Chương 136: Gặp lại Trần Mộng Nghiên


Ở đại học, những sinh viên có tiền chiếm một con số rất ít, đại khái là chỉ có vài người, nhưng đại đa số đều là con của đại gia. Những kiểu mẫu như Trương Tân con nhà khá giả cũng có một chút, nhưng nhìn lại cũng không nhiều lắm.
Cho nên bây giờ, trong người Dương Minh có mấy chục vạn, so với đám sinh viên bây giờ đã là rất giàu.
Khi đi học lái xe với Trương Tân, Dương Minh đã cố gắng không nghĩ đến Trần Mộng Nghiên nữa… Nửa tháng trôi qua, đã đến lúc công bố kết quả tuyển sinh.
Mặc dù Dương Minh không muốn đối mặt, nhưng cuối cùng trời không thuận theo ý người. Hôm nay đến trường, muốn tránh cũng không tránh được, Dương Minh cắn răng một cái, sợ cái con mẹ gì, có gì phải sợ! Cứ sợ tới sợ lui như vậy mãi, chẳng thể nào khá nổi!
Sáng ngày 25, Trương Tân lái chiếc Chrysler 300C đi học, trong thời gian này Trương Tân đã có thể tự lái xe được. Mặc dù không có bằng lái, nhưng nếu không xảy ra chuyện gì đó, thì chẳng ai phát hiện được.
Tuy là chiếc xe Chryler này giá trị không cao, nhưng quả thật rất là có phong cách, thậm chí còn vượt trội hơn so với BMWs hay Mercedes-Benz, không khỏi hấp dẫn ánh mắt của người khác.
Nhất là khi đứng trước cổng trường, có rất nhiều ánh mắt hâm mộ của bạn học. Trương Tân đang vô cùng phê với cái cảm giác này, thật ra thì lúc còn đi học, Trương Giải Phóng không cho hắn lái xe, cũng không cho hắn tiền tiêu vặt nhiều, cho nên Trương Tân cứ như là một học sinh bình thường.
Nhưng hôm nay, Trương Tân tự nhiên lái xe đến trường, làm cho rất nhiều nữ sinh trong trường chú ý. Khi đã lên đại học rồi, cũng không còn nhiều cấm kỵ như hồi trung học, sinh viên yêu nhau là một chuyện hết sức bình thường, cho nên những người này đều muốn thừa dịp tiếp xúc với người trong mộng của mình, xem xem sau này có cơ hội ở cùng một chổ hay không.
Nữ sinh viên với nữ học sinh thì suy nghĩ hoàn toàn khác nhau. Trung học thì muốn tìm bạn trai nào đó có thành tích học tập tốt, nhưng khi đã là sinh viên đại học, các nàng cho rằng, diện mạo của con trai không nói lên cái gì cả, quan trọng là phải có tiền!
Hiển nhiên là Trương Tân phù hợp với điều kiện này, mặc dù diện mạo của Trương Tân không được như Dương Minh, nhưng như vậy cũng có thể tạm chấp nhận được rồi.
Cho nên, khi Trương Tân xuống xe, có rất nhiều nữ sinh đã đến hỏi thăm lai lịch của hắn.
Trong cùng thời điểm đó, khi Dương Minh vừa bước xuống xe, một chiếc Mercedes đã dừng lại ngay bên cạnh xe của Trương Tân, bước xuống xe là bạn học Vương Chí Đào!
Vương Chí Đào nhìn thấy Dương Minh, rõ ràng ngạc nhiên, mà Dương Minh cũng như vậy, Chẳng qua, Dương Minh đã quyết định chủ động bỏ qua, cho nên khôi phục lại phản ứng, giữ vẻ bình tĩnh trên mặt: "Vương Chí Đào, là bạn. Sao vậy, nửa tháng không gặp, đã quên mất người bạn thân này sao?"
Vương Chí Đào sửng sốt, cái gì thế này! Dương Minh bị cái quái gì thế? Uống nhầm thuốc hả? Trước kia cho đến bây giờ hắn cũng chưa từng nhiệt tình như vậy? Chẳng lẽ mình bị ảo giác? Vương Chí Đào thật sự muốn tát cho mình một cái xem có phải là đang nằm mơ hay không.
"Ha ha, bạn cũng học lái xe sao?" Dương Minh không nhìn thấy Trương Bưu, chỉ có một mình Vương Chí Đào, liền hỏi.
Vương Chí Đào nhéo một cái thật mạnh vào tay mình! Đau quá! Quả thật không nằm mơ!
"Ặc …." Vương Chí Đào phản ứng cũng nhanh, bất quá nếu Dương Minh đã không muốn làm lộ chuyện, thì Vương Chí Đào cũng không dám abc gì cả, liền cười nói: "Ha ha, đúng vậy, tôi vừa mới có bằng lái, ba tôi tặng cho tôi chiếc xe này, khi nào rãnh chúng ta đi hóng gió!"
"Haha, tốt lắm!" Dương Minh gật đầu: "Thế nào, thi đại học ra sao? Vào Thanh Hoa Bắc Đại không vấn đề chứ?"
Nhắc đến chuyện này, Vương Chí Đào liền cảm thấy nghẹn! Bản thân làm gì có cửa đậu vào Thanh Hoa Bắc Hải chứ! Vốn không nghĩ rằng mình sẽ thi rớt đại học, mà bây giờ vào trung cấp cũng khó khăn!
"Đừng nói nữa, khi đó tôi bị cảm, làm ảnh hưởng đến kết quả kỳ thi, chấm phúc khảo lại cũng chỉ có 200 điểm!" Vương Chí Đào cười khổ: "Ngay cả vào trung cấp cũng khó khăn!"
Ngày 25 công bố kết quả, có thể lên mạng mà tra điểm, Dương Minh đã có thể vào đại học Tùng Giang, nên cũng chẳng muốn dò.
"Thật đáng tiếc!" Dương Minh làm bộ như tiếc hận, nhưng thật ra trong lòng lại mắng, mẹ kiếp, cái gì gọi là ác giả ác bảo, mày chính là một điển hình đó!
"Không có gì, vậy còn cậu, Dương Minh, thành tích thế nào? Chuẩn bị đăng ký vào trường nào?" Vương Chí Đào trong lòng không vui, vì nếu không phải do mày, lão tử cũng sẽ không như vậy!
"Tôi vào đại học Tùng Giang, Trương Tân cũng vậy, vào khoa quản lý của học viện XX" Dương Minh nói.
"Vậy còn bạn?"
"Haha, thật là trùng hợp, chúng ta lại là bạn học với nhau. Tôi cũng chuẩn bị vào học viện XX của đại học Tùng Giang" Nhưng trong lòng Vương Chí Đào lại mắng, con mẹ nó, lại cùng trường với tên ôn thần này!
"Thành tích của bạn cũng phải vào trung cấp sao? Không có gì đáng tiếc, bạn và Trương Tân không giống nhau, bạn có thực lực, chỉ là không thể phát huy, tin rằng sang năm nếu học hành lại đàng hoàng, thì muốn vào Thanh Hoa Bắc Đại cũng không vấn đề gì" Ý của Dương Minh muốn nói rằng, cho dù mày có thực lực đi nữa, nhưng nếu không phát huy được thì cuối cùng cũng chỉ là một kẻ vô dụng!
Nhưng lời này vào tai của Vương Chí Đào thì lại khác, hắn còn tưởng rằng Dương Minh thật tâm an ủi hắn, mặc dù không hiểu, nhưng cũng chân thành nói: "Cảm ơn bạn đã quan tâm. Bất quá sau này tôi còn phải kế thừa sự nghiệp của gia đình, đi đến trường chỉ để học tập thêm kinh nghiệm thôi!"
Hắc, tao chỉ chờ những lời này của mày! Trong lòng Dương Minh cười lạnh, mày muốn đi Bắc Kinh tao cũng không muốn! Tao còn phải trả thù mày thật tốt, mày càng gần tao thì tao càng dễ xuống tay! Nếu mày đi ra xa bên ngoài, thì thằng khốn nào trả tiền lộ phí cho tao!
"Cũng đúng, ý tưởng của bạn và nhà Trương Tân giống nhau, nhà của hắn cũng có ý này!" Dương Minh gật đầu.
"Trương Tân, thật không ngờ, nhà bạn cũng là một thổ tài chủ, Chrysler 300C, tuy không đáng giá bằng chiếc Mer của tôi, nhưng cũng rất tốt rồi!" Vương Chí Đào vỗ vỗ vai của Trương Tân.
Thằng ngu, trong lòng Trương Tân mắng. Không phải là muốn làm xấu mặt tao sao? Bất quá Trương Tân không nói gì, bởi vì nhà của Vương Chí Đào thật sự có tiền.
Ba người cùng bước vào phòng học, nhìn thấy những bạn học trước kia, mọi người tiếp đón. Những người có thành tích tốt thì đi hỏi thăm thành tích của người khác, còn những người thất bại thì chỉ ngồi trong góc thở dài.
Chẳng qua, nói đi nói lại, không khí trong phòng cũng rất hòa hợp. Không còn sự khẩn trương của trước kia, trải qua kỳ thi, mọi người đều đã ổn định lại tinh thần.
Đến phòng học rồi, Dương Minh liền tách ra khỏi Vương Chí Đào. Vương Chí Đào là loại người có gia cảnh tốt, lại là cán bộ lớp, cho nên vào lớp sẽ là tiêu điểm của mọi người.
Còn Dương Minh thuộc về hàng học sinh hư hỏng, mặc dù thành tích kỳ thi rất cao, nhưng tiếng xấu của hắn mãi mãi tồn tại, nên cũng ít người nguyện ý nói chuyện với hắn.
"Dương Minh, Trần Mộng Nghiên ngồi đằng kia kìa, sao không lại đó tranh thủ chút tình cảm!" Trương Tân chỉ vào chổ ngồi của Trần Mộng Nghiên.
"Tranh thủ cái gì?" Dương Minh cười khổ, hắn thật không biết nên làm thế nào, nhưng trong tiềm thức lại không có ý định từ bỏ Trần Mộng Nghiên. Nếu không hắn đã không báo danh vào đại học Tùng Giang. Với thành tích của Dương Minh bây giờ, muốn vào kinh không có vấn đề gì.
"Thật không hiểu rõ mày, lão đại, không phải vì Lam Lăng sao? Chăng lẽ mày thật sự nghĩ như vậy?" Trương Tân nghi ngờ: "Đừng nói với tao mày không thích Trần Mộng Nghiên"
"Đừng nghĩ bậy, không phải là tao không muốn, thật ra tao." Dương Minh vừa nói được một nửa, đang phát hiện ra Trần Mộng Nghiên đứng sau lưng Trương Tân.
Trần Mộng Nghiên vừa thấy Dương Minh vào phòng học, trong lòng vô cùng mừng rỡ, vì thế ngồi chờ trong căng thẳng, chờ Dương Minh đến đây nói chuyện với mình, nhưng chờ mãi cũng không thấy đâu! Trần Mộng Nghiên khẩn trương, chẳng lẽ hắn còn giận mình? Sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ?
Con gái thì thường rất rụt rè, nhưng trong lòng nàng khi có tình yêu rồi sẽ không còn biết ngại gì! Nếu trong lòng đã có hình bóng của một người, thì sự rụt rè sẽ bị nghiền ra như bột.
Trần Mộng Nghiên trong lòng hết sức oán hận, Dương Minh, trước kia không phải bạn là một người con trai thuộc chủ nghĩa theo đuổi sao. Bây giờ tới tay rồi, lại đem mình vứt ở chổ này, làm như không nhìn thấy không nghe thấy, thật sự là tức chết đi mà!
Chẳng qua, tức giận thì tức giận, trong lòng Trần Mộng Nghiên cũng không đành lòng vứt bỏ đoạn tình cảm này, do dự một hồi, nàng quyết định chủ động đi tìm Dương Minh, giống như lần trước đi hỏi bài hắn vậy.
Vì thế, Trần Mộng Nghiên đứng lên đi đến hướng của Dương Minh, nghe được Trương Tân hỏi cái câu" không thích Trần Mộng Nghiên" Thì trong lòng đột nhiên căng thẳng!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #136


Báo Lỗi Truyện
Chương 136/2205