Chương 135: Đệ nhất dũng kim


Thằng khốn Trương Tân này không ngờ lại nói với Chu Giai Giai rằng mình chính là" Dương Minh"
Dương Minh như muốn điên lên! Trương Tân, thằng chó, mày làm vậy không phải là hại lão tử sao! Chu Giai Giai làm sao mà không nhận ra được Dương Minh chứ?
Nhưng màn tiếp theo còn làm cho Dương Minh đổ mồ hôi nhiều hơn, khi Trương Tân hỏi tên thật của Chu Giai Giai, con ả còn phán rằng mình tên là Tô Nhã!
Nhưng đáng tiếc là, Trương Tân không biết Tô Nhã, Dương Minh không hề nhắc đến, vì thế Trương Tân liền khen: Tên hay lắm!
Ngay lúc đó, thái độ của Chu Giai Giai rõ ràng có sự thay đổi, nhiệt tình còn hơn trước kia. Khi Trương Tân muốn coi webcam, Chu Giai Giai không hề từ chối.
Dương Minh cảm thấy kỳ quái, Chu Giai Giai rốt cuộc muốn gì, nàng không quên Dương Minh là ai sao? Nhưng từ câu trả lời" Tô Nhã" của nàng, xem ra không hề quên.
Nhưng cái khó hiểu nhất chính là, Chu Giai Giai biết rõ bản thân mình căm hận nàng, sao lại còn muốn chơi trò show hàng này nọ chứ? Không sợ mình làm bậy sao? Nhưng tình huống dưới càng làm cho Dương Minh bất ngờ.
Hắn nhớ lại, nickname của Trương Tân là" đại Tân" , ngày đó nàng còn gọi là" Tân ca ca" . Tại sao nàng đã biết là Dương Minh mà còn kêu" Tân ca ca" , cái này có vẻ rất kỳ lạ.
Bất quá, ai biết Chu Giai Giai đang nghĩ gì đâu, nàng muốn làm gì thì kệ nàng! Nhưng mà, cái việc bây giờ, hiện tại đã khiến cho Dương Minh muốn bùng nổ!
"Trương Tân, thằng khốn nạn, lên đây cho tao!" Dương Minh hét lớn.
"Cái gì?" Trương Tân khó hiểu đáp lời.
"Cái gì hả? Mày nhìn đi, mày dùng danh nghĩa của tao để nói chuyện phiếm với người khác?" Dương Minh tức giận chỉ vào màn hình máy tính.
"Ha, cái này …" Trương Tân ngượng ngùng.
"Con mẹ mày, mày cũng quá khốn nạn đó!" Dương Minh muốn phát tác cơn giận, nhưng Trương Tân lại là bạn thân của mình, không muốn vì những chuyện này mà phát sinh ồn ào.
"Thật ngại, lão đại, lúc đó tình huống cấp bách tao mới dùng tên của mày …" Trương Tân gãi đầu.
Thật ra thì việc này cũng bình thường, bởi vì có một lần Dương Minh gặp một" Khủng Long Nữ" , đối phương không ngừng tìm hiểu tên của mình, Dương Minh tiện tay gõ vào chữ" Trương Tân"
Dương Minh khoát tay, tắt chatlog đi, sau đó kéo nick" mị lực bảo bối" vào danh sách đen, nói với Trương Tân: "Sau này đừng liên lạc với người này nữa"
"Mày không nói tao cũng không muốn liên lạc với nó, con khốn, trưa hôm qua như vậy, rồi đến tối lại lên nói chuyện phiếm, sau đó liền bị chửi như con vào mặt!" Trương Tân phẫn hận nói: "Tao nói rằng tao muốn xem webcam của nó, rồi bị nó mắng cho một trận! Mẹ kiếp, đồ gái điếm!"
Dương Minh cũng không biết xảy ra chuyện gì, nhưng hắn không muốn nghĩ. Chu Giai Giai muốn trở thành cái gì, cũng không có liên quan gì đến hắn. Chỉ là, không muốn Trương Tân dùng danh nghĩa của mình để liên lạc với nàng.
Cơm trưa hôm nay là hai phần đậu hủ kho và thịt bò. Dương Minh ăn một miếng rồi thầm khen, mùi vị quả thật rất ngon.
"Trương Tân, tay nghề của khách sạn dưới lầu nhà mày rất tốt!" Dương Minh vừa ăn vừa nói.
"Đương nhiên, cái này là còn đỡ rồi vì tốn thời gian mang lên lầu. Mày xuống dưới ăn lúc còn nóng thì tuyệt hơn!" Trương Tân nói: "Gần nhà mày không có chổ nào bán đồ ăn ngon vậy hả?"
"Mày cũng biết rồi, nhà tao làm gì có tiền mà đi ăn cơm tiệm. Để khi nào trở về tao tìm thử xem, hẳn là có!" Dương Minh và Trương Tân không có gì giấu diếm nhau, bạn học ba năm, có cái gì mà không hiểu nhau chứ!
Trương Tân cũng không giễu cợt ý của Dương Minh, nói: "Được, bây giờ mày đã thành đại gia rồi. Đến lúc đó nhờ mời tao ăn!"
"Còn phải nói sao? Đúng rồi, lát nữa đóng tiền học bằng lái mày cho tao mượn, đợi trở về tao lấy chi phiếu trả cho mày!" Sau khi đi du lịch về, Dương Minh để chi phiếu trong ngăn kéo. Thứ này tạm thời không cần dùng, nên cũng không mang trên người.
"Không thành vấn đề, mà cũng có bao nhiêu đâu, để tao trả cho mày luôn!" Trương Tân cười nói.
Buổi chiều, tài xế của Trương Giải Phóng đến đón hai người.
Trường dạy lái xe Phi Ngư không phải loại cổ gì, vừa mới xây dựng năm 2000, bên trong có những lớp dạy lái xe. Thiết bị dụng cụ đầy đủ, còn có bãi lái riêng.
Những thứ này Trương Tân đã thấy trên mạng, nhưng khi tận mắt chứng kiến thì mới yên tâm. Có vài người nói rằng trường dạy lái này cuối cùng chỉ là một tấm bằng, nhưng theo Dương Minh cho rằng, học thêm một chút cũng có lợi.
Dương Minh thấy rằng hoàn cảnh bên trong cũng tốt, sau khi thương lượng với Trương Tân, hai người đóng tiền học phí hết 2980 đồng, nộp hình và bản photo chứng minh nhân dân để làm thủ tục.
Quả nhiên, theo lời Trương Tân nói, tiền học đã có Trương Giải Phóng chuẩn bị, để cho tài xế trả giùm họ. Một khi đã là tâm ý của người lớn, Dương Minh cũng không nên cự tuyệt. Huống chi mình càng muốn trả tiền, thì tài xế càng khó xử.
Ngày đầu tiên đi học, chủ yếu là dạy một số lý thuyết về giao thông. Giảng viên của Phi Ngư rất nhiều, nên cơ bản là một dạy một. Dương Minh cũng không có ý kiến gì, người nào dạy mà chả được.
Ngọc của Dương Minh từ Vân Nam mang về, có rất viên chất lượng tốt. Ngọc thạch cũng rất kỳ quái, những loại có chất lượng không tốt, nhưng qua điêu khắc tinh tế thì có thể bán ra với giá cao. Nhưng ngọc có tính chất thượng thừa, nếu để cho những con gà mờ điêu khắc, thì thường sẽ làm giảm giá trị của nó. Nguyên nhân rất đơn giản, nếu người điêu khắc không để tận dụng hết chất lượng của ngọc, thì chẳng khác nào những thứ phế thải.
Cho nên, thường thì những viên ngọc tốt, sau khi trải qua giai đoạn đánh thô, sẽ không tiếp tục xử lý. Nhưng có thể bán trực tiếp cho người có hiểu biết, hoặc là dựa theo tâm ý của người mua mà điêu khắc thành vật.
Mà trong đám ngọc của Dương Minh, có ít nhất ba bốn viên thuộc loại cực phẩm. Trương Giải Phóng cũng có một hai viên như vậy. Sau khi đã đánh thô, được chụp hình lại, liền gửi nó vào trong ngân hàng.
Còn những loại không phải hành cực tốt, thì cứ làm thành ngọc bội, hoặc đồ mỹ nghệ. Mặc dù chỉ thuộc mức trung binh, sau khi gia công xong, trở thành hàng hóa, lợi nhuận tuy không cao nhưng được một cái là bán rất nhanh. Hơn nữa ngọc lại rất nhiều, mọi người có thể dùng nó để tiến hành đồ án mà mình thích. Cho nên sau khi được đem ra bán đã tiêu thụ hơn một nữa.
Trương Giải Phóng vì làm mất viên phỉ thúy của Dương Minh, trong lòng hết sức áy náy, cho nên khi tiêu thụ ngọc, cũng toàn dùng ngọc của Dương Minh. Dù sao ngọc của Dương Minh cũng không nhiều, tiêu thụ nhanh cũng không sao cả.
Cho dù là ngọc chất lượng trung bình thì cũng được bán với giá hai mươi sáu vạn. Tiền phí vận chuyển và gia công đều là do Trương Giải Phóng trả, coi như là hỗ trợ Dương Minh. Dù sao Trương Giải Phóng cũng không phải là thiếu tiền.
So với ngọc của Dương Minh, Trương Giải Phóng trong lần cược thạch này kém hơn một bậc. Dương Minh bán mấy viên đã được hai mươi vạn, còn số lượng ngọc của Trương Giải Phóng bán ra gấp mười lần Dương Minh mà cũng chỉ có hai mươi vạn. Bởi vì bên trong có rất nhiều ngọc nát vụn, cho nên dù gia công tốt cỡ nào cũng không thể giúp được, Trương Giải Phóng đành phải bỏ đống ngọc nát đó.
Nói cách khác, Trương Giải Phóng trong chuyến đi lần này, trừ mười vạn phí thành phẩm ra, không tính nhân công không tính vận chuyển, mới buôn bán được có hai mươi vạn (Trong đó đã có hai khối do Dương Minh chọn giùm) Nếu không tính hai khối ngọc đó trong ngân hành, thì chuyến đi này chỉ có lợi nhuận mười vạn!
Cho nên, cược ngọc cũng không phải là kiếm tiền dễ dàng, người bình thường đi cược ngọc không kiếm được là bao.
Đồng thời, Trương Giải Phóng không khỏi cảm thán số của Dương Minh tốt quá, tự nhiên lại may mắn như vậy! Chỉ bỏ ra một vạn, mà thu lời về gấp hai mươi sáu lần! Cái này là chưa tính viên phỉ thúy và bốn viên ngọc tốt kia.
Mấy ngày nay Dương Minh và Trương Tân đến trường dạy lái, mỗi ngày đều đi sớm về trễ, nhưng vẫn cố gắng làm con ngoan. Vì thế cha mẹ Dương Minh không hề nghi ngờ, nhất là khi nhìn thấy tài xế của Trương Giải Phóng đến rước hắn một lần, càng không hề hoài nghi.
Còn Lam Lăng, Dương Minh cũng thường xuyên đến thăm. Mặc dù nha đầu kia rất là ngây thơ, nhưng cũng biết rằng Dương Minh có chuyện, nên sau mỗi lần triền miên, đều chỉ nhìn Dương Minh bằng ánh mắt kỳ vọng, không nói ra chuyện gì.
Trương Giải Phóng sau khi bán ra xong tất cả ngọc đều chuyển vào tài khoản ngân hàng của Dương Minh. Cho nên bây giờ Dương Minh cũng coi như là có chút tiền trong người, ít nhất là nhiều hơn so với những người bạn học!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #135


Báo Lỗi Truyện
Chương 135/2205