Chương 1301: Một cái tát đổi lấy hảo cảm


Dương Minh mỉm cười: "Vậy em chờ bọn anh chiến thắng trở về nha"
Trần Mộng Nghiên không thèm để ý đến lời nói nhảm của Dương Minh, kéo hắn chạy nhanh về phía hậu trường.
Trương Tân ở bên cạnh hâm mộ mãi không thôi: "Lão đại đúng là lão đại, quan hệ gia đình thật là hòa thuận, không giống như mình." Mỗi lần nghĩ đến Triệu Tư Tư và Vương Mi, Trương Tân lại có cảm giác cần uống panadol.
Từ Khiêm nhìn thấy Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi đến, nụ cười trên mặt lập tức trở nên rạng rỡ: "Thời khắc mấu chốt, cùng nhau xuất hiện nha! Dương Minh, lần này nhờ cậu cả!"
"Đây không phải là không thể từ chối sao? Tôi cùng lên sân khấu với vợ thôi mà, có gì đâu" Dương Minh đã quyết định chủ ý rồi, muốn làm cho Trần Mộng Nghiên vui, cho nên nói ra những lời mắc ói cũng chẳng có gì, nhưng mà cũng âm thầm cảnh cáo Từ Khiêm một cái, xem hắn có hiểu hay không. Còn Trần Mộng Nghiên thì đỏ mặt lên, nhẹ đánh Dương Minh một cái, nhưng không nói gì.
Từ Khiêm nghe Dương Minh nói những lời này, liền cảm thấy khó chịu thế nào ấy? Bây giờ Dương Minh và Trần Mộng Nghiên cùng đi lên sân khấu thì là chuyện bình thường, nhưng mà hồi nãy Dương Minh xuất hiện cùng với Lâm Chỉ Vận nha! Dương Minh nói cùng vợ lên sân khấu, vậy Lâm Chỉ Vận tính là gì? Cũng là vợ của hắn?
Nghĩ đến đây, Từ Khiêm thầm tính toán, Dương Minh, mày đừng trách tao độc ác, ai kêu mày gần gũi với Lâm Chỉ Vận như vậy, nếu như mày cách xa nàng một chút, tao khẳng định sẽ không gây xích mích đâu. Bây giờ mày cản trở tao tán gái, vậy thì tao đành phải ra tay độc ác với mày thôi.
"Haha, Dương Minh, lời này không thể nó lung tung được nha, nhất là làm trò trước mặt tiểu Trần nữa" Từ Khiêm làm ra vẻ không thèm để ý, nói giỡn: "Trước đó cậu cũng cùng Lâm Chỉ Vận lên sân khấu vậy! Cậu nói như thế, tiểu Trần sẽ nghĩ thế nào? Tiểu Trần, cô cũng phải coi chừng Dương Minh đó, bây giờ hắn là thần tượng trong lòng của tất cả các bạn học nữ đấy!"
Dương Minh làm sao mà không nghe ra ý tứ của Từ Khiêm chứ? Càng nghĩ càng cảm thấy cái tên này rất vô sỉ, tự nhiên dám mách tội mình trước mặt Trần Mộng Nghiên, đúng là không thể tha được!
"không có gì< tôi không ngại" Trần Mộng Nghiên mỉm cười nói: "Tôi và Chỉ Vận là bạn tốt, Chỉ Vận bình thường cũng đến nhà tôi ngủ, Dương Minh và nàng có vấn đề, chẳng lẽ tôi còn không biết?"
Trần Mộng Nghiên thầm nghĩ, bọn họ có quan hệ tôi đương nhiên là biết, còn ngủ chung với nhau nữa, anh quản nhiều như vậy làm gì?
Nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy, Từ Khiêm nhất thời xấu hổ, hắn không ngờ rằng Trần Mộng Nghiên lại trả lời như thế, không khỏi cảm thấy mất mặt! Nhưng mà, hắn cũng có một thu hoạch bất ngờ, đó chính là việc Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận là bạn bè có quan hệ vô cùng tốt, thậm chí là còn ngủ chung với nhau rồi! Cho nên nói, Dương Minh và Lâm Chỉ Vận có quan hệ tốt cũng là bình thường mà thôi.
Xem ra là mình nghĩ nhiều rồi, Lâm Chỉ Vận là bạn tốt của Trần Mộng Nghiên, Dương Minh sao có khả năng có quan hệ với Lâm Chỉ Vận được? Nếu Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận là bạn bè tốt như vậy, thế thì Dương Minh và Lâm Chỉ Vận hẳn là không có quan hệ, nghĩ đến đây, Từ Khiêm thở phào nhẹ nhõm, có lẽ mình đã hiểu lầm Dương Minh rồi thì phải?
Nhưng mà cẩn thận cũng không sao, hơn nữa, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên cùng nhau biểu diễn, cũng có mục đích, Dương Minh bước lên sân khấu lần hai, có thể cho những người bên dưới một bữa tiệc nhỏ, cứ như vậy cũng có thể bù đắp lại phần sai sót khi nãy của mình.
"Tiết mục tiếp theo. mọi người có đoán được không?" Lại Minh Húc không giống như Trữ Thầm, hắn không có ác cảm gì với Dương Minh cả, đúng lúc đến hắn giới thiệu, vì thế bắt đầu làm ra vẻ. Thật ra đây cũng là do Từ Khiêm âm thầm chuẩn bị, vì hắn cũng sợ Trữ Thầm làm loạn cái gì đó.
"Ơ?" Những người bên dưới đều kinh ngạc sửng sốt. Từ tiểu học đến đại học, mỗi lần tiết mục tiếp theo xuất hiện, thì người dẫn chương trình đều nói cho bọn họ biết, chứ chẳng bao giờ bắt bọn họ phải đoán cả! Cho nên những người này vô cùng kinh ngạc.
"Haha, tân nhân nhân khí vương Dương Minh của chúng ta, một lần nữa bước lên sân khấu!" Lại Minh Húc đương nhiên cũng không trông cậy là người bên dưới có thể đoán được, hắn chỉ muốn tạo sự tích cực cho mọi người mà thôi. Vì thế liền nhanh chóng công bố đáp án: "Dương Minh mang theo bạn gái của mình, cũng là một hoa hậu giảng đường trong bảng xếp hạng của trường chúng ta, Trần Mộng Nghiên, mang đến cho chúng ta tiết mục phối nhạc đọc thơ diễn cảm!"
"Dương Minh! Dương Minh! Dương Minh!"
Người bên dưới lại một lần nữa hào hứng lên, nãy giờ ngồi xem các tiết mục vô vị làm cho bọn họ buồn chán, đột nhiên nghe thấy Dương Minh sẽ xuất hiện, liền giống như được uống thuốc trợ tim vậy, trong ánh mắt của mọi người đều lộ ra vẻ hưng phấn.
Tuy rằng, nghe nói tiết mục chỉ là đọc thơ diễn cảm, hình như không có đặc sắc và đa dạng như ném phi đao lúc đầu, nhưng mọi người đều ủng hộ Dương Minh, bọn họ cũng không quan tâm Dương Minh diễn cái gì, bọn họ chỉ cần có thể thấy Dương Minh lên sân khấu là đã vui rồi.
"Dương Minh, anh còn chưa nói là sẽ biểu diễn cái gì với em?" Vừa rồi lo nói chuyện với Từ Khiêm, Trần Mộng Nghiên cũng quên hỏi Dương Minh muốn biểu diễn tiết mục gì, lúc này lên sân khấu thì mới nhớ ra, nhất thời khẩn trương hỏi: "Hai ta cũng chưa luyện tập qua, lên diễn dở người ta sẽ cười cho."
"Hai ta còn cần luyện tập sao? Đã sớm có sự hợp ý rồi, chỉ một ánh mắt của em thôi anh cũng biết em đang suy nghĩ cái gì rồi!" Dương Minh cười nói: "Đi thôi, không có vấn đề đâu, để anh nghĩ xem, em nên đàn khúc nhạc nào đây"
Trần Mộng Nghiên thấy Dương Minh vẫn chưa có ý tưởng gì cả, sắp khóc đến nơi luôn rồi, đây là lúc nào rồi mà cứ từ tốn thế này mãi, bất đắc dĩ trừng mắt nhìn hắn: "Bây giờ anh còn chưa nghĩ ra, cái này không phải là khiến cả hai đều mất mặt sao?"
"Mất mặt? Thế thì sao?" Dương Minh khoát tay nói: "Như vậy đi, một hồi em đàn bài" Trọn đời bên em" nha!"
"Trọn đời bên em?" Trần Mộng Nghiên kinh ngạc, không nghĩ ra tại sao Dương Minh lại muốn mình đàn bài này , đây là một ca khúc mới lưu hành gần đây.
Dương Minh gật đầu: "Bởi vì anh suốt đời bên em mà! Ngoan, nghe lời, làm như vậy đi"
Trần Mộng Nghiên nghe Dương Minh nói vậy cả mặt liền ửng đỏ lên, cảm thấy ngượng ngùng, ngày hôm nay Dương Minh bị cái gì thế nhỉ, nãy giờ toàn nói những lời sến chảy nước, nàng không biết lúc nãy Dương Minh đã xúc động thế nào, còn tưởng rằng Dương Minh uống nhầm thuốc.
"Anh không nên làm bậy, đây là ngày lễ lớn của trường." Trần Mộng Nghiên sợ một hồi lên sân khấu Dương Minh lại làm ra hành động kinh hãi thế tục gì đó, vì thế vội vã dặn.
"Vừa rồi anh đã làm một lần, nếu mà làm bậy thì người của hội sinh viên sao có thể để anh đi lên chứ?" Dương Minh cười thoải mái nhìn Trần Mộng Nghiên nói: "Yên tâm đi, anh biết nên làm cái gì mà.
"
Vậy anh kêu em đàn cái này. Anh muốn làm gì?" Trần Mộng Nghiên vô thức nghĩ rằng Dương Minh đổi bản nhạc thành bài" Trọn đời bên em" khẳng định là có mục đích, còn mục đích gì thì Trần Mộng Nghiên không rõ.
"
Thì phối nhạc đọc thơ diễn cảm" Dương Minh nói: "Chỉ là anh không thích bài nhạc trước vậy thôi"
"
Tại sao hai người còn chưa lên?" Trữ Thầm tức giận chạy đến mặt Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, trên mặt đầy vẻ thâm thù đại hận trừng mắt nhìn Dương Minh và Trần Mộng Nghiên.
"
Thì lên nè" Trần Mộng Nghiên thấy người dẫn chương trình sốt ruột, vội vã kéo tay Dương Minh cười nói với Trữ Thầm.
Dương Minh nhíu mày, cô nàng này có thái độ gì vậy? Thấy cái vẻ mặt của nàng giống như là kinh nguyệt không đều vậy, dường như có ai quỵt nợ mấy triệu của nàng vậy.
"
Còn là cán bộ hội sinh viên nữa, chẳng có tố chất gì cả!" Trữ Thầm bĩu môi nói: "không biết tranh thủ thời gian, còn đứng phía sau tình chàng ý thiếp nữa, còn ra thể thống gì?"
Giọng nói của Trữ Thầm tuy không lớn, nhưng mà ở hậu trường rất yên tĩnh, làm cho nghe rất rõ ràng, sắc mặt của Trần Mộng Nghiên đỏ ửng lên, cúi đầu. Còn Dương Minh nghe xong liền có chút không vui, nói: "
Cô nói chuyện nên chú ý một chút, cái gì mà tình chàng ý thiếp? Con mắt nào của cô thấy? Hơn nữa, Trần Mộng Nghiên là bạn gái của tôi, tôi tình chàng ý thiếp với nàng, có liên quan gì đến cô hả? Cán bộ hội sinh viên thì sao? Cho dù là tổng thống Mỹ cũng cưới vợ sinh con vậy"
"
Anh." Trong lúc nhất thời, Trữ Thầm bị lời nói của Dương Minh làm cho nghẹn họng! Đúng vậy, người ta đú đỡn với nhau, thân mật như thế nào cũng có liên quan éo gì đến mình? Mình đâu có quyền gì quản người ta đâu, nhưng mà trong lòng không phục, nàng đã sớm coi Dương Minh không vừa mắt rồi, hừ lạnh nói: "không có tố chất!"
"
Cũng không biết ánh mắt của Từ Khiêm thế nào nữa, chọn một người như vậy dẫn chương trình!" Dương Minh bĩu môi.
"
Dương Minh, bớt cãi đi" Trần Mộng Nghiên kéo tay Dương Minh, Trữ Thầm cũng là người nổi tiếng trong trường, nàng có quan hệ không tồi với Từ Khiêm, Trần Mộng Nghiên không muốn gây sự: "Được rồi Trữ Thầm, Dương Minh là như vậy đó, bạn cũng đừng tính toán với hắn"
"
Cô nói được rồi là được rồi sao? Cô tưởng cô là ai vậy? Chỉ là một chủ tịch của hệ quản trị kinh doanh, còn là phó nữa, cũng dám quản chuyện với bộ trưởng bộ văn nghệ như tôi sao? ' Trữ Thầm căn bản không nể mặt Trần Mộng Nghiên, nàng thấy Dương Minh không vừa mắt, cũng bởi vì Từ Khiêm, bây giờ Dương Minh không coi Từ Khiêm ra gì, làm cho nàng bùng nổ, chỉ vào mặt Dương Minh nói: "Anh nói cái gì? Có gan anh nói lại lần nữa coi? Chuyện này không để yên đâu!"
"
Một cán bộ của hội sinh viên thì làm được cái éo gì?" Dương Minh chẳng thèm nhìn Trữ Thầm, đang nghĩ xem đầu óc của cô nàng này có vấn đề hay không: "Bây giờ tôi không rãnh đú với cô, dù sao cũng chẳng có gì thú vị"
"
không được! Anh không được đi! Ngày hôm nay anh phải nói rõ cho tôi! Nếu anh không xin lỗi tôi và anh Khiêm, chuyện này sẽ không kết thúc đâu!" Trữ Thầm kéo áo Dương Minh lại, không cho hắn đi.
Dương Minh nhíu mày, không ngờ rằng Trữ Thầm nổi khùng lên cứ như một bà điên vậy, nếu như không phải là đang ở trong hậu trường, Dương Minh thật sự là muốn đạp cho nàng một cái ghê. Nhưng mà Trần Mộng Nghiên đang ở bên cạnh, và nàng cũng không thích mình đánh nhau, cho nên Dương Minh đành phải cố gắng nhịn xuống.
Từ Khiêm đang đắc ý về kế hoạch của mình thực hiện được, hơn nữa vừa rồi nghe Trần Mộng Nghiên nói xong, cũng hiểu được nhiều hơn về quan hệ của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, âm thầm cảm thấy may mắn vì Dương Minh và Lâm Chỉ Vận chỉ có quan hệ bạn bè mà thôi, hẳn là không có cái gì khác, đang suy nghĩ xem nên làm thế nào tạo quan hệ tốt với Dương Minh, thì đột nhiên nghe thấy bên kia truyền đến tiếng cãi nhau.
Từ Khiêm không biết là chuyện gì, nhưng mà là người phụ trách của lễ nghệ thuật, hắn tuyệt đối không cho phép xảy ra bất kỳ chuyện gì không tốt trong ngày lễ này, cho nên khi nghe thấy tiếng cãi nhau, hắn vô thức chạy về hướng bên này, đi đến đây rồi, mới phát hiện ra Trữ Thầm giống như một con điên đang túm lấy Dương Minh, không chịu cho hắn đi.
"Trữ Thầm! Em đang làm gì vậy?" Từ Khiêm tức giận, Dương Minh phải lên sân khấu ngay, Lại Minh Húc đã giới thiệu xong rồi, mà nàng ta còn ở đây níu kéo Dương Minh, cái này không phải là muốn làm mất mặt mình sao?" Buông tay ra nhanh, để Dương Minh lên biểu diễn!"
"
không được, hắn phải xin lỗi em và anh!" Trữ Thầm không chịu buông tha, nàng cho rằng mình đang ra mặt cho Từ Khiêm, thì Từ Khiêm sẽ cảm động, chắc chắn sẽ chịu đến với nàng.
"Có liên quan gì đến anh?" Từ Khiêm ngẩn người, nhưng mà hắn cũng không có thời gian để hỏi: "Em buông hắn ra, có chuyện gì thì chờ kết thúc rồi nói!"
"
không được! Hắn nói anh không có ánh mắt, chọn em làm người dẫn chương trình, vì vậy hắn phỉa xin lỗi!" Trữ Thầm còn chưa nhìn rõ tình thế, vẫn đang tiếp tục kéo áo Dương Minh la to lên.
"Cái này căn bản là không cần tôi nói, Từ chủ tịch, anh chọn một người như vậy dẫn chương trình, tôi thật sự thấy rất đáng tiếc." Dương Minh thẳng thắn nói với Từ Khiêm.
Từ Khiêm nhất thời bị chọc giận, vừa rồi hắn đã quyết định sẽ tạo quan hệ tốt với Dương Minh, mà Trữ Thầm này lại đột nhiên gây làm cho chuyện này rối loạn lên, xem ra Dương Minh nói không sai, mình thật sự là nhìn nhầm rồi, tại sao lại chọn nàng làm người dẫn chương trình vậy nhĩ?
"Bốp!" một cái, Từ Khiêm đi đến trước mặt Trữ Thầm, tát cho nàng một cái bốp thật mạnh, lạnh lùng nói: "Buông tay!"
"
Anh. anh đánh em?" Trữ Thầm khó tin nhìn Từ Khiêm, không ngờ rằng hắn lại đánh mình, hơn nữa nguyên nhân còn là vì Dương Minh! Trữ Thầm cảm thấy mình rất ủy khuất! Rõ ràng là ra mặt vì Từ Khiêm, nàng mới không chịu buông tha cho Dương Minh, kết quả là Từ Khiêm không thèm khen nàng một câu, ngược lại còn tát cho nàng một cái, điều này làm sao mà Trữ Thầm có thể chấp nhận được? Trữ Thầm lúc nào đã hoàn toàn ngơ ngác, cũng không thèm để ý đến Dương Minh, che mặt khóc hu hu lên.
Từ Khiêm không rãnh để ý đến nàng, mỉm cười đi đến trước mặt Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, cười nói: "Thật là xin lỗi, tôi coi Trữ Thầm như là em gái ruột vậy, được tôi nuông chiều quá nên hư rồi, hai người đừng để ý, nhanh lên sân khấu đi!"
Trữ Thầm thích Từ Khiêm, điều này Dương Minh có thể khẳng định đến 80% rồi, từ ánh mắt của nàng nhìn Từ Khiêm là có thể nhận ra. Dương Minh âm thầm lắc đầu, trong lòng cảm thấy buồn cho Trữ Thầm.
Từ Khiêm đã nói rất rõ ràng, chỉ coi nàng là em gái thôi, căn bản là không có thích nàng. Tin rằng sự ám chỉ như vậy không chỉ là một lần, chỉ là Trữ Thầm cứ khăng khăng không chịu chấp nhận sự thật này.
Nhưng mà, Từ Khiêm này cũng quá lạnh lùng rồi, vì để theo đuổi Lâm Chỉ Vận, vì muốn lấy lòng Trần Mộng Nghiên, mà tự nhiên bỏ qua một cô gái yêu hắn thắm thiết, không tiếc tát nàng một cái để đổi lấy hảo cảm của Trần Mộng Nghiên!
Đối với nguyên nhân Từ Khiêm lấy lòng Trần Mộng Nghiên, Dương Minh cũng rất rõ ràng, trước đó thì Từ Khiêm chỉ có địch ý với mình, làm cho mình cùng biểu diễn với Trần Mộng Nghiên, phỏng chừng là mục đích và động cơ rất không thuần khiết. Quả thật mình rất được mọi người hoan nghênh, mình bước lên trên sân khấu một lần nữa thì chắc chắn sẽ được mọi người đồng ý, chỉ là hắn ta lại kêu mình cùng lên sân khấu với Trần Mộng Nghiên, tuyệt đối không chỉ có một mục đích, mà chắc chắn còn thêm một mục đích nào đó nữa.
Có thể đoán rằng, phỏng chừng là Từ Khiêm muốn mượn cơ hội mình cùng biểu diễn với Trần Mộng Nghiên để làm cho Lâm Chỉ Vận tỉnh ngủ, báo cho nàng biết, Dương Minh là người đã có bạn gái rồi, nàng ta nên giữ một khoảng cách nhất định.
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của Dương Minh thôi, Từ Khiêm có suy nghĩ này trong đầu hay không, Dương Minh cũng không biết, nhưng mà bây giờ việc Từ khiêm lấy lòng mình thì chắc chắn là sự thật.
Mà Trữ Thầm cũng thật là xui xẻo, biến thành một vật hy sinh tốt cho Từ Khiêm, Dương Minh lắc đầu, người đáng thương cũng có chổ đáng trách, cái người như nàng, tự cho là đúng như vậy, giáo huấn một chút cũng không sao.
Về phần vì sao ấn tượng của Dương Minh giữa Kinh Tiểu Lộ và cái cô gái Trữ Thầm này lại khác nhau, cũng là bởi vì đây là hai dạng người khác nhau. Lúc đầu khi Kinh Tiểu Lộ xông tới Dương Minh, hoàn toàn có thể dùng từ là con nít không hiểu chuyện để hình dung, hơn nữa cái vẻ cuồng ngạo của Kinh Tiểu Lộ hoàn toàn là giả vờ, một cô gái sống trong cái hoàn cảnh như vậy, luôn có mâu thuẫn tâm lý đối ngoại, vì để bảo vệ mình, phải làm ra vẻ mình rất mạnh mẽ.
Nhưng mà Trữ Thầm lại khác, từ cách ăn mặc của Trữ Thầm là có thể nhận ra, nàng ta cũng là công chúa hay tiểu thư gì rồi, bây giờ là cán bộ trong hội sinh viên, lại là người dẫn chương trình các hoạt động lớn trong trường, hoàn toàn là được nuông chiều và sủng ái, mà biểu hiện cuồng ngạo của nàng hoàn toàn là xuất phát từ sự khinh bỉ người khác, nghĩ tất cả mọi người không bằng nàng, cũng như không bằng Từ Khiêm ca ca của nàng.
Loại con gái kiêu ngạo như vậy Dương Minh đương nhiên là không có hảo cảm, chứ đừng nói là càng đồng tình hay thương cảm, chỉ mang suy nghĩ nàng ta tự làm tự chịu thôi.
Trần Mộng Nghiên cũng có chút tức giận về Trữ Thầm, lúc đó vì sợ làm chậm trễ thời gian biểu diễn, cho nên Trần Mộng Nghiên đã cúi đầu không nói nữa, nhưng mà Trữ Thầm lại không chịu buông tha, làm cho nàng rất căm tức, thế nhưng khi nhìn thấy Trữ Thầm bị đánh, đang khóc hu hu một cách đáng thương, sự tức giận của Trần Mộng Nghiên cũng biến mất: "Từ chủ tịch, chuyện này cũng không trách được Trữ Thầm, Dương Minh nhà tôi cũng có lỗi"
"
không sao cả, tôi dạy dỗ em gái của tôi thôi, cũng là bình thường, các người không cần nghĩ nhiều, mau lên sân khấu đi, chúc các người biễu diễn thành công" Từ Khiêm vừa cười vừa nói.
Đối với cái câu" Dương Minh nhà tôi" , Dương Minh cũng có chút khó hiểu, Trần Mộng Nghiên đâu phải là loại con gái too gan đâu, tại sao lại đột nhiên nói ra lời này?
Tuy rằng quan hệ của mình và Trần Mộng Nghiên ở trường không còn là bí mật gì, nhưng mà trước mặt người ngoài cũng không có hành động thân mật gì cả, ngày hôm nay Trần Mộng Nghiên bỗng nhiên đổi tính à?
Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, Dương Minh cũng rõ ràng, Trần Mộng Nghiên cũng đang ghi hận nha! Tuy rằng Trữ Thầm bị đánh, nàng ta cũng không thể nói gì khác, nhưng mà đối với cái câu trước đó của Trữ Thầm" Tình chàng ý thiếp còn ra thể thống gì" khẳng định là vẫn để ý trong lòng, bây giờ cái câu" Dương Minh nhà tôi" khẳng định là đang nói cho Trữ Thầm nghe, ý là Dương Minh và tôi là người một nhà, chúng tôi tình chàng ý thiếp thì thế nào? Nghĩ đến đây, Dương Minh không khỏi bật cười, không ngờ rằng Trần Mộng Nghiên cũng có cái tính cách này.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1301


Báo Lỗi Truyện
Chương 1301/2205