Chương 13: Cô giáo biến thành chị


"Cô Tiểu Triệu, cô không biết, dọa người có thể làm chết người sao" Dương Minh thấy Triệu Oánh phát hiện ra suy nghĩ xấu của mình, đơn giản cũng không thèm đến thẻ diện nữa," Cô nếu dọa như vậy làm em bị liệt dương. Em sau này không tìm được vợ thì ai phụ trách đây" .
Bệnh liệt dương? Triệu Oánh nghe thấy từ đó, mặt càng đỏ hơn, giống như một quả táo chín mọng, đây là học sinh gì chứ, sao điều này cũng có thể nói chứ.
Nhưng Triệu Oánh thấy dáng vẻ nghiêm túc của Dương Minh, lại nghĩ đến lúc trước trong môn giáo dục giới tính ở đại học đã nói, hình như con trai khi cương cứng không thể bị dọa, nếu không hình như sẽ dẫn đến bệnh liệt dương. Vì làm Dương Minh an tam, Triệu Oánh bất đắc dĩ nói: "Không tìm được vợ, cô sẽ giới thiệu cho em" .
"Nhưng là dù cô giới thiệu cho em, người ta con gái nếu biết em có vấn đề về phương diện này, khẳng định cũng không ở cùng một chỗ với em" Dương Minh nhìn vẻ mặt của Thu Phong, đã nghĩ muốn đùa nàng.
"A." Triệu Oánh thật đúng là không nghĩ tới điểm này, trong lúc nhất thời cũng không biết nên đáp lại như thế nào. Nàng sợ Dương Minh luôn nghĩ đến việc này sẽ ảnh hưởng đến việc học, khẩn trương nói," Nếu thật như vậy, cô gả cho em là được chứ gì" .
Cô bé vẫn cứ là cô bé. Đừng nhìn cô giáo lớn hơn mình vài tuổi, nhưng là tính cách vẫn rất đơn thuần, nói mấy câu đã cuống đến mức phải gả cho mình. Thằng Kim Cương kia nếu có nửa bản lãnh của mình, hẹn Triệu Oánh đi ăn tối cũng không phải dễ như trở bàn tay sao! Dương Minh đắc ý nghĩ.
"Giỏi! Em dám trêu chọc giáo viên à" Triệu Oánh đột nhiên thấy nụ cười thoáng hiện lên trên môi Dương Minh, có chút tức giận nói.
"Không có, em bởi vì không lo không tìm được vợ mà cao hứng. Mẹ em nếu biết em tìm được cô con dâu xinh đẹp cho bà, không biết cao hứng đến thế nào" Dương Minh vô tội nói.
Triệu Oánh hoàn toàn hỏng mất, rốt cuộc là mình không thích hợp làm giáo viên, hay là Dương Minh không thích hợp làm học sinh. Như thế nào mỗi lần nói chuyện với cậu ta đều có cảm giác như mình đang tự chui vào bẫy của cậu ta chứ.
Dương Minh trước kia mặc dù trong lòng cũng YY với Triệu Oánh, nhưng tuyệt đối sẽ không nói ra. Hôm nay hắn dám làm như vậy, nguyên nhân rất lớn là hắn có được năng lực đặc biệt, sự tự tin tăng lên rất nhiều.
Giờ phút này, trong trường đã tối đen, phòng giáo viên cũng chỉ có một phòng là còn đang sáng đèn. Dương Minh và Triệu Oánh đi ở trên sân trường, Dương Minh còn cao hơn Triệu Oánh một cái đầu, hai người giống như một đôi tình nhân đang đi từ từ trong đêm tối.
Đi vài bước, Triệu Oánh dường như cũng cảm thấy có chút không ổn, cố ý đi nhanh vài bước, nhưng đi chưa được hai bước, Dương Minh đã theo kịp. Triệu Oánh không thể không bước nhanh hơn, mà Dương Minh vẫn như cũ đi sát bên cạnh Triệu Oánh.
Đi chưa được bao xa, Triệu Oánh mệt đến độ thở hổn hển, không thể không đi chậm lại.
"Cô Tiểu Triệu, cô sao vậy? Đang tập thể dục bằng cách đi bộ sao?" Dương Minh thực ra cũng biết Triệu Oánh sao lại như vậy, nhưng lại ra vẻ không biết mà hỏi thăm.
"Tập thể dục bằng cách đi bộ?" Tiểu Hồng thiếu chút nữa tức giận đến hộc máu, mình cũng không tham gia Olympic, tập đi bộ làm gì. Cậu ta không nghĩ ra sao.
"Chẳng lẽ không phải sao?" Dương Minh tiếp tục hỏi.
"Không phải, cô hơi lạnh, muốn về nhà nhanh chút" Triệu Oánh chớp chớp mắt nói.
"Ồ" Dương Minh gật đầu, tiện tay cởi áo khoác ngoài của mình ra, khoác lên người Triệu Oánh.
Triệu Oánh sửng sốt, bỗng nhiên trong lòng dấy lên một cảm giác ấm áp khó hiểu. Một mình mình đến thành phố xa lạ này làm việc, cũng không nhớ rõ đã bao lâu rồi chưa có ai quan tâm đến mình. Có chỉ là một ít con ruồi nhặng suốt ngày tặng mình hoa, hẹn mình đi chơi, quan tâm thực sự như thế này lại chưa từng có.
Thực ra đây cũng không thể trách đám ruồi bọ, thật sự là Triệu Oánh cho tới bây giờ cũng không cho bọn họ cơ hội thể hiện.
"Cảm ơn" Triệu Oánh nhẹ nhàng nói. Mặc dù nàng là một cô giáo, một người trưởng thành, nhưng xé mấy cái ngụy trang này, nàng cũng chỉ là một cô bé cần người khác che chở.
"A? " Dương Minh vốn chỉ là thuận tay mà thôi, một hành động vô tình không nghĩ tới Triệu Oánh lại nói cảm ơn mình. Vì vậy vội vàng dõng dạc nói: "Em là đàn ông mà. Bảo vệ phụ nữ là thiên chức của em" .
"Ha ha, còn nói đàn ông. Một cậu bé mà thôi" Triệu Oánh cũng bị cử chỉ của hắn mà phì cười.
"Không bé" Dương Minh vốn định nói thằng bé của mình không nhỏ, nhưng lại thấy không đúng, đối phương lại là cô giáo của mình, nói đùa cũng không nên quá đáng, nếu không sẽ phản tác dụng.
"Được, được, coi như em là đàn ông, vậy em cũng không lớn như cô" Triệu Oánh không nghe ra ý khác trong lời của Dương Minh, cười nói.
"Cô Tiểu Triệu?" Dương Minh đột nhiên hỏi.
"Hử?" Triệu Oánh đáp.
"Em gọi cô là chị được không?" Thực ra Dương Minh là có kế hoạch, đọc nhiều tiểu thuyết YY như vậy, tán gái thế nào còn không biết, vậy không nên sống làm gì. Trước biến cô giáo thành chị, từ chị biến thành người yêu, cuối cùng thăng lên làm vợ. Dương Minh vốn cho rằng chuyện như thế này khó có khả năng trong hiện thực, nhưng hôm nay mình có cả dị năng, vậy còn có gì không có khả năng?
"Cái này." Triệu Oánh không nghĩ tới Dương Minh sẽ đưa ra yêu cầu này. Nhưng nàng trước kia đã học qua môn tâm lý học, biết cách kéo gần quan hệ với học sinh, sẽ có ích cho việc học, cho nên do dự một chút nhưng vẫn đáp," Được, lúc nào chỉ có hai chúng ta, cho phép em gọi như vậy. Nhưng trong lớp không được nói lung tung, nếu không người ta không để ý tới em" .
Triệu Oánh nói xong, mới cảm thấy không đúng, giọng điệu của mình giống hệt như đang làm nũng người yêu! Ài, hy vọng hắn không có nghe ra.
Dương Minh sao có thể không nghe ra ý làm nũng trong lời nói của Triệu Oánh chứ, nhưng hắn cũng không nói ra, dục tốc bất đạt. Tán cô giáo phải từng bước một, quá mau sẽ làm cho nàng xảy ra mâu thuẫn, không tiện xuống tay.
"Biết, mỹ nữ tỷ tỷ!" Dương Minh cao hứng nói.
"Bỏ hai chữ đi!" Triệu Oánh cười nói.
"Vâng, mỹ nữ!" Dương Minh nghiêm trang nói.
"Không phải tỷ tỷ, là mỹ nữ" Triệu Oánh vội la lên.
"Ồ, em biết, chị là mỹ nữ" Dương Minh nói.
"Ý của chị là, chị bảo em bỏ đi hai chữ không phải là tỷ tỷ, bỏ mỹ nữ đi" Triệu Oánh tức giận nói.
"Sao không sớm nói. Mỹ nữ tỷ tỷ, bỏ mỹ nữ" Dương Minh ra vẻ lúc này mới hiểu ra.
"A." Triệu Oánh thầm nói trong lòng," Không nên tức giận, không nên tức giận, đời người như một vở kịch mà thôi!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #13


Báo Lỗi Truyện
Chương 13/2205