Chương 1276: Bạn trai của cô đâu?


"Làm bạn trai của tôi? Để tôi suy nghĩ một chút." Vương Hiểu Nhiễm vô cùng đắc ý, nhưng mà trên mặt vẫn không lộ ra vẻ gì cả, vẫn tiếp tục khóc lóc như cũ, quả thật là không nhìn ra được suy nghĩ của nàng.
Vu Trì thấp thỏm, nhưng mà hắn cũng có chút đau khổ, hắn nghĩ cuộc sống hạnh phúc tốt đẹp vừa mới bắt đầu, sao có thể vì chuyện của Vương Hiểu Nhiễm mà mất đi chứ?
Vu Trì pát hiện ra, ở trong công ty còn thú vị hơn ở chổ của ông già nhiều. Ở nhà, cùng lắm là chỉ có mấy người đi theo xu nịnh mình, còn ở đây, thì có đến N người đi theo, sự chênh lệch trong đó, đương nhiên là làm cho Vu Trì nghĩ, cuộc sống bây giờ tốt hơn lúc trước nhiều.
Hơn nữa, trong công ty, mình cũng không cần phải làm gì cả, chỉ đợi hết tháng lãnh tiền lương thôi, tuy rằng không nhiều, nhưng mà được lãnh đạo khách khí, điều này khiến cho Vu Trì có cảm giác lâng lâng! Hắn sợ chuyện này mà lộ ra ngoài, truyền đến tai của em họ, thì mình sẽ tống cổ về nhà, cho nên Vu Trì đặc biệt cẩn thận: "Hiểu Nhiễm, em đáp ứng anh đi, còn suy nghĩ cái gì nữa, hai ta đều có hảo cảm cho nhau, hơn nữa cũng đã làm chuyện không nên làm rồi, em còn suy nghĩ cái gì nữa?"
"A. được rồi." Vương Hiểu Nhiễm rốt cục đã rụt rè gật đầu, đồng ý lời theo đuổi của Vu Trì.
Vu Trì nghe Vương Hiểu Nhiễm trả lời xong, trong lòng vui vẻ, nhất thời lại tràn đầy hy vọng vào cuộc sống, tâm tình sảng khoái, tâm tư cũng bay bổng, nhìn thấy mỹ nhân đầy sức sống bên cạnh mình, trong lòng cũng khẽ động ;" Hiểu Nhiễm, bây giờ còn sớm, chúng ta làm thêm một lần nữa nha? Tối qua anh uống say quá, cũng không nhớ được cảm giác gì cả."
"Anh thật đáng ghét, người ta mới lần đầu tiên, anh cũng không biết thương tiếc người ta." Vương Hiểu Nhiễm làm nũng, giọng nói ngọt đến mức làm cho Vu Trì cảm thấy đầu khớp xương như muốn rụng xuống hết vậy.
Vì thế, dưới sự" ỡm ờ" của Vương Hiểu Nhiễm, Vu Trì đã trở thành một con thú, nhưng mà Vương Hiểu Nhiễm cũng không quên diễn trò, trong đau đớn cũng có kèm theo vui sướng, làm cho Vu Trì không nghi ngờ nàng, cho rằng ngày hôm nay của nàng đúng là lần thứ hai.
Vốn tưởng rằng, sau một đêm, mọi chuyện sẽ trở nên bình thường lại, sau khi về nhà Kinh Tiểu Lộ cẩn thận suy nghĩ lại, lời đồn để hại kẻ trí, nếu như mình vội vã làm sáng tỏ, vậy thì lại khiến cho người ta hoài nghi, biện pháp tốt nhất lúc này là giả vờ câm điếc, làm bộ như không biết, chuyện này rồi cũng sẽ qua thôi.
Nhưng mà lần này Kinh Tiểu Lộ đã nghĩ sai rồi, sáng sớm hôm sau khi nàng đến công ty, ngay cả người vệ sinh trong công ty cũng nhìn nàng bằng ánh mắt quái dị, có thể biết là tốc độ lan tin đồn nhanh đến mức nào rồi, chỉ sau một ngày mà mọi người đều biết.
Lúc đầu, Kinh Tiểu Lộ còn có thể giữ bình tĩnh một cách tự nhiên, nhưng mà càng ngày càng có nhiều ánh mắt kì quái nhìn nàng và nhỏ to nghị luận, khiến cho Kinh Tiểu Lộ cảm thấy cả người không được tự nhiên! Nhất là khi lên lầu, mọi người còn bắt đầu soi mói vóc dáng của nàng, sự kính nể trước đây cũng không còn một chút gì nữa.
Trước đó, mọi người nghe nói Kinh Tiểu Lộ rất có bối cảnh, bạn trai của nàng có quan hệ không tầm thường với chủ tịch, cho nên tất cả đều khách khí với nàng.
Nhưng mà bây giờ, sau khi có bài viết đó, rất nhiều người liền tin, ba người thành một hội, hai người thành một nhóm, cứ như thế mà bàn tán, mọi người đều cho rằng cái bài viết kia là sự thật, mà lời đồn về bối cảnh của Kinh Tiểu Lộ cũng trở thành lời khoác lác của nàng, dù sao thì cũng không ai thấy qua bạn trai trong truyền thuyết của nàng, mà đọc xong cái bài viết trên mạng ấy, mọi người thấy nó thực tế hơn, cho nên tất cả đều có khuynh hướng nghiêng về phía bài viết đó.
Mà Kinh Tiểu Lộ cũng trở thành một kẻ khoác lám hám giàu trong mắt mọi người, lời nói và cách làm không thống nhất. Còn Kinh Tiểu Lộ thì bị chọc muốn nổ tung lên, nhưng mà cũng không tránh được, chẳng lẽ đi đập những người này, làm như vậy cũng không được, nàng không thể đánh hết tất cả mọi người được?
Trở về phòng làm việc, Kinh Tiểu Lộ càng nghĩ càng thấy tủi thân, cái này là gì thế này? Rốt cục là ai thiếu đạo đức đến thế, làm ra loại chuyện như vậy? Mình đê tiện như vậy sao? Một tháng sử dụng bản thân để đổi lấy một ngày lái BMW, mình ngu vậy sao?
Thời gian ban ngày, cả người Kinh Tiểu Lộ cứ mơ mơ màng màng, cũng không biết là mình làm cái gì nữa, chỉ cảm thấy là đi đến đâu, phía sau đều có nhiều ánh mắt nhìn nàng, còn nói nhỏ khinh bỉ nàng nữa, tuy rằng không nghe rõ bọn họ nói gì, nhưng mà chắc rằng không phải là lời tốt đẹp gì. Thế nhưng, Vương Hiểu Nhiễm lại vô cùng đắc ý, nàng luôn luôn coi Kinh Tiểu Lộ là kẻ địch lớn nhất của mình, lúc này, không chỉ có quan hệ tốt với Vu Trì, mà còn làm cho Kinh Tiểu Lộ thân bại danh liệt, Vương Hiểu Nhiễm cảm thấy mình quả thật là thiên tài, tùy tiện viết một bài lên mạng, mà đã tạo ra sóng gió lớn như vậy.
Buổi chiều khi ra về, Vương Hiểu Nhiễm đang cùng Vu Trì đang đi ra, thì nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ cau mày đi ra ngoài cửa, trong lòng không khỏi kích động, lớn tiếng nói: "Tiểu Lộ, bạn trai lái BMW không đến đón à?"
Từ lúc Kinh Tiểu Lộ đi làm đến giờ, cũng chưa từng có bạn trai gì lái BMW đến đón cả, cho nên Vương Hiểu Nhiễm rõ ràng là nói nhảm, không có việc đi gây chuyện, Kinh Tiểu Lộ làm sao mà không nghe ra ý châm chọc của nàng?
Lạnh lùng nhìn Vương Hiểu Nhiễm, Kinh Tiểu Lộ nói lại một câu: "Bạn trai của tôi bận rộn nhiều việc, có vấn đề không?"
"Bận rộn nhiều việc à." Vương Hiểu Nhiễm trừng mắt, lạnh lùng nói: "Tôi còn tưởng những chuyện trên mạng nói là thật chứ."
Kinh Tiểu Lộ chán ghét liền nhìn người con gái này, nếu đổi lại là trước đây, con này chắc chắn là bị bà cho ăn tát rồi, đáng tiếc bây giờ Kinh Tiểu Lộ đã trở nên ngoan hiền hơn rất nhiều, bởi vì Dương Minh nói rõ là hắn không thích loại con gái mà cứ như là bà chằn vậy, cho nên Kinh Tiểu Lộ đã tự thay đổi rất nhiều.
"Tôi cũng bận rộn nhiều việc, không có chuyện gì thì tôi đi trước" Kinh Tiểu Lộ rời đi, bước nhanh ra ngoài cửa, thân hình biến mất trong lối ra vào tàu điện ngầm.
Vương Hiểu Nhiễm vốn đang đắc ý, nhưng mà quay đầu nhìn lại, thấy Vu Trì tự nhiên nhìn Kinh Tiểu Lộ chằm chằm chịu không rời mắt, nhất thời khó chịu, bây giờ mà còn không bỏ xuống được sao? Vì thế hừ một tiếng nói: "Thế nào? Trong lòng anh vẫn còn có con nhỏ kia?"
"không." Vu Trì hoàng sợ, hắn không muốn đắc tội với Vương Hiểu Nhiễm lúc này, vội vã lắc đầu: "Anh chỉ nhìn xem con nhỏ này, đến thời điểm này rồi mà còn cao ngạo, thật sự đúng là không biết sống chết!"
Vương Hiểu Nhiễm thầm nghĩ, coi như mày thức thời, mày đã nằm dưới đũng quần của bà rồi, thì mày nghĩ bà sẽ tha cho mày sao?
"Anh yêu, một lát chúng ta đi đâu?" Vương Hiểu Nhiễm nghe Vu Trì nói xong, giọng nói cũng biến thành ngọt ngào đáng yêu lại.
"Ơ. ặc." Vu Trì đang nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng, tiền tiêu dùng sau này của mình phải tốn nhiều hơn trước, mà mỗi tháng chỉ kiếm được có mấy ngàn đồng, có thể là không đủ cho Vương Hiểu Nhiễm ăn.
Nhưng mà, ngay cả như vậy, Vu Trì cũng phải cắn răng chịu đựng, xem ra sau này cần phải nghĩ biện pháp chia tay Vương Hiểu Nhiễm thôi, Vu Trì thầm nghĩ.
Buổi tối ở trường còn có khóa, Kinh Tiểu Lộ muốn trở về ký túc xá, thay một bộ đồ khác, sau đó đi học, nhưng mà về đến phòng liền thấy Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao đang ở đó.
Tâm tình của Kinh Tiểu Lộ không tốt, cho nên cũng không muốn tham gia vào đề tài nói chuyện của hai người, gật đầu với hai nàng, đi vào trong phòng.
"Tiểu Lộ, em mới vừa đi làm về à?" Cát Hân Dao nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ, quan tâm hỏi một câu.
"Dạ." Kinh Tiểu Lộ vô tình gật đầu, sau đó đi luôn.
"Tiểu Lộ, em sao vậy? Có gì mà không vui? Có phải là đang có tâm sự không?" Cát Hân Dao tương đối gần gũi với Kinh Tiểu Lộ, hai người đã là bạn từ nhỏ rồi, cho nên Kinh Tiểu Lộ có bị gì đều không gạt được mắt nàng, Cát Hân Dao chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra được sự bất thường đó.
"không có gì." Kinh Tiểu Lộ thở dài, nàng lắc đầu, bởi vì chuyện của nàng, cho dù có nói cho Cát Hân Dao biết thì cũng không làm được gì, ngược lại chỉ hại cho nàng lo lắng hơn thôi.
"Tiểu Lộ, em nhất định là có tâm sự!" Cát Hân Dao thấy Kinh Tiểu Lộ thở dài, càng không nghi ngờ nữa, kéo tay Kinh Tiểu Lộ lại, nhíu mày nói: "Có phải là em bị người ta ăn hiếp không?"
Lâm Chỉ Vận coi như cũng là bạn tốt của Kinh Tiểu Lộ, nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ như vậy, nàng cũng lo lắng hỏi: "Tiểu Lộ, bị ủy khuất gì vậy? Có phải là chuyện công việc không?" Kinh Tiểu Lộ mới đi làm về mà, cho ên Lâm Chỉ Vận đương nhiên nghĩ rằng bởi vì công việc nên Kinh Tiểu Lộ mới chịu ủy khuất: "Có phải là lãnh đạo nói gì bạn không? Để mình về nói với Dương Minh, để hắn đuổi đi!"
Lâm Chỉ Vận đâu có can thiệp vào chuyện của Dương Minh đâu, nhưng mà nói như vậy, đơn giản là chỉ muốn Kinh Tiểu Lộ hài lòng thôi.
"không phải." Kinh Tiểu Lộ bị hai người cùng hỏi, không thể tránh được, đành phải đem mọi chuyện nói ra: "Em bị người ta chơi xấu trên mạng, hai người nghĩ có phải là em xui xẻo không?"
"Trên mạng? Chuyện gì?" Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao đều sửng sốt, không hiểu ý này của Kinh Tiểu Lộ nghĩa là gì.
"Haizzz, nói ra thì cũng khó rõ ràng, như vậy đi, em lên mạng tìm cho hai người nhìn, hai người sẽ biết là chuyện gì!" Kinh Tiểu Lộ mở máy tính của Lâm Chỉ Vận ra, sau đó lướt lên mạng, tìm kiếm về bài viết nói về nàng, rồi nói: "Được rồi, hai người xem đi"
Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao tò mò đi tới, nhìn bài viết trong miệng của Kinh Tiểu Lộ, không khỏi kinh hãi, mãi cho đến khi nhìn thấy tấm ảnh cuối cùng của Kinh Tiểu Lộ ớ dưới, Lâm Chỉ Vận không khỏi hô lên: "Tiểu Lộ, đây không phải là ảnh của bạn sao?"
"Đúng vậy, em không biết em đã đắc tội với ai, mà lại bị người ta chụp lén xong rồi còn viết cái bài này nữa, tuy rằng em thích BMW thật, nhưng mà cũng chưa đến mức phải bán mình như vậy!" Kinh Tiểu Lộ ủy khuất nói.
"Đúng vậy, nói một tiếng với Dương Minh là được, cần gì phải như vậy!" Cát Hân Dao xen mồm vào.
Kinh Tiểu Lộ vội vã trửng mắt nhìn Cát Hân Dao, trên thực tế nàng ta không có quan hệ gì với Dương Minh cả, Cát Hân Dao đã hiểu lầm quan hệ của hai người, nhưng mà Lâm Chỉ Vận biết, Cát Hân Dao nói như vậy, khó tránh khỏi việc sẽ bị Lâm Chỉ Vận hỏi ra cái gì đó.
Cát Hân Dao lại cho rằng Kinh Tiểu Lộ ngại Lâm Chỉ Vận ở đây, vì thế cười cười ngậm miệng lại, nhưng mà Lâm Chỉ Vận lại có suy nghĩ khác, nghe Cát Hân Dao nói xong liền gật đầu: "Đúng vậy, nếu Tiểu Lộ thích, nói Dương Minh cho mượn xe vài ngày cũng được mà"
Thấy Lâm Chỉ Vận không hoài nghi gì cả, Kinh Tiểu Lộ mới thở phào nhẹ nhọm: "Haizzz, em không phải là không lái được BMW, chỉ là bài viết này thật sự quá giận, nào có như vậy chứ, sau này em làm sao mà ngẩng đầu ở công ty được?"
Đúng thế, Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao gật đầu, lời đồn không đáng sợ, đáng sợ nhất là nó mê hoặc mọi người, khiến cho mọi người tin rằng nó là thật.
"Tiểu Lộ, bạn đừng nóng giận" Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một chút rồi nói: "Mình nghĩ, chuyện này khẳng định là có người muốn hãm hại bạn!"
Lâm Chỉ Vận tuy rằng đơn thuần, nhưng mà cũng không phải là không hiểu thế sự như thời kì đầu, sau khi tiếp xúc với bên ngoài nhiều, cũng hiểu được cái sự việc người gạt ta ta lại gạt người đó, cho nên thoáng suy nghĩ một cái liền nghĩ đến người phía sau: "Bạn suy nghĩ thử xem, có phải là đã đắc tội với người nào không?"
"Ừ, Chỉ Vận nói không sai, Tiểu Lộ, trong công ty em có đắc tội với ai không?" Cát Hân Dao cũng gật đầu hỏi.
"Đắc tội với ai? Hình như là đâu có ai đâu?" Kinh Tiểu Lộ cẩn thận suy nghĩ, lắc đầu nói: "Thái độ làm người của em bây giờ rất là hòa thuận, cũng đâu có đi đắc tội với ai đâu?"
"Vậy thì càng kì quái, theo góc độ của tấm ảnh, nhất định là được chụp trong công ty của em, hơn nữa phải là người quen của em, cho nên chị nghĩ, người này rất gần, chỉ có thể là người trong công ty của em thôi" Cát Hân Dao nghĩ.
"Em cũng nghĩ đến rồi, nhưng mà trong công ty có nhiều người như vậy, ai mà biết là ai làm?" Kinh Tiểu Lộ lắc đầu : "Muốn tìm ra người đã làm chuyện này, căn bản là không có khả năng"
"Cũng không phải là không có khả năng." Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói: "Tiểu Lộ, còn nhớ Giai Giai chứ? Quan hệ của bạn và nàng ta không phải rất tốt sao?"
"Ừ, thì sao?" Kinh Tiểu Lộ gật đầu, đối với những cô bạn gái của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ làm sao mà không cố gắng tạo quan hệ tốt được?
"Giai Giai là cao thủ máy tính đó!" Lâm Chỉ Vận cười nói: "Tiểu Lộ, bạn không biết sao? Tuy rằng Giai Giai chỉ mới là sinh viên năm nhất, nhưng mà đã được tham gia vào tổ nghiên cứu đề tài của quốc gia rồi, mà những thành viên khác trong tổ, đều phải là nghiên cứu sinh hay là tiến sĩ cả"
"A, lợi hại vậy sao?" Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc mở to mắt ra, nàng không ngờ Chu Giai Giai có thiên phú trong lãnh vực này, xem ra trong các người bạn gái của Dương Minh, chỉ có mình là một bình hoa vô dụng thôi.
"Đúng vậy, nhất là trong phương diện hacker, Giai Giai càng am hiểu nhiều hơn" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói: "Chuyện của bạn, nếu như mà nhờ nàng làm, tin rằng sẽ nhanh chóng tra ra là ai"
"Vậy thì quá tốt!" Kinh Tiểu Lộ nghe Lâm Chỉ Vận nói xong, tinh thần lập tức tỉnh táo lại, giơ nắm tay lên, sau đó nói: "Để mình biết đó là ai, nhình nhất định sẽ không buông tha đâu!" Nhưng mà ngay sau đó, Kinh Tiểu Lộ lại trở nên buồn bã: "Nhưng mà Giai Giai bận rộn như vậy, có thể giúp mình sao."
Kinh Tiểu Lộ cùng lắm là chỉ ăn cơm cùng với Chu Giai Giai mà thôi, tuy rằng thoạt nhìn có vẻ quen thuộc, nhưng mà ai có thể bảo đảm là quan hệ của hai người thuộc loại thân thiết? không thể nào so sánh giống như Lâm Chỉ Vận hay là Cát Hân Dao được cả, cho nên Kinh Tiểu Lộ sợ Chu Giai Giai không chịu giúp, bởi vì Chu Giai Giai còn phải tham gia vào tổ nghiên cứu đề tài gì đó nữa, nàng có thời gian quản chuyện này của mình sao?
"Như vậy đi, buổi tối mình trở về hỏi giúp bạn cho" Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một chút rồi nói, nàng cũng không dám đáp ứng thay cho Chu Giai Giai, nhưng mà nàng vẫn cố gắng nói giúp Kinh Tiểu Lộ trước mặt Chu Giai Giai.
Nàng là một cô gái rất nhiệt tình như vậy đó, nàng nghĩ, Kinh Tiểu Lộ bị người ta hãm hại, đã khó chịu lắm rồi, nếu như có thể giúp nàng ta tìm được kẻ chủ mưu, vậy thì sẽ trả lại được sự trong sạch cho nàng ta.
Kinh Tiểu Lộ nói hết tâm sự với Cát Hân Dao, Lâm Chỉ Vận, nhất là việc Lâm Chỉ Vận đáp ứng nàng đi nhờ Chu Giai Giai hỗ trợ, cho nên Kinh Tiểu Lộ trở nên thoải mái không ít, không còn áp lực như khi trở về nữa, thay đồ xong, liền nói đi học.
Buổi tối nay Lâm Chỉ Vận không có khóa, nói chuyện với Cát Hân Dao một hồi, liền rời khỏi ký túc xá, ngày hôm nay Dương Minh đã dặn rồi, muốn nàng trở về sớm một chút, luyện tập cái trò ném phi đao.
"Tiểu Lộ?" Kinh Tiểu Lộ đang đứng dưới ký túc xá chờ Lâm Chỉ Vận, tối nay Trần Mộng Nghiên có khóa, tối nay Dương Minh lại không có khóa, cho nên dự định đón Lâm Chỉ Vận về, hai người luyện tập ném phi đao một hồi, rồi đi dón Trần Mộng Nghiên tan học luôn.
Đậu xe lại một bên đường, Dương Minh cũng không ngồi trong xe, mà trực tiếp leo xuống xe, đứng một bên, hắn ngồi trong chiếc BMW này, có thể hấp dẫn một số ánh mắt, mà sự mờ ám trong ánh mắt đó thì khỏi cần nói, khiến cho Dương Minh khó chịu, thầm than rằng nữ sinh bây giờ thật là cởi mở, chỉ vì tiền và hư vinh mà không tiếc dùng thân thể để trao đổi.
Coi TV thấy có nhiều tin tức nói về những anh nhà giàu đẹp trai lái BMW đến dụ dỗ những em hám giàu, chơi xong bỏ hay là đem đi bán này nọ, cho nên Dương Minh cũng lười ứng phó với các nàng, trực tiếp nhảy xuống xe, đứng một bên, làm ra vẻ không quen biết gì chiếc xe đó cả. Và đúng là khi mấy cô nữ sinh đi từ xa đến, thấy trong xe không có ai, lại nhìn Dương Minh đứng bên cạnh, cũng không có liên hệ gì với nhau cả, thất vọng rời đi.
Dù sao thì bây giờ Dương Minh mặc đồ cũng giống một sinh viên nghèo, quần áo là loại bình thường, nếu không muốn nói là rẻ tiền, không ai nghĩ rằng hắn có liên hệ với công tử nhà giàu đẹp trai lại lái xe xịn cả.
Dương Minh đứng chờ Lâm Chỉ Vận không lâu, liền thấy Kinh Tiểu Lộ cúi đầu đi ra, mà đi rất nhanh, làm như không phát hiện ra mình, nhất thời khiến cho Dương Minh tò mò.
Nếu đổi lại là bình thường, mình đứng ở đây, Kinh Tiểu Lộ tuyệt đối sẽ nhìn thấy, nhưng mà lần này nàng ta lại không thấy mình, cũng không biết là trong đầu nàng ta đang có suy nghĩ gì, vì thế Dương Minh lên tiếng gọi nàng.
"A?" Kinh Tiểu Lộ sửng sốt, không nghĩ rằng có người gọi mình, quay đầu lại, phát hiện là Dương Minh, có chút mừng rỡ, nhưng lại có chút tức giận.
Mừng là vì nhìn thấy được Dương Minh. Nhưng lại giận là vì nhớ lại lời nói của Vương Hiểu Nhiễm chiều nay, nếu Dương Minh thật sự đáp ứng mình, để mình làm tình nhân của hắn, như vậy thì sẽ đến lái xe đưa đón mình, như vậy cũng sẽ không gây ra lời đồn trong công ty rồi.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1276


Báo Lỗi Truyện
Chương 1276/2205