Chương 1311: Trần Mộng Hi


"Thân phận của cô đã được làm xong" Dương Minh đưa một túi hồ sơ cho Victoria: "Trong này có chứng minh của cô, cùng những tư liệu liên quan, cô xem đi, bên trong có vấn đề không, nếu không thì sau này bắt đầu sử dụng thân phận này"
Victoria gật đầu, không nói thêm gì, cầm lấy túi hồ sơ trong tay của Dương Minh, mở ra, cầm lấy cái chứng minh bên trong, thấy nó được đóng dấu mộc đỏ rõ ràng.
"Trần Mộng Hi? Tên này." Victoria nhìn thoáng qua tên, sau đó nhìn qua địa chỉ: "Thành phố Tĩnh Sơn?"
"Trần Mộng Hi là do tôi tùy tiện đặt tên thôi, còn thành phố Tĩnh Sơn là nhờ một người bạn giúp" Dương Minh thẹn thùng, không biết Trần Mộng Nghiên mà biết được việc này sẽ có cảm tưởng thế nào.
Lúc đó mình sốt ruột quá, tùy tiện chọn một tên thôi. nhưng mà cái này cũng nói rõ địa vị của Trần Mộng Nghiên trong lòng mình, mình đặt ra một cái tên cũng không khác gì tên nàng, tin rằng nếu Trần Mộng Nghiên biết được sự thật, nhất định sẽ rất hài lòng.
"À" Victoria tiếp tục cầm lấy tài liệu lên xem, bên trong có viết về những điều mà nàng chưa từng tiếp xúc, ngay cả quê quán của nàng cũng là ở một vùng núi hẻo lánh nữa. Nhưng mà Victoria nhanh chóng tiếp nhận nó: "Được, sau này gọi là Trần Mộng Hi đi"
"Tốt. Trần Mộng Hi?" Dương Minh thử một câu.
"Gì?" Victoria đáp rất tự nhiên, giống như đây là tên thật của nàng vậy, kêu tên này, nàng liền trả lời theo phản xạ không điều kiện. Dương Minh thật sự là đã có chút bội phục Trần Mộng Hi, à không, Victoria rồi.
"Đây là cái gì? Thư thông báo nhập học?" Victoria nhất thời hưng phấn, nhìn cái thư thông báo này. Từ trước đến giờ nàng chưa từng đi học, ở châu Phi không hề có cơ hội đó, cũng không biết đến trường rốt cục là cái gì.
Nhưng mà gần đây trong khách sạn, nàng nhìn xem về sinh viên trong TV, cũng có chút hâm mộ, thật không ngờ, cuối cùng mình cũng được trở thành sinh viên.
"Ngày mai cô đến báo danh đi. à không, như vậy đi, tôi kêu bạn gái của tôi là Trần Mộng Nghiên cùng cô đi báo danh, nàng ta cũng là người cô cần bảo vệ, còn việc tạo quan hệ tốt với nàng ta, là công việc của cô, cái này có cần tôi dạy không?" Dương Minh quyết định để cho Trần Mộng Hi xuất hiện trong thân phận là một người bà con xa của Trần Mộng Nghiên.
Sau đó để cho Victoria vào ở trong biệt thự, có thể phụ trách bảo vệ cho Trần Mộng Nghiên các nàng, về phần những người khác có hỏi vì sao Victoria lại ở cùng với Trần Mộng Nghiên, người này từ đâu ra, Trần Mộng Nghiên hoàn toàn có thể nói" Trần Mộng Hi" là người thân của nàng, dù sao thì hai người cũng họ Trần, tên cũng không khác biệt gì nhau, lúc đầu Dương Minh cũng đã nghĩ đến điểm này rồi.
"Tốt" Victoria gật đầu, lẳng lặng nói. Dương Minh phát hiện ra, Victoria bây giờ, hoàn toàn khác với Victoria lúc không mặc đồ, không khỏi lắc đầu, cứ như là hai người vậy!
Thoạt nhìn nàng ta rất lạnh lùng vô tình, chấp hành chuyện của mình một cách máy móc, nhưng mà ai có thể ngờ rằng nàng ta lại có một mặt khác? Muốn nói chuyện vừa rồi đều là do hành động vô tình của Victoria, Dương Minh đương nhiên là không tin rồi.
Ban đầu dùng khăn tắm lau tóc, cái này có thể không phải là cố ý, mà nàng ta cũng không đề phòng mình, cho nên trực tiếp cởi khăn tắm ra lau tóc.
Nhưng mà, lúc này mình đã nhắc nhở nàng ta mặc đồ vào, mà nàng ta vẫn cứ để trần trước mặt mình đi tới đi lui, thậm chí là kêu nàng ta mặc đồ rồi nàng ta còn đem đồ ra mặc trước mặt của mình, cái này nếu nói Victoria không có tâm cơ, vậy thật đúng là oan cho cái chỉ số thông minh của nàng rồi!
Vả lại trước đó mình cũng không thích cái dạng máy móc không thèm để ý đến tất cả của Victoria, mà bây giờ thoạt nhìn tuy không có thay đổi lớn, nhưng mà trên thực tế Victoria đã thay đổi rất lớn rồi, Dương Minh không biết là nên vui vẻ hay là nên buồn nữa? Victoria cũng không hỏi nhiều về Trần Mộng Nghiên, nàng vẫn như cũ, Dương Minh kêu nàng làm cái gì thì nàng làm cái đó thôi.
Sau khi dặn dò xong, Dương Minh không dám ở lâu, cô gái này rõ ràng bây giờ đang đứng khác chiến tuyến với mình, dày vò mình một cách khó chịu, lỡ như một hồi nàng ta muốn mình ở lại thì mình đúng là không thể chịu đựng được.
Trên đường trở về, Dương Minh suy nghĩ về cái lợi và hại khi sửa tên Trần Mộng Hi lại, không có làm ra sai lầm chứ? Bây giờ xem ra, để Victoria phụ trách an toàn của Trần Mộng Nghiên thì rất tốt, chỉ là Trần Mộng Nghiên có nghi ngờ hay không?
Trước đó mình và Victoria không có quan hệ gì cả, Dương Minh hoàn toàn có thể hùng biện cho bản thân, nhưng mà bây giờ mình đã nhìn sạch sẽ của người ta rồi, nếu như hỏi mình có suy nghĩ gì về Victoria hay không thì thật đúng là không biết nên trả lời thế nào? Mẹ ơi, sớm biết như vậy thì đã đặt tên cho nàng là Dương Mộng Hi, Lý Mộng Hi rồi, Trần Mộng Hi cái gì chứ. Vứt mẹ mấy cái suy nghĩ này đi, Dương Minh lái xe về nhà.
không biết cô nàng Trần Mộng Nghiên này lừa Lâm Chỉ Vận thế nào nữa. Về đến nhà, đẩy cửa đi vào, phát hiện ra hai người đồng thời không thấy, nghe thấy trong phòng ngủ truyền ra tiếng cười đùa, Dương Minh lập tức hiểu được, kế hoạch của Trần Mộng Nghiên hôm nay đã thành công rồi, trong lòng vui vẻ, Dương Minh đẩy cửa phòng ngủ đi vào.
"Em Lâm đã đi tắm trước rồi, trên người đầy mồ hôi không à." Trần Mộng Nghiên cũng muốn cùng đi vào, thì lại bị Dương Minh kéo tay lại: "Mộng Nghiên, có chuyện cần nói với em"
"Chuyện gì thế?" Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, thấy bộ dáng nghiêm chỉnh của Dương Minh, trong lòng cả kinh, không phải là chuyện xui xẻo gì chứ.
"Anh giúp một người họ hàng xa của em làm hộ khẩu" Dương Minh quyết định nói thẳng ra, hơn nữa, tính tình của Trần Mộng Nghiên là như thế, có chuyện gì cứ nói thẳng với nàng, mặc dù nàng sẽ oán giận, nhưng mà cũng không đến mức phát hỏa.
"A? Làm hộ khẩu? Thì sao? Anh không phải là quen biết với cha em sao, anh tự mình gọi điện là được rồi" Trần Mộng Nghiên còn tưởng rằng Dương Minh muốn nhờ vả mình cái gì đó, nhất thời buồn bực.
"không phải, anh đã làm xong rồi." Dương Minh không thể đem thân phận thật của Victoria nói cho Trần Mộng Nghiên nghe, chỉ có thể nói theo hồ sơ thôi: "Nhà của nàng ta ở vùng núi xa xôi, từ nhỏ đã không có hộ khẩu rồi, là một người thân của anh nuôi dưỡng nàng, người này vừa mới qua đời cách đây không lâu, cho nên tìm đến anh. Vì thế, anh liền làm cho nàng ta hộ khẩu."
"Đây là một chuyện tốt mà? Anh giúp người thân của mình, cũng đúng thôi" Trần Mộng Nghiên bị lời nói của Dương Minh làm cho khó hiểu, nàng không rõ vì sao Dương Minh lại kéo tay nàng lại nói chuyện này? Cái này căn bản chỉ là một chuyện nhỏ thôi, cần gì phải trịnh trọng nói trên giường thế? Bình thường khi ăn hay đi dạo đều có thể nói mà.
"Vấn đề then chốt là nàng ta không có tên." Dương Minh cười khổ nói: "Lúc đó khi làm hộ khẩu cho nàng ta, anh nhất thời kích động, thuận miệng nói ra một cái tên, kết quả anh gọi tên nàng ta là Trần Mộng Hi, Mộng Nghiên, em không tức giận chứ? '
"
Trần Mộng Hi?" Trần Mộng Nghiên sửng sốt, lập tức nói: "Anh nói cái này với em làm gì? Anh thuận miệng nghĩ đến một cái tên, mà lại không khác biệt gì em, nói rõ ràng trong lòng anh có em, em vui còn không kịp nữa là, sao có thể giận anh chứ?"
Nghe thấy Trần Mộng Nghiên nói như vậy, Dương Minh mới thở phào nhẹ nhõm: "
Mộng Nghiên, em có thể nói như vậy là anh rất vui rồi"
"
Trần Mộng Hi. Mộng Hi. chờ đã, người đó là nữ? ' Trần Mộng Nghiên bỗng nhiên nhận ra cái gì đó, lông mi nhíu lại, nhìn về hướng Trần Mộng Nghiên: "Dương Minh, có phải là anh có chuyện gì với nàng ta không? không phải thì tại sao lại cho nàng ta một cái tên như vậy? '
Dương Minh cả kinh, thầm nghĩ, Trần Mộng Nghiên đúng là không ngu, xem ra nàng ta cũng đã nghĩ đến chuyện này rồi!
"
Mộng Nghiên, thật ra anh cũng có lo lắng này" Dương Minh làm ra vẻ thở dài, nói: "Mộng Nghiên, người con nuôi này, hồi nhỏ giờ vẫn sống trong núi, chưa từng ra ngoài phố, lần này đến đây, anh để cho nàng ta đến trường chúng ta cùng học, nhưng mà lại sợ nàng ta không quen với cuộc sống ở đây. Vì thế anh muốn em bình thường chăm sóc cho nàng ta một chút, thế nhưng bạn học có thể hỏi là nàng ta từ đâu mà đến, em có thể nói là người thân của em, em xem như vậy có được không?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1311


Báo Lỗi Truyện
Chương 1311/2205