Chương 132: Dạy dỗ Lam Lăng


Dương Minh đi đến sau lưng chiếc Meccedes, sau đó xì bánh xe sau ra. Loại chuyện này, mấy tên côn đồ ai cũng biết làm, trên cơ bản Dương Minh cũng đã rất quen thuộc.
Sau đó nhặt lấy một cây sắt gần thùng rác, bẻ cong cái biển số của nó, che đi hai số 8 đằng sau, rồi vội vàng xoay người qua hướng khác bỏ đi.
Dương Minh làm như vậy đơn giản là cho cha con Vương Chí Đào một chút phiền toái nhỏ. Mặt đối mặt, cứng đối cứng thì Dương Minh tạm thời không có thực lực, nhưng giá họa sau lưng một chút thì có thể, Dương Minh thấy rằng trước kia mình rất là dung túng với Vương Chí Đào, nên mới cho hắn có cơ hội lên mặt. Bây giờ, Dương Minh quyết định không buông tha bất kỳ một cơ hội nào hạ nhục Vương Chí Đào. Tao bây giờ chưa thể làm gì mày, nhưng gây phiền cho mày cũng đủ làm mày mệt chết.
Sở dĩ Dương Minh hạ quyết tâm như vậy cũng bởi vì chuyện của Phương Thiên. Đây là một xã hội rất thực tế, nếu mày không ăn người, thì người cũng sẽ đến làm thịt mày.
Dương Minh không phải là một người tốt lành gì, càng không phải là một chính nhân quân tử. Trước kia vì sợ Vương Chí Đào vận dụng quan hệ trong nhà, gây áp lực lên cha và mẹ, nhưng bây giờ hắn không sợ, vì hắn đã nắm giữ một phương pháp kiếm tiền rất nhanh, có thể nói, tùy tiện chọn đại một khối đá, cũng bằng nửa năm tiền lương của cha mẹ!
Bởi vì chuyện học của Vương Chí Đào đã được giải quyết, cho nên cha con hắn hết sức cao hứng, lái xe rời đi. Thường thì các xe xịn có điểm hơn xe thường ở chổ là, cho dù bị xì bánh xe, nhưng lúc đầu vẫn không có cảm giác, đại khái là chuyện khoảng hơn vài trăm mét, thì lốp xe mới bắt đầu có dấu hiệu.
Cho nên, sau khi cha con Vương Chí Đào ra khỏi khu nhà, đến đường lớn mới cảm thấy không ổn, vội vàng dừng xe lại. Nhưng mà, đoạn đường này cấm dừng xe lại, vì vậy lập tức hấp dẫn sự chú ý của cảnh sát giao thông.
Khi gã cảnh sát đi đến, nhìn thấy biển số xe, liền hỏi xảy ra chuyện gì. Vương phụ đương nhiên không biết chuyện gì đã xảy ra rồi.
Vì thế gã cảnh sát liền nói về cái biển số xe, rồi ghi giấy phạt, tội che biển số, phạt 200, 6 đồng.
Vương phụ cảm thấy oan uổng, trong lòng nói, biển số xe của tôi còn muốn để cho người khác nhìn thấy, sao lại che đi! Đây chính là con số cát tường đó!
Chẳng qua, nói cũng vô dụng, cảnh sát sẽ không tin tưởng. Đành phải nhận xui xẻo, vui vẻ nộp phạt, cũng không vì chuyện này mà tức giận.
Cha con hắn buồn bực trở về nhà, Vương Chí Đào mở máy tính lên, ngoại trừ việc thành tích thi cử không tốt đẹp, mấy hôm nay tâm tình của hắn rất tốt, bởi vì dạo gần đây hắn thông qua internet quen được một tiểu mỹ nhân.
Vương Chí Đào biết rằng, không nên vì một cái cây mà bỏ qua cả một cánh rừng, nhất là sau khi nghe nói đội trưởng đội cảnh sát Trần Phi là cha của Trần Mộng Nghiên, càng thêm hối hận vì hành động của mình. Sao lúc đó mình lại ngu quá vậy, đem chứng cứ giao cho người ta, mặc dù không xảy ra chuyện gì, nhưng lại làm ảnh hưởng đến kỳ thi này.
Cho nên, dù hắn đối với Trần Mộng Nghiên không phải hết hy vọng, nhưng cũng không dám làm ra chuyện quá mức, hai ngày nay lên mạng nói chuyện phiếm, vô tình quen được một người có nick là" mị lực bảo bối" .
Vương Chí Đào lập tức triển khai thế công mãnh liệt, muốn hiếp chết" mị lực bảo bối" này, dù sao nàng ta cũng không phải là loại thuần khiết gì, Vương Chí Đào không tin là nàng ta không dính mồi.
Hôm nay hắn lại tiếp tục triển khai thế công với nàng.
…………….
Dương Minh đi đến nơi ở của Lam Lăng, thấy nàng đang xem TV, phòng đã được quét dọn sạch sẽ, gọn gàng. Điều này làm cho Dương Minh rất vui. Thời đại bây giờ làm gì có đứa con gái nào chịu làm việc nhà? Chỉ là không biết tài nấu nướng của Lam Lăng thế nào. Nếu không, dưới thì ở bếp, trên thì ở giường, quả thật là cực phẩm trong cực phẩm.
Lam Lăng nhìn thấy Dương Minh đến, cao hứng chạy ra, vọt vào trong lòng hắn: "Lão gia, người đã trở về!"
"Lão gia?" Dương Minh nghe xong cảm thấy khó hiểu.
"Dạ" Lam Lăng gật đầu: "Trong TV cũng gọi như vậy"
Dương Minh ngẩng đầu nhìn về cái TV trong phòng khách, một bộ phim cổ trang, bảy tám người phụ nữ đang vây lấy một lão già, hô" lão gia lão gia" làm cho hắn không khỏi đổ mồ hôi, thời đại này xưng hô kiểu đó quả thật không quen.
"Lão gia bình thường có thể có tam thê tứ thiếp đó"
"Không phải là muốn anh tìm thêm mấy tiểu Lam Lăng trở về?" Dương Minh cười nói.
"Nếu lão gia thích, Lam Lăng đương nhiên đồng ý" Lam Lăng làm bộ như vô cùng ủy khuất.
"Thôi được rồi, đến lúc đó Tâm Cổ phát tác thì anh khỏi thấy mặt trời nữa" Dương Minh ôm lấy Lam Lăng, lắc đầu đi về phía ghế sa lon: "Sao rồi, có quen chưa? "
Lam Lăng vốn muốn nói cái gì đó, nhưng thấy Dương Minh chủ động đổi đề tài, vì vậy cũng không nhiều lời, nghe được vấn đề của Dương Minh hỏi, mở miệng đáp: "Không có anh, em ngủ không ngon, hơn nữa, lâu lâu còn nghe thấy tiếng vang, làm em sợ muốn chết, anh nói xem có phải có ma hay không?"
"Ở đây buổi tối khẳng định là có âm thanh của người, nếu là ma sẽ không có tiếng động đâu, hơn nữa, làm sao mà có ma được!" Dương Minh cười: "Đừng nghĩ bậy nữa!"
"Dương Minh, tối nay anh ngủ với em được không?" Lam Lăng cầu khẩn.
"Không được, nếu anh không về, mẹ của anh sẽ lo lắng. Đợi qua vài ngày nữa anh vào ký túc xá là được" Thật ra Dương Minh cũng muốn ở đây, nhưng không biết giải thích với cha mẹ như thế nào" Bằng không, tối nay anh ở đây, chờ em ngủ rồi mới đi, chịu không?"
"Haha, anh đừng lo lắng, em chỉ nói đùa với anh thôi. Miêu tộc của em nghiên cứu cổ thuật, thường xuyên quan hệ với người chết, như thế nào lại sợ ma!" Lam Lăng thấy Dương Minh khó xử, vội nói.
"Đúng rồi, haha, em hư lắm nha, dám gạt anh! Xem anh phạt em thế nào!" Dương Minh ngẫm lại cũng thấy đúng, Lam Lăng làm sao mà sợ ma được! Cho dù không có cổ thuật, ngày trước cha của nàng thường xuyên đánh bài qua đêm, chỉ còn một mình nàng ở nhà, nếu sợ hãi, thì đã bị hù chết rồi!
"Tốt, tốt! Anh mau phạt em đi!" Lam Lăng nghe xong hưng phấn nói: "Vậy em cởi quần áo trước!"
Nói xong liền cởi hết quần áo trên người ra, rồi chạy vào phòng ngủ, nói ra: "Em chờ anh trên giường!"
Dương Minh đổ mồ hôi, Lam Lăng này, không biết một chút gì gọi là rụt rè? Bất quá hắn lại thích như vậy! Tính cách này, càng dễ dàng kích thích dục vọng của đàn ông, để hắn đi chinh phục nàng.
Chẳng qua, Dương Minh thấy rằng, cứ như vậy mà lên giường, thế nào cũng khiến cho âm mưu của Lam Lăng thực hiện được! Không được, phải thu thập nàng một chút!
Lam Lăng thấy Dương Minh quả nhiên đi đến giường, trong lòng vô cùng đắc ý. Bất quá, nàng không chú ý đến nụ cười xấu xa trên khóe miệng Dương Minh.
"Dương Minh, mau đến thu thập em đi!" Lam Lăng nhắm mắt lại nói.
Dương Minh vốn muốn thu thập Lam Lăng, hắn cảm thấy nàng bây giờ không chút sợ hắn, cái này là điềm báo không tốt, nếu cứ như vậy hoài, đừng nói là có Tâm Cổ, cho dù không có nó, mình cũng bị nàng chộp trong tay. Lực hấp dẫn của Lam Lăng, mình không thể chịu được. Nhưng, cái này không tốt, đàn ông không thể sống vì thằng nhỏ mãi.
Cho nên, Dương Minh sửa thái độ, bắt đầu học theo mấy nam diễn viên trong cuốn phim sex, vuốt ve thân thể Lam Lăng. Ít nhiều gì Dương Minh cũng đã xem qua mấy cuốn phim" Giáo dục giới tính" , cho nên nhanh chóng hành xử trên người Lam Lăng.
Lúc ấy, Dương Minh học tập với mục đích đơn giản, hắn sợ rằng sau này mình với một đứa con gái còn trinh, nếu không biết làm trò này thì lần đầu tiên sẽ không được mỹ mãn. Cho nên hắn học hành rất cẩn thận, nghiên cứu cuốn phim ấy trên dưới mười lần.
Dương Minh bây giờ đang khiêu khích các vị trí mẫn cảm trên người Lam Lăng, làm những trò này, nhanh chóng làm cho người con gái sinh ra ái mộ, hơn nữa rất nhanh tiến vào trạng thái ấy ấy, nhưng mà, nếu làm quá nhiều thì kết quả lại không tốt!
Giờ phút này, Dương Minh đã khiêu khích hơn nửa giờ, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu tiến vào.
"Dương Minh … anh yêu … ông xã …" Chỉ có ở trên giường, Lam Lăng mới gọi Dương Minh là ông xã. Bởi vì trong cuộc sống bình thường, cứ gọi ông xã này ông xã nọ cũng không quá thoải mái.
A, Dương Minh phát hiện ra, Lam Lăng bây giờ đã động tình rồi!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #132


Báo Lỗi Truyện
Chương 132/2205