Chương 1277: Phỉ báng đến từ chính đồng sự


Nhưng mà Kinh Tiểu Lộ cũng biết, cảm giác của Dương Minh đối với mình không có mãnh liệt, chỉ có thể là hảo cảm mà thôi, nhưng mà không đến nổi thích đâu, cho nên chuyện này cũng không thể trách Dương Minh được, Dương Minh không đến đón đưa mình cũng là bình thường.
Nghĩ đến đây, Kinh Tiểu Lộ cảm thấy nhụt chí, nói năng cũng trở nên lộn xộn: "Dương Minh? Anh tìm em?"
Lời này vừa nói ra khỏi miệng, Kinh Tiểu Lộ liền cảm thấy ngu ngu một cách khó hiểu, Dương Minh đương nhiên là không có khả năng đến tìm nàng rồi, ở chổ này hiển nhiên là chờ Lâm Chỉ Vận xuống lầu rồi, cái này không phải là tự mình đa tình sao? Nhất thời đỏ mặt.
"Tôi." Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ hỏi như thế, cũng ngượng ngùng, nếu nói rằng không phải đến tìm Kinh Tiểu Lộ, vậy thì đúng là không cho Kinh Tiểu Lộ mặt mũi rồi, người ta dù sao cũng là con gái mà, ít nhiều gì cũng nên chừa cho người ta cái mặt chứ, nhưng mà nếu Dương Minh nói là đến tìm nàng, thì lại có cảm giác nói dối không chớp mắt, cho nên Dương Minh hoàn toàn không biết trả lời câu hỏi của Kinh Tiểu Lộ thế nào.
"Haha, không sao đâu." Kinh Tiểu Lộ cũng cảm nhận được, trong lòng đang loạn, nên không muốn nói nhiều lời, phất tay với Dương Minh: "Em còn có khóa, đi học trước."
Nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ rời đi, Dương Minh vô cùng kì quái, cô nàng này rốt cục là bị gì thế nhĩ? không giống như tác phong bi2h thường chút nào cả? Bình thường nếu Kinh Tiểu Lộ thấy mình, khẳng định sẽ quấn quýt lấy mình, nhưng mà sao ngày hôm nay nàng ta lại trực tiếp đi học thế, cái này khiến cho Dương Minh hoài nghi Kinh Tiểu Lộ có phải là đã từ bỏ ý định theo đuổi mình rồi không? Thay đổi tính tình à?
Nhưng mà, Dương Minh rất hiểu Kinh Tiểu Lộ, biết nàng ta không có khả năng đổi tính được, nếu như nàng ta dễ dàng từ bỏ như vậy, thì lúc đầu mình cũng không cần phải khuyên bảo nàng ta lâu như vậy.
Cho nên, Dương Minh nghĩ rằng, Kinh Tiểu Lộ khẳng định là có chuyện! Thấy dáng vẻ thất hồn của nàng, tựa hồ như đang có tâm sự, Dương Minh muốn đuổi theo hỏi vài câu, nhưng mà Kinh Tiểu Lộ đã đi xa rồi.
Dù sao hai người bây giờ cũng đã là bạn bè , Kinh Tiểu Lộ có vấn đề, Dương Minh không có khả năng mặc kệ, ít nhất là cũng hỏi thăm vài câu.
Trong lúc Dương Minh đang do dự, thì đã thấy Lâm Chỉ Vận đi ra rồi, liền từ bỏ ý định đuổi theo Kinh Tiểu Lộ, phất tay với Lâm Chỉ Vận: "Chỉ Vận, ở đây này!"
Lâm Chỉ Vận bước đến, nhưng mà lại cau mày nói: "Thấy rồi, ngoài cửa chỉ có một mình anh là nam sinh htoi6, em đương nhiên là nhìn thấy, trời cũng đâu có tối"
Dương Minh thấy Lâm Chỉ Vận nhíu mày, cũng có chút kì quái, ngày hôm nay bị cái gì vậy nhĩ? Lúc đầu Kinh Tiểu Lộ bước ra, cũng mang dáng vẻ đầy tâm sự, bây giờ đến Lâm Chỉ Vận cũng có bộ dáng giống Kinh Tiểu Lộ, không khỏi buồn phiền hỏi: "Chỉ Vận, em sao thế?"
Lâm Chỉ Vận cau mày suy nghĩ, mình có chuyện muốn nhờ Chu Giai Giai, cũng không thể giấu được Dương Minh, huống chi Dương Minh có quen biết vớ i Kinh Tiểu Lộ, tuy rằng không biết quan hệ của hai người có thân thiết hay không, nhưng mà cũng cần hỏi ý kiến của Dương Minh đã.
Vì thế, Lâm Chỉ Vận liền nói: "Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ. anh biết không?" Lâm Chỉ Vận không biết chuyện giữa Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ, chỉ biết lúc đầu nàng và Dương Minh, Trần Mộng Nghiên có mâu thuẫn thôi, sau này đã được hóa giải, Dương Minh cũng giúp nàng tìm một công việc, sau đó có qua lại hay không cũng không biết, cho nên Lâm Chỉ Vận không dám xác định là Dương Minh còn nhớ Kinh Tiểu Lộ.
"Ừ, anh biết, đương nhiên là biết" Dương Minh gật đầu, vô thức nghĩ đến bộ dáng mang nặng tâm sự của Kinh Tiểu Lộ, chẳng lẽ có liên quan đến chuyện Lâm Chỉ Vận sắp nói.
"Thì ra anh còn nhớ rõ nàng. vậy thì tốt rồi." Lâm Chỉ Vận rất sợ Dương Minh đã quên Kinh Tiểu Lộ, như vậy thì đúng là không có biện pháp để nói cho Dương Minh biết.
"Sao lại không nhớ, lúc trước xém tí đã liều mạng với nhau mà, nhưng bây giờ đã làm tốt quan hệ với nàng rồi, trở thành bạn bè rồi" Dương Minh cười gật đầu: "Hồi nãy anh nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ đi ra khỏi ký túc xa, thấy nàng có vẻ có tâm sự, tuy tiện nói vài câu, không biết nàng ta gặp chuyện gì nữa?"
"Tiểu Lộ quả thật là gặp chuyện rồi." Lâm Chỉ Vận nói đến đây, cũng khẽ thở dài một tiếng: "Tiểu Lộ bị người ta hãm hại."
"Hãm hại? Xảy ra chuyện gì? Ai làm?" Dương Minh cả kinh, vô thức hỏi, trong lòng căng thẳng. Dương Minh chợt phát hiện ra, địa vị của Kinh Tiểu Lộ trong suy nghĩ của mình, đã nhẹ nhàng cao hơn một bậc rồi.
Ít nhất, nếu là trước kia, mình sẽ không quan tâm nhiều như vậy, mà nàng ta cho dù có bị hãm hại, thì cũng chẳng liên quan nhiều đến mình, nhưng mà bây giờ nghe Lâm Chỉ Vận nói xong, Dương Minh âm thầm lo lắng.
"Chuyện này, thật sự rất là kỳ quái" Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một chút, sắp xếp lại ngôn ngữ, làm thế nào để nói cho Dương Minh hiểu được, còn Dương Minh lúc này đã mở cửa xe ra, để Lâm Chỉ Vận đi lên.
"Sao lại kỳ quái? Kinh Tiểu Lộ trong trường, không phải là ai cũng dám chửi sao?" Dương Minh nghe xong có chút buồn bực bảo: "Cát Hân Dao là chị hai trong ký túc xá của em mà, ai dám ăn hiếp chị em của nàng ta?"
"Cái gì mà chị hai. em không nói là trong trường, mà là chuyện trong công ty!" Lâm Chỉ Vận khoát tay nói : "Nói chung là khó nói lắm, trở về nhà đi, em sẽ nói sau, em phải cho anh xem thứ này trước, nếu không thì nói cũng không rõ ràng"
"Vậy được rồi, về nhà nói!" Dương Minh gật đầu, dù sao thì nhà cũng gần trường mà, chỉ có vài phút thôi, Dương Minh đến chổ bán thức ăn nhanh gọi vài món, sau đó cho bọn họ địa chỉ nhà để bọn họ đưa đến, rồi trở về nhà.
Bởi vì còn muốn luyện tập ném phi đao với Lâm Chỉ Vận, cho nên cũng không có thời gian nấu cơm, nhưng như vậy lại làm cho Lâm Chỉ Vận oán giận nói: "Làm cũng không ngon bằng của em nấu, lại còn đắt như vậy, đúng là không có lời!"
"Haha, ngày hôm nay không phải là ngày đặc biệt sao, sau này em sẽ còn cơ hội để thi triển tay nghề mà"
Dương Minh đương nhiên biết Lâm Chỉ Vận không nói lung tung, tay nghề của nàng được Trầm Nguyệt Bình truyền thụ mà, hơn nữa từ nhỏ đã biết lo việc nhà rồi, may vá dọn dẹp nấu ăn ngon, Trần Mộng Nghiên cũng không thể bằng được.
Lâm Chỉ Vận bây giờ cũng đã thay đổi một chút, ít nhiều gì nàng cũng là phó tổng của một công ty rồi, không có khả năng chuyện gì cũng phải tự mình làm, cho nên tâm tính cũng đã có chút thay đổi.
Về đến nhà, đầu tiên là rửa mặt một chút, thay đồ ra trước, hai người cũng không nóng lòng luyện tập, Lâm Chỉ Vận kéo Dương Minh đến phòng sách, sau đó mở máy tính lên.
"Sao vậy? Còn cần máy tính nữa à?" Dương Minh nhìn thấy Lâm Chỉ Vận làm vậy, khó hiểu hỏi.
"Đúng vậy, có người lên mạng, dùng danh nghĩa của Kinh Tiểu Lộ để gửi một bài viết, nói những điều không tốt, anh xem rồi sẽ biết" Lâm Chỉ Vận nói xong, liền lên mạng, bắt đầu tìm kiếm về bài viết đó.
Cái bài viết này đã trở thành một hot topic rồi, chỉ cần lên là thấy ngay.
"Dùng danh nghĩa của Kinh Tiểu Lộ để gửi bài viết?" Dương Minh nhíu mày, loại chuyện lên mạng hãm hại người khác như vậy hắn đã thấy nhiều rồi, lúc đầu khi hắn khiêu chiến với bên hội quán Tae Kwon Do, cũng lên mạng dùng danh nghĩa của hắn để đâm hơi Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh mà.
Nhưng mà, tính chất của sự việc này và hãm hại là khác nhau, hắn chỉ muốn tạo thế trước đối phương mà thôi, mà nội dung cũng đều là sự thật, mặc dù hơi khoa trương một chút, nhưng mà cũng không đến nổi bịa đặt hãm hại.
"Anh xem, là cái này nè!" Lâm Chỉ Vận tìm được bài viết của Kinh Tiểu Lộ, mở cho Dương Minh xem.
Dương Minh nhìn vào màn hình, cẩn thận xem cái tiêu đề: Dùng quyền sử dụng một tháng của bản thân, để đổi lấy quyền lái BMW một ngày!. Sau khi đọc xong, Dương Minh liền nhíu mày, quả thật đúng là có tính cách của Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà cũng không đến nổi như vậy, tuy rằng Kinh Tiểu Lộ hám giàu, nhưng không có khả năng làm ra chuyện này, dùng quyền sử dụng nàng ta trong ba ngươi ngày để đổi lấy quyền lái xe BMW một ngày.
Trừ phi là cái đầu của nàng ta bị bò đá, thì mới có thể làm ra loại chuyện ngu ngốc như vậy, Kinh Tiểu Lộ tuy rằng rất hám giàu, luôn kiếm bạn trai có tiền có quyền, nhưng mà nàng luôn giữ mình trong sạch, nếu không thì sẽ không thể giữ nổi thân trong trắng cho đến bây giờ đâu.
Hơn nữa, vấn đề then chốt chính là, nàng muốn lái BMW, thì cần dùng đến phương pháp này sao? Dựa vào quan hệ của mình và nàng, chỉ cần một cú điện thoại là có thể tùy tiện lái rồi, hơn nữa, mình cũng đã hứa sẽ mua cho nàng một chiếc rồi.
Sau khi xem sơ sơ về nội dung bài viết, Dương Minh liền nhìn thấy tấm hình bên dưới, có thể nhận ra được, đúng là Kinh Tiểu Lộ, tuy rằng không có mặt, nhưng mà Dương Minh cũng quen thuộc về vóc người của Kinh Tiểu Lộ, nhất là bộ quần áo của nàng, nàng ta đã mặc khi đi mua sắm với mình, à không, mình bị ép đi mua sắm với nàng ta, và đã mua cho nàng.
"Người trong công ty làm đúng không?" Dương Minh không ngu, không cần Lâm Chỉ Vận nói, trực tiếp nói ra vấn đề then chốt.
"Anh cũng nghĩ vậy?" Lâm Chỉ Vận kinh ngạc, không ngờ Dương Minh vừa xem xong bài viết, đã đưa ra một kết luận như vậy.
"Hiển nhiên rồi" Dương Minh chỉ vào tấm ảnh trên màn hình nói: "Tấm ảnh này được chụp trong công ty, góc độ và chất lượng vô cùng tốt, đương nhiên là không phải do Kinh Tiểu Lộ tự chụp, mà là do người khác chụp lén"
"Cho dù là chụp lén, mà hiểu quả được như vậy, thì người chụp rõ ràng phải rất thân thuộc với Kinh Tiểu Lộ, làm cho Kinh Tiểu Lộ không đề phòng, thì chỉ có người trong công ty mà thôi"
"Thử nghĩ xem, nếu như là người ngoài, đến trước mặt Kinh Tiểu Lộ để chụp hình, nàng ta không nghi ngờ sao? Nhưng mà nếu là đồng sự cầm điện thoại lên, nàng ta sẽ cho rằng người này đang đọc tin nhắn thôi, cũng không có quan tâm gì nhiều"
"Đúng vậy, anh phân tích không sai" Lâm Chỉ Vận đồng ý: "Em và chị Hân Dao, Kinh Tiểu Lộ cũng cho rằng như vậy, nhưng mà không biết là do ai làm."
"Kinh Tiểu Lộ có nói nàng ta đắc tội với ai trong công ty không?" Dương Minh nhìn bài viết này, nhàn nhạt hỏi, hắn đã nghĩ đến hậu quả của chuyện này rồi.
Loại thủ đoạn hãm hại như vậy, nếu như xuất hiện trong công ty của mình, vậy đây không phải là chuyện nhỏ nữa rồi, là một chuyện vi phạm đạo đức, nếu như mình không ngăn chặn nó, kẻ chủ mưu không bị trừng phạt, vậy thì sau này tất cả mọi người sẽ học theo nó, thấy ai không vừa mắt, thì liền làm ra loại chuyện này, như vậy thì công ty chẳng phải là xong đời rồi sao.
Cho nên, Dương Minh quyết định không buông tha, đây không phải là vấn đề ra mặt cho Kinh Tiểu Lộ nữa, mà là liên quan đến công ty của hắn rồi, Dương Minh cần phải cẩn thận.
"không có, em và chị Hân Dao cũng đã hỏi Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà nàng ta không nghĩ ra là đã đắc tội với ai trong công ty." Lâm Chỉ Vận lắc đầu.
Dương Minh cũng biết, tính cách của Kinh Tiểu Lộ đã trở nên ngoan hiền hơn rất nhiều, không dễ dàng đắc tội với người khác nữa, nếu như nàng đã nói vậy, thì phải không là nàng chủ động đắc tội với người ta rồi.
Chỉ có thể là do vô tình gây trở ngại cho người khác. nhưng mà rốt cục là cái gì thì mới khiến cho người đồng sự này điên cuồng như vậy, làm ra loại chuyện đê tiện như thế? Dương Minh lúc này đã nổi giận rồi, trong công ty tồn tại một người như vậy, cho dù là có xích mích, thì cũng không cần làm ra loại chuyện bỉ ổi như vậy.
"Chuyện này để anh xử lý" Dương Minh lạnh lùng nói: "Nếu nói nhỏ, thì đây chỉ là tranh cãi giữa đồng sự, nhưng mà nếu nói lớn, thì cái này đã cấu thành tội phỉ báng người khác, có thể báo cảnh sát"
"A. còn có thể báo cảnh sát sao?" Lâm Chỉ Vận cũng không rõ những chuyện này lắm, thật ra thì hành vi như vậy đủ để cấu thành tội phỉ báng người khác rồi, chỉ là Kinh Tiểu Lộ lẫn Lâm Chỉ Vận đều không biết vấn đề này thôi.
Dương Minh gật đầu, nhìn Lâm Chỉ Vận, nói: "Nhưng mà, các em muốn giải quyết thế nào?"
"Em nghĩ, gọi điện cho Giai Giai, nhờ nàng hỗ trợ, nhìn xem có thể tìm ra người đã gửi bài viết này không" Lâm Chỉ Vận nói.
"Ơ? Giai Giai, anh quên mất, nàng ta là cao thủ máy tính mà" Theo suy nghĩ của Dương Minh, muốn dùng thân phận đặc biệt của mình, mượn lực lượng của cảnh sát để điều tra vụ án này, nhưng mà thực lực của cánh sát Tùng Giang về máy tính thì không được, chuyên gia thì ở Đông Hải, cần phải mời chuyên gia đến xử lý mới được.
Mà Chu Giai Giai đã có thể phát huy tác dụng của nàng.
"Đúng vậy, Giai Giai rất lợi hại, nàng ta hẳn là có thể giúp chúng ta" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói.
Dựa theo suy nghĩ của Dương Minh, để cảnh sát tham gia điều tra, nhưng mà bây giờ nếu Chu Giai Giai có thể đảm nhận được, vậy thì mình để cho Chu Giai Giai điều tra rõ chuyện này, để cảnh sát trực tiếp đến bắt người là được.
Đương nhiên, nếu Dương Minh là người thường, không có bằng chứng chính xác thì cảnh sát sẽ không tiếp thu, nhưng thân phận của Dương Minh rất đặc thù, là người của cục điều tra thần bí, cho nên đương nhiên là có quyền uy rồi.
"Chỉ vận, em ở nhà luyện tập ném phi đao nha, bia ngắm và phi đao ngày mai anh kêu Bạo Tam Lập mua đến là được, em rèn luyện cảm giác và chính xác đi" Dương Minh nói: "Chờ em tập quen, thì mọi chuyện đều thuận lợi"
"Dạ, anh đi xử lý chuyện của Kinh Tiểu Lộ?" Lâm Chỉ Vận ngoan ngoãn gật đầu nói.
"Anh đến trường tìm Tiểu Lộ và Giai Giai, sau đó đến công ty một chuyến, giải quyết luôn chuyện này" Dương Minh nói: "Đúng rồi, một lát đồ ăn đến, em cứ ăn trước đi, chờ Mộng Nghiên về rồi cùng ăn tiếp, anh có khả năng sẽ không về đâu"
"Vâng" Lâm Chỉ Vận gật đầu.
Dương Minh dặn dò xong, lập tức ra khỏi cửa, gọi điện thoại cho Chu Giai Giai, muốn hỏi nàng ta có bận hay không: "Giai Giai, đang ở trường?" Sau khi điện thoại được chuyển, Dương Minh liền hỏi.
"Dương Minh?" Chu Giai Giai nghe thấy giọng nói của Dương Minh, lập tức vui vẻ, tuy rằng ngày hôm qua vừa gặp mặt hắn, nhưng mà khi yêu rồi không gặp một ngày như cách ba thu vậy, Chu Giai Giai tuy rằng bận tối mặt tối mày luôn, nhưng mà trong lòng rất nhớ Dương Minh: "Em đang ở trong trường, em còn đang ở phòng thí nghiệm cùng chị Tiếu Tình nghiên cứu một vấn đề."
"À, như vậy à, thế khi nào em rãnh?" Dương Minh không ngờ rằng đã trễ như vậy rồi mà Chu Giai Giai vẫn còn bận nghiên cứu, vẫn chưa nghỉ ngơi.
"Một lát nữa. có khả năng là sẽ làm đến khuya, sao vậy, có chuyện à?" Chu Giai Giai cũng uốn đi gặp Dương Minh lắm, nhưng mà bên này thật sự còn rất nhiều chuyện, không thể phân thân ra được.
"Là như vậy, trong công ty của anh, có một người gửi một bài viết nặc danh lên mạng phỉ báng đồng sự, anh muốn nhờ em điều tra giúp anh, là máy tính của ai gửi el6n!" Dương Minh hỏi.
"Thì ra là thế" Vừa nghe Dương Minh có chuyện quan trọng, Chu Giai Giai lập tức nghiêm túc lại: "Vậy em nói với chị Tiếu Tình một tiếng"
Nếu như Dương Minh chỉ muốn gặp mình, hoặc là muốn dẫn mình đi ăn cơm, thì Chu Giai Giai tuy rằng cũng muốn đi, nhưng sẽ không bỏ việc trong tay xuống, thế nhưng nếu Dương Minh có chuyện quan trọng cần nhờ, thì Chu Giai Giai đương nhiên là sẽ xin Tiếu Tình nghỉ ngay.
"Vậy được, em nói với Tình Tình một tiếng, lo xong chuyện của em đi, có thể là một lát nữa anh mới đến, chờ anh đến rồi thì sẽ gọi cho em sau" Dương Minh nói với Chu Giai Giai.
Dương Minh trực tiếp gọi Tiếu Tình là Tình Tình, cũng bời vì quan hệ của hắn và Tiếu Tình đã bị Chu Giai Giai biết, cho nên cũng không cần phải giấu nữa, càng giấu thì càng khiến cho Chu Giai Giai cảm thấy Dương Minh không tin tưởng nàng vậy.
Mà bây giờ Dương Minh cần phải đi tìm Kinh Tiểu Lộ trước, vừa rồi thấy hình dạng của Kinh Tiểu Lộ như vậy, có vẻ như nàng muốn đi học, nhưng không biết là nàng có đến lớp không, hay là giữa đường xin nghỉ, cho nên Dương Minh muốn xác nhận một chút, cũng để cho Chu Giai Giai lo xong chuyện bên này.
Đi xe đến dưới lầu phòng học hệ nghệ thuật, Dương Minh gọi điện thoại cho Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà điện thoại reo lên hai tiếng đã bị cắt, chắc là Kinh Tiểu Lộ đang đi học, không tiện tiếp điện thoại.
Quả nhiên, không lâu sau, Dương Minh nhận được tin nhắn của Kinh Tiểu Lộ: "Làm gì vậy? Em đang đi học mà"
"Anh đang ở dưới lầu phòng học của em nè, bây giờ em có thể xuống không?" Đã lâu rồi Dương Minh không có nhắn tin điện thoại, cho nên cảm thấy mới lạ, vật lộn nửa ngày mới ra được một tin nhắn, vì thế cũng không nói nhiều, chờ Kinh Tiểu Lộ xuống rồi nói tiếp.
Kinh Tiểu Lộ đang ngồi nghe giảng, điện thoại trong túi áo đột nhiên lại rung lên, lấy ra nhìn, là tin nhắn của Dương Minh gửi đến!.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1277


Báo Lỗi Truyện
Chương 1277/2205