Chương 1270: Xin khuyên anh một câu


Cái này không phải là một ý kiến hay, mình cần phải bóp chết nó, vì thế Từ Khiêm liền nói: "Cậu là võ, Lâm Chỉ Vận là văn, hai người làm sao có thể biểu diễn với nhau? Chỉ đùa một chút thôi, hai người cùng biểu diễn, mọi người sẽ không đồng ý đâu, mọi người chờ xem võ công của cậu mà!"
Dương Minh cười cười, không trả lời, trong lòng cũng đã xác định cái tên này có chủ ý với Lâm Chỉ Vận rồi, chỉ là tên này tương đối khôn, tiến hành mọi chuyện theo chất lượng thôi.
"Đúng rồi, Dương Minh, bạn gái Trần Mộng Nghiên của cậu cũng là cán bộ của hội sinh viên, nàng ta là phó chủ tịch của ban quản trị kinh doanh mà, tại sao lại không tham gia biểu diễn trong lễ nghệ thuật vậy? Cậu khuyên nàng ta vài câu đi, tuy rằng nàng ta bận rộn nhiều chuyện, nhưng mà cũng nên tham gia các hoạt động tập thể của trường cứ, nếu không tham gia thì làm sao có tác dụng làm gương chứ?" Từ Khiêm làm ra vẻ lơ đãng nhớ đến chuyện này.
Nhưng mà, hắn ta quả thật là cố ý, hắn nhắc đến Trần Mộng Nghiên, mục đích rất đơn giản, chính là muốn cảnh báo cho Lâm Chỉ Vận biết, Dương Minh là người đã có bạn gái rồi, ngàn vạn lần đừng nên gần gủi với hắn quá. Và cái này cũng cảnh cáo Dương Minh, để cho hắn biết rõ hắn đã có quan hệ với Trần Mộng Nghiên rồi, đừng ở đây trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, nếu không thì mình sẽ nói cho Trần Mộng Nghiên biết.
Dương Minh không ngu, nghe Từ Khiêm nhắc đến tên của Trần Mộng Nghiên, liền hiểu được suy nghĩ trong lòng của hắn, người này đang nhắc nhở mình, muốn cho mình hiểu rõ, mới chính là bạn gái của mình, đừng chạm vào Lâm Chỉ Vận nữa.
Dương Minh làm ra vẻ không nghe hiểu ý của Từ Khiêm, cười nói: "Chỉ Vận và Mộng Nghiên cùng làm chung một công ty, Chỉ Vận, nếu như em bận, có thể nói với Từ chủ tịch một tiếng, cũng không cần phải tham gia lễ nghệ thuật này nữa"
"Có thể sao?" Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói vậy cũng có chút động tâm.
Từ Khiêm bị lời nói của Dương Minh làm cho tức muốn điên lên, cái gì mà loạn thế này? Tiểu tử này nghe không hiểu hay là giả bộ không hiểu? Khiến cho hắn mượn cơ hội này kêu Lâm Chỉ Vận không tham gia ngày lễ nghệ thuật luôn!
Nhưng mà, từ lời nói của Dương Minh với Lâm Chỉ Vận, cũng đã nghe ra được một ý, đó chính là Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên có quen biết nhau! Hơn nữa hai người cùng làm chung một công ty, cứ như vậy, quan hệ của Dương Minh và Lâm Chỉ Vận trở nên khó phân biệt hơn.
Nếu như Lâm Chỉ Vận quen với Trần Mộng Nghiên, như vậy thì nàng tuyệt đối cũng biết chuyện Trần Mộng Nghiên là bạn gái của Dương Minh rồi, mà cứ như vậy thì quan hệ của Dương Minh và Lâm Chỉ Vận, lẽ nào lại là loại bạn bè tốt với nhau, chứ không phải giống như mình suy nghĩ? Là mình nghĩ quá phức tạp sao?
Phục vụ mang đồ ăn đến, chuẩn bị mang lên, nhìn từng món ăn được mang lên, Từ Khiêm liền nghĩ giá tiền thật sự không đáng, trước mặt Lâm Chỉ Vận cũng không thể tỏ vẻ keo kiệt được.
Thấy Lâm Chỉ Vận không có vẻ gì ngạc nhiên cả, Từ Khiêm liền hiểu được, nãy giờ mình không gây được chấn động gì cho người ta cả, người ta bình thường đến đây ăn cũng không chừng, chiến lược của mình đã sai ngay từ đầu rồi, không nên lấy gia thế ra để hấp dẫn Lâm Chỉ Vận được, hẳn là nên dụ dỗ cô gái này ở phương diện khác.
Nhưng mà, bình thường Lâm Chỉ Vận mặc đồ rất đơn giản, thật sự không nhìn giống tiểu thư con nhà giàu, cũng không thể trách được là Từ Khiêm đoán sai. THeo hắn thấy, con gái bây giờ đều là loại hám tiền cả, tuy rằng không thể nói đây là một khuyết điểm, nhưng mà trên thực tế, đúng là như vậy thật, nếu không có tiền còn đi tán gái làm gì, cho người ta ăn không khí à?
Cho nên, Từ Khiêm mới làm ra vẻ mình giàu có, nhưng mà thật không ngờ lại thất bại trước mặt Dương Minh nhiều lầm, cũng không chiếm được hảo cảm của Lâm Chỉ Vận.
Người phục vụ sau khi đem đồ ăn lên bàn xong, cũng lui ra ngoài, Từ Khiêm nhìn thoáng qua đồ ăn trên bàn, cười nói với Dương Minh và Lâm Chỉ Vận, làm ra một thế mời: "Mờ dùng, Dương Minh, Lâm Chỉ Vận chúng ta không phải là người ngoài, nên không cần phải khách sáo, mọi người cùng nhau ăn đi.
Dương Minh buồn cười, thầm nghĩ tôi có kêu anh trả tiền đâu, ai lại cần khách sáo với anh? Dương Minh không muốn chiếm tiện nghi của Từ Khiêm, hắn ta không giống như Kim Cương lúc đầu, và Lâm Chỉ Vận cũng không giống với Triệu Oánh.
Triệu Oánh là cô giáo của Dương Minh, lúc đầu hai người không có quan hệ đặc biệt, mà Kim Cương coi như cũng là thầy của Dương Minh, cho dù bị Dương Minh lừa, thì hắn cũng chỉ biết ngậm bồ hòn cho ngọt thôi, chứ chẳng thể nói được gì.
Lẽ nào hắn nói với mọi người, hắn bị một học sinh đùa giỡn? Như vậy người ta khẳng định sẽ hỏi hắn, vì sao lại bị học sinh đùa giỡn, và sẽ nói ra chuyện của Triệu Oánh.
Mà ngay cả như vậy, cũng sẽ không liên quan gì đến Dương Minh cả, chỉ có thể làm cho Kim Cương thêm mất mặt mà thôi.
Nhưng mà lần này lại khác, Lâm Chỉ Vận thật sự có quan hệ với Dương Minh, hơn nữa Từ Khiêm cũng là bạn học của hai người, Dương Minh không muốn chiếm tiện nghi của hắn, nếu làm gì hắn thì hắn lại tuyên bố với bên ngoài là Dương Minh và Lâm Chỉ Vận chiếm tiện nghi của hắn.
Tuy rằng Dương Minh không sợ, nhưng mà Lâm Chỉ Vận là một cô gái, bị người ta nói như vậy thì sẽ rất là nhục nhã, cho nên Dương Minh không muốn bị cái gì ảnh hưởng từ Từ Khiêm cả.
Mặt khác, Dương Minh cũng không muốn kết thù với một người như Từ Khiêm, ông già hắn là giám đốc của một công ty khai thác mỏ tại Tùng Giang, cũng là người có uy tín, mà Từ Khiêm không giống như Vương Chí Đào, dù sao hắn cũng không phải là loại người chìm ngập trong các tư tưởng xấu, hắn chỉ muốn theo đuổi Lâm Chỉ Vận bình thường mà thôi, cho nên Dương Minh đúng là không có biện pháp làm gì được hắn, chỉ có thể làm cho hắn biết khó mà lui.
Dương Minh không khách khí, trực tiếp gấp cho Lâm Chỉ Vận một con cua, sau đó nói: "
Chỉ Vận, ăn đi, đừng để ốm giống Giai Giai"
Từ Khiêm đương nhiên không biết Giai Giai là ai, cũng không liên tưởng đến Chu Giai Giai trong danh sách hoa hậu giảng đường, chỉ nghĩ là lời nói của Dương Minh và Lâm Chỉ Vận quá mức mờ ám, trong lòng khó chịu, thầm nghĩ, là tôi mời khách chứ có phải là cậu đâu, nhìn dáng vẻ của cậu giống như là đang mời khách vậy? Hắn đương nhiên là không cam lòng yếu thế: "
Đúng vậy, Lâm Chỉ Vận, em ăn nhiều một chút, con gái mà gầy thì xấu lắm"
Dương Minh cũng không thèm phản ứng với Từ Khiêm, còn Lâm Chỉ Vận thì ngồi ăn cua, cũng không nói gì, cái câu nói của hắn không ai đáp lời, làm cho hắn rất là xấu hổ.
Tuy rằng thức ăn rất ngon, nhưng mà Từ Khiêm không có tâm tình để ăn, hắn đang suy nghĩ đến cách làm cho Lâm Chỉ Vận động lòng, đơn giản và hiệu quả.
Gia cảnh của Lâm Chỉ Vận hẳn là rất tốt, cho nên nàng ta sẽ không có động lòng với tiền tài đâu, về phương diện khác, tính cách của Lâm Chỉ Vận đã nói lên rất rõ ràng, nàng cũng không phải là loại người thích giàu chê nghèo.
Cho nên, Từ Khiêm bắt đầu suy nghĩ đến một phương thức theo đuổi Lâm Chỉ Vận khác, không phải con gái đều thích lãng mạn sao? Xem ra sau này hẳn là nên suy nghĩ về một số thủ đoạn lãng mạn để làm Lâm Chỉ Vận động lòng.
Ăn bữa cơm này, Từ Khiêm vô cùng khó chịu, hắn nhìn Dương Minh và Lâm Chỉ Vận, còn hắn thì giống như là phục vụ vậy, đến cuối cùng cũng không ăn cái gì cả.
Trong lòng hắn tức giận lắm, muốn thăm dò xem Dương Minh và Lâm Chỉ Vận rốt cục là có quan hệ gì, nếu không thì sau này có Dương Minh xen vào, bản thân đừng mong theo đuổi Lâm Chỉ Vận thành công.
Ngày hôm đúng là chịu lổ rồi, còn ở trường thì mình đúng thật là chỉ làm nền cho Dương Minh thôi, Từ Khiêm thầm nghĩ, đường đường là chủ tịch của hội sinh viên mà tự nhiên lại kém hơn một sinh viên bình thường, thật là nực cười!
Vì không muốn trễ học khóa tối, cho nên Dương Minh vừa ăn vừa tranh thủ thời gian, còn Lâm Chỉ Vận thì không ăn nhiều lắm, ăn một chút là no, vì thế trên bàn còn dư thừa lại rất nhiều đồ ăn, Từ Khiêm có chút tiếc của, nhưng mà không dám đóng gói lại, như vậy thì có vẻ keo kiệt quá.
"
Dương Minh, còn thừa nhiều đồ ăn như vậy, có phải là lãng phí qua 1không?" Lâm Chỉ Vận nhìn đồ ăn trên bàn mà nói, nàng không phải là loại người thích phô trương và lãng phí.
"
không sao cả, một lát anh đóng gói mang về, vừa đi học vừa ăn với Điền Đông Hoa" Dương Minh cười đáp: "Dù sao thì cũng không nên lãng phí"
Từ Khiêm nghe Dương Minh nói xong, hai tròng mắt muốn lọt ra ngoài luôn, trong lòng hối hận, thầm nghĩ, biết vậy không bằng tự đóng gói mang về! Hắn không ngờ Lâm Chỉ Vận lại tiết kiệm như vậy, nếu không hắn đã dặn người phục vụ đóng gói mang về rồi, sao có thể để cho Dương Minh đoạt trước được?
Như vậy, mình quay về ký túc xá sẽ có một bữa ăn no, mà còn có thể tạo hình ảnh cần kiệm không lãng phí trước mặt Lâm Chỉ Vận, nhưng mà bây giờ Dương Minh đã nói là đóng gói mang về rồi, hắn cũng không thể đoạt trong tay của Dương Minh được, như vậy thì có chút thái quá, và khiến cho Lâm Chỉ Vận coi thường.
Dương Minh cho người đóng gói thức ăn trên bàn lại, còn Từ Khiêm thì âm thầm bực tức, bữa cơm này đúng là xui xẻo, mục đích thì không đạt được, ngược lại còn mất trắng mấy chục ngàn.
Dưới sự dẫn đường của phục vụ, xuống dưới sảnh, Từ Khiêm bước lại quầy tính tiền: "
Phòng 21, bao nhiêu tiền?"
Sau khi hỏi xong câu này, Từ Khiêm ngừng hô hấp lại, mấy chục ngàn đối với Từ Khiêm mà nói chính là một con số lớn, cho nên hắn cắn răng, thầm nghĩ sau khi trở về quyết định tìm hiểu quan hệ của Dương Minh và Lâm Chỉ Vận.
"
Tiên sinh, phòng 21 được miễn phí, quản lí đã dặn như vậy" Cô nhân viên sau khi tra danh sách xong, liền mỉm cười nói với Từ Khiêm.
"
Miễn phí? Có ý gì?" Từ Khiêm ngạc nhiên, hắn đương nhiên là hiểu miễn phí có nghĩa gì rồi, nhưng mà hắn không tin vào cái lổ tai của mình, mấy chục ngàn lận đấy, sao có thể miễn phí được? Cái này đúng là có chút khó hiểu.
Cô nhân viên mĩm cười, tuy rằng cảm thấy câu hỏi của Từ Khiêm hơi bị ngốc nghếch, nhưng mà vẫn giải thích: 'Tiên sinh, chủ tịch tập đoàn đã dặn qua, Dương tiên sinh đến ăn thì được miễn phí, ngài đi cùng với Dương tiên sinh, cho nên chi phí được giảm hết"

Chấn động! Từ Khiêm lúc này chỉ còn lại chấn động! Hắn giống như một người bị sét đánh vậy, đứng chết trơ ra đó. Dương Minh đến đây ăn đều được miễn phí? Hơn nữa còn là do chủ tịch tập đoàn dặn dò?
Chủ tịch tập đoàn là cái chức lớn cở nào, Từ Khiêm làm sao mà không biết? Đừng nói chỉ là quản lý sảnh, cho dù là tổng giám đốc của các nhà hàng khách sạn này ra, cũng phải cúi đầu khi nói chuyện nữa là.
Mà Dương Minh lại có quan hệ với chủ tịch tập đoàn, như vậy đã nói lên rằng, gia cảnh của Dương Minh đã vượt xa mình. Vừa rồi Từ Khiêm còn cảm thấy gia đình của mình rất ghê gớm, bây giờ so sánh với Dương Minh, căn bản chẳng là cái gì cả.
Nghĩ đến thái độ nhiệt tình của quản lí sảnh đối với Dương Minh, Từ Khiêm liền cảm thấy mất mác, lúc này hắn đã có chút mờ mịt, chênh lệch của hắn và Dương Minh thật to, đây là đều không thể nào theo kịp.
Dương Minh nhìn thấy vẻ thất hồn của Từ Khiêm, đương nhiên cũng biết nguyên do, vừa rồi đoạn đối thoại của cô nhân viên và Từ Khiêm hắn cũng nhìn thấy rõ.
Dương Minh đi đến bên cạnh Từ Khiêm, vỗ vai hắn, sau đó mỉm cười nói: "Từ chủ tịch, tôi và Chỉ Vận đi trước, còn phải về đi học."
"A." Từ Khiêm hồi phục từ trong nổi khiếp sợ, khó tin nhìn Dương Minh bên cạnh, trong mắt tràn đầy sự ngạc nhiên.
"Đúng rồi, Từ chủ tịch, có chuyện tôi cần phải khuyên anh một câu, anh đừng nên có chủ ý với Chỉ Vận, nếu không anh khẳng định sẽ hối hận"
Dương Minh nói xong, cũng mặc kệ hắn, xoay người đi với Lâm Chỉ Vận ra ngoài cửa, chỉ còn lại một mình Từ Khiêm đứng ở đó, vẫn còn chưa hoàn hồn.
"Anh vừa nói cái gì với hắn vậy?" Đi xa rồi, Lâm Chỉ Vận mới tò mò hỏi Dương Minh.
"Anh nói là hắn đừng có chủ ý với em" Dương Minh cũng không giấu diếm, thẳng thắn nói.
"Vậy làm sao mà hắn thất hồn thế?" Lâm Chỉ Vận nghi hoặc nhìn Dương Minh.
"Hắn nghĩ, khoảng cách giữa anh và hắn quá chênh lệch, cho nên thất hồn thôi" Dương Minh cười cười nói: "Mặc kệ hắn, chúng ta quay về trường học thôi"
Bây giờ đã qua giờ cao điểm rồi, trên đường cũng không còn nhiều xe, hơn nữa lúc trở về, có thể đi đúng chiều, như vậy cũng sẽ không bị cảnh sát giao thông vịn lại, cho nên chạy về đến trường là vừa đúng sáu giờ, cũng vừa bắt đầu học, hai người cũng không đến trễ.
Dương Minh đưa Lâm Chỉ Vận đến khu quản trị kinh doanh trước, sau đó mới lái xe về khu máy tính của mik2nh, mang theo một đống đồ ăn ngon xuống xe, đi vào trong phòng học.
Thật là trùng hợp, khóa này do thầy Vương dạy, Dương Minh vào trong phòng học rồi, thầy Vương cũng không nói gì, chỉ gật đầu với hắn, sau đó tiếp tục giảng bài.
Điền Đông Hoa và Vương Tuyết ngồi ở phía sau cùng, mà ở đây không có người nào khác, cho nên rất rộng rãi, Dương Minh ngồi xuống bên cạnh Điền Đông Hoa, sau đó cầm túi đồ ăn đưa cho hắn: "Tao mời ăn hải sản nè"
"Trời đất, nhiều cua và tôm hùm vậy?" Điền Đông Hoa trừng to mắt ra: "Mày đi mua mấy cái này à? Sao mày biết tao và Vương Tuyết chưa ăn gì?"
"Vừa đi ăn với Chỉ Vận về, mua về cho mày thôi" Dương Minh nhún vai: "Hai người chưa ăn? Vậy ăn nhanh đi"
"Hèn chi, tao biết mày cũng không có tốt bụng như vậy, thấy cũng tội nhưng thôi cũng kệ, tao đang đói" Điền Đông Hoa cười nói, sau đó lấy mấy cái gói ra, đưa cho Vương Tuyết, rồi mở ra ăn.
Vương Tuyết không giống như Điền Đông Hoa không biết kiêng nể cái gì, ngượng ngùng nhìn trái nhìn phải" không sợ thầy phát hiện sao?"
"không sao đâu, sợ cái gì, ông ta không thấy đâu" Điền Đông Hoa cầm lấy con tôm hùm lên, bắt đầu xúc.
Dương Minh mỉm cười, thật ra thầy cô ở bên dưới đều nhìn thấy rất rõ ràng, chỉ là không nói thôi, nhất là lên đại học rồi, ai muốn học thì học, đó là chuyện của người đó, không liên quan đến thầy cô.
Thầy cô ở đại học rất ít quản sinh viên, những cái này để cho tự giác làm thôi.
Nhất là đối với vị đại thiếu gia như Điền Đông Hoa vậy, bây giờ thầy cô biết nói thế nào đây, cho nên ai cũng mặc kệ luôn.
Vương Tuyết nhìn thấy Điền Đông Hoa ăn ngon như vậy, cũng không nhịn được, bắt đầu ăn với hắn.
Nhâm Kiện Nhân càng nghĩ càng uất ức, vô cùng uất ức, vốn hội quán Tae Kwon Do ở trường rất là vinh quanh, bây giờ sinh viên đều hướng ra bên ngoài, thích học Tae Kwon Do rất nhiều, cho nên hội quán Tae Kwon Do phát triển rất tốt tại đại học Tùng Giang.
Nhưng mà, sau lần tỷ thí với Dương Minh xong, làm cho danh tiếng của hội quán tụt dốc không tả nối, xã trưởng Lý Gia Sinh và phó xã trưởng Lưu Triệu Quân đều bại trong tay của Dương Minh.
Tuy rằng Nhâm Kiện Nhân không cho rằng công phu của Dương Minh cao, bởi vì ngày đó Dương Minh hoàn toàn là toàn chơi chiêu cả, chỉ biết dùng thủ đoạn để đánh lừa cảnh giác của mình, sau đó nhân cơ hội mình không đề phòng mà đánh lén.
Bọn họ nghĩ như vậy, nhưng người khác không nghĩ như vậy, tất cả mọi người đều nhìn thấy rõ, Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh thất bại, trực tiếp làm cho uy tính của hội quán Tae Kwon Do tụt xuống.
Rất nhiều người dự định đăng ký ghi danh vào hội quán, sau khi coi hoặc biết tin này, đều lùi bước, còn những người đã gia nhập thì cũng nghĩ biện pháp rời đi.
Đây là điều Nhâm Kiện Nhân không muốn thấy, cái hội quán Tae Kwon Do mà hắn cực khổ xây dựng điêu đứng thế nào, hỏi hắn làm sao mà dễ chịu được?
Cho nên, Nhâm Kiện Nhân vẫn luôn muốn tìm Dương Minh để trả thù, nhưng mà nếu khiêu chiến Dương Minhnhư vậy, Dương Minh khẳng định là không chấp nhận, hơn nữa, mình đã thua rồi, còn đi tìm Dương Minh trả thùa, làm cho mình thoạt nhìn có vẻ dày mặt.
Nhâm Kiện Nhân muốn tìm lại mặt mũi, cũng phải có một lý do và thời cơ thích hợp, đầu tiên không nói về chuyện Dương Minh có đồng ý hay không, cho dù Dương Minh đồng ý, thì Nhâm Kiện Nhân cũng không dám.
Nhưng mà bây giờ hắn đã có được một cơ hội tốt! Đó chính là ngày lễ nghệ thuật của trường, hắn nghĩ, chỉ cần mình biểu diễn vô thuật với Dương Minh, đến lúc đó nếu như mình hơn Dương Minh, vậy thì nhất định có thể chấn hưng lại hội quán rồi.
Hơn nữa, ngày lễ nghệ thuật này còn được tổ chức rầm rộ hơn là lần luận võ trước nữa, lần trước chỉ tổ chức trong sân vận động, không phải là mọi người cùng đến coi, nhưng lần này thì khác, đây là ngày lễ lớn của trường, cho nên tất cả những sinh viên trong trường sẽ tập trung đến xem, nói cách khác, ch3i cần bây giờ thành công, thì hoàn toàn có thể thay đổi cục diện.
Nghĩ đến đây, trong lòng Nhâm Kiện Nhân bắt đầu lung lay.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1270


Báo Lỗi Truyện
Chương 1270/2205