Chương 1249: Điểm huyệt cách không


Từ lần gặp phải tên Âu Dương Quân Viễn ở Lục Vị Cư đến giờ, Tôn Khiết cũng chưa từng đến đây, sau này nghe nói cả nhà của Âu Dương Quân Viễn gặp phải chuyện khi đến Macao, làm cho nàng bất ngờ vô cùng.
Tuy rằng không biết chuyện này có liên quan đến Dương Minh hay không, nhưng mà cảm thấy nó có chút quỷ dị.
Lần thứ hai đến bãi giữ xe của Lục Vị Cư, cũng chính là ông cụ kia, Tôn Khiết dừng xe lại, lấy ra một đồng, vâng, chính là một đồng, đưa cho ông cụ, nhưng mà sau khi ông cụ nhìn chiếc xe xong liền quay đầu đi.
Tôn Khiết vội vàng xuống xe gọi: "Ông ơi, tiền xe nè?"
Ông cụ kinh ngạc quay đầu lại, cũng nhận ra Tôn Khiết: "Là con? Tiểu nha đầu?"
"Là con, còn có tiểu Hân nữa!" Tôn Khiết cười nói.
"Ta thấy phía trước xe con có giấy thông hành, loại giấy này không cần phải thu tiền xe, cho nên không chú ý, không ngờ người lái xe lại là con" Ông cụ cười nói : "không ngờ tiểu nha đầu con lại biến thành một người nộp thuế thành thật"
Tôn Khiết đỏ mặt, nàng không muốn bị nói là người lạm dụng chức quyền, cho nên ngượng ngùng nói: "Là xe của bạn trai con"
"Thì ra là vậy! Lần trước các con đến, ta còn nhắc mấy đứa mãi, suốt ngày đứng ở đây mà cũng gặp phải người quen, đúng là chuyện vui vẻ nhất trong ngày!" Ông cụ cười ha hả nói: "Sau này mấy đứa cứ đến thăm ông, sẽ không lấy tiền xe của mấy đứa đâu!"
"Tốt quá, vậy bọn con sẽ đến nhiều nhiều!" Tôn Khiết cũng rất nhớ về khoảng thời gian đi học, mỗi ngày cùng ông cụ nói chuyện phiến, quả thật rất là vui.
Bây giờ đang là giờ cơm trưa, khi đám người Dương Minh đi vào, thì đã không còn chổ rồi, đành phải đợi ngoài cửa.
"Biết như vậy thì gọi điện cho Điền Long nhờ đặt chổ trước rồi" Dương Minh nhìn thấy cái quán đầy khách, có chút bất đắc dĩ. Ở đây buôn bán cũng được quá rồi, hẳn là nên mở rộng quán ra đi, mà mấy cái quán bên cạnh cũng chẳng có buôn bán được gì, sao ông chủ này lại không biết mở rộng quán ra nhĩ?
Nhưng mà, đây không phải là vấn đề mà Dương Minh quan tâm, bởi vì mỗi người có một suy nghĩ khác nhau, có người cho rằng tình hình bây giờ cũng đã rất tốt rồi, nhưng mà có những người lại có tinh thần khai thác, không ngừng mở rộng ra.
"Tránh ra, phía trước tránh ra, để đại gia đi coi!" Ngay trong lúc Dương Minh đang chờ ngoài cửa, thì phía sau truyền đến một tiếng quát lớn, thấy ba thằng thanh niên có vẻ là lưu manh đẩy đoàn người ra, đi vào bên trong, vừa đi vừa mắng.
Những người đến đây ăn đều là nhân viên văn phòng hay là người bình thường rồi, hoặc là gia cảnh không được giàu có lắm, đơn giản là bởi vì nếu có tiền thì đã đi ăn nhà ăn khách sạn cao cấp rồi, gọi điện một cái là có phòng, cần gì phải chờ?
Cho nên, những người này không muốn gây chuyện, tránh ra nhường đường cho những kẻ ác bá, người như vậy không thể trêu vào được, vì thế liền tránh xa ra một chút.
"Bọn mày bị điếc hả?" Thằng thanh niên dẫn đầu đẩy Dương Minh ra, làm cho Dương Minh dở khóc dở cười.
Nhưng mà Dương Minh cũng không muốn tính toán với chúng, đánh nhau ở chổ này, thoạt nhìn có vẻ rất ghê gớm, nhưng mà kì thật lại không khác bọn chúng, cũng là loại tranh cường háo thắng chỉ biết đánh nhau.
Tôn Khiết nhíu mày, cũng thấy được những tên này không có tố chất, Dương Hân liền kéo tay Tôn Khiết, nói: "Được rồi, chỉ là tiểu lưu manh thôi, không cần để ý"
Người nhân viên tiếp đãi của Lục Vị Cư nhìn thấy ba tên này đến, không khỏi bực mình nói: "Tiên sinh, phiền ngài xếp hàng"
"Xếp hàng cái chó gì? Bọn tao đứng hàng đầu, đến lượt bọn tao rồi!" Cái tên tóc vàng đã đẩy Dương Minh ấy rõ ràng là đại ca của ba thằng, trừng mắt nhìn người nhân viên phục vụ, nói: "Con mắt nào của mày thấy tao không xếp hàng?"
"Cái này." Người nhân viên cũng có chút sợ ba tên này, ba tên này vừa nhìn là biết không phải loại tốt lành gì, đầu tóc thì đủ màu, mặt mũi thì hung tợn, vừa nhìn là muốn tránh xa ra.
"Làm tốt chuyện của mày đi, đừng xen vào chuyện của người khác!" Tên tóc vài hung hăn nói: "Mày hỏi những người phía sau đi, bọn chúng có ai thấy tao không xếp hàng không?"
Thằng tóc vàng quay sang hỏi người xếp đầu tiên, hỏi xem có ai thấy hắn không xếp hàng không, những lời này có đầy ý nghĩa, làm sao có ai dám nói là thằng tóc vàng không xếp hàng?
Hoặc là người đã có gia đình, hoặc là tình nhân đi với nhau, có ai mà muốn trêu chọc vào mấy tên côn đồ này? Ai cũng sợ bị bọn chúng trả thù, cho nên thằng tóc vàng vừa nói thế, mọi người đều cúi đầu, làm bộ không nghe thấy gì cả.
Người nhân viên thấy mọi người không ý kiến, cũng bất đắc dĩ dẫn ba tên này vào trong quán, vừa mới có bàn trống, liền giành cho ba tên này.
Tuy rằng Dương Minh không muốn gây xung đột với ba tên này, nhưng mà cũng không dự định buông tha cho chúng, khi bọn chúng đi vào bên trong quán, tay của Dương Minh khẽ run lên, phi châm liền xuất hiện, nhẹ vung tay, liền bắn vào huyệt đạo Thất Thối Bặc của chúng.
Tên tóc vàng đang đắc ý vô cùng, cho rằng mình là trùm cuối rồi, nhưng thân không ngờ chân phải đột nhiên tê rần, không nghe theo khống chế, trực tiếp ngã cái rầm xuống, còn đập đầu xuống đất nữa, làm cho máu chảy tràn lan ra.
Chân của hắn cũng khôi phục lại cảm giác, hắn không biết làm sao mà mình bị té nữa, xoa xoa lấy cái trán bị chảy máu, kêu lên: "Cái sàn nhà của bọn mày sao trơn quá vậy? Làm hại tao ngã xuống, chuyện này tính thế nào?"
Hai thằng kia nhìn thấy lão đại ngã chảy máu, vội vàng nâng hắn dậy, cũng chửi ầm lên: "Bọn mày làm Kê ca ngã, việc này nên giải quyết thế nào?"
"Tìm ông chủ của mày đến đây! Chuyện này không thể để yên!" Tên còn lại cũng nói.
Người nhân viên có chút ủy khuất, nhìn nhìn mặt đất trơn bóng, căn bản là không có một tí nước, cũng chẳng có vỏ chuối, làm sao mà biết tên tóc vàng đã ngã thế nào.
"Chổ chúng tôi tuyệt đối không trơn." Người nhân viên chỉ xuống đất nói.
"Mày nói không trơn là không trơn? không trơn thì sao lão đại của tao bị ngã?" Một thằng thủ hạ của thằng tóc vàng chửi ầm lên: "Nói cho mày biết, Kê ca là một người có thân phận, chổ này của mày trơn, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình tượng dân chúng, bọn mày phải bồi thường tổn thất cho tụi tao!"
"Trên mặt đất không có nước, trơn hay không trơn, chỉ cần có mắt đều nhìn thấy, mày tự vấp té còn léo nhéo cái gì?" Dương Minh hừ lạnh, khinh miệt nói.
"Con mẹ mày nhiều chuyện à? Muốn xen vào việc của người khác?" Thằng thủ hạ thấy Dương Minh Dương Minh lên tiếng, nhất thời nổi giận: "Mày có muốn bị sứt môi hay không? Mau câm miệng lại?"
"Sứt môi là thế nào?" Dương Minh hỏi ngược lại.
"Mày đúng là hết muốn sống rồi!" Thằng thủ hạ thấy Dương Minh không chịu im, liền buông thằng tóc vàng ra, lao đến đấm Dương Minh, lại bị Dương Minh nắm lấy cổ tay, bẻ ngược lên, không thể cử động được, biết người này không dễ trêu vào, hừ lạnh nói: "Buông ra!"
Dương Minh vừa buông tay ra, tên tóc vàng liền có dấu hiệu lảo đảo, thừa dịp này, Dương Minh liến ném phí châm lên đùi của tên này, làm cho chân của hắn liền mất cử động, trực tiếp ngã xuống đất, cái ót chạm đất, chảy máu ào ào.
Những người khách phía sau lúc này cũng không nhịn được cười, ba tên này giống như là ba con khỉ vậy, đang diễn một trò xiếc khôi hài, ngay cả những người khách đang ăn ở trong cũng cười, làm cho sắc mặt của thằng tóc vàng trở nên xấu xí vô cùng, không biết là do chảy máu quá nhiều hay là do tức giận nữa.
"Mày còn không nhanh đứng lên!" Thằng tóc vàng tức giận trừng mắt nhìn thằng thủ hạ của mình, nói: "Đúng là mất mặt!"
Tên thủ hạ ngã xuống đất ủy khuất, thầm nghĩ cái này có liên quan gì đến em, em cũng chỉ muốn ra mặt cho anh thôi, bị người ta đánh, bây giờ anh còn chửi em? Nhất thời khó chịu, tức giận đứng lên, vẻ mặt giống như là bị bón không ị được vậy.
"Cười cái con mẹ gí?" Thằng tóc vàng bị cười đến quê, không nhịn được chửi ầm lên.
không biết là một người nào bên trong đã tiếp lời: "Cười cái con mẹ tóc vàng!"
"Hahahaha." Lúc này những người khách vừa nhịn cười lại cười ầm cả lên.
"Ai? Ai nói? Đứng ra?" Mặt của thằng tóc vàng lúc này đã muốn thay đổi luôn rồi, vẻ mặt hắn đầy máu, lại càng thêm đáng sợ, nhìn vào bên trong quán, muốn tìm ra người vừa lên tiếng.
Người nọ cũng là nhất thời không nhịn được mới lên tiếng thôi, làm gì dám ho với tên tóc vàng nữa, cho nên nói xong liền nhanh chóng cúi đầu xuống, không dám lộ diện.
Dương Minh đương nhiên thấy rõ là ai nói, nhưng mà hắn không nói ra thôi.
Thấy mình hét nửa ngày mà không ai trả lời, thằng tóc vàng tức giận vô cùng, nhưng mà cũng không có biện pháp, hắn đã phóng lao rồi đành phải theo lao, chỉ có Dương Minh là công khai chống đối hắn, nhưng mà thằng tóc vàng thấy thủ hạ của mình bị ăn đòn, cho nên cũng không dám chọc vào Dương Minh, hắn chỉ là một tên bắt nạt kẻ yếu thôi, cho nên không dám trêu chọc vào phiền phức khác.
Lúc này Dương Minh mới lên tiếng.
"không có chuyện gì, thì sao không mang người của mày đi đến bệnh viện đi? Để thêm một lát nữa là chảy máu đến chết đấy" Dương Minh hờ hững nhìn qua thằng thủ hạ của tên tóc vàng, nói.
Lúc này, bảo vệ trong quán cũng xống đến, nhìn chằm chằm vào ba tên này, tên tóc vàng thấy không còn biện pháp làm loạn, đành phải phủi bụi đi ra ngoài, mà hắn cũng muốn mang thằng kia đến bệnh viện.
Ra đến cửa, thằng tóc vàng không quên trừng mắt nhìn Dương Minh: "Xen vào chuyện của người khác, sau này xem tao xử mày thế nào"
Dương Minh nghe xong cười cười, giơ chân ra ngáng chân của hắn, làm cho thằng tóc vàng vừa nói xong, không chú ý vấp chân vào, té bay ra ngoài cửa.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1249


Báo Lỗi Truyện
Chương 1249/2205