Chương 1368:


"Sao?" Vương Tung Sơn nghe được cái tên gia tộc Buffon hàng đầu này, vẻ mặt kinh ngạc nhìn về phía Dương Minh. Hắn không ngờ Dương Minh có thể biết được gia tộc Buffon này. Đây là gia tộc cao cấp nhất ở Châu Âu, Dương Minh tới Châu Âu được mấy lần chứ? Sao lại biết được cỗ thế lực này? Nhưng mà có lẽ với thế lực cực cao của gia tộc Buffon, Dương Minh cho dù có nghe nói qua cũng không có gì kỳ lạ, thế cho nên hắn nói: "Gia tộc Buffon, quả thật là gia tộc buôn bán vũ khí lớn nhất. Bất quá gia tộc bọn họ không quan tâm tới thị trường nhỏ lẻ như chúng ta, bọn họ chỉ chuyên cung ứng cho quân đội hoặc là các quốc gia nhỏ mà thôi, rất ít khi cung ứng cho cá nhân, gia tộc Hồ Điệp chúng ta ở trong mắt bọn họ chả là gì đâu."
Cũng không phải Vương Tung Sơn tự giễu, mà so sánh với gia tộc Buffon quái vật khổng lồ này, gia tộc Hồ Điệp căn bản không coi là, đồng dạng gia tộc Lancer cũng không coi là gì.
"Thì ra là như vậy, không ngờ gia tộc Buffon này còn rất ngưu sao?" Dương Minh thản nhiên nói. Trong lòng của hắn cũng không có quyết định rốt cuộc là có giúp Vương Tung Sơn hay không.
Dương Minh sợ nhất đúng là hiện tại mà giúp đỡ Hồ Điệp vượt qua cửa ải khó khăn này, đến lúc đó trái lại Vương Nhược Thủy một lần nữa lại dây dưa với mình, buộc chính mình kết hôn với cháu gái cô ta, như vậy làm sao mới tốt đây? Không xuất thủ mà nói Vương Nhược Thủy ốc còn không mang nổi mình ốc. Nhìn bộ dáng này căn bản cũng không có tâm tư tỷ thí cùng mình, cũng không có tâm tư nghĩ tới chuyện đính hôn dây dưa với mình. Nếu như bị buộc tới đường cùng. Gả con gái Vương Tung Sơn cho Gould, mình cũng giảm bớt không ít phiền toái.
Thế nhưng làm như vậy tựa hồ có phần hơi mất đạo đức, tuy trong lòng Dương Minh như cảm thấy làm như vậy chính là một chuyện nhất cử lưỡng tiện, nhưng từ sâu trong lòng lại có một tia kháng cự!
Bất kể nói thế nào, đại tiểu thư của gia tộc Hồ Điệp trên danh nghĩa vẫn là vị hôn thê của mình! Trước lúc chưa từ hôn, nàng còn là nữ nhân của mình, cho dù không thích nàng, không có tình cảm nam nữ, thế nhưng nữ nhân của Dương Minh, há có thể tùy tiện tặng cho người a?
Chủ nghĩa đại nam tử trong lòng Dương Minh không cho phép hắn làm vậy. Chắp tay nhường vị hôn thê chưa bao giờ gặp mặt cho người khác, Dương Minh không làm được!
Muốn từ hôn, cũng phải đường đường chính chính từ hôn, mà không phải dùng loại phương thức xấu xa khi người gặp khó khăn này! Đợi sau khi mình từ hôn thành công, đại tiểu thư của gia tộc Hồ Điệp này nguyện ý gả cho ai thì gả. Là gả cho Gould hay gả cho gà cho cún cũng không có quan hệ tới mình.
Nghĩ tới đây, Dương Minh âm thầm hạ quyết định, trước tiên giúp gia tộc Hồ Điệp vượt qua cửa ải khó khăn này rồi tính sau, đến lúc đó danh chính ngôn thuận từ hôn! Loại lợi dụng khi gia tộc Hồ Điệp đang ở thời khắc nguy nan này, giật giây để bọn họ gả đại tiểu thư cho Gould để giải quyết chuyện từ hôn của mình, Dương Minh còn kinh bỉ không thèm làm.
Nhưng mà trợ giúp gia tộc Hồ Điệp vượt qua cửa ải khó khăn này, cũng không thể làm không công, đương nhiên phải có điều kiện, điều kiện đó chính là, bản thân mình giúp gia tộc Hồ Điệp giải quyết phiền toái, sau khi hết phiền toái. Gia tộc Hồ Điệp có thể sảng khoái giải trừ hôn ước, mọi người thanh toán xong, không ai nợ ai, sau này ai đi đường nấy.
Tin tưởng lúc này chỉ cần mình nói ra, Vương Nhược Thủy sẽ đáp ứng, dù sao đây cũng là biện pháp giải quyết tốt nhất, giải quyết nan đề của gia tộc bọn họ, lại không cần đại tiểu thư của bọn họ tạm nhân nhượng mà phải gả cho Gould.
Đương nhiên tuy Dương Minh đã quyết tâm, nhưng vẫn chưa có nói ra, tuy trong lòng của hắn có chín thành nắm chắc, chính mình ra mặt mà nói. Lão Buffon có thể giải quyết xong vấn đề cung ứng vũ khí cho Hồ Điệp gia tộc, thế nhưng Dương Minh không muốn làm chuyện không nắm chắc, vạn nhất Lão Buffon khó xử, hoặc là vũ khí của bọn họ năm nay đã có đơn đặt hàng đủ, cũng có chút khó xử, cho nên Dương Minh muốn gọi điện cho Lão Buffon xác định trước đã.
Còn nữa Dương Minh cũng muốn tìm hiểu thoáng qua thực lực của gia tộc Lancer, xem bọn chúng cùng Lão Buffon đến tột cùng là chếnh lệch bao xa, nếu như gia tộc Lancer thật sự không coi Lão Buffon vào mắt. Dương Minh không ngại xuất thủ thu thập bọn chúng.
Ai bảo thằng ngốc Gould kia ở trước mặt mọi người dám uy hiếp Dương Minh, Dương Minh là người có thù tất báo, cái loại người vừa ngu vừa điên này, còn giữa hắn lại gây hậu hoạn sao? Loại chuyện này mang thù không muốn phát sinh.
"Đúng rồi Dương Minh tiểu hữu, tôi có một việc không biết có nên nói hay không." Vương Tung Sơn hít sâu một hơi làm như đang quyết định một chuyện rất lớn vậy, hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía Dương Minh mở miệng. Đây là chuyện hắn đã nghĩ tới từ trước, thế nhưng vẫn không thể mở miệng nói, bởi vì hắn cũng biết chuyện này mở miệng có chút khó khăn.
"Chuyện gì ạ?" Dương Minh liếc mắt nhìn Vương Tung Sơn, gia hỏa này không phải là phát giác được chuyện mình có quan hệ với Lão Buffon chứ? Nhưng mà không thể nào. Dương Minh tự tin trên mặt mình không hề để lộ ra sơ hở gì? Hắn có chút nghi ngờ hỏi: "Chú Vương có chuyện gì cứ việc nói thẳng ra đi."
"Thật ra chuyện là như vậy." Vương Tung Sơn do dự thoáng cái sau đó nói: "Dương Minh tiểu hữu. Nghe nói gia tộc Charles hiện tại có quan hệ với cậu đúng không?"
Dương Minh có chút kinh ngạc, không biết Vương Tung Sơn này làm sao biết chuyện này, nhưng mà tiếp đó hắn lại cười khổ, chuyện này Phương Thiên cũng biết, như vậy là do hắn nói cho Vương Tung Sơn biết, cũng không phải là chuyện lạ gì. Lão nhân này sao lại lắm mồm như vậy? Dương Minh nào biết, chuyện này thật ra là Vương Tiếu Yên nói ra, không có quan hệ với Phương Thiên! Phương Thiên thật là oan uổng a!
"Đúng vậy, thật sự cháu có quan hệ hợp tác với gia tộc Charles, nhưng vẫn còn chưa bắt tay vào đầu thực hiện." Dương Minh nói lời này là thật, hắn thật sự đã cùng lão Charles đàm phán thỏa đáng, nhưng mà còn chưa bắt đầu chính thức hợp tác.
Dương Minh nghĩ đem quốc đảo nhỏ trở thành một trụ sở của mình, sau khi xây dựng xong, trực tiếp để thế lực của gia tộc Charles rời tới đảo. Cuối cùng dung hợp với tổ chức sát thủ Hắc Hồ Điệp, hình thành một tổ chức mới.
Nhưng mà bây giờ vẫn đang tiến hành giải phóng mặt bằng làm chút cơ sở, đảo nhỏ vẫn đang trong giai đoạn kiến thiết tuy năng lực của Tôn Hồng Quân cùng Điền Long hai người không kém, thế nhưng để xây dựng xong một hòn đảo quả thực không phải là một chuyện dễ dàng.
"Gia tộc Charles chính là gia tộc bài danh thứ ba trong giới sát thủ, gần với Phương lão đầu cùng gia tộc Hồ Điệp chúng ta." Vương Tung Sơn thấy Dương Minh không phủ nhận, lập tức thở phào, nếu Dương Minh trực tiếp phủ nhận, Vương Tung Sơn hắn thật không có biện pháp nào!
Dương Minh tưởng lầm Phương Thiên nhanh mồm nhanh miệng đem chuyện này nói cho Vương Tung Sơn. Mà chính Vương Tung Sơn biết chuyện này cũng khôg phải Phương Thiên nói, mà do chính con gái nói cho mình biết.
Mà khi Dương Minh phủ nhận, hơn nữa còn hỏi mình từ nơi nào biết được tin tức này, Vương Tung Sơn thật đúng là không còn lời nào để nói, như vậy thật xấu hổ.
Dương Minh nghe xong Vương Tung Sơn nói, hắn nhẹ gật đầu. Về chuyện gia tộc Charles đứng thứ ba trong giới sát thủ hắn tất nhiên là biết.
"Cho nên khẳng định rằng gia tộc Charles cũng có được nguồn cung ứng vũ khí đúng không." Tương Sơn nói tiếp: "Dương Minh tiểu hữu có thể hỗ trợ dàn xếp, để gia tộc Charles và gia tộc Hồ Điệp cùng hưởng con đường cung ứng vũ khí này hay không?"
Dương Minh không khỏi cười khổ thoáng cái nói: "Chú Vương à, chú cũng không phải không biết trong giới sát thủ, mỗi gia tộc đều có con đường đặc thù cùng với hạn định vũ khí sao? Nếu gia tộc Charles có rất nhiền vũ khí thì chắc rằng trên bảng xếp hạng của giới sát thủ đã tiến thêm một bước từ lâu rồi chứ không phải như bây giờ."
"Cái này!" Vương Tung Sơn há lại không biết điều này? Chẳng qua là hắn không còn cách nào nữa cho nên mới ôm cái hi vọng mong manh đó. Nhưng mà Dương Minh nói như vậy chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh lên đầu hắn.
"Nói cách khác, cho dù là chú Vương ngài. Nếu như đang hợp tác với gia tộc Lancer, hàng năm cũng phải hết sức tận lực mua thêm càng nhiều số lượng vũ khí đặc biệt đúng không?" Dương Minh hỏi ngược lại.
Vương Tung Sơn nhẹ gật đầu thở dài nói: "Không sai, dù sao những loại vũ khí này đều là hiếm có, không chừng năm tiếp theo cũng không có, cho nên mua nhiều hơn để dự trữ cũng tốt, cho nên chúng ta không thể bỏ qua."
"Đó là đương nhiên, vậy chú có cảm thấy gia tộc Charles sẽ không làm thế sao?" Dương Minh nói: "Nếu như trông cậy vào việc gia tộc Charles chung con đường cung ứng vũ khí với chú thì như vậy chẳng khác nào khiến cho số lượng vũ khí của bọn họ giảm đi một nửa, chú thấy lão Charles sẽ đồng ý sao?"
"Hẳn là không rồi." Vương Nhược Thủy lắc đầu cười khổ nói.
"Đúng vậy, nếu như khẩn cấp mà nói, bằng vào mặt mũi của cháu, có lẽ gia tộc Charles sẽ nhường cho chú một phần ba thậm chí một nửa số lượng năm nay, thế nhưng chú muốn mỗi năm đều như thế thì đúng không thể." Dương Minh nói: "Chuyện này, chắc chắn rằng gia tộc Charles cũng không đồng ý."
"Đúng vậy, là tôi không suy nghĩ chu toàn rồi." Vương Tung Sơn biết theo như lời Dương Minh nói, đều là sự thật, cũng không phải là nói chơi, bởi vì chính hắn hiểu rõ chuyện này nhất.
"Nhưng mà nếu như chú Vương muốn chữa cháy, tin tưởng cháu cũng có thể hỗ trợ trong chốc lát." Dương Minh căn bản là không có chủ ý tới muốn gia tộc, hắn có suy nghĩ của mình, nhưng mà suy nghĩ nà không có căn cứ hoàn toàn chính xác, Dương Minh cũng không muốn nói ra quá sớm, cho nên hắn chỉ đánh qua loa ứng phó với Vương Tung Sơn một câu.
"Ứng phó trong lúc khẩn cấp." Vương Tung Sơn cười khổ lắc đầu, bằng hữu của Phương Thiên có thể ứng phó trong lúc khẩn cấp một hồi, mà gia tộc Charles cũng có thể ứng phó trong lúc khẩn cấp một chút. Ngược lại tạm thời có thể cầm cự được, nhưng cũng không phải là biện pháp lâu dài.
"Thôi được rồi, để tôi nghĩ biện pháp khác đi." Vương Tung Sơn bất đắc dĩ hít vào một hơi, ngoài miệng nói là nghĩ biện pháp, nhưng thật ra hắn cũng không có biện pháp gì tốt cả.
Nên có biện pháp để nghĩ, đã sớm vắt hết óc mà nghĩ lâu rồi, thế nhưng cũng không có thu hoạch được gì, bất quá chỉ nói để tự an ủi mà thôi.
Dương Minh trái lại không có để ý tới lời của hắn, bởi vì trong lòng hắn đã quyết định trợ giúp gia tộc Hồ Điệp giải quyết chuyện này, cho nên không quản Vương Tung Sơn có biện pháp hay không, Dương Minh đều sẽ xuất thủ.
"Trước tiên cứ như vậy đi, Dương Minh tiểu hữu, cậu về phòng nghỉ ngơi trước đi, chúng ta còn phải nghĩ đối sách nữa. Không thể vô duyên vô cớ để tên tiểu tử Gould đạt được mục đích."
Vương Tung Sơn nói.
"Tôi ra ngoài một chút, có mấy lão bằng hữu nhiều năm chưa gặp lại, xem bọn họ có cách nào không." Phương Thiên đứng dậy nói.
"Như vậy cũng tốt." Vương Tung Sơn nhẹ gật đầu cũng không có phản đối, Phương Thiên có quan hệ rất rộng, có cơ hội tiếp xúc với đám người buôn bán vũ khí quân đội, vậy không thể bỏ qua.
Dương Minh thật cũng không muốn can thiệp, Phương Thiên đã muốn đi ra ngoài vậy cứ để lão đi, không quản có giải quyết được chuyện này hay không. Lúc này cũng là cơ hội tốt để lão thể hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân. Cho lão một cơ hội giả bộ đi sao, cho dù cuối cùng không có giải quyết được gì, Vương Nhược Thủy thấy lão bôn ba ngàn dặm, hẳn là cũng sẽ có ấn tượng tốt.
Phương Thiên nào biết Dương Minh nghĩ tà ác như vậy? Trong lòng hắn như có lửa đốt, Dương Minh lại nghĩ lão muốn giả bộ, không biết sau khi Phương Thiên biết lão có tức chết hay không.
Dương Minh trở lại phòng sau đó tìm số điện thoại của Lão Buffon ra rồi bấm số.
Lão Buffon cùng vợ hắn gần đây tâm tình rất tốt, từ sau khi bái một người tàn nhẫn làm sư phụ, hai người đều luyện loại công phu cường thân kiện thể. Chẳng những thân thể tốt hơn, hơn nữa tinh thần cũng no đủ hơn trước kia rất nhiều!
Trước kia mỗi ngày đều ngủ tới chín tiếng. Mà từ sau khi tu luyện chỉ cần ngủ 5, 6 tiếng là được. Mỗi ngày tinh thần đều sảng khoái bay bổng, khiến đám lão gia hỏa cũng hâm mộ không thôi.
Nếm thử vị ngon ngọt sau khi tuy luyện công pháp. Phu nhân của Lão Buffon rốt cuộc biết chồng mình tại sao lại coi trọng Dương Minh như vậy! Đến tuổi của bọn họ, tiền tài, địa vị đã không còn quan trọng nữa, những thứ muốn có cũng đã có. Điều duy nhất bọn họ quan tâm bây giờ chính là sức khỏe của bản thân, mà Dương Minh xuất hiện chính là đã giải quyết được vấn đề khó khăn này!
"Ài, đoạn thời gian này, cũng không thấy sư phụ liên lạc với tôi, đã hơn một tháng rồi?" Lão Buffon nhìn lên cuốn lịch treo tường, trong miệng thì thào một câu.
Vợ hắn ở một bên nói: "Không phải chúng ta làm điều gì không tốt, khiến sư phụ bỏ rơi chúng ta đó chứ?"
Tuy phu nhân của Lão Buffon cũng mong Dương Minh tới Gia tộc Buffon làm khách, nhưng mà nàng cũng không có thất thố như Lão Buffon: "Sư phụ lão nhân gia hắn bận rộn như vậy, nào có thời gian lúc nào cũng chạy tới đây? Mới qua hơn một tháng thôi mà, trước đây thời gian còn lâu hơn mà hắn cũng không liên lạc với mình, lúc ấy có vấn đề gì đâu? Vả lại vừa rồi mình không làm chuyện gì khiến sư phụ mất hứng, sao hắn lại không liên lạc với mình?"
"Là vậy thật sao!" Nghe xong phu nhân khuyên bảo, Lão Buffon lập tức cao hứng nhẹ gật đầu, thật ra trong lòng của hắn cũng biết, nhưng mà thông qua miệng phu nhân nói, đơn giản là lời lẽ an ủi mà thôi: "Sư phụ lão nhân gia hắn thích nhất là du lịch bốn phương, ài, chỉ là hai chúng ta không thể giúp đỡ được gì, đi theo càng thêm vướng víu."
"Không nên nghĩ nhiều như vậy làm gì!" Phu nhân của hắn nói: "Sư phụ đã lưu cho chúng ta kế hoạch tu luyện, chúng ta không phải vẫn chưa hoàn thành hay sao? Đợi khi tu luyện hoàn thành, sư phụ chắc chắc sẽ xuất hiện."
"Ừm, nói cũng đúng." Lão Buffon nói: "Vậy chúng ta trước hết lên giường vận động một hồi thôi?"
"Anh, lão quỷ này." Phu nhân Lão Buffon xấu hổ đỏ mặt mắng: "Trước kia mỗi ngày đều ngóng trông mình có thể mạnh hơn một chút, hiện tại ước gì mình bỏ qua cho tôi một ngày, công pháp này không ngờ lại hữu hiệu như thế."
"Hắc hắc!" Lão Buffon đắc ý cười. Đối với ánh mắt của mình hắn rất tự hào vì đã bái được một người có tài làm sư phụ! Lúc trước nếu như mình không phát huy tinh thần mặt dày, chỉ sợ nào có dễ dàng được làm đồ đệ của Dương Minh?
Ring ring, một hồi chuông điện thoại dồn dập vang lên. Lão Buffon nhíu nhíu mày, trong lòng không khỏi phàn nàn, ai vậy ta? Đang sáng sớm đã gọi điện, đây không phải là muốn quấy rối tâm tình của mình sao? Nhưng mà cũng không thể không tiếp, bởi vì đây là điện thoại tư, cũng không có nhiều người biết số điện thoại này, người biết đều là một ít lão bằng hữu cùng người thân của Lão Buffon. Cho nên Lão Buffon cho dù không vui, nhưng cũng phải nhỏm từ trên giường dậy, qua tiếp điện thoại, nhưng mà thanh âm lại có chút âm trầm: "Là ai vậy? Sáng sớm mà đã gọi tới?"
"A? Lão Buffon? Quấy rầy lão nghỉ ngơi rồi?" Dương Minh nghe giọng nói tức giận của Lão Buffon, hắn hơi sững sờ, tiếp đó áy náy nói: "Thật sự xấu hổ quá."
Thanh âm này khiến Lão Buffon vừa nghe xong lập tức trở nên kích động, vẻ mặt cũng từ tức giận biến thành vui mừng, tốc độ thay đổi còn nhanh hơn cả da tắc kè hoa.
"Sư phụ!" Lão Buffon hô lên một tiếng nghẹn ngào, thái độ trở nên vô cùng tôn kính nói: "Là lão nhân gia ngài sao? Tôi không sao. Tôi đang chuẩn bị tu luyện công phu mà ngài giao cho, tuyệt đối không dám lơ là."
Nghe xong Lão Buffon nói, phu nhân của hắn ở bên cạnh tự nhiên biết cuộc điện thoại này của ai gọi tới. Trong lòng rất kinh hỉ, cũng cảm thấy không tưởng nổi. Sao mỗi lần Lão Buffon lải nhải tưởng niệm sư phụ, sư phụ lão lại gọi điện thoại tới là sao? Đây cũng quá trùng hợp đi? Chẳng lẽ sư phụ có công năng đặc dị, có thể cảm ứng được hay sao?"
Nhưng mà thật sự có khả năng này, những người thế ngoại cao nhân kia không thể dùng lẽ thường để suy nghĩ, cho dù nói Dương Minh là siêu nhân, phu nhân của Lão Buffon cũng không hoài nghi chút nào.
"
Không có quấy rầy lão là tốt rồi, còn tưởng rằng quấy rầy lão nghỉ ngơi chứ."
Dương Minh cười cười nói, Lão Buffon này trước giờ luôn luôn kính cẩn với mình, điều này làm cho Dương Minh rất thỏa mãn.
"
Không có, tuyệt đối không có!" Lão Buffon vội vàng nói: "Sư phụ, lão nhân gia ngài có gì phân phó đệ tử sao?"
"
Gì mà lão nhân gia? Tôi già như vậy sao?" Dương Minh nghe xong lập tức cười khổ nói: "Thôi bỏ đi, không nói vấn đề này nữa, tôi gọi tới là muốn bàn với lão, Gia tộc Buffon của lão buôn bán súng ống đạn dược phải không?"
"
Đúng vậy, sư phụ ngài không phải đã biết rồi sao?" Lão Buffon kinh ngạc. Không rõ Dương Minh tại sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này: "Vũ khí của quốc đảo nhỏ bên kia chẳng phải là do gia tộc bọn tôi cung ứng sao?"
"
À, là như thế này, ý của tôi muốn hỏi là. Gia tộc Buffon các ngươi tại thị trường buôn bán vũ khí, sản lượng đến đến cùng là bao nhiêu?" Dương Minh hỏi.
"
Cái này. Gia tộc Buffon bọn tôi khác so với thị trường súng ống thông thường, chúng tôi có nhà xưởng, tự mình chế tạo vũ khí, có thể nói chúng tôi trừ bản thân tiêu thụ ra ngoài, còn cung cấp một số ít cho đám thương nhân, để bọn họ tự tìm con đường tiêu thụ." Lão Buffon giải thích nói: "Gia tộc bọn tôi sản xuất rất nhiều mặt hàng súng ống, từ loại súng ống hạng nhẹ, tới hạng nặng đều có. Sư phụ, ngài hỏi cái này là có chuyện gì vậy?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1368


Báo Lỗi Truyện
Chương 1368/2205