Chương 134: Trương Tân, thằng khốn nạn!


Dương Minh biết rằng Trương Tân một lát nữa sẽ gọi lại, cho nên không để ý, quả nhiên, nửa giờ sau, Trương Tân lại gọi đến: "Dương Minh, sao vừa rồi không nghe điện thoại? Có phải là cùng Lam Lăng …"
"Câm mồm, nghĩ bậy bạ cái gì vậy, tao đang ở nhà, vừa rồi ăn cơm, không để ý" Dương Minh mắng: "Tìm tao có việc gì?"
"Ngày mai mày đến nhà tao, hai đứa đi báo danh, đừng có quên!" Trương Tân nhắc nhở.
"Biết rồi! À, mày nói với ông già mày giùm tao, tao nói với ba mẹ là, mỗi ngày đi làm ở công ty của ổng, tiền lương là 3000, mày đừng quên đó" Chuyện này phải dặn dò kỹ, vạn nhất Trương Tân đến nhà, cha mẹ hỏi này nọ, có thể sẽ lộ tẩy.
"Chuyện này hả, không vấn đề!" Trương Tân nghe xong gật đầu: "Việc nhỏ, lát nữa tao nói với ba tao một tiếng, được rồi, Dương Minh, mày nghĩ tao nên mua xe gì thì tốt?"
"Đại ca! Bằng lái còn chưa có, xe xe cái gì!" Dương Minh cười khổ.
"Tại tao kích động quá!" Trương Tân nói: "Tao đang ở trên diễn đàn ô tô tham khảo, tao nhìn trúng vài chiếc xe, mai mày đến tham mưu cho tao!"
"Ờ …" Dương Minh không muốn phá hủy niềm vui của bạn, vì vậy ừ cho có lệ.
Dương Minh cúp điện thoại, cảm thấy không có gì làm, mở máy tính lên chơi.
Đăng nhập vào Yahoo, nhưng để chế độ invisible, và chỉ để cho Trần Mộng Nghiên thấy.
Tiểu Nghiên: Dương Minh, bạn về rồi à?
Dương Minh hết hồn, Trần Mộng Nghiên chủ động liên lạc với mình, hẳn là phải hết sức cao hứng, nhưng bây giờ lại cảm thấy sợ hãi. Giống như là đi ăn vụng bên ngoài xong rồi sợ thấy mặt người yêu.
Dương Minh không biết mình đang muốn gì nữa, nhưng bất quá, mình thích Mộng Nghiên trước, rồi Lam Lăng mới xuất hiện. Không được, nếu như vậy thì cuộc sống sẽ khốn nạn lắm! Bây giờ dù gì mình cũng đã có tiền, xem ra cần phải giải quyết được cái Tâm Cổ gấp, nếu không đừng nói là tam thê tứ thiếp, ngay cả cuộc sống bình thường cũng thấy chật vật nữa là!
Dương Minh phiền lòng, tắt máy tính, không muốn chơi nữa, trực tiếp đi ngủ.
Sáng hôm sau, Dương Minh còn chưa ngủ dậy, Trương Tân đã gọi điện đến.
"Mày muốn giết người hả!" Dương Minh nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, tức giận chửi.
"Thằng khốn, tám giờ rồi, mày còn ngủ à! Đến đây đi, hai chúng ta nghiên cứu một chút!" Trương Tân thúc giục.
"Ờ, mày chờ chút!" Nói xong, tắt máy, tiếp tục ngủ. Ngày hôm qua do lo lắng về vấn đề tình cảm, làm cho hắn nửa đêm còn chưa ngủ!
Nói thật, nếu có thể, Dương Minh vô cùng nguyện ý cùng Trần Mộng Nghiên quay lại, về phần Lam Lăng, đương nhiên không thể từ bỏ. Làm cho hai nàng sống chung một chổ là tốt nhất. không thể cứ tiếp tục lén lút như vậy được!
Nhưng mà, cái ý tưởng này, thật sự rất là tàn khốc.
Đại khái là khoảng mười giờ, Dương Minh mới rời giường. Mơ màng lết vào WC, rửa rửa mặt, rồi mới mở điện thoại lên. Chưa đầy hai phút đồng hồ, Trương Tân gọi điện thoại đến.
"Dương Minh, mày khốn nạn quá! Dám tắt máy luôn!" Trương Tân giống như là muốn hét banh cái điện thoại. Dương Minh theo tiềm thức đưa cái điện thoại ra xa, cái 1200 này không tính năng gì đặc biệt, nhưng mà chất lượng âm thanh thật tốt, Dương Minh vội vàng chinh nhỏ lại.
"Hết pin, tự động tắt!" Dương Minh đổ mồ hôi, mẹ kiếp, sao mà đúng lúc quá vậy? Vừa mới mở lên, là có điện thoại: "Tao vừa sạc pin, thì mày gọi đó"
"Gì! Cứ cách năm phút tao lại gọi một lần!" Trương Tân đắc ý nói.
Dương Minh hoàn toàn bó tay, tên này có nghị lực kinh khủng, nếu mà học tập có được tinh thần này, đừng nói là trung cấp, đại học gì cũng vào được.
"Chờ chút, đợi tao mười phút!" Dương Minh cảm thấy ngượng, vì vậy ra ngoài gọi một chiếc xe đến nhà Trương Tân.
Trương Tân đã đợi từ rất lâu, Dương Minh vừa nhấn chuông cửa một cái, lập tức vọt ra mở cửa. Tốc độ này quả thật rất nhanh, người ngoài nhìn vào còn tưởng Dương Minh vừa nhấn chuông vừa mở cửa.
Dương Minh lên lầu, Trương Tân đã mở cửa đợi sẵn.
"Thằng khốn nạn, mười giờ rồi! Mày xài giờ dây thun ghê quá!" Trương Tân oán trách.
"Được rồi, mày cứ nói như vậy làm người ta tưởng tao là loại người gì gì đó!"
"Được rồi, đừng giả bộ nữa!" Trương Tân đưa cho Dương Minh một đôi dép lào: "ta xem vài kiểu xe, mày tham mưu giúp tao một chút."
"Đừng gấp chứ!" Dương Minh mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng cũng hiểu, Trương Tân phấn khởi như vậy cũng là chuyện thường tình.
"Đương nhiên rồi!" Trương Tân kéo Dương Minh đến máy tính, chỉ vào mấy kiểu xe nói: "Mày xem, mẫu mới nhất ở Bắc Kinh, Rand, sáu ngựa, POLO đại chúng…"
"Mẹ kiếp, tao có biết gì đâu, mày chỉ chỉ tao cũng chỉ thấy cái hình và tính năng thôi. Vào diễn đàn hỏi cho nhanh"
"Nói cũng đúng, chúng ta xem mấy cái trường dạy lái xe trước đi"
"Trường dạy lái xe cũng không sao, trong nhà mày có xe, sợ cái gì, đến lúc đó kêu tài xế của ba mày dạy cho một hai ngày là đậu chứ gì"
"Tao vừa tra trên mạng, có trường Phi Ngư cũng được lắm, hơn nữa lại cách đây không xa, chiều nay đi xem thử không?" Trương Tân đề nghị.
"Được, quyết định vậy đi" Trương Tân gật đầu: "Trưa ra ngoài ăn cơm không?"
"Cút đi, cơm cái gì, hôm nay nóng quá trời nóng, để chiều mát mát chút rồi đi" Dương Minh vừa mới ra ngoài đã chịu nóng, đến bây giờ vẫn chưa khô mồ hôi.
"Cũng đúng, à, cái phòng hôm bữa thế nào?" Trương Tân hỏi.
"Gì cũng được" Dương Minh đáp.
"Vậy chơi game một chút đi, tao gọi điện kêu cơm, sẵn tiện hỏi thằng tài xế xem chiều nay có đến đón tụi mình được không" Trương Tân nói.
Trương Tân ra ngoài phòng khách, Dương Minh không có việc gì làm, ngồi nghịch cái máy tính của Trương Tân, Yahoo vẫn tắt.
Mà mị lực bảo bối hôm qua vẫn còn đang online, Dương Minh mở blog của nàng ra xem một chút, đều là văn chương đúng kiểu con gái thời nay. Dương Minh không thích loại này, vì thế đóng lại.
Sau khi xem xét tư liệ, Dương Minh đã xác định người này chính là Chu Giai Giai không thể nghi ngờ.
Không thể phủ nhận, Chu Giai Giai cũng là một mỹ nữ, ảnh chụp nhìn cũng có vẻ rất là thanh thuần, so với vẻ phóng đãng hôm qua hoàn toàn khác xa.
Dương Minh bắt đầu có hứng thú, tìm hiểu thêm về hình ảnh tư liệu. Bất quá loại nào cũng đáng để chú ý.
Có điều hắn không rõ là, tại sao một người con gái xinh đẹp như vậy, lại còn phải đi làm như việc như thế? Trong cuộc sống tùy tiện tìm một người nào đó, làm vài thủ đoạn là thằng đó sẽ quỳ dưới váy của nàng.
Chẳng qua, chuyện này không liên quan đến hắn, cho dù người con gái này ghê tởm đến mức nào, dâm đãng đến mức nào, thì hắn cũng không cảm thấy gì.
Tắt trang hình ảnh đi, Dương Minh mở phần chatlog của mị lực bảo bối ra, muốn nhìn xem Trương Tân nói cái gì với nàng.
Có một điều hiển nhiên là, Trương Tân quen biết ở đây chỉ là trên mạng, hồi trung học, trường của hắn là Hồng Kỳ, nhưng không phải là chung khối với Dương Minh. Cho nên khi nhìn thấy sắc đẹp của Chu Giai Giai liền kết bạn với nàng.
Khi bắt đầu chào hỏi, mị lực bảo bối không đáp lời Trương Tân, chẳng qua, khi biết Trương Tân cũng học Hồng Kỳ, Chu Giai Giai mới bắt đầu nhiệt tình đáp lời.
Từ lúc bắt đầu đến vài ngày sau, hai người trò chuyện đều không mặn không nhạt. Không phải là chuyện về Hồng Kỳ thì cũng là chuyện ăn vặt này nọ, rồi còn nói về một người chủ nhiệm căm hận …
Sau đó, Chu Giai Giai hỏi Trương Tân học lớp này, Trương Tân tự nhiên nói là A4! A4 là lớp của Dương Minh, cũng là lớp của Chu Giai Giai, Dương Minh thầm mắng, mẹ kiếp, nói dối không biết lựa chổ hả
Quả nhiên, Chu Giai Giai lập tức hỏi Trương Tân, tên thật của hắn là gì, Dương Minh có chút buồn cười, vì thế kéo xuống dưới, nhưng khi hắn nhìn thấy câu trả lời của Trương Tân, mở to hai mắt ra!
Vẻ mặt Dương Minh đầy quái dị, nhìn dòng chữ trên màn hình, vỗ đùi mắng: "Mẹ kiếp! Trương Tân! Thằng khốn nạn!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #134


Báo Lỗi Truyện
Chương 134/2205