Chương 1334: Thế cục Liễu gia


Hứa Tiểu Bân rời khỏi hội quán thương vụ Tuệ Hải xong, cũng không dừng lại, mà trực tiếp lái xe chạy về Hải Thành, chiếc xe này là do Liễu Ky Phi cho, Hứa Tiểu Bân nghĩ mà cảm thấy buồn cười, dùng chiếc xe mà Liễu Ky Phi cho để đi kiện Liễu Ky Phi, đúng là một chuyện hài hước.
Nhưng mà, chiếc xe mà Liễu Ky Phi cho Hứa Tiểu Bân là một chiếc xe toyota, Hứa Tiểu Bân càng nhìn càng chướng mắt, ác cảm trong lòng về Liễu Ky Phi cũng không giảm đi, lái chiếc xe này cũng bởi vì thời gian cấp bách. Chứ loại xe này mà lái ra ngoài đường, quả thật đúng là mất mặt, cho nên trước đó Hứa Tiểu Bân thà đi taxi chứ không chịu lái, nhưng bây giờ do sốt ruột, nên mới chịu lái nó.
Nhìn thấy tòa nhà màu xanh vàng rực rỡ, trong lòng Hứa Tiểu Bân cảm thán, cũng là con cháu của Liễu gia, có người vừa sinh ra là được làm lãnh đạo rồi, còn mình thì bị đì đến phòng làm việc ngoài xa, vô luận là hoàn cảnh làm việc hay là lương bổng, tất cả đều cách biệt một trời một vực.
Mình ra sức đàm phán, cuối cùng lại bị Liễu Ky Phi hưởng hết, có thể vào làm lãnh đạo trong tập đoàn, còn mình thì vẫn phải ở lại phòng làm việc, chỉ có khả năng được làm giám đốc một chi nhánh.
Nhưng mà cái này cũng không đáng, cái đáng giận nhất chính là Liễu Ky Phi hoàn toàn lừa gạt mình, để mình ra sức liều mạng vì cái hợp động không công bằng ấy! Cái này quả thật là đùa giỡn với mình, coi mình là một kẻ ngu si.
không chỉ là việc ký hợp đồng, lừa đối phương một phen, tuy rằng cái này có thể nói là vì lợi ích của tập đoàn, nhưng mà làm như vậy chẳng phải đẩy mình vào chổ chết sao? Hợp đồng ký xong, hắn ta đi, để mình ở đây tiếp tục hợp tác với công ty bảo an Danh Dương, đến lúc đó, nếu người ta có tức giận, thì cũng chỉ trút lên đầu của mình!
Huống hồ, điều mà Hứa Tiểu Bân không thể tha thứ được chính là, Liễu Ky Phi thừa dịp mình đi gặp Kinh Tiểu Lộ, mà đẩy ngã Vương Lệ Hà, vợ của bạn không thể đụng, xem ra tên này căn bản không xem mình là bạn, mà chỉ là một công cụ lợi dụng thôi.
Mày đã bất nhân, thì đừng trách Hứa Tiểu Bân tao bất nghĩa, bây giờ tao có đến tập đoàn Giang Duyên để kiện mày, thì mày cũng đừng trách tao.
Dừng xe lại, Hứa Tiểu Bân sờ sờ cái bản hợp đồng photo, cùng với điện thoại di động của Vương Lệ Hà, Hứa Tiểu Bân kiên quyết đi vào trng.
"Xin chào tiên sinh, xin hỏi ngài có chuyện gì không?" Vừa vào cửa, Hứa Tiểu Bân đã bị cô nhân viên tiếp khách chặn lại.
Hứa Tiểu Bân cười khổ, bản thân hắn chỉ là quản lý của một phòng làm việc, trong mắt người ta chẳng đáng là gì, mỗi năm chỉ về báo cáo một lần, cho nên những cô nhân viên tiếp khách không nhận ra cũng chẳng có gì lạ.
"Tôi là quản lý phòng làm việc ở Tùng Giang, Hứa Tiểu Bân" Hứa Tiểu Bân nói xong, liền móc vé chứng nhận làm việc ra cho cô nhân viên: "Tôi có chuyện quan trọng muốn gặp chủ tịch"
"Thì ra là hứa quản lý" Trên mặt cô nhân viên lộ ra một nụ cười, tuy rằng còn chưa kiểm tra cẩn thận lại cái chứng nhận của Hứa Tiểu Bân, nhưng mà cái này là đặc quyền trong tập đoàn, nghĩ rằng lời nói của Hứa Tiểu Bân là sự thật.
Cấm lấy thẻ chứng nhận của Hứa Tiểu Bân, cô nhân viên bắt đầu nhập số liệu vào trong màn hình máy tính, chỉ lát sau nó đã hiện lên thông tin của Hứa Tiểu Bân, cùng với chế độ làm việc, hắn chỉ là một quản lý của phòng làm việc nho nhỏ, địa vị trong tập đoàn rất thấp, đến chổ này, nên Hứa Tiểu Bân không dám kiêu ngạo: "Tôi có chuyện cực kỳ quan trọng muốn báo cáo cho chủ tịch."
"Xin hỏi ngài có hẹn trước không?" Cô nhân viên hỏi.
"không có, nhưng mà là việc gấp, phải lập tức báo cáo cho chủ tịch" Hứa Tiểu Bân nói.
"Được rồi, tôi giúp ngài hỏi chủ tịch bây giờ có rãnh hay không" Cô nhân viên gật đầu, cầm lấy điện thoại gọi: "Em là Tiểu Lệ ở sảnh đây, Hứa Tiểu Bân quản lý phòng làm việc ở Tùng Giang đến, có chuyện rất quan trọng muốn báo cáo cho chủ tịch. tốt, em đợi điện thoại của chị."
"Thế nào rồi?" Hứa Tiểu Bân lo lắng hỏi.
"Tôi đã gọi điện cho thư ký phòng làm việc, để bọn họ nhìn xem chủ tịch có rãnh để gặp ngài không" Cô nhân viên trả lời.
"Tốt, cảm ơn cô" Hứa Tiểu Bân gật đầu, đứng chờ ở một bên.
Một lát sau, điện thoại vang lên, cô nhân viên bắt lên nghe, nói vài câu, rồi cúp điện thoại, sau đó cười nói với Hứa Tiểu Bân: "Hứa quản lý, thật xin lỗi, đã khiến ngài chờ lâu, Liễu chủ tịch và Lưu tổng sáng hôm nay đã đến chi nhánh bên Đông Hải rồi, khoảng nửa ngày sau mới trở về, bây giờ chỉ có Liễu phó tổng tài ở đây thôi, ngài xem? '
Hứa Tiểu Bân đương nhiên biết Liễu phó tổng tài là ai, là con trai lớn nhất của đứa con thứ ba Liễu Hoa, Liễu Chiết Nam. Nghĩ đến đây, Hứa Tiểu Bân không biết nên làm gì, nếu như nói chuyện với Liễu Giang Duyên lão gia tử, Hứa Tiểu Bân nắm chắc trăm phần trăm, Liễu Giang Duyên nhất định sẽ làm chủ cho hắn, không buông tha cho Liễu Ky Phi đơn giản như vậy, nhưng mà Liễu Chiết Nam thì không biết.
Ai cũng biết rõ, đời thứ hai và thứ ba của Liễu gia tranh giành quyền lực với nhau trong tập đoàn, nhất là mấy người đời thứ ba, tranh giành đến ngu si luôn.
Hai người con trai của Liễu Hoa là Liễu Chiết Nam và Liễu Chiết Tiều nội đấu ầm ầm, còn có con gái Liễu Họa Mi của lão đại Liễu Hoàng nữa, cũng có địa vị vô cùng quan trọng trong tập đoàn. Liễu Giang Duyên cũng biết chuyện này, nhưng mà ông ta không can thiệp, chỉ cần những đứa cháu này không làm gì quá đáng, ông sẽ không nhúng tay vào, im lặng để cho bọn họ đấu, coi như là một cuộc kiểm tra cho người thừa kế.
Bây giờ, xem ra con trai lớn của Liễu Hoa là Liễu Chiết Nam thắng rồi, nhưng trong lòng Liễu Giang Duyên có vẻ không coi trọng Liễu Chiết Nam, Liễu Chiết Nam ngồi vào vị trí phó tổng tài, hoàn toàn là nhờ vào ưu thế gia đình, không giống với Liễu Chiết Tiều và Liễu Họa Mi, hắn ta vào trong công ty được Liễu Hoa chiếu cố rất nhiều.
Ngược lại, có lẽ Liễu Giang Duyên coi trọng đứa cháu gái ít tuổi Liễu Họa Mi, mười bốn tuổi đã vào torng đại học Yến Kinh, mười lăm tuổi cha bị tai nạn xe, Liễu Họa Mi nghỉ học để vào công ty làm, từ một quản lý tiêu thụ thị trường nho nhỏ nhảy vào vị trí tổng giám đốc tài vụ, tuy rằng phía sau có cái bóng của Liễu Giang Duyên, nhưng mà kẻ ngu si cũng rõ, nếu không có bản lĩnh, thì Liễu Giang Duyên sẽ không thể coi trọng nàng được.
Tuy rằng Liễu Chiết Nam và Liễu Chiết Tiều vô cùng bất mãn, đã nhiều lần đề nghị với Liễu Hoa là nên cô lập Liễu Họa Mi lại, nhưng mà lại bị Liễu Hoa từ chối nghiêm khắc.
Liễu Hoa không ngu, lão gia tử còn chưa chết, bây giờ làm như vậy, chẳng phải là khiến cho lão gia tử cảnh giác sao? Đến lúc đõ lỡ như miễn chức của mình trong Liễu gia, vậy thì cái được sẽ không thể bù đắp cho cái mất.
Nhưng mà, Liễu Chiết Nam và Liễu Chiết Tiều tuy rằng có mâu thuẫn, nhưng đối mặt với vấn đề của Liễu Họa Mi thì lại vô cùng đoàn kết, nếu có thể hạ Liễu Họa Mi xuống đài, thì bọn họ không ngại kết hợp một lần.
Tình thế phức tạp trong tập đoàn tuy rằng không phải là loại con cháu họ xa như Hứa Tiểu Bân có thể tham gia vào, nhưng mà cái này hắn cũng rất rõ ràng, đi tìm Liễu Chiết Nam, hắn có trợ giúp mình sao?
Hứa Tiểu Bân cảm thấy tiến khó mà lùi cũng khó, nhưng mà Liễu Giang Duyên đã đi Đông Hải rồi, có thể là ngày mai mới về, mình cũng không thể chờ cả ngày được. Lỡ như trong lúc đó tên khốn nạn Liễu Ky Phi đến trước, thì mình sẽ mất đi tiên cơ, đến lúc đó chuyện này bị biến thành thế nào thì cũng không ai biết được, nghĩ đến đây, Hứa Tiểu Bân đành phải đi tìm Liễu Chiết Nam thôi, mong rằng hắn ta có thể trợ giúp mình.
"
Tôi, xin cô giúp tôi chuẩn bị một chút" Nghĩ vậy, Hứa Tiểu Bân liền nói với cô nhân viên.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1334


Báo Lỗi Truyện
Chương 1334/2205