, hiện tại cũng không muốn giấu lão nữa, dù sao Mộc quản gia cũng là một phần tử của Hồ Điệp gia tộc, hôm nay trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, tự nhiên phải nói cho lão biết.
"Cảm giác không khí có chút gì đó không đúng. Nhược Thủy phu nhân trở lại, trong nhà đánh nhẽ phải cao hứng mới phải, nhưng sao tôi cảm thấy trong nhà không những không cao hứng, ngược lại có chút.nói như thế nào nhỉ, chính là cảm thấy có chút áp lực." Mộc quản gia tuy đoán không được cụ thể là có chuyện gì xảy ra, thế nhưng trực giác nhạy bén khiến lão vẫn có thể đoán ra một chút.
"Cha, không riêng gì Mộc quản gia, con đây cũng cảm giác có điểm không đúng." Vương Tiếu Yên cũng gật đầu nói.
"Hai người đã hỏi, vậy tôi cũng không giấu nữa." Vương Tung Sơn thở dài nói: "Đêm qua Gould đã tới đây, hai người biết hắn tới làm gì không?"
"Gould? Tại sao hắn tới đây? Chẳng lẽ là tới tìm con?" Sau khi Vương Tiếu Yên nghe được cái tên này, nàng khẽ nhíu mày, mỗi lần về nhà tên Gould này lại tìm trăm phương ngàn kế để tiếp cận mình, khiến Vương Tiếu Yên rất phiền muộn. Một chút tâm tư của hắn đương nhiên Vương Tiếu Yên rất rõ, nhưng mà Vương Tiếu Yên không hề có hứng thú với hắn, không biết có phải Vương Tiếu Yên là người Hoa hay không, mà mỹ quan lại có khuynh hướng không thích người Châu Âu, cho nên nàng tự nhiên càng không có cảm giác với tên Gould kia. Cũng không thể nói là cảm giác có thể nuôi dường gì đó.
"Đúng vậy, hắn đến chính là vì chuyện này." Vương Tung Sơn gật đầu nói: "Hắn nghe được tin con muốn đính hôn, cho nên đêm qua liền chạy tới đây, nhưng mà tại cha và cô của con. Còn có vị hôn phu kia của con nữa, mấy người cùng ăn tối, hắn đột nhiên xông vào. Hai người cũng biết gia tộc Douglas tại trấn Gaara rất có uy vọng, Gould lại là người thừa kế, tuy thật sự có phần kiêu ngạo ương bướng, bất quá đám đệ tử gác cổng của Hồ Điệp bảo cũng không dám đắc tội với hắn, hắn muốn cứng rắn đi vào, ai cũng không dám động thủ với hắn."
"Tên Gould này sao lại không có quy củ như vậy chứ?" Mộc quản gia nghe tới đây, cũng không khỏi nhíu mày nói: "Gia tộc Douglas ỷ vào gia tộc Lancer ở phía sau chống lưng, cho dù là gia tộc Hồ Điệp chúng ta bọn họ cũng phải nể mặt a, nhưng mà nói thế nào tên nhóc này cũng hơi quá đáng đi!"
"Quá phận!" Vương Tung Sơn cười khổ nói: "Quả thật là có phần quá phận, sau khi hắn tới đây. Liền dùng trăm phương ngàn kế muốn cản chuyện đính hôn của Yên Yên. Khẩu xuất cuồng ngôn, Nhược Thủy không biết hắn là ai, mà Gould cũng không biết thân phận của Nhược Thủy. Thế cho nên câu nói đầu tiên của Gould đã đắc tội với Nhược Thủy, với tính tình của Nhược Thủy tự nhiên sẽ không tha cho Gould, thế cho nên Nhược Thủy liền tát cho Gould hai cái, ngay cả răng cũng rụng ra."
Vương Tung Sơn giản lược kể lại một lần cho Vương Tiếu Yên cùng Mộc quản gia nghe, sau đó nói: "Với tính cách của Gould, bị người vô duyên vô cớ đánh há chịu bỏ qua, cho dù Nhược Thủy là em gái tôi hắn cũng không bỏ qua, cho nên Gould muốn gia tộc Hồ Điệp chúng ta trong vòng năm ngày sẽ đẹp mặt, nếu không hắn sẽ không mang họ Douglas nữa!"
"Cha, chỉ vì một câu nói tàn nhẫn kia của Gould mà cha phải khổ sở thế sao?" Vương Tiếu Yên nghe xong không khỏi kỳ quái, cha mình cũng không giống người nhát gan như vậy, sao chỉ vì một câu nói khiến lão sợ hãi chứ." Gia tộc Douglas cho dù không nói đạo lý, thế nhưng chuyện này cũng là do Gould vô lý trước, hơn nữa gia tộc Douglas chỉ bởi vì chuyện này mà chống đối với gia tộc Hồ Điệp chúng ta sao?"
"Đại tiểu thư, xin cô yên tâm chớ nóng, để nghe lão gia nói đã, Gould chắc thật sự gây phiền toái rồi." Mộc quản gia là lão già thành tinh, tự nhiên minh bạch, nếu như chỉ cần Gould nói ra một câu tàn nhẫn như vậy cũng không thể khiến Vương Tung Sơn mặt ủ mày chau như thế, đối với lời nói của đám tiểu tử, trên cơ bản Vương Tung Sơn không thèm để trong lòng.
Chỉ có một khả năng duy nhất chính là, Gould đã động thủ, hơn nữa hắn mang tới cho gia tộc Hồ Điệp một kiện phiền toái rất lớn!
"Đúng vậy, nếu như chỉ vì một câu nói của Gould, tôi tự nhiên sẽ không thèm để trong lòng." Vương Tung Sơn phất tay, có phần bất đắc dĩ nói: "Nhưng mà ngày hôm qua, vị hôn phu của Yên Yên cũng có ở đó, sau khi thấy Gould tự tung tự tác, hắn đã đoán được Gould không phải chỉ có nói không thôi. Ánh mắt hắn sắc bén, đã chứng tỏ giã tâm của hắn. Trong chuyện này, hắn nhất định sẽ chiến tới cùng!"
Người bình thường nếu như không có nắm chắc cơ hội tuyệt đối có thể trả thù, nói tàn nhẫn không thôi cũng không lạ, thế nhưng Gould hắn còn muốn cho gia tộc Hồ Điệp chúng ta đẹp mắt, hơn nữa còn ra một giới hạn năm ngày nữa!"
Bởi như vậy coi như hắn đã tự phá hỏng con đường lui duy nhất của mình! Nguyên bản hắn không cần nói câu kia, bảo ta chờ 1 ngày, mười ngày cũng được, mười năm cũng không sao. Lúc nào hắn trả thù cũng được. Thế nhưng hắn đã dứt khoát nói năm ngày, như vậy nhất định có mười phần nắm chắc!
Hắn không có khả năng nói xong bỏ đấy, một khi không thể trả thù như vậy không những hắn mất mặt, mà cả gia tộc Douglas đều bị mất mặt! Hắn làm người đệ nhất thuận vị thừa kế gia tộc Douglas, nếu như lời hắn nói ra sau đó không thể thực hiện, xem chừng, cái chức vị thừa kế này hắn cũng không làm được!
Lại ngang nhiên nói không làm được sẽ không mang họ Douglas, như vậy đám trưởng lão trong gia tộc hắn liệu có buông tha cho cơ hội đả kích này hay không? Theo tôi được biết, trong gia tộc Douglas tranh đấu rất quyết liệt, có vài lão gia hỏa không phục Gould trở thành người thừa kế, đều nghĩ biện pháp hạ bệ hắn, để cháu mình thượng vị!
Cho nên một cơ hội tốt như vậy, nếu như Gould mất hết mặt mũi. Đám người kia không xông vào xâu xé mới lạ đó! Cho nên hai người cảm thấy Gould có phải loại người ngu tự chui đầu vào rọ không?"

Lời của Vương Tung Sơn nói khiến Vương Tiếu Yên cùng Mộc quản gia không khỏi lâm vào trầm tư, không thể không nói lời của hắn có đạo lý, mà vị hôn phu kia càng phân tích có lý hơn.
Nhưng mà liên lụy đến vị hôn phu chưa từng gặp mặt kia, khiến trong lòng Vương Tiếu Yên có loại cảm giác kháng cự khó nói, nghĩ tới lời phân tích của hắn, nàng nhịn không được phản bác: "Cha, cha cũng bởi vì lời này của hắn mà trở nên sợ hãi sao? Đây không phải là tác phong của cha mà?"
"Nếu như chỉ vì lời giải thích này của hắn mà nói, ta tự nhiên là không có lo lắng như thế, nhưng mà." Vẻ mặt của Vương Tung Sơn rất suy sụp nói: "Trên thực tế, lời này thật sự đã ứng nhiệm, Gould đã ra tay trả thù!"
"Gì? Chẳng lẽ gia tộc Douglas đã động thủ?" Mộc quản gia tuy nghĩ tới một chuyện rất xấu, nhưng mà lời của Vương Tung Sơn khiến lão giật mình không thôi.
"Không phải gia tộc Douglas, mà là gia tộc Lancer!" Vương Tung Sơn nói tới cái tên" gia tộc Lancer" này, trong lòng lại có một tia khổ sở.
Dù sao nếu chỉ là gia tộc Douglas thì gia tộc Hồ Điệp chưa chắc đã sợ, thế nhưng liên quan tới gia tộc Lancer, gia tộc đứng sau gia tộc Douglas, Vương Tung Sơn không thể không lo lắng tới được mất trong chuyện này!
Điều này khiến Vương Tung Sơn khó xử vô cùng.
Nghe Vương Tung Sơn nói tới cái tên" gia tộc Lancer" Mộc quản gia cũng nhịn không được nữa hít sâu một hơi! Bởi vì gia tộc Lancer và gia tộc Douglas căn bản là hai gia tộc không cùng cấp độ!
Nếu như nói, gia tộc tranh đấu với gia tộc Douglas, gia tộc Hồ Điệp còn chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng mà đối với gia tộc Lancer, vậy gia tộc Hồ Điệp lâm vào hoàn cảnh xấu thật rồi!
Tuy gia tộc Hồ Điệp là gia tộc sát thủ, thế nhưng gia tộc Lancer lại có con át bảo vệ tính mạng. Cho dù là ai cũng không thể tưởng! Gia tộc Hồ Điệp có một đám sát thủ sắc bén, nhưng mà gia tộc Lancer há lại không có?
Người ta là gia tộc siêu cấp buôn bán súng ống đạn dược. Chỉ với trang bị vũ khí, mình cũng không thể so với người ta. Nếu phải minh đao minh thương đánh nhau gia tộc Hồ Điệp chưa chắc sẽ chiếm được chỗ tốt.
Thế nhưng ngay cả là như vậy, gia tộc Hồ Điệp cũng không phải là mềm yếu gì, có thể mặc người nhào nặn, Mộc quản gia nói: "Chuyện này gia tộc, Lancer làm như vậy rõ ràng không phân rõ phải trái. Gia tộc chúng ta cũng không phải người sợ phiền toái, tin rằng chỉ cần bọn chúng động thủ, chúng ta cũng sẽ đáp trả, đến lúc đó trong giới thượng lưu nhất định sẽ có người ra mặt làm hòa. Thế nhưng người bị lên án cuối cùng chính là gia tộc Lancer bọn chúng!"
"Mộc quản gia, lão hiểu sai rồi." Vương Tung Sơn phất tay thở dài nói: "Nếu gia tộc Lancer thật sự muốn minh đao minh thương đấu với chúng ta, như vậy chúng ta cho dù liều mạng, cùng lắm thì cá chết lưới rách! Thế nhưng bọn chúng lại không dùng hành động minh đao minh thương trở mặt với chúng ta, mà âm hiểm đâm sau lưng!"
"Âm mưu? Xảy ra chuyện gì vậy?" Mộc quản gia nghe xong Vương Tung Sơn nói, sau đó hơi kinh ngạc, nhưng mà chợt nhớ ra chuyện gì đó, lão nhíu mày nói: "Chẳng lẽ bọn chúng dùng hành động cấm vận vũ khí với chúng ta?"
"Đêm qua gia chủ của gia tộc Lancer, Thomas đã gọi điện cho tôi." Vương Tung Sơn có phần bất đắc dĩ nói: "Thomas công bố, hạn ngạch cung ứng vũ khí đã bị giảm xuống, không thể tiếp tục cung ứng cho gia tộc Hồ Điệp chúng ta nữa!"
"Quả là thế!" Mộc quản gia nghe xong ánh mắt phát lạnh nói: "Thật là một đòn giết người không thấy máu, cho dù là ai cũng không nói được gì. Lý do của hắn rất chính đáng, chúng ta chỉ có ngậm bồ hòn mà thôi!"
"Đúng vậy, loại lý do này, ai tin chứ?" Vương Tung Sơn nói: "Nhưng mà cho dù không tin, biết rõ gia tộc Lancer làm càn thì làm gì được chứ?"
Vương Tung Sơn còn không biết, nguồn trên cung ứng vũ khí của Thomas cũng sắp sửa thật sự giảm bớt." Mộng tưởng trở thành sự thật" lúc đó sẽ không đơn giản là giảm bới nữa, mà là triệt để không có!
Thomas nếu biết một câu nói đó của mình trở thành sự thật mà nói, phỏng chừng sẽ khóc không ra nước mắt a?
"Mất đi nguồn cung ứng súng ống đạn dược của gia tộc Lancer. Gia tộc Hồ Điệp chúng ta chỉ sợ không những mất đi vị trí bây giờ." Mộc quản gia rất rõ chuyện sắp tới.
"Lão nói không sai." Vương Tung Sơn gật đầu nói: "Mất đi ủng hộ của gia tộc Lancer, gia tộc Hồ Điệp chúng ta xuống dốc chỉ là vấn đề thời gian mà thôi."
"Gia tộc Lancer làm như vậy, mà không có nói ra yêu cầu gì sao?" Mộc quản gia đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, đột nhiên hỏi. Hiện tại lão xem ra, hành động như vậy tuy làm cho gia tộc Hồ Điệp mất mặt, thế nhưng không đến mức không gượng dậy nổi, gia tộc Lancer này làm như thế hẳn là còn có mục đích khác.
"Quả thực gia tộc Lancer có một yêu cầu."
Vương Tung Sơn gật đầu nói: "Nhưng mà yêu cầu của bọn chúng rất quá phận, tôi không thể đáp ứng."
"Yêu cầu gì vậy?" Mộc quản gia hỏi.
"Yêu cầu của Gould chính là gả Yên Yên cho hắn." Vương Tung Sơn nói: "Dựa theo lời Thomas nói thì khi đó gia tộc Hồ Điệp và gia tộc Lancer sẽ có quan hệ thông gia, cho dù hạn ngạch vũ khí có bị giảm bới, cũng sẽ không thiếu phần của gia tộc Hồ Điệp."
"Quả nhiên là có mưu đồ." Mộc quản gia hừ lạnh một tiếng nói: "Như vậy trước mắt chúng ta đã nghĩ ra kế sách gì chưa?"
"Nếu như nghĩ ra đối sách, hiện tại tôi đã không khổ sở như thế." Vương Tung Sơn hít một hơi, nói: "Hiện tại, tất cả các biện pháp tôi đều đã nghĩ qua, thế nhưng đến cùng vẫn chưa có biện pháp giải quyết phiền toái này."
"Quả thực chúng ta đã hợp tác cùng chúng ta cùng gia tộc Lancer nhiều năm như vậy, trong những năm này không phải là tôi chưa từng nghĩ cách tìm đối tác mới, thế nhưng cuối cũng đều thất bại cả." Mộc quản gia nhẹ gật đầu nói: "Tuy sớm biết như thế, bị gia tộc Lancer nắm giữ mạch máu sinh tồn không phải là chuyện gì tốt, thế nhưng có một số việc nằm ngoài phạm vi khống chế của chúng ta."
"Không sai, chúng ta cũng không phải không cố gắng, chẳng qua kết quả lại không được như ý." Vương Tung Sơn khoát tay áo nói: "Giờ phút này nói những lời như vậy cũng không có ý nghĩa gì, chỉ đành đi bước nào tính bước ấy mà thôi."
"Cha, cha vì sao không đem con gả cho Gould?" Vương Tiếu Yên có chút kỳ quái hỏi: "Đây không phải là tính cách của cha mà? Cha tại sao không vì lợi ích của gia tộc, không phải lúc trước có nói vì gia tộc chuyện gì cũng có thể làm được sao? Sao hiện tại?"
Vương Tung Sơn bị Vương Tiếu Yên nói như vậy, bỗng nhiên đỏ mặt, xấu hổ ho khan hai tiếng nói: "Khụ khụ, Yên Yên, sao con lại nói như vậy? Không phải cha đã đáp ứng con rồi sao, lần này con có thể từ hôn rồi? Cha làm sao có thể ép buộc con lấy Gould chứ?"
"Thế nhưng lúc trước cha." Vương Tiếu Yên rất kỳ quái, cha lúc này quyết định rất nhẹ nhàng, vô luận gia tộc Lancer làm thế nào, cho dù có gây sự, cũng không thỏa hiệp, không gả mình cho Gould!
Nhưng dựa theo ý tứ lúc trước của cha, chỉ cần đối diện với lợi ích của gia tộc, vô luận là chuyện gì cũng sẽ làm, nếu như không phải như vậy. Lúc trước Vương Tiếu Yên cũng không có đối đầu với Vương Tung Sơn, thậm chí quan hệ trở nên thủy hỏa bất dung! Chính vì vậy mới khiến Vương Tiếu Yên rời nhà đi nhiều năm như vậy, thế nhưng hiện tại. Vương Tung Sơn lại thay đổi tới mức độ này.
"Lúc trước hôn nhân là do ông nội con định ra, mà vị hôn phu của con quả thật rất ưu tú, vì hai lý do này cho nên cha không phản đối. Quy củ của gia tộc Hồ Điệp là do ông nội con định ra. Trước đây cũng bởi vì Nhược Thủy không thể ở một chỗ với Vua Sát Thủ, khiến trong lòng cha luôn có một nút thắt, cho nên lúc này mới muốn con cùng một chỗ với Vua Sát Thủ thế hệ mới." Vương Tung Sơn từ ái nhìn Vương Tiếu Yên mà nói ra tâm sự nhiều năm của mình: "Cha chế định một mục tiêu cho con, thành lập một tổ chức sát thủ cường đại hơn gia tộc Hồ Điệp cũng chính là muốn chi phối hôn nhân của con, thật ra đó cũng là một nước cờ để cha xuống thang mà thôi! Con bây giờ có hoàn thành chế ước này hay không, chính con rõ ràng nhất, mặc dù không có hoàn thành, thế nhưng cha vẫn đồng ý cho con từ hôn. Trong này có duyên cớ gì con biết không?"
Vương Tiếu Yên nghe xong Vương Tung Sơn nói, không khỏi có phần động dung, đúng vậy, mục tiêu của mình chưa hoàn thành, tuy hiện tại tổ chức sát thủ của mình đang không ngừng phát triển, nhưng mà muốn cường đại hơn gia tộc Hồ Điệp là một chuyện thập phần khó khăn, dù sao căn cơ vẫn còn yếu, cho dù có dung nhập vào gia tộc Charles, cũng không thể siêu việt hơn gia tộc Hồ Điệp. Mà cha lại đột nhiên cải biến chủ ý, đã đáp ứng mình từ hon, chẳng lẽ trước kia mình vẫn trách lầm cha sao? Có lẽ cha đưa ra chế ước này chính là vì cái chức vị gia chủ kia, là vì người có chỗ khó xử a!
Quả thực chuyện này là do ông nội năm đó đặt ra. Cha làm gia chủ nên khó có thể làm trái với quy định của ông nội, có thể làm như vậy, thật sự là rất khó. Cho dù muốn làm cũng nhất định phải có một lý do. Như vậy cùng với chế ước kia của mình, chính là cái lý do đó.
Trên thực tế Vương Tiếu Yên còn không biết, lý do chính yếu nhất, đó chính là hiện tại nàng đã là bạn gái của Dương Minh. Cho dù lúc trước Vương Tung Sơn có phải đối quyết định lúc trước của ông nội, cũng không phải dễ dàng như vậy! Loại chuyện này trong gia tộc, đối với một gia chủ thì nó tựa như thánh chỉ vậy!
Đối với quy củ của tổ tông, không thể thay đổi! Muốn thay đổi lại quy củ của tổ tông, cũng không phải chuyện tùy tiện một đại gia chủ có thể làm.
Điều này cũng làm cho rất nhiều đời Hoàng Đế nhìn như có rất nhiều quyền lực, nhưng mà nói tới vấn đề tổ huấn, cho dù là Hoàng Đế cũng không thể chống lại.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1370


Báo Lỗi Truyện
Chương 1370/2205