Chương 1303: Khi em đã già


Cho nên hiệu trưởng cũng không cảm thấy có gì không thích hợp, chỉ thưởng thức người nam sinh to gan này mà thôi, vì thế quay sang nói với người phó hiệu trưởng bên cạnh: "Người nam sinh này, thật can đảm!"
Vị phó hiệu trưởng nghe xong lời này, không biết có ý gì, cũng không biết nên nói tiếp thế nào. đây đại biểu cho ý gì? Là tán thành, hay là không tán thành? Ban giám hiệu nhà trường bình thường chỉ quản lý công tác tư tưởng của sinh viên mà thôi, chứ không có quản chuyện sinh viên yêu nhau này nọ, bởi vì ở đại học, yêu nhau là bình thường, cho nên ông ta cũng không muốn quản những cái này.
Bây giờ hiệu trưởng đột nhiên nói những lời này, làm ông ta không biết trả lời thế nào, nếu như nói người sinh viên này không tốt, không nên nắm tay bạn gái khi lên trên sân khấu, tựa hồ là không có lý do gì, nhắc nhở người sinh viên này làm không đúng thì lại có vẻ như đang lấy lòng của hiệu trưởng vậy.
Trong lúc vị phó hiệu trưởng cảm thấy khó xử, thì hiệu trưởng lại nói tiếp: "Thanh niên bây giờ, dám nghĩ dám làm, có can đảm gánh vác trách nhiệm! Hắn làm như vậy, cũng là chịu trách nhiệm cho cô gái kia, ông xem, mọi người đều rất hưng phấn kìa, buổi tối hôm nay làm rất tốt!"
Nghe thấy hiệu trưởng khen như vậy, phó hiệu trưởng cũng vui vẻ, thì ra là khen, vậy thì tốt rồi! Phó hiệu trưởng vội nói: "Ừ, tôi cũng thấy tiểu tử này không tồi, hay là, chúng ta đem tiết mục lần này lên hạng nhất đi, phát cho hắn! Ít nhất cũng là vì dũng khí của hắn, có thể lên sân khấu hai lần!"
"Ơ?" Hiệu trưởng vừa rồi không chú ý đến Dương Minh, mà chỉ chú ý đến hành động nắm tay của Dương Minh và Trần Mộng Nghiên thôi, bây giờ nghe phó hiệu trưởng nói như vậy, hiệu trưởng mới đột nhiên nhớ ra: "Đúng rồi, cái tiết mục phi đao hồi nãy, cũng là do hắn biểu diễn, sao hắn lại lên lần hai?"
"Tiết mục phi đao lúc đầu là do hội sinh viên an bài, căn cứ theo điều tra ý muốn của sinh viên, bọn họ mong muốn Dương Minh này lên sân khấu, và người hợp tác của hắn, cũng là một trong các hoa hậu giảng đường theo sự đề cử của mọi người, Lâm Chỉ Vận" Phó hiệu trưởng cũng có nghiên cứu về vấn đề này, cho nên giới thiệu cho hiệu trưởng ;" Cho nên, bọn họ được ủng hộ rất cao, lúc Từ Khiêm xin ý kiến của tôi, tôi cũng đã chú ý về tiết mục đó"
"Ừ, không tồi, bây giờ, những hoạt động phong phú này cũng không có gì cả, tôi thấy nhiều trường cũng có bình chọn hoa hậu giảng đường, trường chúng ta cũng chọn một lần đi" Hiệu trưởng gật đầu, cũng tán thành mấy thứ này.
Phó hiệu trưởng không ngờ hiệu trưởng lại ủng hộ những hoạt động ngoại khóa như vậy, có chút kinh ngạc, vội gật đầu, biểu thị sau đó sẽ chuẩn bị một chút, tổ chức một cuộc bình chọn chính thức.
"Đúng rồi, ông còn chưa nói tại sao Dương Minh có thể lên sân khấu lần hai?" Hiệu trưởng hỏi.
"Đúng vậy, lần trước là cùng biểu diễn với Lâm Chỉ Vận" Phó hiệu trưởng nói: "Lần này là cùng bạn gái của hắn, Trần Mộng Nghiên, bước lên sân khấu, Trần Mộng Nghiên này cũng là phó chủ tịch của hệ quản trị kinh doanh, và là cán bộ của hội sinh viên, vốn tiết mục này cùng biểu diễn với chủ tịch hệ quản trị kinh doanh là Hữu Chính Dân, nhưng mà Hữu Chính Dân trưa nay ăn bậy, cho nên bị đau bụng phải đi toilet. Vì thế khi đến giờ, Từ Khiêm liền để cho Dương Minh lên biểu diễn với Trần Mộng Nghiên"
"À, nói như vậy là ngẫu nhiên xảy ra?" Hiệu trưởng nhất thời hứng thú.
"Đúng vậy, hẳn là không có thời gian luyện tập, không biết sẽ biểu diễn thế nào?" Phó hiệu trưởng gật đầu.
"Tiết mục đã luyện tập tốt, cũng không có gì đặc biệt cả, tôi xem cái tiết mục ngẫu hứng này cũng không tồi, tôi muốn được hưởng thức"
Hiệu trưởng vừa nghe là ngẫu nhiên, nhất thời có hứng thú: "Lão Lưu, ông cũng xem đi, đừng ngủ gà ngủ gục chứ!" Nói xong, hiệu trưởng vỗ vai phó hiệu trưởng bên cạnh mình là Lưu Duy Sơn.
Lưu Duy Sơn nâng cặp mắt kính lên, cười nói: "Ai nói tôi không xem? Tiết mục của tiểu tử này, tôi đương nhiên là cần nhìn kỹ"
"Ơ? Ông biết hắn? ' Hiệu trưởng kỳ quái, nhìn Lưu Duy Sơn.
"
Là con nuôi của tôi, làm sao mà tôi không biết?" Lưu Duy Sơn cười nói: "Cũng là em nuôi của Tiếu Tình"
"
Còn có tầng quan hệ này, vậy thì tôi càng phải xem!" Hiệu trưởng nghe thấy Dương Minh là con nuôi của Lưu Duy Sơn, càng thêm hứng thú.
Dương Minh còn không biết, tiết mục của hắn đã được xếp hạng nhất trong nội bộ rồi, đương nhiên không phải là vì hắn có quan hệ với Lưu Duy Sơn, mà bởi vì tiết mục của hắn quả thật rất được tán thành.
Trần Mộng Nghiên tuy rằng không biết Dương Minh muốn đọc diễn cảm cái gì, nhưng mà nếu Dương Minh đã bảo đảm rằng nàng không cần lo lắng, vậy thì nàng cũng mù quáng tin tưởng Dương Minh luôn, nghĩ đến đây, Trần Mộng Nghiên thở dài, nhắm mắt chờ đợi cái sẽ đến.
Trữ Thầm không phải cũng như vậy sao? Mình mù quáng tin tưởng Dương Minh, Trữ Thầm cũng mù quáng tin tưởng Từ Khiêm, không phải sao? hẳn là như vậy. Nhưng khác nhau chính là, Dương Minh đối với mình, khác với Từ Khiêm đối xử với Trữ Thầm, điều này Trần Mộng Nghiên có thể khẳng định.
Ngồi trước cái đàn dương cầm ở góc, Trần Mộng Nghiên hít sâu một hơi, đầu ngón tay nhỏ nhắn, bắt đầu lướt nhẹ lên trước phím đàn, khúc nhạc du dương phát lên từ những đầu ngón tay của Trần Mộng Nghiên, nhẹ nhàng truyền về hướng hội trường.
Những người đã xem trước tiết mục biểu diễn công bố trên trang web của trường, nhất thời cảm thấy kinh ngạc, phần thi phối nhạc đọc thơ diễn cảm, không phải đọc bài Thanh Xuân Muôn Năm của Vương Mông sao? Còn bài hát để đàn là bài Hoa Viên Thần Bí mà, tại sao bây giờ lại là bài Trọn Đời Bên Em của Lý Hải?
Lẽ nào đã sửa tiết mục lại? Nhưng mà nghĩ đến người diễn là Hữu Chính Dân đổi thành Dương Minh, như vậy đổi nhạc cũng không có gì lạ, cũng không có gì đáng ngạc nhiên nữa, chỉ là bọn họ bây giờ còn không biết bài thơ mà Dương Minh phải đọc có phải là bài Thanh Xuân Muôn Năm hay không?
Theo tiếng đàn của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cất cái giọng nam tính đầy lực mang theo một sự hấp dẫn đặc biệt :
"
Khi em đã già,
tóc trắng, khuôn mặt ảm đạm,
ngủ gục bên cạnh bếp,
xin lấy bài thơ này xuống, chậm rãi đọc,
nhớ lại ánh mắt nhu hòa của em khi ấy,
nhớ lại những cái bóng ngày xưa đầy nắng."
Đây là bài thơ nổi tiếng"
Khi em đã già" của một nhà thơ nổi tiếng người Ireland, là một bài thơ tình kinh điển, Dương Minh vừa đọc ra, sinh viên bên dưới liền ồ lên!
Trên sân khấu trong ngày lễ nghệ thuật, làm trò trước mặt thầy cô và bạn học, vì người con gái mình yêu mà đọc to lên một bài thơ tình, đây là chuyện mà bao nhiêu người muốn nhưng không dám làm!"

Mà Dương Minh, đã làm được!
Mọi người rốt cục đã hiểu, tại sao nhạc phối lại là bài" Trọn đời bên em" , bởi vì ý của" Trọn đời bên em" , tương tự với ý của bài thơ" Khi em đã già" !
Mọi người đã hiểu, Trần Mộng Nghiên cũng đã hiểu, nàng chỉ cảm thấy hô hấp của mình đã trở nên rất gấp gáp và nóng, ngón tay trên phím đàn cũng run lên! Nàng muốn lập tức đứng lên, nhào đến ôm Dương Minh một cái, hôn hắn một cách nồng nhiệt.
Người đàn ông của mình, biểu đạt ý nghĩ yêu thương về mình trước mặt bao nhiêu người, sợ rằng thời khắc hạnh phúc nhất của một người con gái cũng chỉ như thế này thôi!
"Những giờ phút thanh xuân vui vẻ của em được bao nhiêu người yêu,
yêu vẻ đẹp của em, dù giả dối hay thật lòng,
thì cũng chỉ có một người yêu tâm hồn phiêu lãng của em,
yêu nhưng nếp nhăn đau khổ trên khuôn mặt già nua của em."

Đây là bài thơ trong lúc vô tình lên mạng đọc được, Dương Minh liền học thuộc nó, dự định sau này tìm cơ hội thích hợp để đọc cho Trần Mộng Nghiên nghe, mà hôm nay, đúng lúc có cơ hội này, Dương Minh liền lấy tình yêu từ trong tận đáy lòng của mình, dùng nó để đọc bài thơ này.
"Gục đầu xuống, bên bếp lò lóng lánh ánh lửa,
nhẹ nhàng kể lại một mối tình đau thương đã biến mất,
ngẩng đầu lên, chậm rãi bước đi,
che dấu khuôn mặt trong những vì sao."

Sau khi Dương Minh đọc xong bài thơ này, toàn trường lập tức ồ lên! Đây chính là tiết mục được hoan nghênh nhất, được ủng hộ nhiều nhất từ trước đến giờ! Những người trong tuổi đang yêu, tuổi mới lớn, tuổi rung động, tuổi hướng đến một tình yêu đẹp, tất cả đều bị bài thơ của Dương Minh làm cho cảm động!
Những cô gái có bạn trai và những cô chưa có bạn trai, đều mong rằng sau khi buổi lễ kết thúc, trở về tìm một người nam sinh yêu mình đọc bài" khi em đã già" này. Mà bài nhạc diễn tấu" trọn đời bên em" của Trần Mộng Nghiên cũng đã đạt đến cao trào, Dương Minh dựa theo tiết tấu của Trần Mộng Nghiên, cất cao giọng :
"Bao nhiêu người từng yêu dung nhan trẻ đẹp của em,
thế nhưng có ai có thể chấp nhận sự thay đổi của năm tháng."

Dương Minh vừa đọc, vừa đi đến hướng Trần Mộng Nghiên, vươn tay ra, làm ra một thế mời, sau đó tiếp tục nói :
"Bao nhiêu người từng thề sẽ yêu em suốt đời,
nhưng chỉ còn lại một mình anh bên cạnh em mà thôi."

Trần Mộng Nghiên không nhịn được xúc động trong lòng, đưa tay cho Dương Minh, đứng dậy, nước mắt đầy mặt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1303


Báo Lỗi Truyện
Chương 1303/2205