Chương 1302: Một cái nắm tay


Hành động của Từ Khiêm bây giờ hoàn toàn là lấy lòng của Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, hắn nghĩ rằng mình đánh Trữ Thầm một tát, là có thể chiếm được hảo cảm của Dương Minh và Trần Mộng Nghiên.
Nói thật ra thì cái tát của hắn ta là vô ích, Dương Minh đã rõ ràng âm mưu của hắn rồi, trong lòng hắn ta có dự định gì, Dương Minh làm sao mà không rõ?
Hy sinh một cô gái yêu đơn phương hắn, chỉ vì muốn lấy lòng các người bạn bên cạnh cô gái mà hắn thích, người đàn ông như vậy, quả thật là đê tiện, làm cho Dương Minh vô cùng khinh thường.
Nhưng mà bây giờ một người muốn đánh một người muốn yêu, thấy Trữ Thầm kia cũng hoàn toàn là lấy lòng của Từ Khiêm, Dương Minh cũng không có hảo cảm gì đối với hắn cả, muốn đánh thì cứ đánh, coi như là không may, chuyện nhà của người ta, Dương Minh cũng không muốn xen vào. Thậm chí Dương Minh còn muốn hô to" đánh đi đánh đi" , nhưng mà như vậy thì Trần Mộng Nghiên sẽ nghĩ mình là người xấu, cho nên Dương Minh quyết định không nói.
Mà bên Trần Mộng Nghiên, tuy rằng cũng không có hảo cảm gì đối với Trữ Thầm, nhưng mà nhìn thấy Từ Khiêm tự nhiên lại đối xử với một cô gái yêu đơn phương theo đuổi hắn cực khổ như vậy, đổi lại chỉ được một cái tát, Trần Mộng Nghiên không khỏi đồng tình với Trữ Thầm, càng cảm thấy chán ghét Từ Khiêm không chịu được, người như vậy sao có thể sống một cách vô sỉ như thế?
Nghĩ đến Dương Minh, cho đến bây giờ còn chưa từng đánh mình, trong lòng Trần Mộng Nghiên liền cảm thấy ngọt ngào, tuy rằng Dương Minh chưa bao giờ ra tay lưu tình với người khác, nhưng mà bản thân mình vô luận là làm cái gì với Dương Minh, quậy phá hắn, thì hắn cũng chỉ cười với mình, cũng không dám chạm vào mình một chút, cho dù là cái lần trong ký túc xá, mình làm cho hắn bị kẹt tay đến bầm tím sưng vù cả lên, nhưng mà Dương Minh cũng không nói một câu than một tiếng, còn không ngừng xin lỗi mình.
Nhìn thấy lựa chọn của mình không sai, Trần Mộng Nghiên âm thầm xấu hổ, đồng thời trong lòng cũng càng trở nên ngọt ngào, đúng vậy, trước đây mình rất tùy hứng, nhưng bây giờ nghĩ lại, tuổi của mình khi đó nhỏ quá, không nhìn thấu việc này.
Nhưng mà bây giờ, cho dù có Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai thêm vào, thì địa vị của mình trong lòng của Dương Minh cũng không hề giảm đi, ngược lại càng thêm quan trọng. Dương Minh trở về liền gọi điện cho mình đầu tiên, điều này có thể chứng minh được rồi.
Quay đầu lại nhìn Trữ Thầm đang khóc, cùng với Từ Khiêm đang đứng bên cạnh mình mỉm cười với mình và Dương Minh, Trần Mộng Nghiên không khỏi lắc đầu. Cho dù Dương Minh đối với mình toàn tâm toàn ý, nhưng nếu giống như là Từ Khiêm vậy, muốn đánh là đánh, muốn chửi là chửi, vậy không bằng là không quen thì hơn. Cho nên, so sánh với Trữ Thầm, Trần Mộng Nghiên nhất thời cảm thấy thỏa mãn.
Nhìn thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi lên sân khấu, nụ cười trên mặt nhất thời thu lại, đổi lại thành vẻ quan tâm và đau lòng, quay đầu lại nói với Trữ Thầm: "Tiểu Trữ Trữ ngoan ngoãn, Khiêm ca ca cũng không còn cách nào mới đánh em"
Vốn dĩ, Trữ Thầm sau khi bị Từ Khiêm đánh, thấy hắn hờ hững với mình, trong lòng càng thêm ủy khuất, nước mắt liên tục chảy ra, trong lúc nàng tuyệt vọng nhất, Từ Khiêm dường như thay đổi thành một người khác, trở nên ôn nhu với mình.
Từ Khiếm cúi đầu, lau nước mắt cho Trữ Thầm, cười nói: "Trữ Thầm, em là người dẫn chương trình của buổi tối ngày hôm nay, như vậy, bây giờ em đại biểu cho ai? Em đại biểu cho hội sinh viên! Em đại biểu cho hội sinh viên cũng có nghĩa là đại biểu cho anh. Người bên ngoài nhìn vào, sẽ nghĩ em là người của anh, mỗi hành động lời nói của em đều đại biểu cho anh cả, nếu như em cãi nhau với người ta ở sau hậu trường bị người khác nhìn thấy thì người khác sẽ nghĩ hội sinh viên thế nào? Nếu như việc này truyền đến tai của lãnh đạo trường học thì bọn họ sẽ nghĩ thế nào? Còn tưởng rằng anh dung túng cho em nữa, đến lúc đó thì anh không cần phải ngồi cái chức chủ tịch này nữa!"
Trữ Thầm nghe Từ Khiêm nói" em là người của anh" , trong lòng nhất thời hài lòng không gì sánh được, tuy rằng biết Từ Khiêm nói không có ý gì đặc biệt cả, nhưng mà Trữ Thầm cũng không nhịn được cười ngọt ngào, nàng ta là một người thích mơ mộng, đem những lời nói của Từ Khiêm trở thành một loại ám chỉ.
Sau đó, Từ Khiêm còn giải thích nguyên nhân đánh nàng, Trữ Thầm cũng lập tức hết giận ngay, đúng vậy, mình cãi nhau với người khác, là một chuyện không ra thể thống gì cả, ngoài ra mình còn đại biểu cho hội sinh viên, mà làm như vậy, đó chính là làm nhục mặt của Từ Khiêm, lãnh đạo trường học mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ tính sổ lên đầu Từ Khiêm!
Nghĩ đến đây, Trữ Thầm nhất thời sợ hãi, mình gây ra họa, mà Từ Khiêm ca ca lại phải chịu tiếng xấu giùm! Trữ Thầm vội vã nói: "Khiêm ca ca, xin lỗi, em không nghĩ nhiều như vậy! Lần này có chuyện gì không? Hay là chờ một lát bọn họ đi xuống, em xin lỗi bọn họ?"
Vì người con trai mình yêu, Trữ Thầm có thể nhẫn nhịn, có thể cúi thấp đầu, xin lỗi với người có mâu thuẫn với nàng, đủ để nhìn ra Trữ Thầm yêu Từ Khiêm sâu đậm đến mức nào.
"không cần" Từ Khiêm khoát tay: "Vừa rồi anh đánh em một cái tát, bọn họ hẳn là cũng thỏa mãn rồi. Có đau không, tiểu Trữ Trữ, anh cũng không còn biện pháp, em đừng hận Khiêm ca ca là được rồi"
Từ Khiêm tỏ vẻ áy náy không gì sánh được, ngoài miệng cũng tỏ vẻ quan tâm vô cùng, nhưng mà trong lòng lại không cho là như vậy, thầm nghĩ, cô đi xin lỗi? Cô ngàn vạn lần đừng có đi! Tôi đã đem cô trở thành một hình tượng ác nhân rồi, cô đi trêu chọc Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, thì tôi mới có thể biểu hiện được sự nhiệt tình, mới có thể lấy lòng Trần Mộng Nghiên và Dương Minh, nếu cô đi xin lỗi, vậy kế hoạch của tôi trước kia cũng không còn hiệu quả rồi.
không thể không nói, cái tên Từ Khiêm này vô cùng âm hiểm, tuy rằng không thích Trữ Thầm, nhưng mà vẫn muốn nàng theo, không cho nàng một câu trả lời thuyết phục, cũng không có từ chối nàng, để cho nàng luôn luôn hoài niệm hắn, như vậy thì sau này mới có thể lợi dụng nàng làm việc được.
Trữ Thầm làm sao mà biết nhiều như vậy? Nàng chấp nhận vì Từ Khiêm mà buông tha lòng tự tôn, buông tha mặt mũi, thà rằng chịu nhục, nhưng mà nàng có thể đổi lấy cái gì? Đây chính là cổ đáng buồn nhất của cô gái này.
Người không khiến cho người khác thương cảm tức là có chổ đáng trách, nếu như nàng ta nhìn thẳng vào bản thân, nhìn thẳng vào quan hệ của nàng ta và Từ Khiêm, cũng sẽ không để đến nông nổi như vậy, bị người ta đùa giỡn, còn nghĩ người ta là người tốt.
Dương Minh và Trần Mộng Nghiên cùng nhau đi lên sân khấu, thừa dịp Trần Mộng Nghiên không chú ý, Dương Minh giơ tay nắm lấy tay nhỏ của nàng, Trần Mộng Nghiên nhất thời cả kinh, sắc mặt ửng đỏ, muốn giãy tay của Dương Minh ra, nhưng mà đột nhiên hiểu được là đang ở trên sân khấu, giãy tay của Dương Minh ra, vậy người bên dưới nhìn thấy thì làm sao? Như vậy thì chẳng phải là làm mất mặt Dương Minh sao?
Hơn nữa, Trần Mộng Nghiên đương nhiên là không phải không thích Dương Minh nắm tay, bởi vì nàng ta rất thích cái cảm giác này, chỉ là đột nhiên làm trước công chúng, cho nên có chút xấu hổ thôi.
Nhìn thấy hành động kinh người của Dương Minh, những người bên dưới nhất thời phát ra những tiếng hét ầm lên, huýt sáo này nọ, quơ đèn huỳnh quang trong tay lên, bởi vì có rất nhiều nam sĩnh nghĩ, Dương Minh làm được chuyện mà cả đời bọn họ không làm được! Dám nắm tay bạn gái trước mặt lãnh đạo trường học cũng như là toàn thể sinh viên, nếu đổi lại là bọn họ, bọn họ không có đủ dũng khí để làm chuyện này!
Còn các nữ sinh, trong mắt rõ ràng tràn ngập sự đố kị và hâm mộ! Các nàng rất thích Dương Minh, nhưng mà khi thấy Dương Minh nắm tay một cô gái khác, trong lòng các nàng nhất thời cảm thấy vắng vẻ, hâm mộ Trần Mộng Nghiên, đồng thời cũng tràn ngập đố kị, mơ mộng rằng nếu là mình ở trên sân khấu lúc này thì tốt biết bao nhiêu?
Về phần lãnh đạo trường học, đối với việc này chỉ ôm tâm lý buồn cười và thái độ xem kịch vui mà thôi. Bởi vì hiệu trưởng trường còn trẻ, tư tưởng tương đối cởi mở, nếu không thì cũng không có khả năng giao toàn bộ lễ nghệ thuật cho sinh viên xử lý, trường học không can thiệp vào.
Trong đại học được phép yêu nhau tự do, rất nhiều cặp tình nhân ngầm thời trung học, khi đi lên đại học chung, cũng công khai tình cảm của mình ra.
Dựa theo quy định của pháp luật hiện hành, thì sinh viên đã có thể kết hôn, nghiên cứu sinh có thể mang con đi học, yêu đương thì có gì là không thể?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1302


Báo Lỗi Truyện
Chương 1302/2205