Chương 130: Tiếu Tình là tình nhân?


Không thể phủ nhận đây là một người phụ nữ rất có khí chất với khí tức đoan trang và thành thục. Trương Tân nhíu mày. Thấy một người phụ nữ trong phòng làm việc của bố là chuyện không ai thích cả.
Dương Minh nhìn thấy người này cũng cảm thấy sửng sốt. Người phụ nữ nhìn thấy Dương Minh cũng có chút ngạc nhiên. Hai người đều ngạc nhiên là đối phương sao lại xuất hiện ở đây.
Đúng vậy, người phụ nữ này chính là Tiếu Tình đã bị Dương Phụ nhìn thấy quần lót trong hiệu sách, lại còn gặp nhau ở trên xe bus.
"Xin hỏi Trương tổng có ở đây không?" Tiếu Tình mặc dù rất nghi hoặc nhưng vẫn mở miệng hỏi.
"Trương tổng? Cô tìm bố tôi có chuyện gì?" Trương Tân rất khó chịu với Tiếu Tình. Hiển nhiên hắn đã coi Tiếu Tình là tình nhân của bố mình.
"Tôi có hẹn với ông ấy. Tôi không thấy ai ở ngoài nên mới tự đi vào" Tiếu Tình giải thích.
"Bên ngoài không có ai? Không đúng, bố tôi đang ở ngoài tiếp khách mà?" Trương Tân cho rằng Tiếu Tình lấy cớ.
"Thì ra là cậu Trương, bên ngoài thực sự không có ai mà" Tiếu Tình lắc đầu có chút khó hiểu. Nàng cũng nhìn ra Trương Tân không thích mình. Chẳng lẽ cậu ta biết ân oán giữa mình và Dương Minh? Nhưng đó không phải ân oán gì, hơn nữa cũng sớm hóa giải rồi mà.
"Không ai?" Trương Tân mặc dù không tin nhưng vẫn đi ra bên ngoài nhìn thoáng qua. Quả nhiên đúng như lời Tiếu Tình nói, lễ tân công ty không có một ai ở đó cả.
Trương Tân có chút kỳ quái liền gọi điện cho bố: "Bố, bố đang ở đâu đó? Có người tới tìm bố ở văn phòng đây này?"
"Tìm bố? Là ai?"
"Một người phụ nữ, ai biết là ai chứ. Là tình nhân của bố à?" Trương Tân nhỏ giọng nói. Lần trước Trương Giải Phóng tìm gái làm cho Dương Minh mất viên phỉ thúy, điều này làm cho Trương Tân rất áy náy. Trương Tân lớn như vậy nhưng chỉ có một mình Dương Minh là bạn thân. Cho nên hắn không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến quan hệ của hai người. Mặc dù Dương Minh không nói gì nhưng Trương Tân vẫn cảm thấy khó chịu.
Lần này nhìn thấy Tiếu Tình lại nghĩ là tình nhân của bố. Trương Tân thấy bố mình còn không nhớ bài học vừa rồi nên có chút tức giận.
Trương Tân mặc dù nhỏ giọng nhưng Tiếu Tình và Dương Minh vẫn nghe thấy. Tiếu Tình sửng sốt, Dương Minh cũng sửng sốt. Hai người đưa mắt nhìn nhau, mặt Tiếu Tình đỏ ửng lên.
Tiếu Tình dở khóc dở cười. Mình giống như tình nhân của người sao. Chẳng qua chuyện này càng giải thích càng thêm phức tạp. Tốt nhất là giả vờ không nghe thấy, lát nữa Trương Giải Phóng về là rõ thôi mà.
"Trương Tân" Dương Minh thấy Tiếu Tình xấu hổ nên nhỏ giọng nhắc nhở Trương Tân một chút.
"Sao thế?" Trương Tân hỏi.
"Tao biết chị này, chắc không phải là gì của bố mày đâu" Dương Minh nhỏ giọng giải thích.
Không giải thích thì còn đỡ, vừa giải thích mặt Tiếu Tình càng đỏ hơn. Vừa nãy Trương Tân nói trong điện thoại còn có thể giả vờ không nghe thấy. Bây giờ trong văn phòng chỉ có ba người bọn họ nên giọng nói nghe rất rõ ràng. Tiếu Tình không thể nào giả vờ không nghe thấy nữa.
"Dương Minh. Sao em lại ở đây?" Tiếu Tình đành phải đổi sang chuyện khác, nói chuyện với Dương Minh.
"Chị Tình, em và Trương Tân là bạn học. Ồ, Trương Tân là con của chú Trương" Dương Minh vừa cười vừa nói: "Chị Tình, sao chị lại đến đây?"
"Chị đến đây đương nhiên là để mua đồ. Hì hì" Tiếu Tình nói đến đây liền dừng lại một chút, ý nói rõ mục đích của mình đến đây chứ không phải như suy nghĩ của Trương Tân.
"Được rồi, chị lần trước nói đi tham gia giao lưu gì gì đó, về rồi ạ?" Dương Minh hỏi.
"Đúng thế. Chị mới về được hai hôm. Bố chị sắp sinh nhật nên chị định tặng ông một món quà" Tiếu Tình cười nói.
"Như vậy ạ" Dương Minh gật đầu.
Trương Tân nghe Dương Minh và Tiếu Tình nói chuyện với nhau mới biết vừa nãy mình đã hiểu lầm. Hắn cười cười xấu hổ.
"Tiếu tiểu thư" Lúc này Trương Giải Phóng đã về: "Thì ra là cô, xin lỗi, vừa nãy tôi đưa khách đi thăm qua, không nghĩ cô lại đến công ty vào lúc này"
"Trương tổng, chào anh" Tiếu Tình cũng gật đầu chào Trương Giải Phóng: "Không biết món đồ lần trước mà tôi nói sao rồi?"
"Cái này. Tiếu tiểu thư, thật xin lỗi. Vốn tôi đã có một viên phỉ thúy có thể thỏa mãn yêu cầu của cô, nhưng mà." Trương Giải Phóng nhìn thoáng qua Dương Minh, lắc đầu nói: "Nhưng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn"
"Chuyện ngoài ý muốn? Là chuyện gì?" Tiếu Tình nhíu mày: "Trương tổng lần này đến Vân Nam không tìm được phỉ thúy thượng đẳng sao?"
"Vốn đã có, nhưng sau đó đã xảy ra chuyện." Trương Giải Phóng nói.
Trương Giải Phóng tức giận nói tiếp: "Phỉ thúy bị trộm rồi"
"Như vậy sao, vậy thì thôi" Tiếu Tình có chút thất vọng: "Bố tôi lúc rảnh rỗi chỉ thích món đồ này. Nên tôi muốn thể hiện tâm ý một chút. Chứ thực ra bố tôi cũng không thiếu"
"Thật sự xin lỗi. Tiếu tiểu thư. Đúng rồi, tôi vừa mua được một ít ngọc thạch, hay là cô xem xem?" Trương Giải Phóng không có biện pháp gì. Ông ta lúc đầu vốn định bán viên phỉ thúy của Dương Minh cho Tiếu Tình. Nhưng lại xảy ra chuyện đó, đúng là không gì có thể đoán trước.
"Quên đi, lần sau rồi xem" Tiếu Tình lắc đầu. Ngọc thạch rất bình thường, không hiếm thấy như phỉ thúy nên dù làm quà mừng thọ cũng không có ý nghĩa gì. Bố nàng mấy hôm trước cũng đi Vân Nam nhưng không tìm được viên phỉ thúy nào. Cho nên Tiếu Tình biết được sở thích của bố. Vì vậy nàng đến công ty trang sức của Trương Giải Phóng, nghĩ thông qua hắn kiếm được một viên phỉ thúy.
Nếu như nói phỉ thúy đã được điêu khắc thì ở Tùng Giang cũng mua được. Nhưng phỉ thúy thô lại không dễ tìm. Hết lần này đến lần khác bố nàng chỉ thích tự mình ra tay, cho nên Tiếu Tình mới thất vọng như vậy.
Tiếu Tình còn có việc nên nói với Dương Minh một câu, rồi nhờ Trương Giải Phóng nếu có phỉ thúy thì nhất định phải liên lạc với nàng. Sau đó Tiếu Tình rời khỏi công ty Trương Giải Phóng.
"Chú, chị Tình làm gì vậy? Sao lại mua đồ đắt như vậy?" Dương Minh có chút kỳ quái. Theo như Tiếu Tình nói thì nàng là một giảng viên. Nhưng một giảng viên sao có thể mua một viên phỉ thúy mấy chục vạn chứ?
"Chú sao biết được chứ. Cháu không phải gọi cô ta là chị Tình sao. Cháu không biết thì sao chú biết được chứ?" Trương Giải Phóng cười khổ nói: "Nếu như viên phỉ thúy của cháu không mất, bán cho cô ta thì có thể kiếm được một món lớn"
"Được rồi, chú, coi như cháu chưa có là được" Dương Minh an ủi nói.
"Như vậy sao được. Của cháu thì mãi là của cháu. Nếu như phía Vân Nam không có tin tức gì, chú sẽ trả tiền viên phỉ thúy đó cho cháu" Trương Giải Phóng vội vàng nói.
"Được rồi, đến lúc đó rồi tính" Dương Minh biết tính cách của Trương Giải Phóng nên nói một câu cho qua chuyện.
Dương Minh và Tiếu Tình cũng không quá quen biết. Nếu như là bạn tốt thì vừa rồi hắn đã gọi Tiếu Tình ở lại. Bởi vì trong những viên đá ở đây còn có một viên phỉ thúy.
Hiện tại hắn không rõ Tiếu Tình nên để cẩn thận hắn không lập tức nói ra. Dù sao bài học lúc trước hắn vẫn nhớ.
"Dương Minh, túi đá của cháu cũng đã được mang tới đây. Sao, hay là chú gọi người ở xưởng phá ra cho cháu nhé?" Trương Giải Phóng hỏi.
Dương Minh nghe xong, nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Hay là cháu cùng đi đi ạ. Nhìn thấy đống đá của mình được mở ra, cháu thấy rất hưng phấn" Thực ra Dương Minh không hề hưng phấn. Hắn muốn đi chẳng qua vì đống đá này rất đáng giá. Hắn tin rằng Trương Giải Phóng không lừa gạt hắn. Nhưng ai có thể đảm bảo cấp dưới của Trương Giải Phóng không động tay động chân chứ.
Phỉ thúy, thứ quý giá như vậy nếu bị người nào đó tham lam giấu đi vậy thì ăn cám. Cho nên Dương Minh muốn tự mình đi. Ít nhất phải tận mắt nhìn thấy bọn họ mở được phỉ thúy rồi mới nói.
"Cũng đúng, chú cũng thích cảm giác này. Giống như khi chơi xổ số vậy, làm cho người ta cảm thấy kích động, mong chờ" Trương Giải Phóng cười nói: "Ngay cả chú nếu không có việc gì cũng xuống nhà xưởng"
"Vậy thì đi thôi ạ. Con ở lại đây cũng chẳng làm gì" Trương Tân cũng nói theo. Hiểu lầm vừa nãy làm cho Trương Tân rất xấu hổ. Mặc dù Trương Giải Phóng không nhắc đến việc đó nhưng Trương Tân vẫn có chút không được tự nhiên. Nên hắn muốn đi để thay đổi hoàn cảnh.
Trương Giải Phóng gọi điện cho phó giám đốc công ty bảo người này ở lại trông coi công ty. Sau đó tự mình lái xe đưa Dương Minh và Trương Tân đến xưởng chế tạo trang sức của công ty.
Quy mô của xưởng khá nhỏ. Nhưng công nhân lại không ít, tất cả đều đang bận bịu làm việc. Nhìn qua thì thấy bảo vệ an ninh ở đây khá nghiêm ngặt. Ngoài cửa có sáu vệ sĩ mà Trương Giải Phóng thuê từ công ty vệ sĩ về. Mà bên trong xưởng còn có một cánh cửa bảo vệ. Hơn nữa lúc tối còn dùng khóa đặc biệt khóa lại.
Trương Giải Phóng tìm một công nhân rồi mang theo đám Dương Minh đi xuống hầm ngầm của xưởng. Ông ta chỉ vào một túi đá trên mặt đất bảo người công nhân khiêng giúp.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/2205