Chương 1247: Ủng hộ sự thật


"không. không cho tôi tiền." Trong lòng người nhân viên bắt đầu run sợ.
"Vậy cho mày lợi ích?" Dương Minh hừ một tiếng, trong tình huống như vậy chỉ có hai khả năng, hoặc là tiền tài hoặc là lợi ích thôi, mà với khả năng cùa Tiễn Đường Giang thì cũng chỉ có một trong hai thứ này.
"Hắn." Người nhân viên nghe Dương Minh nói vậy, còn tưởng rằng Dương Minh đã biết hết cả rồi, vì thế cũng không dám giấu nữa: "Bọn họ không cho tôi tiền, chỉ là nếu tôi đồng ý dừng máy lại cho bọn họ, thì bọn họ sẽ thăng chức cho tôi."
Dương Minh gật đầu, thì ra là thế, hèn chi hắn ta lại ra sức làm việc, một nhân viên tầng chót có được cơ hội thăng chức thì được nhiên là rất hiếm có, nhưng mà cũng không thể nói người nhân viên này trục lợi được, đem cơ hội này đổi cho người khác, thì cũng thế thôi, ai mà không muốn phú quý?
"không muốn biến thành cái cửa sắt, thì đi theo tao" Dương Minh bước lên, túm lấy cổ của hắn ta, lôi ra ngoài.
"Làm. cái gì." Người nhân viên này tuy rằng không gầy yếu, nhưng mà hắn ta cũng không dám phản kháng Dương Minh, bởi vì hắn đã thấy thân thủ của Dương Minh rồi, tận mắt nhìn thấy hắn đạp bay cái cửa, trong lòng liền có sợ hãi, người như vậy hắn ta đánh không lại, cho nên chỉ đành cúi đầu nhìn Dương Minh.
"Đến chổ trò chơi, nói rõ âm mưu của Tiễn Đường Giang" Dương Minh cũng không chờ người nhân viên này trả lời, lôi hắn ra khỏi phòng.
"Nhưng. tôi làm vậy. sẽ bị đuổi." Người nhân viên càng hoảng sợ hơn, vội vã cầu xin: "Đại hiệp, cầu xin anh, tôi không thể mất công việc này được."
"Nếu mày bị đuổi, tao thu xếp cho mày một công việc khác" Dương Minh cũng không phải là nói lung tung, cái công ty của Tôn Hồng Quân lớn như vậy, muốn thu xếp một bảo vệ thì đương nhiên là không khó. Thấy Dương Minh đã nói như vậy, người nhân viên cũng đành phải làm theo lời của Dương Minh thôi, không biết Dương Minh sẽ xử lý mình như thế nào, nếu so với việc bị Tiễn Đường Giang đuổi, thì Dương Minh ở trước mặt đáng sợ hơn.
Khi Dương Minh đi đến chổ xe bay, thì Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ đang hướng thang máy lên trên để giải cứu khách bị kẹt, đầu của hai người đã đầy mồ hôi rồi, tuy rằng có thể không chỉ huy mặc kệ sống chết, nhưng mà vì muốn biểu hiện làm anh hùng trước mặt Tôn Khiết và Dương Hân, hai người này phải ra sức làm, tự mình đi đến trấn an những người khách đã được cứu, mà cách làm của bọn họ, làm cho những người khách gặp nguy hiểm vô cùng cảm kích, nghĩ rằng cung cách phục vụ của khu trò chơi này không tồi, khi xuất hiện vấn đề, lập tức có người đến xử lý tình huống, giải cứu mọi người, bọn họ không hề oán giận một câu, ngược lại còn khen hai người này không dứt miệng!
Cái này chính là tình cảnh mà Dư Thiên Trợ và Tiễn Đường Giang muốn thấy, Tiễn Đường Giang vô cùng đắc ý nói: "Mọi người không cần cảm ơn tôi, đây là điều tôi phải làm, tuy rằng tôi là giám đốc quản lí, chuyện giải cứu này không nằm trong sự quản lí của tôi, nhưng mà từ nhỏ con người của tôi đã có tinh thần vì đại nghĩa, cho nên phát hiện ra mọi người gặp vấn đề, tôi lập tức mang theo đội trưởng bảo an Dư Thiên Trợ đến nơi nay, giải cứu cho mọi người"
Những người được cứu xuống và những người vây xem đều vỗ tay nhiệt liệt, bọn họ nghĩ rằng hai người thanh niên này quá cao thượng rồi, quả thật đúng là thanh niên ưu tú!
"Hai tiểu tử này, thật sự là người tốt!"
"Đúng vậy, thanh niên vì người quên mình như vậy thật sự rất ít!"
"Chúng ta nên cho bọn họ một tấm bằng khen thưởng đi!"
"Đúng vậy, viết thư cho báo chí đi!"
Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ đang say sưa cho tiếng ca ngợi, thì một giọng nói cực kỳ không hài lòng vang lên.
"Mọi người đừng bị hắn che mắt, bây giờ tôi muốn nói cho mọi người biết nguyên nhân tại sao cái xe lại dừng ở giữa không trung!" Dương Minh cầm lấy cái loa phóng thanh nói lớn với mọi người.
Đây là một thời đại tuyệt đối không thiếu lòng tò mò, cho nên khi Dương Minh vừa nói xong làm cho những người ở đây lập tức im lặng, sau đó tất cả đều đưa mắt nhìn, Dương Minh đã đem cái loa cho người nhân viên.
Tuy rằng rất khẩn trương, nhưng mà xuất phát từ sợ hãi Dương Minh, người nhân viên này cũng bất đắc dĩ cầm lấy cái loa nói: "Các vị du khách, tôi là người nhân viên điều khiển trò chơi này! Bây giờ tôi muốn nói cho mọi người biết sự thật!"
Nếu như người khác mang người nhân viên này đến, thì có thể là khách sẽ hoài nghi, dù sao tùy tiện tìm một người, nói mình là nhân viên điều khiển trò chơi cũng được vậy? Cái này không có gì để chứng minh được thân phận cả, ai mà biết hắn nói thật hay nói giả?
Nhưng mà, tình huống lúc này thì lại khác, người này là do Dương Minh mang đến! Dương Minh là ai, đã sớm trở thành một đại hiệp biết bay trong lòng mọi người rồi, có võ nghệ cao cường, leo lên trên cao như vậy để cứu người, vậy nhất định là một hiệp khách rất giỏi!
Theo những người khách này thấy, thì Dương Minh cũng không có quan hệ gì với Tôn Khiết và Dương Hân cả, bọn họ cho rằng Dương Minh là một hiệp khách trừng cường phù nhược (Trừng phạt kẻ giàu ác bá, giúp đỡ những người nghèo hèn), Dương Minh leo lên trên cao để cứu người, nhưng mà chỉ cứu kịp hai người, thì nhân viên công tác của khu trò chơi đã đến rồi, Dương Minh cũng không cần phải mạo hiểm cứu người nữa.
Cho nên, trong lòng những người khách này, địa vị của Dương Minh vô cùng cao, còn cao hơn cả Dư Thiên Trợ và Tiễn Đường Giang nữa. Lúc này nghe thấy Dương Minh muốn nói cho mọi người biết sự thật, không đợi người nhân viên mở miệng, thì trong lòng bọn họ đã có khuynh hướng nghiêng về phe Dương Minh.
"Ủng hộ sự thật!"
"Ủng hộ đại hiệp!"
.
Những người khách đều kêu la lên, còn người nhân viên thì hơi yên tâm lại, xem ra tình hình bây giờ đang có lợi cho mình, vì vậy cũng không cần khẩn trương nữa: "Hai người kia, chính là Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ, hắn ta muốn tôi dừng hoạt động của cái xe khi nó ở trên cao! Tuy rằng hai người kia không phải là lãnh đạo trực tiếp của tôi, nhưng mà bọn họ muốn đuổi tôi thì dễ như trở bàn tay, tôi chỉ có thể nghe lời của bọn họ thôi."
Đương nhiên, hắn ta không nhắc đến vụ việc thăng chức rồi, bây giờ nói ra cũng không có ý nghĩa, có thể là nói ra sẽ không được đồng tình nữa là, và cái này cũng là do Dương Minh dạy hắn nói.
Quả nhiên, tất cả mọi người ở đây đều quay lại nhìn Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ bằng cặp mắt thù hận: "Bọn mày dám uy hiếp người ta, không nghe lời mày thì đuổi người ta, cái này cũng quá vô sỉ và bá đạo rồi sao?"
"Hắn nói bậy!" Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ sau khi ngây ngốc một chút, bỗng nhiên cầm lấy cái loa trong tay hét lớn: "Hắn nói bậy, ăn nói lung tung, chúng tôi không có uy hiếp hắn!"
"Đúng!" Dư Thiên Trợ phụ họa: "Chúng tôi không uy hiếp hắn, là hắn muốn thăng chức, cho nên mới hợp tác với ch1ung tôi!"
Im lặng! Tuyệt đối là im lặng! Người nhân viên và Dương Minh đều mở to mắt ra, khó tin nhìn Dư Thiên Trợ.
"Hả?" Ngay cả Dương Minh cũng không biết nói sao cho phải, cái này không phải gọi là chưa đánh đã khai sao?
"Con mẹ mày, đầu bị bò đá hả?" Tiễn Đường Giang tức đến nổ phổi, cầm lấy cái loa trong tay đập vào đầu hắn, làm cho đầu của Dư Thiên Trợ nhất thời chảy máu.
"Tao. tao nói sai sao?" Dư Thiên Trợ vẫn chưa hiểu mình đã sai ở chổ nào.
Những người vây xem nhất thời cười to lên, lúc này không còn nghi ngờ gì nữa, tất cả đều khinh bỉ và căm hận nhìn hai tên này.
Thừa dịp lúc này, người nhân viên lại cầm cái loa lên nói: "Hắn nói không sai, bọn hắn quả thật là đồng ý cho tôi thăng chức, nhưng nếu tôi không hợp tác, kết quả vẫn là bị đuổi, cho nên tôi đành phải nhẫn nhịn vì đại cục thôi! Cũng may là vị đại hiệp này để ý đến tôi, làm tôi nhận ra sai lầm của mình! Cho nên tôi mới quyết định, cho dù bị đuổi, tôi cũng sẽ chấp nhận, nhưng tôi nhất định phải nói cho mọi người biết sự thật!"
Người nhân viên kích động nói, và sự kích động của hắn quá lớn, làm cho những người khách ở đây cũng bị nhiễm lời nói của hắn, đều vỗ tay nhiệt liệt! Người thành thật như vậy, không e sợ cường quyền, quả thật là hiếm có!
"Hai người kia quá bại hoại sao rồi!"
"Quả thật không phải là người!"
"Đúng, là thằng khốn nạn, là lợn, là chó. sai rồi, là lợn chó cũng không bằng!"
"Tiểu huynh đệ, không sao đâu, bọn họ có đuổi cậu, thì tôi sẽ mướn cậu, tôi là giám đốc của công ty XXX, ngày mai cậu đến công ty của tôi làm đi, chúng tôi thiếu loại người trung thành như vậy!" Mọi người trung niên có dáng dấp cao lớn bước ra nói.
Dương Minh cầm lấy cái loa, châm thêm dầu vào lửa: "Mọi người, mọi người nhìn đi, hai tên này, vì muốn làm anh hùng, mà không thèm để ý đến an toàn của mọi người, làm ra một chuyện nguy hiểm như vậy, loại hành vi hại người như vậy, quả thật đúng là đáng giận!"
"Đúng vậy, quá ghê tởm!" Vừa nghe Dương Minh nói, lửa giận trong lòng mọi người lập tức bùng lên: "Đánh gãy răng nó, đánh nó đi!"
"Đúng vậy, đánh nó, xém tí đã làm chúng ta chết, chúng ta tuyệt đối không bỏ qua đơn giản như vậy được!"
"Đập chết mẹ nó đi! Tôi lo tiền thuốc men cho!" Người tự xưng là giám đốc công ty XXX kia cũng lên tiếng và gia nhập cuộc chiến với mọi người.
Vì thế, một đám khách phẫn nộ đến cực điểm lao đến vây quanh Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ, bắt đầu tiến hành hội đồng. Bởi vì tính mạng bị uy hiếp, cho nên những người này bộc phát cơn giận ra không gì sánh được. Vì thế, cũng đành cầu nguyện cho hai tên kia còn nguyên hình người.
Người khởi xướng chuyện này là Dương Minh, sau khi đưa địa chỉ của công ty Tôn Hồng Quân cho người nhân viên xong, liền cùng Tôn Khiết, Dương Hân và Ngô Vân Sinh lặng lẽ rời đi.
Dương Minh lúc đầu đã cho hắn một lời hứa rồi, nhưng mà bây giờ thoạt nhìn hắn đã thành Idol rồi, người muốn hắn đi làm cũng không ít, có đi đến công ty của Tôn gia hay không, là lựa chọn của hắn. Những công ty khách có chức vị tốt hơn đang đợi hắn cũng không chừng.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1247


Báo Lỗi Truyện
Chương 1247/2205