Chương 126: Thằng tóc vàng trả thù


Trong nháy mắt, Lâm Chỉ Vận ngây người, anh ấy… muốn làm gi? Chẳng lẽ anh ấy nhận ra mình? Chẳng qua trong khoảnh khắc Lâm Chỉ Vận liền hiểu được tình hình, Dương Minh bởi vì theo quán tính nên mởi ngã.
"Anh." Lâm Chỉ Vận mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng nhớ lại những gì mình đã làm với nhau …cho nên không nói ra được, giọng nói cũng trở nên mất tự nhiên.
"Ặc." Dương Minh thật ra đã sớm phản ứng, nhưng mà. đầu nằm trong ngực của mỹ nữ Thì quả thật là rất sung và sướng. Bất quá hắn nhớ lại tình huống lần trước cùng Trần Mộng Nghiên, dùng cái đầu gối K.o thằng em.
"Không sao đâu" Lâm Chỉ Vận nhẹ nhàng lắc đầu, theo biểu tình của nàng, Dương Minh không nhìn ra nàng có tức giận hay không, vì thế cũng không dám đáp lời, thành thật đứng ở một bên.
Cảm xúc của Lâm Chỉ Vận theo đúng kiểu con gái, buồn vui giận gi cũng không nói. Thật ra trong lòng nàng không nghĩ rằng hành động vừa rồi của Dương Minh là Chiếm tiện nghi, cho nên, cái này là nói với hắn.
Nói nhiều chắc chắn sẽ mắc lỗi, Lâm Chỉ Vận không muốn để Dương Minh nhận ra mình, cho nên cúi đầu, làm bộ như vô cùng thẹn thùng.
Dương Minh cũng biết hành vi vừa rồi của mình quá mức lỗ mãng, cho nên cũng không nói
gì. Nhưng … hắn nhìn đi nhìn lại cũng thấy người con gái này vô cùng quen mắt! Chắc chắn là
rất quen! Mình khẳng định là đã gặp nàng ở đâu rồi, nhưng gặp ở đâu? Dương Minh không có
một chút ấn tượng.
Một đống mơ hồ dần hiện lên trong đầu Dương Minh, nhưng nghĩ mãi cũng không ra. chẳng lẽ là gặp trong mộng? Vậy có tính là tình nhân trong mộng không? Dương Minh đột nhiên cười to.
Rốt cục, Dương Minh quyết định hỏi tên cô gái, có lẽ sẽ nhớ ra một chút gi đó.
"Cô." Dương Minh vừa định mở miểng, cô gái cũng đồng thời đứng dậy.
"Tôi đến trạm rồi, anh ngồi đi, cám Ơn anh!" Lâm Chỉ Vận cầm lấy cái túi đồ đứng dậy.
"A. Vậy cũng được." Dương Minh cũng không hỏi nữa, đành phải bất đắc dĩ lắc đầu, trạm này là bệnh viện, Dương Minh liên tưởng đến túi đồ của cô gái, không khỏi nghĩ thầm, chẳng lẽ người nhà nàng vào viện? Nàng đến đưa cơm cho người nhà! Ừ, nếu như thế này, thì quả thật là một người con gái hiếu thuận.
Dương Minh thở dài, đang chuẩn bị ngồi, một thằng tóc vàng nhanh chóng đi đến, chấy chỗ ngồi của Dương Minh, vội vàng la lên: "Ê, Còn chỗ ngồi này!"
Thằng tóc vàngvội vàng đi đến, đẩy Lâm Chỉ Vận ra, lấy tay bảo vệ chỗ ngồi, Dương Minh Thấy Lâm Chỉ Vận muốn ngã, vội vàng dùng tay đỡ nàng.
"Cám ơn" Lâm Chỉ Vận gật đầu, rồi tránh lấy tay của Dương Minh, bước xuống tàu.
Mẹ kiếp, thằng con chó lông vàng này chẳng những cướp cái chỗ ngồi của lão tử, còn đụng đến" tình nhân trong mộng" của lão, muốn chết rồi! Dương Minh tức giận, Chỉ vào thằng tóc vàng mắng: "Con mẹ mày đứng dậy cho tao"
"Mày bị ngu ha? Tại sao tao phải đứng dậy? Đầu óc mày có vấn đề ha? ' Thằng tóc vàng vẻ Mặt đùa cợt.
"
Thứ nhất, mày Chiếm chỗ ngồi của tao, thứ hai, mày đụng trúng người con gái kia, mà không biết nói một câu xin lỗi, mày bị câm ha?" Dương Minh vô cùng tức giận nhìn thằng kia.
"
Tao đụng trúng nó có liên quan đến mày không? Mày muốn làm gì, anh hùng ha?" Thằng tóc vàng nói, bắt đầu đứng dậy.
Dương Minh không nói nhảm với hắn, trực tiếp bước lại, nắm lấy cổ áo của hắn, vứt sang một bên, sau đó từ từ ngồi xuống.
"
Mày." Thằng tóc vàng nổi giận, nhưng do dự một chút, nghĩ đến quả đấm của đối phương, hắn không dám ý kiến nữa, nhưng cũng không bỏ qua dễ dàng, Chỉ đứng một bên, trong lòng cân nhắc nên trả thù Dương Minh thế nào.
Dương Minh không để ý đến thằng tóc vàng, trong lòng nghĩ đến người con gái khi nãy. Bỗng nhiên, hắn cả kinh, bản thân mình bị làm sao vậy? Có Lam Lăng, hơn nữa vấn đề với Trần Mộng Nghiên còn chưa giải quyết xong, tự nhiên lại nghĩ đến một cô gái khác!
Dương Minh nhanh chóng vứt bỏ suy nghĩ trong đầu, lấy đi động ra chơi game.
Thằng tóc vàng nhìn thấy tư thế nhàn nhã của Dương Minh, lại còn cầm di động ra chơi game, tức đến sôi máu. Nhưng bản thân hiển nhiên không đánh lại thằng trước mặt, Chỉ có thể dùng ám chiêu.
Nghĩ vậy, thằng này nảy ra một chủ ý, thò tay vào túi tiền của mình, cầm cái bóp tiền ra,
khóe miệng xuất hiện một nụ cười đê tiện.
Thằng này bình thường là lưu manh, dân hai ngón.
Đèn thì chớp tắt, tay chân lại nhanh lẹ, thừa dịp xe dừng theo quán tính, nhét bóp tiền vào trong túi áo khoác của Dương Minh.
Mặc dù Dương Minh vẫn còn đang chơi trò"
rắn săn mồi" trên đi động, nhưng đối với cử động của thằng kia rất rõ ràng. Tốt xấu gi thì Dương Minh cũng lớn lến trong cái xã hội lưu manh này mà, đối với những hạng người như vậy trong lòng rất rõ ràng. Tuyệt đối thằng kia đang tìm cơ hội trả thù mình, cho nên Dương Minh rất chú ý đến hắn, khi thấy được cử động của thằng tóc vàng, Dương Minh cũng đã đoán ra tám chin phần.
Dương Minh tùy ý dùng dị năng nhìn thấu túi tiền, hắc hắc, thằng tóc vàng này đúng là ngu hộc, bỏ trong túi đúng hai ngàn ba trăm bốn mươi tám đồng, còn có một cai thẻ KTV nữa.
Hừ, mày muốn ám hại tao sao? Nhìn xem lần này coi thằng nào chết, Dương Minh cảm thấy Hứng thú với đống tiền kia.
Vì thế, Dương Minh làm bộ như không biết gì, tiếp tục chơi game, còn cố ý vô cùng say mê nữa.
Đại khái là khoảng năm phút sau, thằng ku kia bắt đầu phát tác: "
Ai nha! Bóp tiền của tôi đâu? Sao bây giờ lại không thấy!"
Trong lúc hắn hô lên, lập tức hấp dẫn ánh mắt của hành khách.
"
Ai lấy tiền của tôi? Không được, tôi phải báo cảnh sát!' Thằng này la lên.
Dương Minh làm như không nghe thấy, vẫn chăm chú chơi game, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào thằng khùng đang diễn hề, trong lÒng cười lạnh.
Thằng kia nhìn thấy Dương Minh không để ý hắn, càng thêm tức giận, linh cơ vừa động, liền Chỉ vào Dương Minh hét lớn: "Tôi thấy anh vừa lấy tiền của tôi! Đúng rồi, đúng vậy, khẳng Định là anh!"
Dương Minh lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Mày bị ngu hả?" Nói xong, lại
tiếp tục chơi game.
Thằng kia thấy Dương Minh như vậy, cực giận, thầm nghĩ, mày muốn như vậy, thì lát nữa mày sẽ biết hậu quả: "Vì sao bóp tiền của tôi bị mất, người khác xem náo nhiệt, Còn anh lại cúi đầu? Anh rõ ràng là có tật giật mình!"
"Tao không giống mấy thằng ngu bình thường, mày cứ cho là như vậy, thì tao cũng không Rảnh Chiều!" Dương Minh liếc mắt nhìn hắn nói: "Thế giới Còn nhiều thằng điên thật, ở đâu cũng có náo nhiệt để xem!"
"Hừ, tôi thấy chính tay anh lấy, anh có dám cho tôi xét người không?" Thằng này Chỉ vào Dương Minh quát lớn.
"Xét người? Đầu mày làm bằng đậu hũ ha? Mày có quyền gì xét người?" Dương Minh cười lạnh.
"Không có tâm sự, không sợ quỷ kêu la, nếu anh trong sạch, anh để cho tôi xét!" Thằng khùng này vấn không từ bỏ.
"A! Nếu nói như vậy, thì mày muốn xét hết tất cả mọi người trên xe?" Dương Minh hỏi ngược lai.
"Cái này… Chỉ có anh đứng gần tôi nhât, đương nhiên là xét anh trước, nếu túi tiền không có trên người anh, Tôi sẽ xét người khác!" Thằng này xác định bóp tiền nằm trên người Dương Minh, cho nên khẳng định như vậy.
Nhưng những hành khách trên xe điện, không hiểu gi hết. Bọn họ nghe thằng điên kia đòi xét người, lập tức không muốn! Vốn dĩ chuyện không liên quan đến mình, thì cứ vô tư ma ngó. Nhưng hiện tại đụng chạm đến lợi ích của mình, đương nhiên không đồng ý: "Báo cảnh sát đi, nên báo cảnh sát đi!"
"Đúng vậy, báo cảnh sát đi, để cảnh sát xét, cậu mà xét cái gì!" Một hành khách la lên.
Lúc này, đã có vài người gọi cho cảnh sát của ga tàu…
Thằng tóc vàng cũng không ngăn cản, dù sao mình cũng nắm chắc mười phần, kinh động cảnh sát cũng rất tốt, có người đến bắt giữ Dương Minh lại.
Không lâu sau, hai gã" cảnh sát ga tàu" đi đến chỗ Dương Minh cùng thằng tóc vàng.
"Chuyện gì thế này? Ai đã báo cảnh sát?" Một người cảnh sát hỏi.
"Chuyện là thế này." Thằng tóc vàng lập tức tiến lên nói: "Bóp tiền của tôi bị đánh mất, tôi hoài nghi người ngồi gần tôi nhất đã đánh cắp!" Thắng này Chỉ vào Dương Minh nói.
"Ồ?" Người cảnh sát sửng sốt: "Hắn ngồi, làm sao có thể lấy trộm bóp tiền của anh?"
"Khẳng định là hắn, tôi xác định, vừa rồi Chỉ có hắn là tiếp xúc với tôi!" Vì thế thằng tóc vàng Kể lại chuyện giữa hắn và Dương Minh một lần, dù sao giành chỗ ngồi trên xe cũng không có Phạm pháp, nhiều nhất là có chút dọa người.
Quả nhiên, người cảnh sát nghe xong, có chút khinh bỉ nhìn thằng tóc vàng, chẳng qua theo
cách nói của hắn, thì quả thật Dương Minh hiềm nghi rất lớn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #126


Báo Lỗi Truyện
Chương 126/2205