Chương 1308: Tâm tư của Cát Hân Dao


Lúc đầu, khi mình quen với Tất Hải, là lúc ở trung học, khi đó Tất Hải vẫn còn là một tên côn đồ, trong trường học rất có số má, được rất nhiều bạn học nể mặt, làm Cát Hân Dao cảm thấy rất vinh hạnh.
Là đối tượng hâm mộ của nhiều chị em trong lớp, cứ nghĩ đi, trong trường có một bạn traii rất phong cách, hô mưa gọi gió, những người bạn học khác không dám bắt nạt mình, mà lời nói của mình nhiều người cũng nghe.
Giữa bạn học mà có mâu thuẫn gì, mình chỉ cần ra mặt, tất cả mọi người liền nể tình, rất nhiều chuyện cũng được giải quyết như thế. Vì vậy, có những bạn học muốn giải quyết mâu thuẫn đều tạo quan hệ tốt với Cát Hân Dao.
Nhưng mà loại tình huống này cũng chỉ kéo dài đến hết trung học thôi.
Khi đi vào đại học rồi, đến gần với xã hội hơn, người ta cũng có cái nhìn rộng hơn, lớn hơn. Và mọi người cũng nhìn ra, một tên côn đồ trường học, cũng chẳng làm được trò trống gì nhiều.
Nhất là cái loại côn đồ từ tầng chót của xã hội như Tất Hải, quả thật có thể dùng danh từ lưu manh vô học mà thôi, và những người bạn học ngày trước muốn tạo quan hệ tốt với Cát Hân Dao, đều bắt đầu tìm cách lánh xa nàng, thỉnh thoảng gặp mặt lại trên mạng cũng chỉ trò chuyện đôi câu thôi.
Cát Hân Dao biết, mọi người bây giờ đều khinh thường mình, nhất là những người bạn học đã đi vào trong xã hội, thừa kế sự nghiệp trong nhà, giúp đỡ cha mẹ làm ăn, cũng có chút đầu óc thông minh, và bây giờ cũng đã có chút danh tiếng rồi,
Còn những người đậu đại học thì càng phân bì hơn. Nam sinh thì kiếm bạn gái hấp dẫn hơn, còn nữ sinh thì kiếm bạn trai có năng lực hơn, về phần đẹp trai hay không thì không quan trọng, đây không còn là thời kỳ đẹp trai có thể giúp ích được nữa.
Bây giờ, Tất Hải đã làm ra thành tích như vậy, Cát Hân Dao cũng có thể trút được nổi nghẹn trong lòng, nàng muốn để cho tất cả những người coi thường mình trước đây nhìn mình bằng cặp mắt khác, Tất Hải bây giờ đã không còn là một tên lưu manh trong quán bar ngày nào nữa, mà đã trở thành quản lý vật tư của khu nhà cao cấp rồi!
Cái khu nhà này tập hợp những người quyền quý lại, tuy rằng Tất Hải chỉ là một quản lý nhỏ, nhưng mà nhà ai mà không có gắn vật tư chứ, cho nên Tất Hải cũng quen biết không ít người.
Có đôi khi giúp đỡ những người này tìm một chổ đậu xe thôi, cũng đã được mấy chục ngàn đồng tiền boa rồi. Đây là điều mà trước đây Tất Hải không dám tưởng, lúc bắt đầu còn không dám cầm tiền, đều nộp lại cho Bạo Tam Lập cả.
Bạo Tam Lập thèm mấy đồng lẻ này sao? Hắn ta an bài Tất Hải vào cái vị trí này chứ không phải là người khác, cũng là vì bên Tất Hải có quen biết với Dương Minh, nên Bạo Tam Lập mới để cho hắn sống dư dã.
Nhìn thấy Bạo Tam Lập không nói gì, Tất Hải cũng yên tâm thu tiền boa hơn. Dù sao thì tiền này cũng là thưởng cho hắn, nhiều tiền hơn thì cuộc sống của Tất Hải và Cát Hân Dao cũng thoải mái hơn.
Tuy rằng Cát Hân Dao lớn lên cũng không xinh xắn lắm, nhưng mà Tất Hải cũng không có ý định bỏ nàng, mà ngược lại còn đối xử với nàng rất tốt. Bởi vì Tất Hải rất rõ ràng, mình và Dương Minh thì có thể có quan hệ cái rắm gì? Nếu không phải nhờ Lâm Chỉ Vận, thì Dương Minh sẽ biết một thằng lính quèn như hắn sao?
Hơn nữa bây giờ còn có thêm một Kinh Tiểu Lộ, Kinh Tiểu Lộ chắc chắn tám phần là có thể trở thành bạn gái của Dương Minh, mà quan trọng nhất chính là, quan hệ của Cát Hân Dao và Kinh Tiểu Lộ không phải thân thiết bình thường!
Tất Hải biết, sau này mình muốn phát triển nữa, thì cần phải đi đường của phu nhân, để cho Cát Hân Dao hầu hạ Lâm Chỉ Vận và Kinh Tiểu Lộ, như vậy thì tiền đồ của mình mới không có vấn đề.
Nói cách khác thì cái vị trí quản lý vật tư này coi như là điểm dừng của hắn! Tất hải rất rõ ràng, vị trí của hắn là một chổ béo bở, bên trong công ty có rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào cái chổ này, thậm chí là có quản lý hay giám đốc của một bộ phận nào đó cũng muốn nhảy vào làm.
Bây giờ, ngay cả Tất Hải cũng phải nịnh bợ Kinh Tiểu Lộ, bởi vì biết rằng cái công ty địa ốc Danh Dương này cũng chỉ là một công con của công ty giải trí Danh Dương, mà Kinh Tiểu Lộ bây giờ đang làm phó tổng thường vụ của công ty giải trí Danh Dương. Có chổ dựa lớn như vậy, Tất Hải cũng có thể vênh váo tại công ty được một chút.
Có rất nhiều người thèm cái vị trí của hắn đến chảy nước miếng, có những người muốn mượn cơ hội này để tạo quan hệ với hắn.
"Hay là em cũng đi nha?" Cát Hân Dao quay sang hỏi Kinh Tiểu Lộ.
Đúng vậy, Tất Hải bây giờ tuy rằng rất uy phong, nhưng mà so với Kinh Tiểu Lộ lái BMW thì vẫn còn kém một đẳng cấp, vì thế Cát Hân Dao cũng mong muốn Kinh Tiểu Lộ tham gia buổi họp lớp này.
Đến lúc đó, hai chiếc xe xịn dừng lại, để cho mọi người nhìn thấy, hai chị em họ làm ăn tốt cỡ nào.
"Em à?" Gần đây Kinh Tiểu Lộ đang bận rộn chuyện hợp tác làm ăn với tập đoàn Giang Duyên, cho nên cũng không có nhiều thời gian rãnh, loại họp lớp như vậy, không đi cũng được.
"Em mang theo Dương Minh cùng đi đi" Cát Hân Dao nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ do dự, vội nói thêm.
Dương Minh? Một cơ hội tiếp xúc riêng với Dương Minh như vậy, mình mới Dương Minh đi , Dương Minh cũng không thể mang Trần Mộng Nghiên đi theo đúng không? Về chuyện của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ lúc nào cũng cảm thấy là quan trọng nhất, so với chuyện hợp tác với tập đoàn Giang Duyên thì đi với Dương Minh còn quan trọng hơn nữa, nghĩ đến đây, Kinh Tiểu Lộ đã hơi động tâm.
Nhưng mà, quan trọng nhất là, Dương Minh có thể cùng mình đi tham gia buổi họp lớp này sao? Mình dùng cái lý do gì để mời Dương Minh? Kinh Tiểu Lộ lâm vào trầm tư.
Cát Hân Dao nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ nhíu mày, cũng biết Kinh Tiểu Lộ đã động tâm, không nói thêm cái gì cả, chỉ cần Kinh Tiểu Lộ động tâm là tốt rồi.
Dương Minh không hề có hứng thú với các tiết mục tiếp theo của lễ nghệ thuật nữa, đều là những tiết mục mà ngay cả người biểu diễn là ai mà hắn cũng không nhận ra. Tiết mục biểu diễn cũng có phần tương tự nhau, không hát thì cũng là múa, xem riết cũng đần độn luôn.
Nhìn qua Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, thấy hai nàng vẫn thờ ơ không có ý định ra về, Dương Minh thật sự muốn khóc thành tiếng, nhưng rồi cũng không thể nói gì được, đành phải chờ đến kết thúc.
Sau khi lễ nghệ thuật kết thúc, thì sẽ có chương trình bình chọn cho các tiết mục xếp hạng nhất nhì ba, cùng với giải thưởng cá nhân ưu tú.
Đương nhiên, ngoại trừ ý kiến của các lãnh đạo ra, thì mọi người cũng có thể tham gia bình chọn. Trang web của trường cũng có một chuyên mục riêng, tuy rằng ý kiến của lãnh đạo cũng khá quan trọng, nhưng mà nếu như tiết mục do sinh viên bình chọn không cùng ý tưởng với tiết mục của lãnh đạo, thì lãnh đạo cũng không có biện pháp gì chống đối nữa. Dù sao thì các hoạt động này cũng do sinh viên tự tổ chức, lãnh đạo trường học can thiệp quá nhiều ngược lại sẽ khiến cho mọi người bất mãn.
Cho nên, hiệu trưởng và phó hiệu trưởng cùng với Lưu Duy Sơn nói, muốn cho tiết mục của Dương Minh hạng nhất. Về phần cái này có được mọi người đồng ý hay không, thì cũng phải xem ý kiến của mọi người.
.
Liệp Ưng, cũng chính là ông chủ phía sau, nhận được một thùng hàng gửi từ quốc tế đến, lấy đồ bên trong ra, đặt lên bàn từ từ thưởng thức.
"không hổ là bác sĩ Ban Kiệt Minh, sản phẩm lần này còn tốt hơn lần trước" Liệp Ưng lẩm bẩm: "Lúc này đây cũng nên cẩn thận, không để xảy ra vấn đề"
Nói xong, Liệp Ưng liền giơ tay lên, xé lớp da mặt của mình xuống! Nếu như bên cạnh có người, khẳng định sẽ bị hù chết, mà càng kinh ngạc hơn nữa là phía sau lớp da mặt ấy, còn có một lớp da mặt khác!
Nhưng mà, không ai nhìn thấy mấy cái này, Liệp Ưng nhanh chóng mang lớp da mặt lên mặt, còn cái mặt nạ cũ thì bỏ vào trong hộp.
Liệp Ứng vốn định để mấy thứ này vào trong ngăn tủ, giữ lại nó. Nhưng mà tự nhiên suy nghĩ một hồi, lại ném cái hộp vào trong lò sưởi, ngọn lửa rực lên, thiêu cháy nó thành tro tàn.
Sau khi thu xếp xong tất cả, Liệp Ưng mới mở cửa, đi ra ngoài.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1308


Báo Lỗi Truyện
Chương 1308/2205