Chương 1243: Gây ra phiền phức


"Để tao nghĩ một chút, chỉ cần bọn họ còn ở Game Center, đây là địa bàn của chúng ta, chúng ta sẽ có biện pháp đối phó thôi!" Tiễn Đường Giang nhíu mày, bắt đầu suy tư, hắn muốn nghĩ biện pháp thật tốt, không chỉ gây phiền phức cho Dương Minh và Ngô Vân Sinh, mà còn muốn tạo ấn tượng tốt với Tôn Khiết và Dương Hân.
"Biện pháp gì?" Dư Thiên Trợ cũng hứng thú, hắn nghe Tiễn Đường Giang nói đúng, khu Game Center này là địa bàn của chúng, muốn làm chuyện gì, còn không dễ dàng sao?
"Hay là, chúng ta làm anh hùng cứu mỹ nhân?" Tiễn Đường Giang bằng cấp không cao, đương nhiên là chủ ý cũng không cao minh cho lắm, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng đưa ra một ý kiến cùi bắp.
"Cứu mỹ nhân? Cứu thế nào? Cái tên Dương Minh kia thoạt nhìn có thực lực không kém" Dư Thiên Trợ do dự, dù sao hắn cũng vời mới bị đòn của Dương Minh xong mà: "Kêu thủ hạ của tao giả dạng làm côn đồ, phỏng chừng cũng không phải là đối thủ của Dương Minh!"
"Cái này mày nói đúng, nhưng mà cách của chúng ta đặc biệt hơn, cũng không cần phải tìm côn đồ để gây phiền phức đâu" Tiễn Đường Giang nói: "Chúng ta có thể dùng thủ đoạn cao minh hơn."
"Vậy thì quá tốt!" Dư Thiên Trợ vừa nghe không cần thủ hạ của mình ra tay, lập tức vui vẻ, dù sao thì đã bị Dương Minh ám ảnh rồi, cho nên không dám đấu với Dương Minh nữa, đến lúc đó không lấy lại được những gì đã mất, mà còn mất luôn những gì đang có thì bỏ mẹ, cho nên Dư Thiên Trợ nhất định phải cẩn thận.
"Tốt cái éo gì? Tao không phải là chưa nghĩ ra biện pháp sao?" Tiễn Đường Giang bực bội trừng mắt nhìn Dư Thiên Trợ.
Dư Thiên Trợ vội vã cúi đầu, ở đây nói thế nào cũng là địa bàn của Tiễn Đường Giang, khu Game Center này là do nhà của Tiễn Đường Giang mở, hắn ta còn phải dựa vào Tiễn Đường Giang để sinh tồn.
Tiễn Đường Giang tuy rằng không phải là một tên tốt lành gì, bình thường cũng có vài ý nghĩ xấu, nhưng mà muốn nghĩ ra một chủ ý khéo léo, muốn khống chế đối phương tại khu vực này, thì lại có chút khó khăn!
Tiễn Đường Giang trái nghĩ phải nghĩ, cũng không nghĩ ra được, vì thế đá Dư Thiên Trợ một cái, nói: "Mày bình thường không phải rất có năng lực sao? Tại sao lúc cần dùng đến mày thì mày lại ngồi dừng điện ra đó?"
"Tao." Dư Thiên Trợ cũng có chút ủy khuất, thầm nghĩ mày không nghĩ ra được, lại kêu tao nghĩ, cái này không phải là làm khó người khác sao? Chờ một chút. dừng điện? Dư Thiên Trợ bỗng nhiên giật mình, giống như là được một ông thần nào đó đạp trúng đầu vậy, nhất thời nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu, vỗ đùi nói: "Tiễn ca, tao có rồi!"
Tuy rằng trong quán Người du hành không có bao nhiêu người, nhưng mà ít nhiều gì cũng có khách, Dư Thiên Trợ đột nhiên hét to lên một cái, làm cho mọi người đều kỳ quái nghi hoặc nhìn Dư Thiên Trợ, thầm nghĩ cái tên này lên cơn động kinh sao?
Có? Hắn có gì? Chẳng lẽ có thai?
Tiễn Đường Giang cảm nhận được ánh mắt của mọi người, cũng cảm thấy quê quê, tại sao mình lại có một thằng trợ thủ ngu như vậy? Tức giận trừng mắt nhìn Dư Thiên Trợ, nói: "Mày kêu cái con mẹ gì vậy? Có chủ ý gì thì nói nhanh!"
Tiễn Đường Giang cố ý đề cao giọng lên, mục đích là muốn để cho mọi người nghe thấy, và không hiểu lầm. Quả nhiên, Tiễn Đường Giang vừa nói ra, tất cả mọi người đều mất hứng, biết mình đã hiểu lầm, cũng không thèm quan tâm đến họ nữa.
Tiễn Đường Giang thấy mọi người cúi đầu, thở phào một hơi, nói với Dư Thiên Trợ: "Mau nói nhanh đi!"
"Ờ, ờ!" Dư Thiên Trợ vội nói: "Tiễn ca, không phải mày vừa nói tao là dừng diện sao?"
"Đúng thì thế nào?" Dư Thiên Trợ nhíu mày, bực bội nói: "Có chuyện gì cứ nói, lải nhải cái gì vậy?"
"Tiễn ca, tao nói là dừng điện đó!" Dư Thiên Trợ nói: "Mày nghĩ đi, bọn họ đến đây chơi, khẳng định là sẽ chơi mấy trò như tàu lượn siêu tốc hay là thuyền hải tặc rồi, đến lúc đó đột nhiên dừng diện, đứng giữa không trung, như vậy thì dọa người cỡ nào? Tôn Khiết và Dương Hân khẳng định là sẽ rất sợ hãi, đến lúc đó, chúng ta ra mặt, giải cứu cho các nàng, hai nàng sẽ nghĩ thế nào?"
"Ơ? Một ý kiến hay!" Tiễn Đường Giang nghe xong hai mắt liền sáng rỡ : "không cần ra tay mà cũng có thể biểu hiện làm anh hùng được, không tồi, cho dù Dương Minh có lợi hại thì cũng không làm được, chúng ta cứu vọn họ trong thời khắc nguy hiểm, đây là một điều đáng quý như thế nào!"
"Đúng vậy, làm như vậy đi! Chúng ta bây giờ đi xem bọn họ chơi ở đâu?" Dư Thiên Trợ ội nói.
"Nhưng mà. chúng ta làm như vậy, những người khách khác thì sao?" Tiễn Đường Giang dù sao cũng không ngốc, hưng phấn trôi qua liền có chút lo lắng, khu trò chơi này là do hắn nhận thầu, không thể tùy tiện làm loạn được, đến lúc đó đắc tội với khách, làm ra chuyện gì đó, thì làm gì còn ai đến chổ này chơi?
Nghĩ đến đây, Tiễn Đường Giang có chút do dự, tuy rằng tán gái là vương đạo, nhưng mà ảnh hưởng đến" tiền" đồ, vậy thì không được.
"Hay là như vậy, chúng ta cứu Tôn Khiết và Dương Hân trước, sau khi cứu hai nàng xong, mới cứu cũng người khác, người ta cũng không thể nói gì chúng ta, còn có thể biểu hiện được tấm lòng và tinh thần đạo đức của chúng ta nữa!" Dư Thiên Trợ nói: "Cứ như vậy, chúng ta sẽ làm tấm gương sáng!"
"Nói cũng đúng! Chủ ý của mày không tồi, người khác sẽ không nói được gì chúng ta!" Tiễn Đường Giang vui vẻ, mình chỉ cần cứu Tôn Khiết và Dương Hân thôi, còn tiện thể cứu được người khác, thì người khác nhất định sẽ khen thưởng mình!
Nếu đã quyết định chủ ý, hai người cũng không thèm uống nữa, vội vã rời khỏi quán, cũng không trả tiền luôn. Bà chủ quán cũng bó tay, chuyện như vậy cũng đã thành thói quen rồi.
"Bọn họ đi hướng nào?" Ra khỏi quán, không thấy đám người Tôn Khiết đâu cả, tuy rằng đây là địa bàn của chúng, nhưng mà lớn như vậy, không có biện pháp đoán ra đám Tôn Khiết đã đi đâu.
"Hình như là chạy đến chổ xe bay, chúng ta tìm thử xem" Dư Thiên Trợ nhìn một chút rồi nói.
"Cũng được, đi thôi!" Tiễn Đường Giang cũng không chu 1y1, bởi vì cái khu này rất là lớn, cho nên chỉ có thể đi nhìn.
Hai người nói xong liền chạy đến hướng trò xe bay.
Phải nói rằng hai tên này đúng là hên tận mạng, đám người Dương Minh thật sự là đi đến chổ đu quay. Cái trò đu quay này cũng có tính chất không khác biệt gì so với trò tàu lượn siêu tốc cả, nhưng mà không có chui hầm lượn lách này nọ thôi, chỉ là lên thẳng tận trời thôi. Hai cái này khác nhau cũng không nhiều, vì thế cũng rất là đông khách.
Ngô Vân Sinh nhìn thấy cái trò xe bay này, sắc mặt liền thay đổi, nhưng mà lại không dám nói gì, hắn biết Dương Hân rất thích chơi các trò cảm giác mạnh, cho nên hắn không muốn làm cho Dương Hân thất vọng.
Dương Hân đại khái cũng đã biết rằng Ngô Vân Sinh bữa nay không được rồi, cho nên thân thiết nói: "Vân Sinh, hay là ngày hôm nay không chơi cái này"
"không sao đâu" Ngô Vân Sinh cắn răng, làm ra vẻ đại trượng phu không sợ trời không sợ đất, khoát tay nói: "Anh uống nước vào, đã không sao rồi, đi thôi, anh ngồi với em!"
Dương Hân quen với Ngô Vân Sinh lâu như vậy, đương nhiên là biết hắn đang giả vờ rồi, có chút lo lắng, nhưng mà cũng không thể nói thêm gì trước mặt người ngoài, dù sao thì Ngô Vân Sinh đã nói là không có vấn đề rồi, mình làm quá thì lại có vẻ coi thường hắn.
Tuy rằng Dương Hân luôn quát bảo Ngô Vân Sinh, nhưng mà lại không muốn người khác khinh thường hắn, đây là chổ kỳ quái trong lòng của Dương Hân.
Dương Minh đương nhiên cũng rõ tình huống của Ngô Vân Sinh rồi, năng lực chịu đựng của Ngô Vân Sinh không được tốt, không có được huấn luyện, cho nên chỉ vừa mới khỏe lại thôi, mà lại tiếp tục chơi mấy trò cảm giác mạnh như vậy, nói không chừng là một lát sẽ ói ra ngay.
Nghĩ đến đây, Dương Minh cười nói: "Chị Dương Hân, anh rể không sa đâu, nhưng em thì có sao, cái thứ này rất là dọa người, chị và Tiểu Khiết chơi đi, để anh rể ở dưới với em được rồi!"
Dương Hân và Tôn Khiết đều sửng sốt, Tôn Khiết vừa rồi đã chơi tàu lượn siêu tốc với Dương Minh, Dương Minh không hề có bất kỳ phản ứng gì, còn giúp mình mang dây an toàn nữa, còn nhắc nhở vụ ngực của mình nữa, làm gì có vẻ sợ hãi? Mà Dương Hân nhìn thấy sắc mặt của Dương Minh bình thường, càng không có vẻ gì sợ hãi cả.
Hai người suy nghĩ một chút, liền hiểu được, Dương Minh không muốn để cho Ngô Vân Sinh xấu hổ, cho nên mới cố ý nói như vậy, có Tôn Khiết cùng chơi với Dương Hân rồi, Dương Minh và Ngô Vân Sinh cũng không cần phải đi theo.
Ngô Vân Sinh cũng hiểu được dụng ý của Dương Minh, liền cười cảm kích với hắn, mà Tôn Khiết cũng sẽ không nói thẳng ra, chỉ vui vẻ cười nói: "Vậy cũng được,. anh. ở dưới với Ngô Vân Sinh hộ giá cho bọn em được rồi!"
"không thành vấn đề!" Dương Minh gật đầu nói: "Đi thôi anh rể, chúng ta đi mua vé!"
Thấy Dương Minh và Tôn Khiết đã nói như vậy, Dương Hân đương nhiên là sẽ không nói thêm gì nữa, trong lòng cũng vô cùng cảm kích Dương Minh. Người em này tuy không phải ruột, nhưng mà lại càng thân thiết hơn cả em ruột, xem ra mình không có bị lầm.
"Vừa rồi cảm ơn cậu, Dương Minh!" Đi về phía trước vài bước, Ngô Vân Sinh mới nhỏ giọng nói với Dương Minh.
"Khách khí cái gì chứ!" Dương Minh cười nói: "Đều là người một nhà, em đương nhiên là nên suy nghĩ cho anh rồi!"
"Từ nhỏ anh đã bị say xe rồi, cho nên không thích mấy thứ này, vì thế." Ngô Vân Sinh cười khổ nói: "Cái này không phải là sợ, mà là không chịu nổi tốc độ của nó!"
"Em hiểu mà!" Dương Minh khoát tay nói: "Thể chất của mỗi người không giống nhau, không thể miễn cưỡng được!"
Thấy Dương Minh hiểu, Ngô Vân Sinh cũng vui vẻ, cũng thân thiết hơn với Dương Minh một chút, hai người sau khi mua vé cho Tôn Khiết và Dương Hân xong, liền trở về.
"Tiểu Khiết, chị Dương Hân, vé đây, chúng ta xếp hàng đi!" Dương Minh nói với Tôn Khiết và Dương Hân.
"Tốt!" Tôn Khiết và Dương Hân đi đến, phát hiện ra người chơi trò xe bay này rất nhiều, xếp thành một hàng dài, phỏng chừng là phải đợi hai đợt mới đến lượt.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1243


Báo Lỗi Truyện
Chương 1243/2205