Chương 1347: Không có tiến triển


Bình thường, mời người ta ăn người ta còn không đến, tặng phiếu ưu đãi cho người ta, người ta còn không thèm nhìn nữa là!
Hôm nay, một phó tổng của người ta đến đây ăn, mà mình tự nhiên lại đắc tội với người ta! Chị Trượng lập tức hối hận! Cái quán ăn này cũng không phải của mình, mình cần gì phải suy nghĩ nhiều như vậy, dùng phiếu ưu đãi ăn trong phòng thì thế nào?
Nghĩ đến đây, chị Trương lập tức làm ra một khuôn mặt tươi cười! Bà ta là loại bắt nạt kẻ yếu điển hình, nếu không thì cũng không bị ông chủ bắt nạt lúc đầu, ngay cả chửi cũng không dám! Hôm nay làm một người tiếp đãi của một quán ăn đông khách, bà ta đương nhiên là hiểu được quyền hạn của mình rồi, một người khách hàng nhìn có vẻ không phải người đến tiêu nhiều tiền, lại không ngờ rằng là một nhân vật cao cấp! Là người mà ngay cả ông chủ cũng cũng dám đắc tội, mà bà ta tự nhiên lại đắc tội!
"Kinh phó tổng, thật là xin lỗi! Để tôi chuẩn bị phòng!" Chị Trương cười nói với Kinh Tiểu Lộ, khuôn mặt trong nháy mắt đã trở nên xinh tươi hơn: "Phòng khách quý Đao Khẩu, là phòng xa hoa nhất tại quán chúng tôi"
Kinh Tiểu Lộ nghe chị Trương nói xong vừa bực vừa buồn cười, nhìn bộ dạng của chị Trương bây giờ, Kinh Tiểu Lộ đương nhiên là cũng không còn ý định nổi giận với bà ta trong đầu nữa. Thân phận thay đổi, tính tình cũng thay đổi.
Nếu đổi lại là trước đây, có thể nàng ta sẽ nói vài câu cho người ta quê, nhưng mà bây giờ nàng ta không còn tâm tư này. Nhưng mà trong lòng cũng có chút đắc ý về sự thay đổi của chị Trương, thế nhưng Kinh Tiểu Lộ cũng biết, bây giờ chị Trương cung kính với mình như vậy, hoàn toàn cũng vì thân phận phó tổng giám đốc công ty bảo an Danh Dương, nếu không có cái thân phận này, chị Trương thèm nhìn mặt mình à?
Tất cả những cái này đều là do Dương Minh cho, không có Dương Minh mà nói, thì mình sẽ không có cái vị trí ngày hôm nay, Nghĩ như vậy, trong lòng Kinh Tiểu Lộ liền có chút ưu sầu.
Lần này hợp đồng xảy ra vấn đề lớn như vậy, nếu như giải quyết không tốt, thì cho dù Dương Minh không nói gì, mình cũng không thể nào tiếp tục ngồi ở vị trí phó tổng này được nữa.
"không cần phải là phòng khách quý gì cả, phòng bình thường cũng được rồi" Kinh Tiểu Lộ đến đây cũng không phải vì sĩ diễn, mà chỉ muốn tìm một chổ yên tĩnh nói chuyện với Chu Giai Giai.
Nếu Chu Giai Giai đã đoán được chuyện mình thích Dương Minh, tuy rằng không biết nàng ta làm sao mà đoán được, nhưng mà Kinh Tiểu Lộ cảm thấy Chu Giai Giai không có địch ý, hơn nữa quan hệ của hai người tựa hồ như đang xích lại gần nhau hơn. Kinh Tiểu Lộ có chung một nổi xúc động với Chu Giai Giai mà! Chuyện hợp đồng lần này, Kinh Tiểu Lộ đã nghĩ muốn tìm người thương lượng một chút, , nàng muốn nói sự phiền não trong lòng của mình ra! Thế nhưng, bên trong công ty bảo an Danh Dương, không có được một người nào như vậy cả. Bạo Tam Lập không có khả năng rồi, Kinh Tiểu Lộ chưa đến mức có thể thổ lộ tình cảm với hắn được, Kinh Tiểu Lộ cũng không có khả năng đem tâm sự của mình nói cho hắn biết. Mà nhân viên trong công ty thì càng không thể, Kinh Tiểu Lộ căn bản không thể nói gì với bọn họ.
Mà bây giờ, gặp Chu Giai Giai, trong tình huống như vậy, nàng muốn đem sự phiền não và lo lắng của mình nói cho Chu Giai Giai nghe, cho dù Chu Giai Giai không thể giúp đỡ được mình, nói ra như vậy thì trong lòng Kinh Tiểu Lộ cũng thoải mái một chút.
"Kinh phó tổng, cô đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ tiểu nhân, xin đừng để trong lòng" Chị Trương nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, càng giật mình hoảng sợ hơn, vội nói: "Lúc nãy tôi thật sự vô tâm không biết gì cả, xin cô tha thứ cho tooi6"
"Tha thứ cái gì?" Kinh Tiểu Lộ khó hiểu, ngẩn người ra hỏi: "Bà đang nói cái gì?"
"Cái này." Chị Trương nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Kinh Tiểu Lộ, tựa hồ không giống như đang giả bộ, nhất thời nghi hoặc: "Tôi đưa cho cô phòng khách quý, cô lại không muốn, đây không phải là giận tôi sao?"
Nghe chị Trương nói xong, Kinh Tiểu Lộ thật sự là không biết khóc hay nên cười: "Cái đó có liên quan gì đến tức giận? Chúng tôi chỉ có hai người, muốn tìm một chổ yên tĩnh để nói chuyen5 thôi, bà tìm một phòng yên tĩnh là tốt rồi, mấy cái phòng xa hoa gì đó, tôi không cần đâu!"
Lý Cát Tinh nghe thấy Kinh Tiểu Lộ không có ý muốn làm khó dễ chị Trương, mà thật sự chỉ muốn một phòng, vì thế liền nhanh chóng ra hiệu: "Chị Trương, kinh phó tổng của chúng tôi nói là muốn một phòng thôi, chị nhanh tìm đi, còn nhiều chổ mà!"
"Đúng đúng!" Chị Trương bây giờ mới hiểu, vội vàng tìm vị trí tốt, hơn nữa còn là những phòng trên cùng, ở đây hẳn là không ai quấy rối, vì thế nói: "Vậy phòng 307 đi, tương đối yên tĩnh! Tôi tìm một phục vụ đưa hai người lên"
"không cần đâu chị Trương, tôi đưa Kinh phó tổng lên là được rồi" Lý Cát Tinh khoát tay chặn lời chị Trương, ngăn cản bà ta tìm phục vụ.
"Cũng tốt, cũng tốt!" Chị Trương gật đầu không ngừng, bà ta sợ đã đắc tội với Kinh Tiểu Lộ, cho nên bây giờ mong Lý Cát Tinh nói tốt vài câu.
Nhưng mà, Kinh Tiểu Lộ tựa hồ không có để ý chuyện của chị Trương trong lòng, trước đó làm vậy, cũng chỉ là muốn tìm một chổ yên tĩnh để nói chuyện thôi, về phần phòng lớn hay nhỏ Kinh Tiểu Lộ căn bản là không quan tâm.
Dưới sự dẫn đường của Lý Cát Tinh, Kinh Tiểu Lộ và Chu Giai Giai đi đến căn phòng ở lầu ba, đây là một trong những phòng cao nhất của quán an, hai bên không có người, cho nên vô cùng yên tĩnh, là một chổ nói chuyện rất tốt.
"Kinh phó tổng, mời ngài, tôi xin xuống trước!" Lý Cát Tinh đưa Kinh Tiểu Lộ và Chu Giai Giai vào trong phòng, sau đó cung kính nói.
"Tốt, anh đi làm việc đi" Kinh Tiểu Lộ nói.
Lý Cát Tinh xoay người đi ra, thì có phục vụ của quán ăn đi vào, Kinh Tiểu Lộ và Chu Giai Giai cũng không có đến đây để ăn, vả lại cũng là lần đầu tiên đến ăn, vì thế để cho người phục vụ làm chủ, chọn vài món đặc sắc ở đây. Người phục vụ vừa lui ra khỏi phòng, không khí trong phòng liền trở nên quỷ dị, Kinh Tiểu Lộ thì có tâm sự, cúi đầu, không nói lời nào, còn Chu Giai Giai tựa hồ đang đợi Kinh Tiểu Lộ mở miệng. Vì thế, trong phòng nhất thời im lặng đến đáng sợ.
"Tiểu Lộ, sao không nói? ' Chu Giai Giai cảm thấy bầu không khí càng lúc càng nặng nề, vì thế mở miệng trước.
"
Giai Giai, trước đó bạn nói, bạn nhìn ra, mình thích Dương Minh, làm sao mà bạn nhìn ra được?" Kinh Tiểu Lộ hít sâu một hơi, tuy rằng biết mình hỏi hơi đột ngột, nhưng mà nàng ta cũng rất tò mò, Chu Giai Giai rốt cục làm sao mà nhìn ra suy nghĩ của mình.
"
Hì hì, bạn nói cái này à!" Chu Giai Giai nghe xong mỉm cười, thì ra nãy giờ Kinh Tiểu Lộ vẫn lo lắng về chuyện này: "Tiểu Lộ, thật ra cũng không có gì, muốn nói làm sao mà thấy, thì mình không thể xác định, nhưng đây là một loại cảm giác, trực giác!"
"
A. vậy chẳng phải, chị Mộng Nghiên cũng có thể nhận ra sao?" Kinh Tiểu Lộ cả kinh, nàng giật mình vì sự nhạy cảm trực giác của Chu Giai Giai.
"
không phải" Chu Giai Giai lắc đầu: "Sở dĩ mình có thể cảm giác được, cũng là bởi vì, mình cũng từng trải qua giống bạn, cũng từng phức tạp giống bạn"
"
A? Có ý gì?" Hai mắt của Kinh Tiểu Lộ sáng lên, tựa hồ cảm giác được cái gì đó, lẽ nào Chu Giai Giai muốn chọc mình?
"
Vô luận là Trần Mộng Nghiên, hay là Lâm Chỉ Vận, các nàng và Dương Minh, đều là tự nhiên đến với nhau, có một loại cảm giác nước chảy thành sông" Chu Giai Giai thở dài: "Mà mình, có tình huống không khác gì với bạn. Chúng ta đều theo đuổi Dương Minh, cho nên, mình có thể cảm giác được bạn bây giờ, và mình lúc trước cũng có một tâm tình tương tự, nhưng mà người khác chưa chắc đã có được cảm giác này!"
"
Thì ra là vậy" ! Kinh Tiểu Lộ mở to mắt, nàng ta làm sao mà không biết chuyện Chu Giai Giai đến với Dương Minh thế nào, bây giờ nghe Chu Giai Giai giải thích, nhất thời liền có một cảm giác đồng bệnh tương liên (cùng cảnh ngộ thì thông cảm cho nhau). Hèn chi Chu Giai Giai có thể nhìn ra được, cái này cũng bởi vì nàng ta có quá khứ giống như mình!
"
Haha, nói như vậy, bạn rốt cục đã thừa nhận, mình đoán đúng rồi phải không?" Chu Giai Giai nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của Kinh Tiểu Lộ, hỏi.
Mặt của Kinh Tiểu Lộ đỏ lên, nếu Chu Giai Giai đã đoán trúng tâm sự trong lòng, thì Kinh Tiểu Lộ coi như là có giấu diếm cũng không dùng được, huống chi nàng cũng không muống giấu! Loại chuyện này càng giấu càng bất lợi cho mình, không bằng cứ đơn giản thừa nhận, hơn nữa bộ dạng của Chu Giai Giai bây giờ không giống như muốn làm khó dễ mình.
"
Mình thầm mến hắn đã lâu" Kinh Tiểu Lộ nhỏ giọng nói: "Nhưng mà tựa hồ không có tiến triển"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1347


Báo Lỗi Truyện
Chương 1347/2205