Chương 1348: Không thể tham khảo


Kinh Tiểu Lộ nói xong, làm cho Chu Giai Giai có chút khó hiểu, không có tiến triển?
"Tại sao lại không có tiến triển? Xe của bạn, còn phó tổng trong công ty, không phải đều là hắn cho bạn sao?" Chu Giai Giai ngạc nhiên: "Nếu hắn không tin tưởng bạn, thì làm sao giao trọng trách cho bạn?"
"Cái này. nói như thế nào nhĩ, rốt cục cũng chỉ là sai sót ngẫu nhiên" Kinh Tiểu Lộ không muốn giấu diếm: "Xe của mình là do đòi hắn mới cho, bạn cũng biết Dương Minh rồi, rất rộng rãi, mình và hắn coi như cũng là bạn tốt, muốn một chiếc xe, cũng là bình thường"
Chu Giai Giai gật đầu, cũng hiểu được, thì ra xe là do Kinh Tiểu Lộ chủ động muốn, nàng cũng biết thái độ làm người của Dương Minh, không coi trọng tiền tài ngoài thân, cho nên tặng một chiếc xe, cũng không phải là chuyện lớn gì. Nhưng mà Chu Giai Giai cũng không nhiều lời, lẳng lặng ngồi nghe Kinh Tiểu Lộ nói tiếp.
"Về phần vị trí phó tổng." Kinh Tiểu Lộ nói đến đây, không khỏi cười khổ: "Cái vị trí phó tổng này thuần túy là sai sót ngẫu nhiên! Bạo Tam Lập cho rằng mình là bạn gái của Dương Minh, cho nên hắn đề nghị với Dương Minh, thăng chức cho mình làm phó tổng, bạn cũng biết, cho dù mình chỉ là bạn bình thường của Dương Minh thôi, thì Dương Minh cũng sẽ không phản đối. Vì thế gật đầu cho mình làm phó tổng"
"A?" Tuy rằng trước đó Chu Giai Giai đã nghe Kinh Tiểu Lộ nói chỉ là sai sót ngẫu nhiên, cảm thấy nó không tầm thường rồi, nhưng mà nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, Chu Giai Giai cũng không biết nên khóc hay nên cười luôn, còn có cả chuyện như vậy sao? Mà bây giờ xem ra, mình đã hiểu lầm thật rồi, giữa Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ, xem ra thật sự không có tiến triển gì.
Nhưng mà, cho dù là vậy, Chu Giai Giai cũng không giúp được gì : "Tiểu Lộ, tuy rằng mình nhìn bạn, cũng nhớ lại chuyện trước đây của mình, nhưng mà cho dù mình muốn giúp bạn thì cũng bất lực. Chuyện của mình và Dương Minh, cũng không thể tham khảo được. Cho nên, chuyện tình cảm này, đành phải để bạn tự cố gắng thôi"
"Như vậy." Kinh Tiểu Lộ có chút thất vọng, nàng vốn tưởng rằng có thể từ Chu Giai Giai mà tham khảo một chút ý kiến, cho dù không tham khảo được, thì cũng có thể học hỏi một ít kinh nghiệm, nhưng mà Chu Giai Giai tựa hồ không muốn nói đến việc này.
Chu Giai Giai rất nhạy cảm, nếu có thể phát hiện ra được vấn đề giữa Kinh Tiểu Lộ và Dương Minh, thì làm sao không cảm nhận được sự mất mác của Kinh Tiểu Lộ chứ? Nhìn thấy bộ dáng của Kinh Tiểu Lộ bây giờ, Chu Giai Giai mỉm cười: "Tiểu Lộ, nếu bạn muốn nghe, như vậy mình sẽ đem chuyện của mình và Dương Minh trước kia kể lại cho bạn nghe, nếu bạn nghe xong mà có kinh nghiệm gì thì cũng tốt"
Vốn Kinh Tiểu Lộ cũng không còn ôm hy vọng gì với cái này, cái này dù sao cũng là chuyện riêng tư của Chu Giai Giai và Dương Minh, ai lại muốn kể ra cho người khác nghe? Kinh Tiểu Lộ nghĩ, chuyện của mình và Dương Minh, sợ rằng cũng không tùy tiện nói cho người khác nghe đuuợc. Nhưng mà không ngờ rằng, Chu Giai Giai tự nhiên lại muốn nói cho mình nghe, điều này làm cho Kinh Tiểu Lộ có cảm giác kinh ngạc vừa mừng vừa sợ.
"Giai Giai, bạn thật tốt!" Kinh Tiểu Lộ vui vẻ nói: "Cảm ơn bạn đã nói nhiều với mình như vậy!"
Chu Giai Giai lắc đầu, nàng giúp Kinh Tiểu Lộ, cũng vì tình cảnh của Kinh Tiểu Lộ có chút tương tự với mình năm xưa, mỗi ngày phải sống trong sự dày vò của tình cảm, không thể tự kềm chế được, loại cảm giác lo lắng này Chu Giai Giai đã từng được nếm rồi, cho nên mới thân mật với Kinh Tiểu Lộ như vậy.
Chu Giai Giai không phải là một người hay hgen, mà lúc đầu, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận chẳng phải cũng chân thành đón nhận mình sao? Cho nên Chu Giai Giai nghĩ, mình đã có được hạnh phúc của mình rồi, không cần phải làm khó dễ người khác, ngược lại, nếu có thể trợ giúp được, thì sẽ làm cho mình có cảm giác cảm ơn.
"Mình và Dương Minh, là bạn học cùng lớp thời sơ trung, cái thời gian ấy." Chu Giai Giai mở miệng, chậm rãi kể về quá trình quen biết và yêu nhau của mình và Dương Minh, trên mặt cũng xuất hiện vẻ mơ hồ, tựa hồ như đang chìm đắm trong đoạn tình cảm đẹp nhưng buồn ấy.
Kinh Tiểu Lộ vốn cho rằng, giữa mình và Dương Minh còn có một bức tường ngăn cách, nhưng mà bây giờ nghe Chu Giai Giai nói về quan hệ lúc đầu của nàng và Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ nhất thời cảm thấy bức tường ngăn cách ấy chẳng đáng là gì cả, bởi vì khoảng cách giữa Dương Minh và Chu Giai Giai còn hơn cả một ngọn núi lớn!
Cô gái này, cuối cùng đã phải dùng nghị lực thế nào, mới có thể nắm giữ được hạnh phúc của mình? Kinh Tiểu Lộ vừa bội phục vừa tò mò mở to mắt ra, nhìn Chu Giai Giai không chớp mắt, dựng thẳng lổ tai dậy nghe nàng kể.
Kih Chu Giai Giai nói đến cảnh nàng đỡ một viên đạn cho Dương Minh, hôn mê bất tỉnh, Kinh Tiểu Lộ hoàn toàn chấn động! Vì người mình yêu mà hy sinh cả bản thân, cần phải có dũng khí lớn thế nào?
Kinh Tiểu Lộ tự hỏi rằng, nếu như mình đổi vị trí với Chu Giai Giai, thì có thể đỡ một viên đạn cho Dương Minh hay không? Sẽ đỡ? Hay là không? Rốt cục là có hay không?"
Nhìn biểu tình đăm chiêu của Kinh Tiểu Lộ, Chu Giai Giai cũng đoán ra được nàng ta đang suy nghĩ cái gì, cười nói: "
Tiểu Lộ, bạn có phải là đang suy nghĩ, nếu như lúc đó đổi lại là bạn, thì bạn có thể đỡ cho Dương Minh một viên đạn hay không?"
"
không gạt được bạn" Kinh Tiểu Lộ cúi đầu: "Thật ra, trong lòng mình, mình cảm thấy mình có thể đỡ đạn cho hắn, nhưng mà mình sợ, lúc đó trong tay đối phương là súng, mình sợ đến mức hai chân mềm nhu4nr a"
"
Đây là chuyện bình thường" Chu Giai Giai nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, cũng không chọc nàng: "Thật ra, cho dù là mình, bây giờ nhớ lại cũng có chút khiếp đảm, nhưng trong tình huống lúc đó, là hành động của bản năng, căn bản là hành vi vô thức của não, lúc đó căn bản là không biết sợ, sau khi làm xong mới biết được sự lợi hại của súng trong tay đối phương"
"A?" Kinh Tiểu Lộ sửng sốt: "Mình còn tưởng lá gan của bạn rất lớn"
"
Làm gì có" Chu Giai Giai đỏ mặt: "Nếu như cẩn thận suy nghĩ lại, chỉ sợ rằng mình cũng không có can đảm đỡ một viên đạn đó"
"
Đúng vậy" Kinh Tiểu Lộ gật đầu: "Vừa rồi mình tự hổi mình, nếu như đổi lại là mình, thì có thể đỡ đạn cho Dương Minh hay không. Ý niệm lúc đầu là mình sẽ chắc chắn đỡ đạn cho Dương Minh, nhưng mà sau một lát, mình lại dao động, mình sợ"
"
Thật ra, chúng ta đều như nhau" Chu Giai Giai nói: "Nếu như trong tình huống ngay lúc đó, bạn có được quyết định trong nháy mắt, cũng đã quyết định chuyện bạn muốn làm, thì làm gì còn tâm tư để lo sợ? '
"Nói cũng đúng" Kinh Tiểu Lộ gật đầu: "Giai Giai, ban đầu mình còn hiểu lầm bạn, nghĩ rằng bạn không muốn để mình tham khảo kinh nghiệm của bạn và Dương Minh, nhưng mà bây giờ xem ra, cho mình một cơ hội đỡ đạn cho Dương Minh, chỉ sợ là không dễ dàng như vậy"
"
Nói lung tung" Chu Giai Giai bảo: "Làm gì có ai chủ động đỡ đạn chứ? Tiểu Lộ, mình nói cho bạn biết, cho dù có cơ hội như vậy, bạn cũng không cần phải gấp gáp. Với thân thủ của Dương Minh, thật ra không cần chúng ta đỡ đạn giùm, chúng ta làm như vậy, chỉ là hy sinh vô ích"
Kinh Tiểu Lộ đương nhiên không cho rằng Chu Giai Giai không muốn mình đến với Dương Minh, nàng ta nói như vậy, khẳng định là có đạo lý, hơn nữa Kinh Tiểu Lộ cũng hiểu biết về thân thủ của Dương Minh, cho nên không nghi ngờ lời nói của Chu Giai Giai.
Huống hồ, nếu như Chu Giai Giai thật sự không muốn mình đến với Dương Minh, vậy thì bây giờ cũng không cần tỏ thái độ này! Đâu cần bình tĩnh ngồi nói chuyện với mình như vậy?
Trong cong mắt của Kinh Tiểu Lộ vốn đang lộ vẻ thất vọng, bỗng nhiên vụt sáng hy vọng. Ít nhất là mình vẫn còn tốt hơn Chu Giai Giai, Dương Minh lúc đầu rất hận Chu Giai Giai, nhưng mà khoảng cách còn lớn hơn cả một ngọn núi, cuối cùng cũng tan rã đấy thôi, mình và Dương Minh chỉ là một bức tường, thì có thể tính là gì?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1348


Báo Lỗi Truyện
Chương 1348/2205