Chương 1252: Bầu không khí khẩn trương


Thư ký Lưu Khải mấy ngày nay đã chân chính cảm giác được cái gọi là người vừa sinh ra đã được ngồi may bay lên tận trời ồi, thay đổi thật sự quá nhanh, hai mươi hai tuổi hắn đã tốt nghiệp đại học, sau này nhờ vào thành tích phỏng vấn ưu tú mà được Tôn Hồng Quân coi trọng, trực tiếp trúng tuyển vào vị trí thư ký trong công ty.
Lúc đó, bởi vì tư tưởng mới mẻ và những thành tích học tập ưu tú đã được Tôn Hồng Quân coi trọng, đề bạt lên làm thư ký riêng cho ông ta, cái này đối với một sinh viên mới tốt nghiệp như hắn ta mà nói, đây quả là một vinh quang to bằng trời rồi, làm việc bên cạnh chủ tịch, chắc chắn sẽ được ủy thác nhiều trọng trách, đây là quy tắc từ trước đến nay!
Cho nên, trong công ty có rất nhiều người hâm mộ cũng như ghen tỵ cái vị trí này, nhưng mà cũng có không ít người nịnh nọt hắn, dù sao thì Lưu Khải là người bên cạnh Tôn Hồng Quân, có đôi khi chỉ một câu nói của hắn thôi cũng có khả năng quyết định số phận của một ngưởi, cho nên dù những người công ty ghen ghét và hâm mộ, nhưng vẫn muốn liều mạnh nịnh bợ Lưu Khải.
Tuổi trẻ đắc ý mà, đang sống trong cái thời gian tốt đẹp nhất của con người, tuy rằng Lưu Khải không có bố láo, nhưng kiêu ngạo thì không tránh khỏi một chút rồi, các trưởng phòng, các quản lí đều phải ôn hòa cười nói với hắn, và Lưu Khải quả thật là dưới một người trên vạn người.
Rất nhiều người hâm mộ tiền đồ của hắn, mấy năm sau nhất định sẽ có thể được cử lên làm quản lí của một bộ phận nào đó, nhưng mà chỉ vài ngày trước, tất cả của Lưu Khải đều đã trở thành bọt nước.
Điền Long đột ngột lên ngôi, nắm quyền toàn bộ công ty, bắt đầu thanh lý công ty, những người thân cận trước đây của Tôn Hồng Quân đều bị xuống chức cho đi làm tạp vụ. Nếu như trực tiếp đuổi những người này, khẳng định sẽ khiến cho nhiều người bất mãn, những người trong tập đoàn sẽ cảm thấy bất an, cho nên Điền Long trực tiếp cho những người này xuống làm việc nhàn hạ, những người khác cũng không thể nói được cái gì.
Vốn là thư ký riêng cho Tôn Hồng Quân, đột nhiên biến thành một người gõ chữ đóng dấu tư liệu, loại cảm giác lên voi xuống chó như vậy làm cho Lưu Khải ngay cả tâm chết cũng đã có rồi. Những người trong tập đoàn lúc đầu xu nịnh hắn cũng thay đổi sắc mặt trong nháy mắtkhông phải là châm chọc khiêu khích thì cũng chẳng thèm để ý đến hắn, cho dù có gặp phải thì coi như là không nhận ra.
Lưu Khải muốn từ chức, nhưng mà sau khi nghỉ việc xong, thì còn chỗ nào để đi? Huống chi hắn không cam lòng rời khỏi đây một cách nhục nhã như vậy, thế thì làm sao mà lăn lộn tại giới thương nghiệp Đông Hải được nữa? Người khác nhìn hắn như thế nào/
Cho nên, mặc dù bị đối xử như vậy, nhưng Lưu Khải chỉ nén giận, và làm tốt công việc của mình. Điền Long cũng cho những người như Lưu Khải xuống chức, cũng muốn làm cho bọn họ không chịu nổi mà từ chức, nhưng mà không ngờ rằng Lưu Khải lại chăm chỉ làm việc, như vậy Điền Long cũng không quản hắn, dù sao thì cũng là một người gõ chữ mà thôi, cũng chẳng có quyền ý kiến gì cả.
Nhưng mà, đời luôn có nhiều bất ngờ, không ngờ rằng Điền Long chỉ nắm quyền được vài ngày, thì Tôn Hồng Quân đã trở về rồi, tuy rằng phần lớn mọi người trong công ty đều không biết gì về tin tức thay thế trong mấy ngày nay cả, nhưng mà những người thân cận hẳn là đã biết rồi.
Tuy rằng không biết rõ vì sao Điền Long lại tiếp nhận quyền lực của Tôn Hồng Quân, nhưng mà bây giờ Tôn Hồng Quân đã trở lại nắm quyền rồi, Lưu Khải cũng từ người nhân viên gõ chữ cũng trở lại bên cạnh Tôn Hồng Quân, trở lại làm thư ký, đồng thời còn kiêm luôn chức thư ký trưởng nữa, lúc đầu người này đã được chuyển qua làm quản lí của một bộ phận khác, và sự điều chỉnh nhân sự không kịp đỡ này đã làm cho Lưu Khải không kịp trở tay!
Những người khác đều cười, đều nói xấu Lưu Khải rất nhiều, nhưng bây giờ Lưu Khải đột nhiên vui vẻ trở lại, những người này xém tí nữa hộc máu chết ngay, không ngờ rằng Lưu Khải lại có ngày tái khởi như vậy, đây là điều mà bọn họ không ngờ.
Bây giờ muốn nịnh bợ Lưu Khải cũng đã chậm rồi, những người này đều lo lắng không biết nên đối mặt với Lưu Khải thế nào nữa, thế nhưng Lưu Khải bây giờ cũng đang có tâm tư khác rồi.
Từ sự kiêu ngạo lúc trước, hắn đã trở nên cẩn thận hơn, đối với những người đã từng cười nhạo hắn, hắn ta cũng không hề tức giận, bởi ví lòng người đều dễ thay đổi cả, căn bản là không cần phải tức giận vì mấy cái này.
Sau khi được" lên voi" một lần nữa, Lưu Khải càng thêm khiêm tốn, bởi vì hắn đã hiểu được cái gọi là khi mất đi thứ đang có rồi mới biết quý trọng, bây giờ hắn vô cùng quý trọng cái địa vị không đổi của hắn, hắn chỉ muốn làm tốt công việc của mình mà thôi.
Lưu Khải không dám tự tiện quyết định, bước vào trong phòng, đến chổ của Tôn Hồng Quân nhẹ nhàng gật đầu một cáu, Tôn Hồng Quân mới nói: "Nói đi, có chuyện gì?"
"Tôn chủ tịch, Tôn tiểu thư đang ở ngoài" Lưu Khải nói.
"Ơ? Tiểu Khiết đến? Để nó vào, không biết Dương Minh có đến không?" Tôn Hồng Quân nói với Lưu Khải.
"Bên cạnh tiểu thư còn có một vị tiên sinh trẻ tuổi" Lưu Khải nói.
"Để hai đứa vào" Tôn Hồng Quân nghe thấy Dương Minh cũng đến, vội vã nhiệt tình nói: "Nhanh lên"
Lưu Khải không rõ tại sao Tôn Hồng Quân lại có phản ứng lớn như vậy, nhưng mà nghĩ rằng người thanh niên ngoài cửa kia hẳn cũng là nhân vật quan trọng, vì thế cũng vội vã chạy đến cửa, nói: "Tôn tiểu thư, vậy này có phải là Dương tiên sinh không? Chủ tịch cho mời"
Tôn Khiết và Dương Minh theo Lưu Khải đi vào trong phòng, thấy Tôn Hồng Quân, Tôn Tam và Điền Long còn có mấy người nhân viên cao cấp, và những người này đều đã được gặp Dương Minh rồi.
Những người này nhìn thấy Dương Minh bước vào liền hoảng sợ, cũng không thèm quan tâm đến Tôn Hồng Quân, bật người đứng dậy, Dương Minh đang đứng, bọn họ làm sao dám ngồi?
"Dương tiên sinh!"
Tôn Khiết cười như không cười nhìn Dương Minh, khiến cho Dương Minh vô cùng xấu hổ, nhìn thấy mọi người đứng lên, bất đắc dĩ nói: "Các người ngồi xuống đi, tôi cũng không phải là lãnh đạo của công ty, các người chào hỏi tôi làm gì?"
Tôn Hồng Quân và Điền long âm thầm giật mình, chuyện này có thể thay đổi được, quả nhiên là nhờ có bàn tay của Dương Minh, những người này không ngờ rằng lại kính nể Dương Minh đến như vậy, vô luận là Tôn Hồng Quân hay Điền Long đều không thể ngờ được.
"Dương Minh, con đến đúng lúc lắm, ta cho bọn họ thông báo xuống, một hồi sẽ mời tất cả lãnh đạo trong công ty họp" Tôn Hồng Quân nói: "Nhưng mà điều mà bọn họ quan tâm hơn chính là khi nào mới được giải độc, thuốc giải của bọn họ sẽ mất hiệu lực trong tối nay"
"Cái này mọi người không cần lo lắng, lúc họp sẽ cho mọi người!" Dương Minh buồn cười nhìn thoáng qua những người này: "Thuốc giải lâu dài tôi đã cho tiểu Khiết rồi, một lát để cho nàng nói chuyện"
Lúc này Tôn Hồng Quân và Điền Long mời họp, cũng là muốn bàn về công chuyện sau này, bởi vì bọn họ sẽ phải đi đến hòn đảo ở châu Phi ngay, cho nên sinh ý bên này cần phải giao lại cho Tôn Khiết và Tôn Tam, Tôn Hồng Quân biết Dương Minh đang muốn giúp Tôn Khiết tạo uy tín, cho nên hài lòng gật đầu nói: "Như vậy một lát để cho tiểu Khiết chủ trì cuộc họp"
"Tốt" Tôn Khiết cũng biết được kế hoạch của Dương Minh, cũng biết cha còn có chuyện lớn hơn phải làm, cho nên nàng cũng không từ chối.
"Thời gian bây giờ cũng không còn sớm nữakêu Vương Ngâm Bình gọi những người đến nhà hắn tối qua đến họp đi, những người này cũng là lãnh đạo trong công ty" Dương Minh nói: "Chú Tôn, nắm quyền to trong tay, cảm giác không tồi chứ?"
"Đúng là không tồi, cảm giác rằng những người này còn kính nể ta hơn trước đây!" Tôn Hồng Quân cười nói: "Nhưng mà, ta còn chưa kịp ngồi nóng cái ghế này nữa, đã phải đi rồi"
"Chú đi làm chuyện lớn hơn mà, hay là, chú ở đây tiếp tục làm chủ tịch?" Dương Minh nghe xong liền nói.
"Thôi được rồi, ta còn phải đi làm đại sự nữa" Tôn Hồng Quân xoa tay nói: "Chỉ cần những người thủ hạ nghe lời là được"
"Bảo đảm là còn nghe lời hơn bọn họ nhiều" Dương Minh cười nói: "Bên kia là quản lý theo kiểu quân sự hóa, là lãnh địa tư nhân của con, làm sai là bị ném ngay xuống biển cho cá ăn"
Tôn Hồng Quân cười cười, còn Điền Long thì khẽ run lên, ông ta không xác định là lời này của Dương Minh có phải là đang nhằm vào mình hay không, chỉ cần biểu hiện của ông ta không tốt thì sẽ bị ném xuống biển cho cá ăn!
Sau khi dặn dò Vương Nhâm Bình kêu những lãnh đạo trong công ty đi họp, Dương Minh, Tôn Khiết, Tôn Hồng Quân, Điền Long và Tôn Tam đều đi đến hướng phòng họp, Lưu Khải cũng như Vương Nhâm Bình đều đi chuẩn bị cho cuộc họp.
Tất cả lãnh đạo trong tập đoàn đều đang tập trung về phòng họp, Dương Minh để cho Tôn Khiết ngồi ở vị trí chính giữa, tức là vị trí chủ vị, còn mình và Tôn Hồng Quân thì ngồi hai bên trái phải, sau đó lần lượt là Tôn Tam và Điền Long.
Những người lãnh đạo cao cấp trong công ty này cả ngày đều không yên, bọn họ chờ Vương Nhâm Bình triệu tập, mặc kệ là thế nào, nếu không cho thuốc giải, thì ít nhất cũng phỉa cho biết kết quả, nếu không thì quả thật đúng là khó chịu lắm.
Cho nên, khi Vương Nhâm Bình gọi họ, bọn họ liền vội vàng chạy đến phòng họp, nhưng mà khi đến cửa phòng, nhìn thấy Dương Minh đang ngồi kế bên ghế chủ tịch, những người này liền không dám lỗ mãng, chủ động xếp thành hàng, lần lượt đi vào phòng.
Thấy mọi người đã đến đông đủ, Dương Minh liếc nhìn Tôn Khiết, ý bảo nàng có thể nói rồi, Tôn Khiết làm việc tại Tùng Giang, bình thường cũng hay họp như thế này, cho nên không hề khẩn trương, nhẹ nhàng cất giọng nói: "Các vị đang ngồi, các vị đều là tinh anh trong công ty, là lãnh đạo trong công ty, tại sao nhìn ai cũng tỏ vẻ đau buồn thế?"
Lời nói mở đầu của Tôn Khiết, tuy rằng chỉ là nói đùa, nhưng mà người ở đây không ai cười nổi! Quả thật, bọn họ đều là nhân vật cao cấp trong tập đoàn Tôn thị, ngày hôm qua, bọn họ còn cười vui vẻ, đường làm quan rộng mở, trong tập đoàn, bọn họ đều là những nhân vật rất giỏi, là đối tượng để người khác nịnh bợ.
Nhưng mà, sau khi gặp Dương Minh rồi, bọn họ mới biết rằng, trong mắt của Dương Minh, bọn họ chẳng là cái đinh gì cả, người ta lúc nào cũng có thể quyết định số phận của bọn họ, cho nên, tâm tình của những người này đều trở nên cẩn thận và phức tạp.
Trước đây, cho dù là Tôn Hồng Quân họp, bọn họ cũng sẽ ra vẻ cậy già lên mặt, sau lưn g Tôn Hồng Quân làm ra những chuyện mờ ám, hoặc là đang họp thì nghe điện thoại rồi bỏ đi.
Nhưng mà bây giờ thì khách, bọn họ không dám tùy tiện nói chuyện, điện thoại cũng đã tắt từ lâu, bầu không khí trong phòng họp này lầu đầu tiên có được sự yên lặng.
Tôn Khiết cảm thấy không chịu nổi sự khẩn trương im lặng này, cho nên mới nói đùa, nhưng mà kết quả hiển nhiên là hoàn toàn ngược lại, những người này chẳng ai cười nổi.
"Mẹ của các người chết à?" Dương Minh nhíu mày, tình hình như vậy làm cho Tôn Khiết rất khó xử, cho dù những người này e ngại mình, thì cũng không cần phải làm như vậy, vị thế Dương Minh không nhịn được chửi một câu: "không biết cười một cái sao? Cả đám đến kỳ kinh nguyệt hết rồi à?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1252


Báo Lỗi Truyện
Chương 1252/2205