Chương 1259: Tiếu Tình và Chu Giai Giai


Nói xong, Tiểu Đường chạy đi muốn đuổi theo Dương Minh, nhưng Trương đội trưởng đã tức giận quát: "Cậu đừng có gây thêm phiền được không? Tôi đã làm gì sai với nguyên tắc? HẢ?"
Tiểu Đường bị tiếng quát của Trương đội trưởng làm cho tỉnh táo lại, cẩn thận suy nghĩ, Trương đội trưởng bình thường làm việc rất siêng năng và thật thà, không hề làm ra chuyện trái với pháp luật kỷ cương bao giờ cả.
"Vậy vừa rồi xảy ra chuyện gì?" Tiểu Đường tuy dừng chân lại, nhưng mà vẫn nghi hoặc nhìn Trương đội trưởng: "Vậy sao anh lại thả hắn đi? Hắn không phải là nghi phạm quan trọng trong vụ án này sao?"
"Trước đó tôi cũng cho rằng như vậy, nhưng bây giờ hoàn toàn có thể xác định là không phải" Trương đội trưởng khoát tay nói: "Nếu như là hắn làm, thì hắn cũng không cần phải chối, hoàn toàn có thể nói thẳng cho chúng ta biết"
"Điều này sao có thể? Dương Minh bị ngu hả? Loại chuyện này sao có khả năng nói cho anh biết? Hắn nhận tội, không phải là phải bị bắt lại sao?" Tiểu Đường càng nghe càng thấy khó hiểu.
"Bắt hắn?" Trương đội trưởng lắc đầu: "Cậu biết Cao Trường Phúc chứ?"
"Cao Trường Phúc? không phải hắn là." Tiểu Đường biến sắc: "Hắn không phải là người của cục điều tra thần bí sao?"
"không sai, hắn là nhân viên của cục điều tra thần bí thường trú tại Tĩnh Sơn chúng ta, trong vụ án lần trước, tôi đã dẫn cậu đi gặp mặt hắn" Trương đội trưởng gật đầu nói.
"Nhưng mà, cái này có quan hệ gì với Dương Minh, chẳng lẽ." Tiểu Đường cũng không ngu, lập tức nhận ra được ý trong lời nói của Dương Minh.
"Đúng vậy, Dương Minh cũng là người bên kia, nhưng mà là ở Tùng Giang!" Trương đội trưởng gật đầu: "Hơn nữa, hình như địa vị của Dương Minh còn cao hơn cả Cao Trường Phúc, nghe hắn nói chuyện với Hạ Băng Bạc, rất là tùy ý, không có vẻ như cấp trên cấp dưới gì cả, mà giống bạn bè hơn"
"A! Dương Minh tự nhiên lại là người bên kia!" Tiểu Đường cả kinh, sau đó giật mình nói: "Hèn chi anh nói không phải là do hắn làm, nếu như là hắn làm, thì hắn cũng không cần phải chối, bây giờ xem ra, đúng là như vậy thật, Dương Minh căn bản là không cần phải phủ nhận, nếu như là hắn làm, thì hắn sẽ thừa nhận"
"cái vụ án này, có khả năng liên quan đến những thứ sâu xa hơn, có thể là người phía sau có ân oán với Dương Minh, cho nên mới hãm hại hắn, vì thế vụ án này đã được chuyển qua cho cục điều tra thần bí xử lý rồi, bên chúng ta cũng có thể kết an" Trương đội trưởng nói: "Đi thôi, chuyện này có lẽ cục trưởng đã biết, Cao Trường Phúc sẽ đến nhận vụ án này trong tối nay, cho nên cậu không được nói lung tung"
"Tôi hiểu rồi" Tiểu Đường trịnh trọng gật đầu, ngượng ngùng nói: "Vừa rồi là tôi hiểu lầm anh, thật sự xin lỗi"
"không sao ca, cậu có tinh thần trách nhiệm như vậy là tốt, nhưng sau này đừng có lỗ mãng như vậy" Trương đội trưởng vỗ vai Tiểu Đường nói: "Còn nữa, thái độ của cậu vừa rồi, xém tí đã đắc tội với người ta, Dương Minh không tính toán với cậu, nếu như thật sự tính toán, thì sợ rằng tôi cũng không bảo vệ được cậu"
Tiểu Đường nghe Trương đội trưởng nói xong, trong lòng sợ hãi, thầm nghĩ lại thái độ của mình quả thật là có vấn 9de62, xem ra sau này không thể như vậy được nữa.
Trương đội trưởng và Tiểu Đường trực tiếp leo lên xe chạy về Tĩnh Sơn, còn Dương Minh thì bước lên xe của mình.
"Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Án mưu sát gì/" Tôn Khiết thấy Dương Minh bị cảnh sát mang đi, có chút sợ hãi, nhưng mà lập tức nhớ đến thân phận kia của Dương Minh, cũng yên tâm lại, quả nhiên là Dương Minh đã bình an vô sự trở về.
"không có gì, bọn họ cho rằng Tùy Dược Tiến là do anh giết chết" Dương Minh nhún vai: "Nhưng mà xác thật không phải là anh, anh cũng đang muốn tìm người này"
Tôn Khiết gật đầu, nàng cũng đã nghe nói về chuyện này: "Vậy cảnh sát tại sao lại tìm đến anh?"
"Trước đó anh đã đi đến tòa nhà Tiên Nhân, bị quay hình lại, nhưng mà lúc đó Tùy Dược Tiến còn chưa chết, sau khi anh ra khỏi tòa nhà thì Tùy Dược Tiến mới bị người ta giết. Nhưng mà phần cứng của hệ thống giám sát đã bị người ta lấy đi rồi" Dương Minh giải thích cho Tôn Khiết: "Sáng sớm ngày hôm nay, một người nhân viên quét dọn ở Tĩnh Sơn, trong lúc đang quét đường thì nhặt được một cuộn băng ghi hình, trong băng là hình ảnh anh xuất hiện tại tòa nhà Tiên Nhân"
"Có người muốn hại anh?" Tôn Khiết nghe xong liền thoáng nhận ra vấn đề.
"Thông minh" Dương Minh gật đầu: "Hẳn là do ông chủ phía sau, tìm Điền Long và Tùy Dược Tiến, muốn hại anh nhưng không được, sau này quân cờ Tùy Dược Tiến mất tác dụng, cho nên thí luôn để hại anh"
"không biết chú Điền khi biết được sự thật này sẽ có cảm nghĩ như thế nào, nếu như chú ấy không dừng lại đúng lúc, thì người chết tiếp theo sẽ là chú ấy rồi" Tôn Khiết thở dài nói: "Ông chủ phía sau này đúng là âm hồn không tan"
"Kệ ông ta, cũng chỉ là con giun đạp mãi không chết mà thôi, anh cũng quen rồi" Quả thật Dương Minh cũng đã có thói quen với các hành vi của ông chủ phía sau rồi, cho nên cũng không có cảm xúc đặc biệt.
"Haha, anh nói nghe dễ dàng quá" Tôn Khiết thấy Dương Minh không chút sợ hãi nào, cũng thở phào nhẹ nhõm: "Anh nói xem, ông chủ phía sau hãm hại anh, thì có chổ tốt nào? Cảnh sát không phải là kẻ ngu, bọn họ cũng không thể bắt anh giết người đề mạng được!"
"Cái này không phải, ông chủ phía sau không ngu như vậy" Dương Minh nói: "Anh phỏng chừng là, bọn chúng muốn cảnh sát đưa anh vào trong trại tạm giam, sau đ1o trong lúc anh không đề phòng mà ra tay với anh"
"Ra tay trong trại tạm giam?" Tôn Khiết sửng sốt, lập tức gật đầu nói: "Ý của anh là, bọn chúng muốn thừa dịp anh bị nhốt trong trại tạm gia mà ra tay?"
"Đúng là vậy" Dương Minh nói: "Bọn chúng có khả năng sẽ hạ độc trong đồ ăn, hoặc là nhân lúc anh ngủ mà dùng gối đè nghẹt thở anh cũng không chừng"
"Phương pháp này rất là đơn giản, chỉ cần là một người cũng có thể làm được" Tôn Khiết nói: "Nhưng mà, vì sao anh không tương kế tựu kế, bắt lấy tên kia?"
"Em cho là, với thân phận của ông chủ phía sau, sẽ để thủ hạ đến hại anh sao?" Dương Minh cười khổ nói : "Cũng chỉ tìm một tên chết thay mà thôi, anh bắt được thì làm thế nào? Nhưng tên này c8an bản là không biết gì về chuyện của ông chủ cả, cái này không phải là một hai lần"
"A? Nói như vậy, anh đã từng giao đấu với ông chủ?" Tôn Khiết tò mò hỏi.
"Đâu chỉ là một lần, đã mấy lần rồi" Dương Minh cười nói: "Có thời gian, anh sẽ nói cho em nghe"
"Vậy bây giờ đi, bây giờ không phải đang có thời gian sao? Anh không phải là nhắm mắt lại vẫn lái xe được sao? ' Tôn Khiết sau khi biết được dị năng của Dương Minh xong, cũng không sợ hắn xảy ra nguy hiểm gì.
"
Được rồi, em đã muốn nghe, vậy anh sẽ kể lại từ đầu" Dương Minh gật đầu, đem những chuyện đã kể với Kinh Tiểu Lộ, nói lại một lần cho Tôn Khiết nghe.
Tố chất tâm lý của Tôn Khiết mạnh hơn Kinh Tiểu Lộ rất nhiều, khi nghe Dương Minh nói đến những chổ mạo hiểm, thì nàng cũng không hề hô lên, cho đến khi Dương Minh kể xong toàn bộ, thì Tôn Khiết mới thở ra một hơi, vỗ ngực nói: "
Anh đã trải qua nhiều chuyện như vậy? Hèn chi chỉ trong nửa năm, anh đã trưởng thành nhiều như vậy, em còn không nhận ra anh"
"
Con người mà, bị ép mới như vậy thôi" Dương Minh thở dài nói, nhưng mà vừa nói xong liền cảm thấy xấu hổ.
Tôn Khiết cười cười nói, : "
Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất là em nghĩ, tuổi tác của chúng ta cũng không quá chênh lệch nữa"
"
Tốt cái gì, còn như vậy nữa, anh sẽ xem em là con nít mất" Dương Minh lắc đầu nói.
"
Được đó, vậy sau này em gọi anh là chú nhá?" Tôn Khiết cũng không tỏ ra yếu kém, hỏi ngược lại.
Dương Minh bị cái tiếng xưng hô này làm cho máu chạy lên não, nói: "
Em có phải là có đam mê đặc biệt không?"
"
Có chứ, anh không phải là biết rồi sao?" Tôn Khiết nhìn Dương Minh, nói : "Thế nào, một lát có muốn thử không?"
Chu Giai Giai không ngờ tổ nghiên cứu lại có nhiều công việc như vậy, mới tham gia có hai ngày mà đã làm cho đầu óc choáng váng, nhưng mà, Chu Giai Giai cảm thấy rất hứng thú, bởi vì đã lâu rồi nàng không có cảm giác khát vọng về tri thức mới như vậy.
Cho đến khi gia nhập vào tổ nghiên cứu này, Chu Giai Giai mới phát hiện ra những thứ mình cần học còn rất nhiều, những thứ mà nàng biết trước kia vẫn còn thiếu, cho đến bây giờ mới hiểu được chuyện này. Nàng ta chỉ biết về những phương diện tấn công cũng như phá giải của hacker mà thôi, nhưng mà những kỹ thuật ứng dụng trên internet thì nàng ta vẫn còn thiếu rất nhiều, những khái niệm chuyên nghiệp và hiệp nghi, Chu Giai Giai trước đây chưa từng nghe đến.
Cho nên, Chu Giai Giai biết, mặc dù nàng ta có thực lực, nhưng mà vẫn còn phải dựa vào quan hệ chị nuôi của Dương Minh là Tiếu Tình thì mới có thể gia nhập vào tổ nghiên cứu lần này, nàng không thể coi đây là căn cứ để nàng ta đặt chân vào trong tổ nghiên cứu này được, nàng muốn được mọi người khen bằng chính thực lực của mình.
Sau khi nói một tiếng với Trần Mộng Nghiên, muốn đến ở trong trường, Trần Mộng Nghiên cũng biết Tiếu Tình là chị nuôi của Dương Minh, Chu Giai Giai ở cùng chị ta, Trần Mộng Nghiên cũng yên tâm hơn, cũng không sợ sẽ có chuyện gì xảy ra.
"
Giai Giai, tại sao lại không ngủ?" Tiếu Tình thức dậy đi toilet nửa đêm, thấy đèn bên trong chổ của Chu Giai Giai vẫn còn sáng, xem ra Chu Giai Giai vẫn chưa ngủ.
"
Em? Chị Tiếu Tình, em đánh thức chị?" Chu Giai Giai có chút áy náy ngẩng đầu lên, nàng cũng đã bắt đầu gọi Tiếu Tình là chị rồi: "Em xem tư liệu, quên nhìn thời gian, không biết đã hơn mười hai giờ rồi"
"
không có, chị đi toilet thôi, đi ngang qua thấy em vẫn chưa ngủ" Tiếu Tình cười nói: "Em cũng đừng quá cố sức"
Chu Giai Giai ngáp một cái, tắt cái máy tính đi: "
Những thứ em cần học còn rất nhiều, không thể để cho người khác nói, em đi cữa sau mới có thể vào được trong tổ nghiên cứu này được"
"
Sao có thể chứ, ít nhất là em đã tìm được những lỗi bug trong chương trình mạng rồi, còn mạnh hơn so với những người ở đây, những ý kiến sửa đổi do em đưa ra đều rất hữu dụng, tất cả mọi người đều bội phục em mà" Tiếu Tình nói: "Những người ở đây đều xuất thân từ chính quy, cho nên cũng chỉ đọc lướt qua về kỹ thuật hacker thôi, chỉ chú trọng đến hiệu suất nhưng lại bỏ qua tính an toàn, em đến đây vừa đúng lúc bù đắp chổ thiếu này"
"
Vậy là tốt rồi, em còn tưởng rằng mình rất vô dụng" Nghe Tiếu Tình khen như vậy, Chu Giai Giai cũng rất hài lòng: "Chị Tiếu Tình, tư liệu chị cho em cũng đã xem gần xong rồi, có chổ nào không hiểu, ngày mai sẽ hỏi chị"
"
Cái gì? Em đã xem xong? Nhanh vậy?" Tiếu Tình kinh ngạc, tư liệu mà nàng ta đưa cho Chu Giai Giai, ít nhất cũng có mấy trăm dữ liệu, đều là những tư liệu tổng hợp trước đây, không ngờ rằng Chu Giai Giai đã xem xong.
"
Dạ, có vài thứ trước đây em đã tiếp xúc qua, cho nên tiếp thu tương đối nhanh, nhưng mà cũng có mấy thứ xa lạ, còn có vài chổ không hiểu" Chu Giai Giai ngượng ngùng cười nói.
"
Như vậy đi, một lát chị đi toilet xong, chúng ta tham khảo với nhau một chút, chị cũng ngủ được một lúc rồi, cũng không còn mệt nữa" Tiếu Tình đứng dậy, mang dép đi ra ngoài: "Em chờ chị một chút"
"
Sao có thể." Chu Giai Giai còn chưa nói xong, Tiếu Tình đã đi ra ngoài rồi, trong lòng Chu Giai Giai vô cùng cảm động, chị Tiếu Tình tuy rằng là chị nuôi của , Dương Minh nhưng mà chăm sóc và chiếu cố nàng vô cùng cẩn thận, vô luận là học tập hay là sinh hoạt trong cuộc sống, luôn luôn giúp đỡ cho nàng, thật sự là còn quan tâm hơn cả chị ruột nữa.
Chị Tiếu Tình là một người tốt, chỉ là không biết vì sao, bây giờ vẫn chưa kết hôn? Có lẽ là có ẩn tình chăng? Trong lúc chờ đợi Tiếu Tình, Chu Giai Giai bắt đầu suy nghĩ miên man, trong mấy ngày nay, nàng cũng có nghe nói về chuyện của Tiếu Tình, cũng biết chị ta đã ba mươi rồi, nhưng mà nhìn bề ngoài thì không nhìn ra được, cũng chỉ khoảng hai mươi hai hai mươi ba là cùng, mặc dù thành thục hơn mình một ít, nhưng mà cũng không hơn được bao nhiêu.
Hỏi chị ấy, cũng không có kết hôn, không có bạn trai, cái này làm cho Chu Giai Giai giật mình, tướng mạo của Tiếu Tình cũng thuộc loại đi mòn dép lào mới tìm được, tính cách lại vô cùng tốt, không biết vì sao lại chưa có bạn trai.
Tiếu Tình đẩy cửa vào, Chu Giai Giai cũng thu hồi những suy nghĩ loạn xạ nãy giờ, nghiêm trang ngồi ở bên giường, Tiếu Tình cũng ngồi xuống bên cạnh Chu Giai Giai.
"
Chị Tiếu Tình, da của chị thật là đẹp" Chu Giai Giai gần gũi với Tiếu Tình mấy ngày nay, cũng không thấy nàng ta dùng mỹ phẩm dưỡng da gì cả mà được làn da như vậy, không nhịn được khen vài câu.
"
Chị mà đẹp cái gì? Đã ba mươi rồi, của em mới đẹp, vừa trắng lại vừa mịn" Tiếu Tình sờ sờ khuôn mặt của Chu Giai Giai, cười nói.
"
Khi em được ba mươi, không biết có được làn da đẹp như chị hay không" Chu Giai Giai lắc đầu nói: "Chị dưỡng da thật là tốt"
"
Lúc rãnh rỗi chúng ta sẽ nghiên cứu về nghệ thuật dưỡng da nha" Tiếu Tình cười nói: "Bây giờ nhìn vấn đề của em đi"
"
Dạ" Chu Giai Giai gật đầu, vội cầm lấy cái laptop lên, mở một file dữ liệu ra, nội dung bên trong là khi lại những chổ khó hiểu của nàng.
Thời gian cứ thế mà trôi qua, sau khi Tiếu Tình giải đáp cho Chu Giai Giai xong, thì trời cũng đã tờ mờ sáng rồi, Tiếu Tình mở cửa sổ ra, một luồng không khí thổi vào, làm cho tinh thần của hai người đều chấn động, bận rộn hết cả một đêm rồi.
"
Nhanh như vậy sao, em có cảm giác như làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của chị" Chu Giai Giai áy náy nói, đóng cái laptop lại, đặt lên trên đầu giường, đứng lên, ưỡn thân một ái.
"
Chị dậy sớm cũng quen rồi, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng cũng đủ, chỉ sợ em chịu không được thôi, bây giờ là năm giờ sáng rồi, em cũng nên ngủ một chút đi" Tiếu Tình nói.
"
không cần đâu, bình thường em cũng thức khuya dậy sớm quen rồi" Chu Giai Giai cười cười nói: "Trước đây khi nghiên cứu vài kỹ thuật mới, bình thường em cũng thức cả một đêm"
"
Xem ra chúng ta cũng giống như nhau" Tiếu Tình cười nói, rồi bắt đầu trò chuyện với Chu Giai Giai, tranh thủ tình cảm của nàng, cho dù sau này có công bố quan hệ với Dương Minh ra ngoài, cũng không sợ Chu Giai Giai phản đối.
"
Chúng ta ra ngoài tản bộ nhé? Đi dạo một chút cho khỏe" Chu Giai Giai đề nghi.
"
Cũng được, đi ra ngoài cũng tốt, hai ngày nay không ra khỏi phòng rồi" Tiếu Tình gật đầu, hai ngày nay do bận rộn nghiên cứu, ba bữa đều là do người khác mua đến, cho nên không cần ra ngoài.
Chu Giai Giai mặc đồ vào, cầm lấy bàn chải đánh răng cùng Tiếu Tình đi vào phóng tắm, trên đường đi, Tiếu Tình quay sang cười nói với Chu Giai Giai: "
Mấy ngày nay Dương Minh có liên hệ với em không? Hắn thấy em không quay về, có nhớ em không?"
"
Hai ngày nay không biết Dương Minh bận cái gì nữa" Chu Giai Giai lắc đầu nói: "Nghe chị Mộng Nghiên nói, Dương Minh đang trở về, thì lại gọi điện thoại, nói là có chuyện cần phải làm"
Tiếu Tình gật đầu, mấy ngày trước Dương Minh cũng gọi cho nàng, nói là rãnh rỗi sẽ tìm đến nàng, nhưng mà vẫn chưa đến, hẳn là có chuyện quan trọng cần phải đi làm rồi.
Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Tiếu Tình cùng Chu Giai Giai đi xuống lầu, đại học Tùng Giang sáng sớm rất là náo nhiệt, có nhiều sinh viên dậy sớm học bài, hoặc là đi tập thể dục thể thao với nhau, khắp nơi rất là vui vẻ.
"
Bỗng nhiên có cảm giác, cuộc sống như vậy, cách em rất xa" Chu Giai Giai nhìn những người sinh viên dạy sớm học bài này, không khỏi cảm thán.
"
Ai kêu em học nhiều vậy đâu?" Tiếu Tình lắc đầu cười nói: "Nếu như em thích, sáng sớm cũng có thể ngồi học trong sân trường vậy"
"
Thôi quên đi, bên này còn bận nhiều lắm" Chu Giai Giai cười nói: "Em chỉ nói vậy thôi, đúng rồi, chị Tiếu Tình, sao chị không tìm bạn trai đi? chị đẹp như vậy, người theo đuổi chị không phải rất nhiều sao?"
"
Chị biết là em sẽ hỏi về vấn đề này mà" Tiếu Tình nhìn Chu Giai Giai, thở dài nói: "Em nhịn lâu lắm rồi phải không?"
Chu Giai Giai nghe Tiếu Tình nói như vậy, đỏ mặt gật đầu, quả thật, trước đó nàng đã muốn hỏi Tiếu Tình về vấn đề này rồi, chỉ là lúc đầu không quen thuộc lắm, cho nên không tiện mở miệng.
Nhưng mà, trải qua sự tiếp xúc của mấy ngày nay, ăn ở làm việc cùng nhau, quan hệ cũng thân mật hơi rất nhiều, cho nên bây giờ Chu Giai Giai có hỏi về vấn đề này, cũng không có liều lĩnh hay đột ngột gì nữa.
Chu Giai Giai quả thật đã coi Tiếu Tình là chị của mình rồi, lúc đầu nàng ta gọi Tiếu Tình là chị, cũng vì có quan hệ với Dương Minh, nhưng mà bây giờ thì xuất phát từ nội tâm, Tiếu Tình chăm sóc và lo lắng cho nàng rất nhiều, làm cho nàng vô cùng cảm động.
"
Em rất kì quái, tại sao chị lại không có bạn trai?" Chu Giai Giai hỏi: "Chị đẹp hơn em, lại thành thục gợi cảm hơn, lại có học vấn"
"
Haha, nếu em đã hỏi, chị nói với em cũng không sao" Tiếu Tình nói: "Sau khi chị vào trong trường đại học Tùng Giang này, lúc còn đi học, chị đã có một người bạn trai, tên là Tống Hằng."

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1259


Báo Lỗi Truyện
Chương 1259/2205