Chương 1283: Tình cờ trên đường


Lâm Chỉ Vận đã đổi chiếc đũa thành phi đao, ném mạnh vào cái bia ngắm cách đó không xa, tuy rằng vẫn còn thiếu chính xác, nhưng mà cũng đỡ hơn lúc đầu rất nhiều.
Dương Minh đã nhìn ra, nàng ta nhất định là đã nỗ lực luyện tập, mình đi ra khỏi nhà, nàng ta vẫn luyện tập không ngừng, cho đến khi Trần Mộng Nghiên trở về.
"không được đâu, em có thể ném trúng bia ngắm, cũng đã rất tốt rồi, chứ đừng nói là ném trúng hồng tâm, phần lớn tình huống đều là ném ra ngoài không à" Sau khi ăn cơm xong, Lâm Chỉ Vận, Trần Mộng Nghiên và Dương Minh cùng nhau đi ra chổ để xe của biệt thự để luyện tập, Lâm Chỉ Vận đã ném hụt hai cái, xấu hổ lắc đầu nói.
Chổ để xe rất lớn, xe của Trần Mộng Nghiên chưa có đến, cho dù đã đến, thì vẫn còn nhiều chổ trống, Lâm Chỉ Vận sợ ở trong nhà ném không cẩn thận sẽ làm hư đồ và sàn nhà, dù sao thì phi đao cũng không giống với chiếc đũa, chiếc đũa làm bằng gỗ, rất nhẹ, cho dù có chạm xuống sàn nhà cũng không tạo thành hư hao gì.
Nhưng mà phi đao lại khác, phi đao rất sắc bén, vô luận là chạm vào đồ dùng hay là sàn nhà, đều có thể làm hư, có lẽ sẽ lưu lại vết chém.
"không sao cả, em chỉ cần ném ra là được" Dương Minh cười thoải mái nói: "Chỉ cần em ném phi đao ra, anh có thể tùy ý dùng đầu để đón hướng tới của phi đao, để cho phi đao rơi chính xác xuống trái táo"
"Nhưng mà như vậy nguy hiểm lắm!" Lâm Chỉ Vận lại càng hoảng sợ.
"Ngày hôm qua không phải em đã dùng chiếc đũa để thử nghiệm rồi sao, đều không có việc gì đúng không?" Dương Minh khoát tay nói: "Cho nên, cũng như nhau thôi"
"Khác chứ sao không khác, chiếc đũa không có lực sát thương gì, nhưng phi đao thì không giống, nếu như lỡ tay." Lâm Chỉ Vận không dám nói tiếp nữa.
"Sao lại lỡ tay? Quyền khống chế nằm ở bên anh, có nắm chắc anh mới dám đón, không nắm chắc anh làm sao có thể kiên trì được? Anh cũng đâu có ngu?" Dương Minh cười nói: "Em nghĩ anh vĩ đại như vậy sao? Hiến thân vì nghệ thuật à? Chỉ là một ngày lễ nghệ thuật của trường, cho dù không được thì cũng đã có sao?"
"Nhưng mà. em không dám." Lâm Chỉ Vận ném phi đao về bia ngắm thì không có cản trở tâm lý gì, nhưng mà ném phi đao về hướng Dương Minh, lại là một chuyện khác, căn bản là không thể nhập lại làm một được.
"Hay là như vậy đi, Mộng Nghiên, em làm chị, nên làm gương tốt, làm mẫu cho nàng ta nha?" Dương Minh nhìn về hướng Trần Mộng Nghiên.
"Em?" Trần Mộng Nghiên làm sao mà dám ném, nhất thời xua tay nói: "Đùa cái gì vậy? Em còn không bằng em Lâm nữa, nàng ta đã luyện một hồi rồi, còn em thì ngay cả cầm đến phi đao cũng chưa có, lỡ làm bị thương thì sao"
"không sao cả" Dương Minh không nói nhiều lời, nhét phi đao vào trong tay của Trần Mộng Nghiên, sau đó nói với nàng" Chỉ Vận nhát gan, nếu em không làm mẫu cho nàng, thì làm sao làm chị được?"
"Nhưng mà." Trần Mộng Nghiên suy nghĩ nửa ngày, không còn biện pháp, đành cầm lấy phi đao, cảm nhận độ nặng trong tay, sau đó nói: "Vậy anh cẩn thận nha."
Thật ra, hồi nhỏ Trần Mộng Nghiên đã từng chơi ném phi đao rồi, lúc trước Trần Phi còn chưa chuyển qua làm cảnh sát, còn làm bên quân đội, Trần Mộng Nghiên hồi nhỏ cũng từng được đi theo Trần Phi đến doanh trại, cũng được Trần Phi cho tập bắn rồi, nhưng mà bởi vì đạn có hạn, không thể tùy tiện dùng, cho nên đã đổi qua chơi ném phi tiêu, nhưng mà đã là chuyện hồi xửa hồi xưa, Trần Mộng Nghiên không biết mình còn có được sự chính xác hồi đó hay không.
Cầm phi đao trong tay, thấy cảm giác cũng không tệ, Trần Mộng Nghiên cũng an lòng một ít, ít nhất là vẫn còn thấy được cảm giác, thật ra chơi ném phi tiêu hay bắn súng đều như nhau, cảm giác là quan trọng nhất, nếu như không tìm được cảm giác thì đừng nói đến việc ném chính xác. (cái này giống chơi đá banh hay là chơi bóng rổ vậy, không có cảm giác banh thì có đá hay ném mãi cũng không vào được)
Trần Mộng Nghiên hít một hơi, ném phi đao ra ngoài, mục tiêu đương nhiên không phải là Dương Minh rồi, mà là cái bia ngắm gỗ đằng xa, chỉ đáng tiếc là, phi đao không trúng tâm, mà là chạm vào bia ngắm.
"Chị Mộng Nghiên, chị thật lợi hại" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc nhìn Trần Mộng Nghiên: "Lần đầu tiên chị ném đã tốt hơn em rồi, chỉ ném trúng được bia ngắm, còn em ngay cả bia ngắm cũng không chạm được"
Trần Mộng Nghiên âm thầm xấu hổ, khi bé mình đã luyện qua rồi, sao có thể so sánh với một người chưa từng tiếp xúc với thứ này như Lâm Chỉ Vận? Liền cầm lấy một cây phi đao khác, lúc này nàng trở nên chăm chú hơn, ngừng thở lại, quăng phi đao về hướng bia ngắm.
Lâm Chỉ Vận không rõ ràng, nhưng mà Dương Minh đương nhiên là không có khả năng không rõ, từ động tác của Trần Mộng Nghiên là biết có tiêu chuẩn hơn Lâm Chỉ Vận rồi, vô luận là sức ném hay là góc độ đều mạnh hơn Lâm Chỉ Vận nhiều, Dương Minh đoán rằng, trước đây Trần Mộng Nghiên khẳng định là đã từng chơi thứ này rồi, cho dù không phải là phi đao, thì cũng là phi tiêu.
Nhưng mà, nghĩ đến nghề nghiệp của chú Trần, Dương Minh cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.
"Kịch!" Phi đao liền cắm lên trên mặt bia, dư lực làm cho tấm bia rung lên, Dương Minh mặc dù có chút bất ngờ, nhưng lại không hề kinh ngạc, bởi vì khi Trần Mộng Nghiên ném cây đao đầu tiên, Dương Minh đã hiểu được thực lực của nàng, có lẽ là do lâu rồi không chơi, cho nên bị thiếu chính xác, đao thứ hai có thể cắm lên trên mặt bia, cũng chẳng có gì lạ. Nhưng còn Lâm Chỉ Vận thì lại kinh ngạc mở to mắt ra, khó tin nhìn Trần Mộng Nghiên: "Chị Mộng Nghiên, chị lợi hại quá!"
Trần Mộng Nghiên đương nhiên là không dày mặt tự thừa nhận mình giỏi như Dương Minh rồi, khoát tay đỏ mặt nói: "Khi còn bé chị đã chơi thứ này với cha rồi, chỉ là lâu rồi không đụng đến cho nên hơi mới lạ thôi"
"A. thì ra là vậy, em còn tưởng rằng em rất ngu chứ." Lâm Chỉ Vận chợt nói, vừa rồi nàng thật sự nghĩ rằng, cái gì mình cũng đều kém hơn Trần Mộng Nghiên, không chỉ là không bằng Trần Mộng Nghiên trong phương diện kinh doanh, mà còn không phải là đối thủ của Trần Mộng Nghiên không việc ném phi đao, nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy mới cảm thấy thoải mái.
Trong lòng Dương Minh cả kinh, thầm nghĩ, cũng may Trần Mộng Nghiên giải thích đúng lúc, hắn biết cô gái như Lâm Chỉ Vận thường mang nhiều tâm sự, luôn cảm thấy mình không được, không có lòng tin, cho nên không biết chuyện nhỏ này có chạm đến lòng tự tôn của nàng hay không, bây giờ Trần Mộng Nghiên đã chủ động giải thích, cũng có thể làm cho Lâm Chỉ Vận bớt căng thẳng.
"Em ngu cái gì? Khi còn bé mỗi ngày chị đều chơi cái này, bây giờ chưa quên cũng là tốt lắm rồi, còn em mới luyện tập hai ngày mà có thể đạt được thành tích này rồi, đương nhiên là không tồi" Trần Mộng Nghiên khen.
"Chị Mộng Nghiên, hay là chị và Dương Minh cùng nhau biểu diễn đi?" Lâm Chỉ Vận do dự một chút ồi nói, vừa rồi nàng đã có cái suy nghĩ này, bây giờ thấy Trần Mộng Nghiên ném phi đao chính xác hơn nàng, thì cái suy nghĩ này càng thêm mãnh liệt.
"Chị biểu diễn cái gì?" Trần Mộng Nghiên vội xua tay nói: "Chị là phó chủ tịch của hệ quản trị kinh doanh, ngày lễ nghệ thuật còn phải tham gia tiết mục hát tập thể của hệ nữa, làm gì có thời gian?"
"Cũng đúng" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói : "Em quên mất là lớp chị có tiết mục hợp ca"
"Chỉ Vận, bây giờ em cũng đã tốt rồi, chỉ cần có thể ném phi đao ra là được, không cần phải chính xác, tất cả đã có anh rồi, bây giờ chúng ta diễn tập thật đi" Dương Minh cầm lấy trái táo để lên đầu của mình, nói với Lâm Chỉ Vận.
"A? Bây giờ bắt đầu sao?" Lâm Chỉ Vận hiển nhiên là vẫn còn chút sợ.
"Bây giờ bắt đầu, em coi anh là bia ngắm, Mộng Nghiên, em là gương trước đi" Dương Minh vẫy tay với Trần Mộng Nghiên.
Trần Mộng Nghiên cũng không có biện pháp, nàng biết, nếu như mình không làm mẫu, thì với tính tình của Lâm Chỉ Vận, nói không chừng là nàng ta sẽ không dám làm đâu, nhưng mà thời gian cấp bách, mà chỉ luyện sơ sơ, đến lúc đó lên sân khấu rất dễ xảy ra sự cố, không bằng luyện ở nhà cho chắc ăn, không đến mức phạm nhiều sai lầm.
Cắn răng một cái, cầm lấy một cây phi đao, nói với Dương Minh: "Được rồi, vậy em ném đây"
"Ừ, em ném đi" Dương Minh nhún vai nói : "Thả lỏng một chút, anh không sao đâu"
Trần Mộng Nghiên cố ý ném phi đao lên cao một chút, sợ làm bị thương Dương Minh. Nhưng mà, lúc ném phi đao ra, tim như muốn ngừng đập vậy, dù biết rõ rằng ở độ cao này sẽ không làm bị thương Dương Minh, nhưng mà vẫn còn chút sợ, trong nháy mắt đã không thấy phi đao của mình đâu.
Dương Minh nhìn thấy hướng tới của phi đao, có chút bất đắc dĩ, cái này hình như hơi bị cao thì phải? Ném thấp thì mình cúi người xuống là được, nhưng mà cao thế này.
Dương Minh bó tay, khi phi đao đến chổ của hắn, hắn liền nhảy dựng lên, phi đao cắm vào trái táo cái phập, bình thường, còn Dương Minh thì nhẹ nhàng đáp xuống đất.
Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, nếu như không được huấn luyện biến thái tại châu Âu, sợ rằng mình không tiếp được phi đao này rồi, nhảy thấp thì sẽ đón hụt, mà nhảy cao thì sẽ bị phi dao ném vào mặt.
Nhìn thấy động tác mạo hiểm của Dương Minh, Trần Mộng Nghiên thật sự rất hối hận, mình ném cao như vậy làm gì? Nếu biết Dương Minh sẽ dùng phương pháp này để đón phi đao, thì Trần Mộng Nghiên thà rằng mình ném thấp một chút, cũng không muốn Dương Minh nhảy lên đón phi đao như vậy!
Dương Minh cười cười, cầm lấy trái táo lên, dùng phi dao tách nó ra làm hai, đưa một nửa cho Trần Mộng Nghiên, nửa kia cho Lâm Chỉ Vận, nói: "Ăn táo đi, Chỉ Vận, thấy chưa, anh có gì đâu? Chị Mộng Nghiên của em ném cao như vậy, mà anh vẫn dễ dàng tiếp được"
Lâm Chỉ Vận đương nhiên cũng nhìn ra sự nguy hiểm vừa rồi, cũng biết Dương Minh xác thật là không có chuyện gì, nhìn thấy bộ dáng dễ dàng của hắn, Lâm Chỉ Vận cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần mình ném không lệch quá quỹ đạo thì Dương Minh hẳn là sẽ không có vấn đề gì đâu.
Ăn xong miếng táo, có Trần Mộng Nghiên làm mẫu rồi, Lâm Chỉ Vận cũng to gan hơn, nàng biết mình sớm muộn gì cũng phải ném, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi, nhưng mà bây giờ nếu không luyện tập, thì thật sự là hết thời gian.
Lúc bắt đầu, Lâm Chỉ Vận còn cẩn thận, sợ làm Dương Minh bị thương, nhưng mà sau đó thấy Dương Minh dễ dàng đón lấy phi đao, thật sự không xảy ra chuyện gì, Lâm Chỉ Vận cũng yên tâm hơn, tùy ý ném ra.
Nhưng mà càng tùy ý như vậy, thì Dương Minh lại càng dễ dàng đón tiếp, xem ra, có đôi khi, tâm tình tốt mới là điều quan trọng nhất. Mãi cho đến trước khi ngủ, Lâm Chỉ Vận đã trở nên thành thạo, không còn khiếp đảm như lúc đầu, có thể dễ dàng ném mạnh phi đao ra ngoài, chỉ là, làm lãng phí cả một giỏ táo.
Tuy rằng bây giờ Lâm Chỉ Vận không thiếu tiền, nhưng mà nàng rất quý trọng những thứ mình đang có, thấy cả một bàn đầy táo, cũng có chút xót của: "Nhiều như vậy, chúng ta ăn đâu có hết. Mà đã cắt ra hết rồi, dễ bị hư lắm."
Dương Minh biết rõ tính cách của Lâm Chỉ Vận, đương nhiên là không có khả năng đổ bỏ, như vậy sẽ làm cho Lâm Chỉ Vận cảm thấy khó chịu, nhưng mà không nghĩ ra biện pháp giải quyết, cho dù là mình ăn, thì cũng chỉ ăn nhiều nhất là bốn năm trái thôi, Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên có tham gia, thì cũng chỉ ăn được hai trái là cùng, vậy còn hơn mười trái còn lại, làm sao mà ăn hết?
Dương Minh và Lâm Chỉ Vận đang phát sầu, thì Trần Mộng Nghiên lại cười nói: "Có gì mà khó khăn đâu? Lúc còn nhỏ, em của em hay đóng hộp trái cây cho em, em đem những trái táo này làm thành đồ hộp, cất trong cái hộp, để vào trong tủ lạnh, sẽ giữ tươi được lâu, rồi mỗi ngày cùng em lâm mang đến trường ăn là đuuợc, vài ngày là xong chứ gì"
"Đúng là một ý kiến hay!" Dương Minh nghe xong, gật đầu liên tục, cái này hồi nhỏ mẹ của Dương Minh cũng làm hoài, chỉ là mấy thứ này, một thằng con trai như Dương Minh làm sao mà để ý, nhưng mà không ngờ Trần Mộng Nghiên lại còn nhớ: "không ngờ em cũng biết làm nữa"
"Cái này có gì mà khó?" Trần Mộng Nghiên bĩu môi nói: "Anh có cái gì mà biết chứ? Làm cái này rất đơn giản, dùng nước đường ngâm một chút là được, đi nào em Lâm, chúng ta đi làm, Dương Minh, anh đi ngủ trước đi, không cần chờ bọn em"
Dương Minh thầm nghĩ, hai người không đến anh làm sao mà ngủ? Hiếm hoi lắm mới về nhà, sao có thể đi ngủ một mình được?
"Anh giúp hai em." Dương Minh đành phải tham gia lao động: "Tuy rằng anh không biết gì cả, nhưng mà nhân lực mạnh cũng có tác dụng đúng không? Nhiều táo như vậy, hai em làm cũng tốn nhiều thời gian, có anh giúp, thì có thể rút ngắn thời gian một chút"
"Vậy cũng đúng" Trần Mộng Nghiên gật đầu: "Vậy cho anh cơ hội làm cu li."
Dương Minh choáng váng, làm cu li mà cũng cần cơ hội sao. phục vụ cho mỹ nữ đúng là không dễ dàng.
Dương Minh tìm một cái hộp lớn, rồi cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận bỏ hết táo trên bàn vào, sau đó Dương Minh ôm cái hộp ấy đến phòng bếp.
Công việc còn lại, không cần Dương Minh phải làm, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cắt lớp vỏ ngoài của quả táo, sau đó chẻ thành miếng nhỏ, rồi loại bỏ hột ra, bỏ vào trong một cái hộp, cuối cùng đem tất cả bỏ vào trong nồi.
Dương Minh phát hiện ra, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, hẳn là do trong khoảng thời gian này, hai người sống cùng nhau, học tập và sinh hoạt cùng nhau.
"Đã xong rồi, chỉ cần đợi thôi, một lát nữa chúng ta bỏ vào trong hộp" Trần Mộng Nghiên phủi tay nói.
"Vậy ra phòng khách ngồi xem TV một chút đi" Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận còn muốn dọn dẹp phòng bếp, liền kéo tay nàng chạy nhanh ra ngoài.
Trần Mộng Nghiên mở TV lên, trong TV đang phát tin tức nói về chuyện của Thư Nhã, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận thường xem TV, và hay xem kênh giải trí, cho nên khi tắt cũng không có đổi kênh, Trần Mộng Nghiên thấy được tin tức của Thư Nhã, liền để cái điều khiển từ xa qua một bên, ngồi xuống ghế, cùng Dương Minh và Lâm Chỉ Vận xem.
"Đôi khi, cảm thấy rất chân thật, chị Tô Nhã trong TV, khó tưởng tượng rằng, chị ấy lại là một thành viên trong nhà chúng ta." Trần Mộng Nghiên xúc động nói: "Lúc đầu cảm thấy rất xa xôi, ngay cả tay cũng không thể chạm vào, vậy mà ngày hôm qua lại còn gửi tin cho nhau"
Dương Minh vô cùng cảm kích về thái độ và tâm tình của Trần Mộng Nghiên, nàng ta có thể nói những lời như vậy, khiến cho Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, Trần Mộng Nghiên tựa hồ cho đến bây giờ vẫn chưa từng đố kị với Tô Nhã bao giờ, chuyện như vậy làm cho Dương Minh rất kinh ngạc.
"Thì ra hai người có liên hệ" Dương Minh cười nói: "Trong trường có ai nhờ em xin chữ ký của tiểu Nhã không?"
"Sao lại không có? Bạn học biết công ty mà em đang làm công bây giờ đã mời Thư Nhã làm người phát ngôn, muốn nhờ em xin chữ ký hoài." Trần Mộng Nghiên nói: "Em nghe mà thấy phiền luôn."
"Haha, anh còn tưởng rằng mọi người muốn thấy em cùng biểu diễn với tiểu Nhã chứ" Dương Minh cười nói: "Sao em lại nói là công ty em đang làm công chứ? Sao không nói là công ty của mình?"
"Buổi biểu diễn đó ai mà nhớ? Bạn học đến xem cũng không nhiều" Trần Mộng Nghiên lắc đầu: "Còn chuyện công ty, em cũng không muốn nói nhiều, để tránh bị người ta ghen ghét"
Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói như vậy, cũng không nói thêm gì cả, trên thực tế, kín đáo trong trường một chút cũng không sai, tránh rước lấy những sự ghen ghét vớ vẫn.
Trong phòng bếp truyền ra tiếng báo tín hiệu đã đến giờ, Trần Mộng Nghiên đứng dậy đi vào, Dương Minh và Lâm Chỉ Vận cùng nhau đi hỗ trợ. không biết là lúc nào mà Trần Mộng Nghiên các nàng đã mua về một đống hộp nhựa, cho nên dễ dàng đem đồ cất vào.
Sáng sớm hôm sau, Dương Minh đưa Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đến trường trước, sau đó đến ký túc xá của Kinh Tiểu Lộ, chờ Kinh Tiểu Lộ xuống lầu đi đến công ty.
Kinh Tiểu Lộ coi như là đúng giờ, và Dương Minh cũng không cần đợi nàng mở miệng, trực tiếp leo xuống xe, đổi vị trí cho nàng, để nàng ngồi lái, Kinh Tiểu Lộ cũng không từ chối, trực tiếp leo lên xe chạy về hướng công ty.
"Cố ý trang điểm à?" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ bên cạnh một chút, liền nhận ra sự khác biệt. Theo ấn tượng của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ rất ít trang điểm, nhưng mà ngày hôm nay lại cẩn thận đánh phấn, làm cho làn da càng trở nên trắng mịn hơn, lông mi cũng được tỉa cẩn thận, hiển nhiên là đã được chăm sóc và chải chuốt rất nhiều rồi.
"Xem ra anh cũng chú ý đến em" Kinh Tiểu Lộ đắc ý nói.
Dương Minh không biết nên nói thế nào luôn, Kinh Tiểu Lộ này đúng là.
Ho khan một tiếng, nói: "Vớ vẫn, trên người của cô có mùi trang điểm, gần như vậy, làm sao mà tôi không đoán ra"
Kinh Tiểu Lộ không thèm để ý, quay đầu lại, chớp chớp mắt: "Có đẹp không?"
"Cũng được." Dương Minh thuận miệng đáp: "Nhưng mà đừng lãng phí thời gian"
Kinh Tiểu Lộ liếc nhìn Dương Minh, nói: "Em không phải là đang lãng phí thời, mà là ngày hôm nay em phải ra mặt, nói thế nào cũng phải làm cho mình đẹp một chút, không thể làm cho anh mất mặt được"
"Cũng đâu có kêu cô lên đài nói chuyện đâu?" Dương Minh nhún vai, nhưng mà nhớ lại ngày hôm nay, Bạo Tam Lập đại khái sẽ tuyên bố chuyện trọng đại, Kinh Tiểu Lộ sẽ trở thành tiêu điểm của mọi người, trang điểm một chút cũng tốt, vì vậy không nói thêm gì nữa.
Kinh Tiểu Lộ thè lưỡi ra, đang muốn nói gì, bỗng nhiên vươn tay chỉ về phía trước, kinh ngạc nói: "Ơ? không phải là Vương Hiểu Nhiễm và Vu Trì sao?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1283


Báo Lỗi Truyện
Chương 1283/2205