Chương 1244: Sự kiện xe bay


"Một lát chúng ta đi chơi nữa không? Còn nhiều trò chưa chơi đấy" Dương Hân cầm cái bản đồ lên xem rồi nói: "Phía trước còn có tàu hải tặc và múa xiếc nữa"
"Vậy đi xem đi!" Ngô Vân Sinh nghe xong liền khen, chỉ cần không phải là cái loại cảm giác mạnh quật lên quật xuống kiểu này, thì cái gì cũng vui vẻ cả, chỉ có cái thể loại này là hắn không chịu được thôi, nếu như Dương Minh và Tôn Khiết không tới, vậy thì lần này hắn quả thật đúng là chịu tội rồi!
Dương Hân mỉm cười, đương nhiên là cũng hiểu rõ ý của Ngô Vân Sinh rồi, nhưng mà cũng xuất phát từ sự quan tâm và bảo vệ hắn, cho nên quyết định không kéo hắn đi chơi mấy trò kích thích cảm giác mạnh này nữa.
Đội hình xếp hàng rất dài, bốn người đứng ở cuối hàng, nói chuyện về những thú vui trong cuộc sống, nói là bốn người, nhưng thật ra phần lớn đều là Tôn Khiết và Dương Hân nói, Dương Minh và Ngô Vân Sinh chỉ yên lặng nghe mà thôi, bởi vì hai người cũng chẳng biết nói gì, đề tài mà hai nàng nói cũng chẳng thể chen mồm vào được.
Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ đi đến gần cái khu xe bay, quả nhiên nhìn thấy được đám người Tôn Khiết, Dương Hân đang đứng xếp hàng ở phía cuối, Dư Thiên Trợ có chút hưng phấn nói: "Tiễn ca, các nàng ở bên kia!"
"Ừ, tốt, xem ra các nàng chuẩn bị chơi cái trò xe bay rồi! Như vậy thì được, khà khà!" Tiễn Đường Giang vừa nghĩ đến cảnh cái xe bay nó dừng lại giữa không trung do mất điện, bộ dáng sợ hãi của Tôn Khiết và Dương Hân, trong lòng liền kích động, đến lúc đó thì mình có thể ra tay làm anh hùng cứu mỹ nhân rồi!
Chỉ là cứu người khác ra thì có chút phiền phức, nhưng để giành được danh tiếng tốt cho bản thân, Tiễn Đường Giang cũng đành phải chịu đựng thôi, chứ mà để xảy ra chuyện thì ông già thế nào cũng cạo đầu cho coi.
"Chúng ta đừng để họ phát hiện" Dư Thiên Trợ nhắc nhở.
"Cũng đúng, chúng ta qua bên phòng điều khiển đi, chờ khi Tôn Khiết và Dương Hân đi lên, thì chúng ta làm cho nó dừng lại!" Tiễn Đường Giang nói.
"Được, để tao kêu mấy thằng nhóc bảo vệ chuẩn bị trước mấy cái thang, đến chúng ta trổ tài thì lấy ra dùng" Dư Thiên Trợ vội nói.
Tiễn Đường Giang gật đầu, cùng Dư Thiên Trợ đi đến phòng điều khiển của cái trò xe bay, gõ cửa, làm cho người bên trong bực bội kêu lên: "Đây là phòng điều khiển, người ngoài không được phép vào!"
"Là ai vậy? Bố náo thế? Còn nói tao là người ngoài à?" Tiễn Đường Giang hừ lạnh một tiếng, cũng không gõ cửa nữa, mà trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Người nhân viên bên trong vừa định ngẩng đầu lên chửi, thì lại thấy Dư Thiên Trợ và Tiễn Đường Giang vào, vội vã cười nói: "Thì ra là Tiễn tổng và Dư đội trưởng, mau mời vào."
Hai người này đều là trùm cuối của cái khu Game Center này, không thể đắc tội được, nhất là Tiễn Đường Giang, cái khu Game Center này là do chú hai của hắn nắm trong tay, càng không thể đắc tội được.
"Coi như tiểu tử mày có mắt!" Tiễn Đường Giang hừ một tiếng, ngồi xuống ghế, nói: "Một lát nữa cần nhờ mày làm một chuyện!"
"A? Tiễn tổng, ngài có việc gì cứ việc nói là được rồi, cần gì phải nhờ cứ, cái này không phải là hù chết tôi sao?" Người nhân viên vội nói.
Ngoài miệng hắn thì nói vậy, nhưng trong lòng lại nói thầm, mình chỉ là một nhân viên nho nhỏ, điều khiển cái trò xe bay này thôi, Tiễn Đường Giang làm giám đốc quản lí thương nghiệp ở đây, lại là cháu trai của chủ tịch, nói như thế nào cũng là trùm rồi, sao lại có chuyện muốn đến nhờ mình chứ?
Chuyện mình có thể làm, đừng nói là Tiễn Đường Giang, cho dù là Dư Thiên Trợ cũng có thể làm được, chức vị của hai người này đều cao hơn mình mà.
"Chuyện này, còn cần mày làm, bọn tao không thể làm được rồi" Tiễn Đường Giang khoát tay nói.
"A, nếu như vậy, rốt cục là cần tôi giúp chổ nào?" Người nhân viên thấp thỏm nói.
"Một lát nữa, lúc mày điều khiển cái xe bay, tao kêu mày dừng lại, thì mày dừng lại cho tao, nghe không?" Tiễn Đường Giang dặn.
"Dừng lại? Có ý gì?" Người nhân viên nghe không hiểu gì cả.
"Đứgn là kêu mày dừng điện của cái máy lại, hiểu chưa thằng ngu!" Tiễn Đường Giang chỉ vào cái bàn điều khiển, giải thích.
"A?" Người nhân viên sửng sốt: "Vậy chẳng phải là cái xe bay sẽ dừng lại giữa trời sao?"
"không sai, làm cho nó dừng lại giữa trời" Tiễn Đường Giang gật đầu nói.
"Tiễn tổng, ngài có ý gì? Dừng lại giữa không trung, vậy hành khách chẳng phải sẽ găp nguy hiểm sao?" Người nhân viên vẫn chưa hiểu được ý của Tiễn Đường Giang.
"Kêu mày dừng lại, thì mày cứ dừng, tại sao lại lảm nhảm nhiều như vậy?" Dư Thiên Trợ không nhịn được trừng mắt nói.
Hai ông nội này đúng là ông nội của cái khu Game Center này, người nhân viên này làm gì dám đắc tội, thấy Dư Thiên Trợ tức giận, vô thức rụt cổ lại, cười cười giải thích: "Tiễn tổng, Dư đội trưởng, hai anh thấy đó, nếu tôi dừng nó lại giữa trời, vậy thì hành khách sẽ gặp nguy hiểm, bọn họ xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ? Hơn nữa, nếu cấp trên biết, chẳng phải là đuổi tôi sao."
"Thế nào? Mày cũng không sợ tao đuổi mày sao?" Sắc mặt của Tiễn Đường Giang tối sầm lại, uy hiếp: "Tao nói cho mày biết, ngày hôm nay mày làm theo lời của tao, thì chuyện gì cũng không xảy ra, nếu có vấn đề thì tao chịu trách nhiệm cho mày, nếu như mày không nghe, một lát tao nói với bộ phận nhân sự một tiếng, cho mày cút khỏi chổ này tối nay!"
Người nhân viên thoáng yên lặng, Tiễn Đường Giang nói cũng không quá khoa trương, với thân phận và địa vị của hắn, muốn đuổi việc mình chỉ cần một câu nói mà thôi.
Cho nên, sau khi cân nhắc lợi và hại xong, người nhân viên cũng đành phải cúi đầu nghe lệnh, vì thế nói: "Được rồi, Tiễn tổng, ngài nói thế nào thì tôi làm thế đó!"
"Cái này mới được!" Tiễn Đường Giang gật đầu, sảng khoái cười nói: "Nhưng mà mày cứ yên tâm, chuyện này mày làm tốt, sau này là người của Tiễn Đường Giang tao, tao đề bạt mày lên làm tổng chỉ huy khu trò chơi này cũng không có vấn đề!"
Tổng chỉ huy chính là lãnh đạo trực tiếp của nhân viên làm công ở đây, người nhân viên này vừa nghe mình có thể ngồi vào vị trí này, nhất thời vui vẻ, vội vàng nói cảm ơn: "Vậy cảm ơn Tiễn tổng đã đề bạt!"
Nếu như người khác nói lời này, người nhân viên chưa chắc đã tin, bởi vì cái chức tổng chỉ huy này cũng gần giống như là tổng quản lý của tất cả nhân viên vậy, đâu phải muốn lên ngồi là lên, đối với những người nhân viên làm thuê như người này thì chẳng thể nào với tới được đâu.
Nếu nói là đuổi thì thật ra còn có thể, nhưng mà thăng chức thì tuyệt đối không có khả năng! Bộ phận nhân sự của công ti nhận người hay đuổi người, sao có thể chỉ vì một câu nói của người khác mà làm việc?
Nhưng người khác ở đây là không tính Tiễn Đường Giang, bởi vì Tiễn Đường Giang có thân phận là cháu trai của chủ tịch, bây giờ hắn muốn thu xếp ai làm quản lý hay chỉ huy gì mà không được? Cứ nhìn Dư Thiên Trợ bên cạnh hắn là biết, một tên côn đồ, mà có thể ngồi vào cái chức quản lý bảo an, vậy có cái gì mà không có khả năng?
Tiễn Đường Giang khoát tay nói: "Một lát kêu mày dừng lại thì cứ dừng, nếu có ai hỏi thì mày cứ nói là máy móc bị trục trặc, có chuyện gì thì cứ kêu bọn họ đến tìm tao!"
"Vâng, Tiễn tổng!" Người nhân viên nghe quả nhiên là Tiễn Đường Giang nhận trách nhiệm chuyện này, cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là nếu cấp trên truy cứu, thì cũng không truy đến đầu của mình.
Dương Minh và Tôn Khiết bên kia đương nhiên là không biết cái trò xấu xa này của Tiễn Đường Giang rồi, bốn người xếp hàng một hồi, rốt cục cũng đến lượt của mình, liền thở phào một hơi.
"Cái khu trò chơi này kiếm thật nhiều tiền, mỗi ngày đều có nhiều người đến chơi ghê" Tôn Khiết cảm thán: "Sau này chúng ta cũng phải mở một cái thôi!"
Dương Minh cười cười, nhỏ giọng nói với nàng: "Bên châu Phi cũng đang làm đó."
"A." Tôn Khiết sửng sốt, liền biết là Dương Minh đang nhắc đến đảo nhỏ bên châu Phi rồi, vì thế liền gật đầu, bởi vì chuyện này còn chưa xong, cho nên không thể để cho Dương Hân và Ngô Vân Sinh biết được, vì thế hai người chỉ có thể lén lút nói với nhau.
Rốt cục cũng đến lượt của Tôn Khiết và Dương Hân, hai người là người thứ nhất, cho nên được lên xe đầu. Cái xe đầu thường là vị trí có cảm giác mạnh nhất, rất nhiều người cho dù đi đầu cũng không dám ngồi, bởi vì nơi này quá kích thích, có thể sẽ không chịu nổi.
Nhưng mà, Tôn Khiết và Dương Hân hiển nhiên là to gan hơn, lần đầu tiên ngồi tàu lượn siêu tốc thì hơi sợ một chút, nhưng bây giờ thì dễ rồi.
Sau khi ngồi vào chổ của mình, Tôn Khiết bỗng nhiên nhớ đến cảnh Dương Minh kiểm tra dây an toàn của mình, vì thế cũng cẩn thận kiểm tra dây an toàn của mình và Dương Hân, phát hiện ra không có vấn đề, mới thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì cẩn thận cũng không có thừa, Tôn Khiết cũng đã học được điều này. (mẹ nó, làm mình nhớ lại cái lần đầu tiên đi chơi tàu lượn siêu tốc ở đây quá, phải nói đúng là có cảm giác cực mạnh luôn, không biết là do VN thiết kế hay là do nguyên bản nó như vậy, mà mình ngồi vào thì cái dây an toàn nó không đủ dài do mình quá cao, thế là không được mang dây, đành phải ôm cái cùm, mà cũng do quá cao nên cái cùm nó không xuống hết được, thế là đành phải để cái cùm nó lơ lửng, khi cái tàu lượn nó treo ngược lên, lần đầu tiên mình có cảm giác mình không còn chạm chân lên mặt đất nữa rồi, xém tí là rớt xuống luôn rồi, mình thề là nếu cái tàu lượn mà nó dừng lại lâu quá 10s giống như ở nước ngoài, thật ra là coi trong phim final des..., quên tên rồi, nói chung là người nhìn thấy cái chết trước ấy, thì chắc chắn là mình sẽ rớt xuống cho coi >.<, từ đó về sau thề không bao giờ chơi mấy trò cảm giác mạnh của VN nữa vì chất lượng như.)
Sau khi kiểm tra xong, Tôn Khiết mới nói với Dương Hân: "Tiểu Hân, bạn cũng phải cẩn thận, coi chừng bị bung nút áo ra đó!"
Cái đoạn clip kia hình như có vẻ khá là lưu hành, Dương Hân đã có xem qua, đỏ mặt nói: "Mình biết, bạn thật cẩn thận, ngồi cùng một chổ với bạn thật an toàn."
"Mình cũng chỉ học của Dương Minh thôi." Tôn Khiết xấu hổ, nếu như là chính nàng ta, thì khẳng định là sẽ không kiểm tra cẩn thận như vậy.
Thật ra, trước khi trò xe bay này được bắt đầu, thì nhân viên công tác đều phải kiểm tra dây an toàn của khách lần cuối, nhưng mà như vậy thì sẽ tốn thời gian, và không kiếm ra nhiều tiền, cho nên người ta đã bỏ qua công đoạn này rồi, vì thế liền làm tăng thêm tai họa ngầm.
"Dương Minh nhà bạn thật biết chăm sóc người khác, còn biết lo cho mặt mũi của Ngô Vân Sinh nữa" Dương Hân cười nói.
Nghe Dương Hân khen, trong lòng Tôn Khiết cũng hài lòng, bây giờ nàng ta đã xác định quan hệ với Dương Minh rồi, cho nên rất lưu ý đến những điều này.
Một tiếng chuông báo reng lên, chuyến xe bắt đầu khởi động, Tôn Khiết hít sâu một hơi, chiếc xe chạy ra chạy, rồi lao thẳng lên trời.
Lúc này, tại phòng điều khiển cách đó không xa, Tiễn Đường Giang và Dư Thiên Trợ hưng phấn nhìn chuyến xe bay hoạt động, tâm tình của hai tên này đặc biệt kích động, nghĩ đến cảnh có thể tỏ vẻ, liền vui tê tái.
Khi chiếc xe trải qua mấy lần lấy đà, lên đến chổ cao nhất, thì Tiễn Đường Giang vỗ vai người nhân viên hét lớn: "Dừng! Dừng! Nhanh dừng lại! Ở chổ này!"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1244


Báo Lỗi Truyện
Chương 1244/2205