Chương 129: Tô Nhã!


Hận cũ!
Dương Minh giống như bị trời đánh vậy, trơ mắt ra nhìn mị lực bảo bối trên màn ảnh!
Khuôn mặt này, Dương Minh thật sự quá quen thuộc, cho đến bây giờ kí ức vẫn như mới ngày hôm qua. Cô gái này rất đẹp, nhưng hai mắt của Dương Minh lại tóe ra tia lửa giận, khóe miệng xuất hiện nụ cười lạnh.
Đồng thời, hắn cũng cảm thấy khó hiểu! Vì sao nàng ta lại làm ra chuyện này? So với trí nhớ của mình giống như là hai người khác biệt! Theo trí nhớ của mình, cô gái kia tuyệt đối không phải như vậy, không phải giống như mị lực bảo bối đang tự an ủi trên màn hình.
Dương Minh đoạt lấy con mouse trong tay Trương Tân, mở tư liệu của mị lực bảo bối ra, nhìn thấy ghi trong đó là đã tốt nghiệp" Trung học Hồng Kỳ Tùng Giang" Chính xác, Dương Minh không sai, tuyệt đối là nàng!
Khi Dương Minh nhìn thấy tên của nàng," Giai" , càng làm cho hắn xác định suy nghĩ của mình!
Chu Giai Giai! Mày cũng có ngày hôm nay! Dương Minh cảm thấy muốn cười to, đồng thời, trong lòng tự nhiên thấy ưu thương, chợt nhớ đến buổi chiều ngày thu năm ấy, khi mình và Tô Nhã bị gọi vào phòng của Ngô Trì Nhân.
Mà tất cả những việc này, đều do một người gây ra, nữ sinh Chu Giai Giai! Chuyện này, sau đó Dương Minh biết được từ miệng của một người khác.
Chu Giai Giai lúc ấy là lớp phó học tập, nhưng thành tích luôn xếp sau Dương Minh và Tô Nhã. Vì thế trong lòng ghen tị với hắn và Tô Nhã, rồi dần dần ghen ghét qua cả thành tích học tập, khi nàng đứng ở cửa nhìn thấy Dương Minh và Tô Nhã cùng nhau tan học, trong đầu nàng đã nảy sinh ý niệm độc ác!
Đó chính là vu cáo với Ngô Trì Nhân rằng Dương Minh và Tô Nhã yêu sớm! Yêu sớm là một đề tài tương đối mẫn cảm ở cấp trung học, hơn nữa Chu Giai Giai lại là cán bộ lớp, rồi còn thêm mắm thêm muối vào chuyện của hai người kia, Ngô Trì Nhân nghe xong liền tin. Lúc đó nếu giáo viên của Dương Minh là Triệu Oánh hay Lý Huệ Hoa bây giờ thì tốt biết mấy, kết quả sẽ không như vậy. Nhưng Ngô Trì Nhân là một giáo viên không có phẩm đức, bại hoại. Từ cái tên đến cái tính, trong cuộc sống hắn là một kẻ vô sỉ!
Ý niệm đầu tiên trong đầu Ngô Trì Nhân chính là hù dọa cha mẹ hai nhà, để cho bọn họ chủ động tặng lễ vật cho mình, bằng không sẽ báo cáo với trường học. Đương nhiên, nguyện vọng của hắn không thể hoàn tành, cha của Tô Nhã lập tức chuyển trường, còn gia đình công nhân của Dương Minh căn bản là không có tiền để mua lễ vật.
Sau khi Dương Minh chất vấn Chu Giai Giai, vì sao lại tố cáo, Chu Giai Giai vô cùng khinh miệt hừ lạnh nói: "Chỉ là tôi không quen nhìn cậu yêu sớm mà học tốt như vậy!"
Lúc ấy, đầu Dương Minh muốn nổ tung, thật sự muốn tát cho con chó cái ấy hai cái, nhưng, con trai đánh con gái thì không ổn lắm, nhất là đang ở trong trường, vì thế, hắn đành phải nhịn.
Nhưng mà, nhịn thì không có nghĩa là không trả thù, một tháng sau, Chu Giai Giai bị ba người đàn bà đón đường chặn đánh sau khi tan học. Sau đó còn lột đồ chụp hình lại.
Ba bà kia, đương nhiên là do Dương Minh tìm tới. Sau khi Dương Minh đã có danh tiếng giang hồ nhờ đánh nhau rồi, tìm người giúp là chuyện rất dễ dàng.
Cho dù là vậy, nhưng Dương Minh vẫn vô cùng oán hận Chu Giai Giai, bây giờ nghĩ lại, Tô Nhã vẫn là mối tình đầu của mình, mà đã bị con khốn nạn trước mắt này hủy mất! Dương Minh làm sao mà không nổi điên cho được!
Nhưng mà… năm đó Chu Giai Giai là một người con gái rất có nguyên tắc, tại sao bây giờ lại thành dâm phụ? Nhớ là lúc đó cũng có vài thằng theo đuổi nàng, nhưng Chu Giai Giai chẳng những không đáp ứng, mà còn tố cáo họ với thầy giáo.
Bất quá, mặc kệ thế nào, trong lòng Dương Minh đã giải tỏa được một phần nào sự căm tức, bây giờ cảm thấy sảng khoái.
Chu Giai Giai, mày cũng có ngày hôm nay! Gương mặt của nó chỉ xuất hiện trên màn hình vài giây, nhưng cũng đủ để Dương Minh nhận ra!
Mà bên kia máy tính, Chu Giai Giai cũng ý thức được mặt mình đã cúi xuống, vội vàng di chuyển thân hình. Chỉ là trong tích tắc, Chu Giai Giai căn bản là không biết mình đã bị người khác nhận ra!
Con mẹ nó, thật muốn tung cái clip này lên mạng cho mọi người cùng thưởng thức ghê. Dương Minh nghĩ trong đầu, chẳng qua, hắn không phải là loại khốn nạn như vậy, dùng chiêu này để đối phó với con gái, hắn khinh thường.
Trương Tân xem rất say mê, đương nhiên không chú ý đến những biến đổi 180 độ của Dương Minh.
Cảm giác trả thù dâng trào mãnh liệt trong lòng Dương Minh, bất quá đồng thời, hình bóng của Tô Nhã cũng không ngừng hiện lên trong đầu!
Mình thật sự thích Tô Nhã sao? Chính mình còn chưa quên nàng sao? Dương Minh thở dài. Đúng vậy, tình đầu đích thật rất khó quên.
Khi Dương Minh đang suy nghĩ, Chu Giai Giai đã đạt đến cao trào, không ngừng thở hổn hển …
Tắt webcam đi, Trương Tân cười hỏi: "Thế nào, thích không? Phê hơn coi phim sex phải không?"
"Ờ được" Tư tưởng Dương Minh đang đi đâu đó rồi, nên trả lời cho có lệ.
"Con mẹ mày, mày có phải đàn ông không vậy, nhìn phê như vậy mà nói là được thôi hả? Trương Tân bất mãn nhìn Dương Minh: "À, đúng rồi, tao quên Lam Lăng, nha đầu kia là một cực phẩm, mày có rồi, đương nhiên không có hứng thú với mấy cái này!"
Trương Tân làm bộ hiểu ra, vỗ vỗ vai Dương Minh nói. Dương Minh nói: "
Được rồi, đừng đoán nữa, vừa rồi mày dùng phương pháp ghi hình gì vậy?"
"
Bình thường thôi, khi nào rãnh thì mở ra coi lại" Trương Tân nói: "Quên đi, xóa cho chắc, ba tao vẫn thường xuyên chơi game trên máy tính của tao, để ổng phát hiện ra tao chết chắc!"
"
Được rồi, để tao giúp mày xóa, cho tạo mượn máy lên mạng một chút!" Dương Minh do dự một chút, mặc dù hắn biết làm như vậy không tốt, nhưng mà … có thù nhất định phải báo.
"
Vậy mày chơi đi, tao gọi đồ ăn một chút, mười hai giờ rồi, đói quá!"
"
Mày ăn cái gì?" Trương Tân hỏi.
"
Thịt kho đậu hũ. Mày kêu thêm cũng được" Dương Minh đáp.
"
Ờ, tao biết rồi" Trương Tân nói xong đi xuống lầu gọi điện thoại.
Dương Minh nhanh chóng tìm ra chổ lưu lại đoạn clip khi nãy, rồi nén thành file rar quăng lên mail của mình, sau đó xóa cái clip ấy đi.
Thứ đồ vật ấy tạm thời đối với Dương Minh không có tác dụng, nhưng ai biết tương lai thì sẽ ra sao.
Lúc này, Trương Tân ở dưới lầu gọi lên: "
Dương Minh, ăn cơm!"
Trương Tân cũng thật là xa xỉ quá đi, có hai người mà gọi đến bốn món ăn, nào là cá kho tiêu, rồi thịt kho đậu hũ, rồi khổ qua xào, rồi canh chua cá lóc. Nhưng mà, ngộ một cái là Trương Tân không ăn cơm, mà lại đi ăn cháo…
Hai người ăn rất ngon, sau khi ăn xong, thu dọn túi nylong rồi hộp cơm gọn gàng.
Cơm nước xong, cả hai nghỉ ngơi một chút, Trương Tân lấy cái máy PSP ra chơi game, được một lúc sau lại quay sang Dương Minh cười khổ: "
Mấy cái game này trong nước chưa có bán"
Buổi chiều, tài xế của Trương Giải Phóng đến đón Trương Tân và Dương Minh. Hai đứa thu dọn một chút rồi lên xe đi.
Lúc nhìn thấy Trương Giải Phóng, hình như là vừa mới uống rượu xong, trên mặt còn chút đỏ, đang đứng nói chuyện với một ông khách. Trương Giải Phóng nhìn thấy hai người, gật đầu, rồi bảo vào văn phòng ngồi đợi.
Văn phòng của Trương Giải Phóng bố trí vô cùng đơn giản, cũng không hề xa hoa như tưởng tượng, có lẽ do Trương Giải Phóng không có làm ăn lớn. Nhưng trong mắt Dương Minh, đây cũng đã là một ông chủ lớn rồi.
Nhưng mà, cửa phòng mở ra, một cô gái bước vào …

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #129


Báo Lỗi Truyện
Chương 129/2205