Chương 1228: Lập uy


"Tao là Dương Minh, không biết ở đây có ai chưa nghe nói về tao không?" Giọng nói của Dương Minh rất hiền hòa, nhưng mang theo một sự uy nghiêm không thể nghi ngờ được, đứng ở một chổ mà giống như ở trên cao nhìn xuống những nhân viên cao cấp đã bị Điền Long thu mua này.
"Dương Minh?" Phần lớn người ở đây đều chưa hề nghe qua tên của Dương Minh, nhưng mà cũng có một số ít người có quan hệ thân cận với Điền Long ví dụ như Lý Bạch Hổ chẳng hạn, thì lại biết rõ sự tồn tại của Dương Minh.
Lông mày của Lý Bạch Hổ nhíu lại, ánh mắt nhìn về hướng Vương Bình Nhâm: "Vương ca, anh có ý gì? Anh không biết, Long ca bây giờ đang muốn đối phó Dương Minh sao?"
Khi nghe Dương Minh nói ra tên, Lý Bạch Hổ mới nhất thời nhớ ra, hồi trước Điền Long đã từng cho hắn xem ảnh của Dương Minh rồi, chỉ là lúc đó không có mấy ấn tượng mà thôi, nhưng mà bây giờ Dương Minh vừa nhắc lại, ký ức ấy bất chợt hiện về trong đầu! Người này chính là Dương Minh mà Điền Long muốn truy cùng giết tận, tại sao hắn lại đi cùng với Vương Bình Nhâm?
Lý Bạch Hổ không ngu, thoáng một cái liền khẩn trương lên, trừng mắt nhìn Vương Bình Nhâm.
"Có một ý!" Dương Minh cắt lời của Lý Bạch Hổ: "Tao đã nói rồi, không muốn chết thì câm miệng! Tao nghĩ lời nói của tao tuy ngắn nhưng đầy đủ ý nghĩa, mày không nghe hiểu sao? Tao không muốn lập lại lần thứ ba, mà cũng sẽ không có lần thứ ba, mà là hành động!"
"Cái con mẹ nhà mày! Mày nói cái chó gì thế? Cả gan nói chuyện với tao như vậy? Vương Bình Nhâm, thằng khốn nạn chó đẻ nhà mày, chờ tao giải quyết thằng chó này xong sẽ tìm đến mày!" Lý Bạch Hổ nói xong liền móc súng bên hông ra, nhắm về hướng Dương Minh, chỉ tiếc là hắn không kịp nổ súng thì đột nhiên, hắn ngã cái rầm xuống đất.
Biến cố xảy ra bất ngờ này, làm cho tất cả mọi người ở đây cả kinh, nghe thấy Lý Bạch Hổ nói vậy, mọi người hầu như đã hiểu được, cái tên Vương Bình Nhâm này sợ rằng đã cấu kết với Dương Minh rồi! Thấy Lý Bạch Hổ móc súng ra giải quyết Dương Minh, cả đám đều rất hưng phấn, âm thầm cảm thấy may mắn vì hồi nãy Vương Bình Nhâm không thu lấy vũ khí của mình.
Nhưng mà, trong lúc bọn họ đang tự sướng về cảnh Lý Bạch Hổ giết chết Dương Minh, sau đó giải quyết luôn kẻ phản bội Vương Bình Nhâm này, thì biến cố đột nhiên xảy ra! Lý Bạch Hổ ngã xuống không một dấu hiệu gì cả!
"Đã cảnh cáo mày rồi, nhưng mà mày cứ tìm đường chết, thế thì đừng trách người khác!' Dương Minh lạnh lùng nói, giống như cảnh tượng này không liên quan đến hắn vậy.
Mọi người khiếp sợ! Mọi người ồ lên! Ngay cả Vương Bình Nhâm cũng thế, đều kinh ngạc khó hiểu, sợ hãi nhìn cảnh tượng trước mắt! Lý Bạch Hổ bị người ta giết chết như thế nào?
Chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt, bọn họ thậm chí là không nhìn thấy Dương Minh ra tay thế nào nữa, người nhanh mắt thì chỉ kịp thấy tay của Dương Minh khẽ vung lên, sau đó thấy Lý Bạch Hổ hự một tiếng rồi ngã xuống đất.
Còn sau khi tay của Dương Minh vung lên, và Lý Bạch Hổ tại sao lại ngã xuống đất, bọn họ không biết được.
Dương Minh đột nhiên ra tay như vậy, làm cho mọi người kinh sợ, vung tay một cái là giết người! Cái này rốt cục là thực lực khủng bố cỡ nào?
"
Đừng có nhìn ngu ngốc nữa, hắn chưa chết!" Dương Minh cũng rất thỏa mãn với tình hình bây giờ, giết gà dọa khỉ là như vậy, nếu Dương Minh không biểu lộ một chút, thì bọn họ khẳng định sẽ không sợ hắn, và cũng sẽ không phối hợp với hắn.
"
Chưa chết?" Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, chưa chết là tốt rồi.
"
Nhưng mà, hắn cũng sẽ không tỉnh lại nữa, không khác gì đã chết, biến thành kẻ ngu si" Dương Minh lãnh đạm nói: "Do là lần đầu gặp mặt, cho nên chỉ giáo huấn thôi, những lời nói của tôi, nếu ai còn hoài nghi, thì tôi sẽ không khách khí nữa"
Sau khi nói xong, Dương Minh nhìn quét qua tất cả mọi người trong phòng, thấy ai cũng lo lắng sợ hãi cả, cảm thấy rất thỏa mãn: "
Tốt, nếu mọi người đã không còn nghi ngờ gì, vậy tôi tiếp tục nói!"
Lý Bạch Hổ nằm một đống trên mặt đất, nhưng ở đây chẳng ai quan tâm đến an nguy của hắn nữa, những người này bây giờ đều nghĩ rằng an toàn của bản thân còn khó giữ, làm gì còn tâm tư đi lo lắng chuyện của người khác?
Thật ra, Dương Minh cũng đã dự liệu trước tâm tư của những người này, trước đó kêu Vương Bình Nhâm dụ bọn họ đến đây thôi, rồi cho vào trong phòng ngồi chờ, chứ chưa có nói gì với bọn họ cả.
Cho đến khi tất cả đã đến đông đủ, thì Dương Minh mới xuất hiện, cái này cũng đã khiến cho bọn họ thua trước một nước, không cho bọn họ có bất kỳ một cơ hội bày mưu gì! Cho nên, cứ như vậy, Dương Minh chỉ cần xử trí một trong số bọn họ, giết một để dạy một trăm, thì có thể làm bọn họ kinh sợ, tạo thành một cú ra oai phủ đầu! Những người này ai ai cũng cảm thấy bất an, cho nên không có khả năng tấn công được, chứ nếu như những người này đồng thời móc vũ khí ra phản kháng, Dương Minh thật đúng là không thể chống lại được hết! Dù sao thì Dương Minh cũng là người chứ không phải là thần, càng không phải là Quan Âm ngàn tay, không có khả năng đánh bại những người này trong cùng một lúc được.
Tuy rằng Dương Minh có thể tự tin rằng không bị những người này bắn bị thương, nhưng mà cái này chẳng phải sẽ khiến cho kế hoạch tiêu tan sao! Thế nhưng, Dương Minh đoán chắn rằng những người này trong lúc cảm thấy bất an, và trong tình huống chưa có bày mưu gì, thì ai sẽ dẫn đầu bọn họ? Ai sẽ ra mặt để rồi nằm một đống trên mặt đất giống như Lý Bạch Hổ? Ai cũng có tâm tư, ai mà không muốn ở phía sau để mọi người xông lên còn mình hưởng lợi? Cho nên từ đó suy ra, những người này đều cúi đầu, không còn dám phản kháng gì cả.
"
Vương Bình Nhâm, đem thuốc bên trong cái hộp này cho bọn họ uống mỗi người một viên" Dương Minh móc một cái hộp trong túi ra, ném cho Vương Bình Nhâm, dặn dò.
Vương Bình Nhâm gật đầu, cầm lấy cái hộp nhỏ, đi đến trước mặt của Trương tổng, nói: "
Trương tổng, há mồm ra,"
Hiển nhiên đây không phải là thứ tốt rồi, nhưng Trương tổng vốn nhát gan nên không dám cãi: "
Đây. đây là cái gì?"
"
Tôi cũng uống rồi, không chết đâu" Vương Bình Nhâm nói một tiếng, rồi không để ý đến ông ta nữa, bóp chặt quai hàm của ông ta, cũng giống như hồi nãy khi Dương Minh làm với hắn vậy, bỏ viên thuốc vào trong miệng của ông ta.
Thấy cổ họng của Trương tổng nuốt ực ực xuống, mới thỏa mãn buông tay ra.
Trương tổng ôm lấy cổ, không biết nên làm sao, nhưng mà, nếu đã ăn rồi, thì cũng đành phải chấp nhận, ông ta vốn là một người vừa nhát vừa ham, lúc đầu dưới sự dụ dỗ của Điền Long, mới đồng ý trợ giúp Điền Long chiếm lấy công ty của Tôn gia, cho nên, người như vậy chỉ cần đe đọa một chút là được rồi.
Lúc này ông ta cũng không còn muốn phản kháng nữa, chỉ chờ một hồi đợi Dương Minh ra lệnh.
"
Đến lượt ông, há mồm!" Vương Bình Nhâm bước đến người bên cạnh Trương tổng, sau đó cũng bóp quai hàm, nhét thuốc vào.
Người này nhắm mắt lại, không dám hó hé gì, mở miệng ra nuốt viên thuốc do Vương Bình Nhâm đưa vào.
Sự tình tiến triển vô cùng thuận lợi, làm cho Dương Minh có chút kinh ngạc.
Đã có hai người mở đầu, những người sau càng thêm thuận lợi, cũng nhanh chóng há mồm ra nuốt vào, có người tựa hồ không tình nguyện, nhưng mà nhìn thấy Lý Bạch Hổ nằm một đống dưới đất, cũng cắn răng nhắm mắt lại, nuốt viên thuốc do Vương Bình Nhâm đưa tới.
Nhưng mà, người thành thật có, thì người không phục đương nhiên cũng có, ví dụ như Mã Cường! Cũng chính là cái người mà Vương Bình Nhâm gọi là chú Mã khi nãy!
Mã Cường không phải là một người dễ bị bắt nạt, hồi trước ông ta đi theo Điền Long đâm chém trên giang hồ, là một trong những cổ máy nguy hiểm, thậm chí còn nổi tiếng hơn cả Điền Long nữa! Tuy rằng ông ta chỉ là một con pháo, sai đâu chém đó, tuy rằng mạng người trong tay ông ta nhiều đến nổi đủ chất thành núi, nhưng mà, ông ta cũng là một người dũng cảm, cho đến bây giờ còn chưa biết sợ ai! Huống hồ, Mã Cường và Vương Bình Nhâm, Lý Bạch Hổ đều như nhau, cùng là người thân cận bên cạnh Điền Long, nhưng mà có thời gian đi theo Điền Long lâu hơn Vương Bình Nhâm và Lý Bạch Hổ một chút, cho nên ông cũng là một người trung thành nhất.
Bây giờ thấy Lý Bạch Hổ sống chết không rõ ràng, Vương Bình Nhâm thì phản bội lại Điền Long đi theo Dương Minh, còn những người ở trong đây, Mã Cường cũng rất rõ tính, những tên này đều là những tên hèn nhát và tham lam, nếu không thì Điền Long cũng dễ dàng mua chuộc được họ.
Cho nên, muốn liên hệ với những người này cùng nhau chống lại Dương Minh và Vương Bình Nhâm hầu như không có khả năng, những người này ai chịu ra mặt đầu tiên? Cho nên, rơi vào đường cùng, ông ta đành phải nhẫn nhịn lại, chờ đợi cơ hội thích hợp, ông ta cũng biết, cái thứ thuốc mà Vương Bình Nhâm cho mọi người uống chắc chắn không phải là thứ tốt, chỉ cần uống vào bụng, thì muốn chống lại trên cơ bản đã không còn khả năng rồi! Đến lúc đó mạng sống cũng không giữ được, không phải là Dương Minh sai cái gì thì làm cái đó sao? Cho nên, Mã Cường nhìn thấy đến lượt của mình rồi, tâm tình nhất thời khẩn trương! Ông ta không thể để cho Dương Minh và Vương Bình Nhâm thành công được! Ông ta phải chống lại! Nghĩ đến đây, tay của Mã Cường chậm rãi sờ xuống hông, sau khi bắn chết Dương Minh, sẽ giải quyết luôn Vương Bình Nhâm! Lúc đầu Lý Bạch Hổ thất bại, nhưng mà Mã Cường lại không cho rằng mình sẽ thất bại theo! Bởi vì khi Lý Bạch Hổ rút súng ra có la hét, làm cho Dương Minh cảnh giác, cho nên mới thất bại! Chỉ cần thừa dịp Dương Minh không để ý, nhẹ nhàng rút súng ra, nổ súng bắn chết Dương Minh là xong!
Tuy rằng Dương Minh không nhìn về hướng Mã Cường, và cũng làm ra vẻ rất là thờ ơ, nhưng mà, dị năng của Dương Minh luôn quan sát xung quanh, không cần nhìn cũng có thể biết những người này muốn gì.
Nhưng mà, Mã Cường làm sao mà biết những điều này? Ông ta thấy Dương Minh không nhìn ông ta, còn tưởng rằng đây là một cơ hội thiếu có! Ngăn chặn nội tâm hưng phấn, hô hấp dường như dừng lại, rút súng bên hông ra, giơ về hướng Dương Minh!
Nhưng, đáng tiếc chính là, tay cầm súng của ông ta còn chưa giơ được lên cao, thì cả người ngã cái đùng xuống đất, trong tay còn đang nắm chặt súng.
Tuy rằng ở đây không ai thấy được âm mưu của Mã Cường, nhưng mà, lúc này thấy trong tay ông ta cầm súng lục, đều nhanh chóng hiểu ra chuyện gì! Khẳng định là Mã Cường muốn thừa dịp Dương Minh không chú ý bắn lén Dương Minh, nhưng mà lại bị Dương Minh phát hiện ra, và không biết dùng phương pháp gì giải quyết Mã Cường.
"
Tôi lập lại một lần nữa, ăn thuốc vào, bảo đảm rằng các người sẽ bình an vô sự, nếu không thì, hắn chính là kết quả" Dương Minh cũng không thèm nhìn Mã Cường, vẫn thờ ơ như cũ, lạnh lùng nói với những người ở đây.
Đầu tiên là Lý Bạch Hổ, bây giờ là Mã Cường, khiến cho những người ở đây không dám có ý kiến nữa! Mà những người có tâm tư làm phản như mã Cường, lúc này cũng đã từ bỏ ý định chống cự trong đầu.
Chống là chết, không chống thì còn có thể sống, tuy rằng không biết đây là thuốc gì, nhưng mà người ăn vào tạm thời không có chuyện gì, nghĩ rằng đây không phải là thuốc độc giết người ngay tức khắc.
Xem ra, hẳn là Dương Minh sẽ yêu cầu mọi người làm gì đó, bọn họ chỉ cần làm theo, thì có thể tiếp tục sống, cho nên những người ở đây đều trở nên yên tâm lại, nếu chuyện đã đến nước này, vậy chỉ cần Dương Minh nói cái gì, bọn họ cứ làm theo là được! Những người bên cạnh và ngay cả Trương tổng đều cảm thấy may mắn, bởi vì Vương Bình Nhâm cho bọn họ uống thuốc trước, nếu không thì, người ngã trên mặt đất chắc chắn là bọn họ! Sau khi Mã Cường ngã xuống đất, đã có người thậm chí chủ động đi đến trước mặt Vương Bình Nhâm, phối hợp há mồm ra, nhưng mà cũng khó trách, ai lại muốn trở thành Lý Bạch Hổ thứ hai hoặc Mã Cưỡng thứ hai chứ?
Rất nhanh, mọi người đã uống hết, trong hộp còn lại một ít, Vương Bình Nhâm giao hộp trả lại cho Dương Minh, còn Dương Minh thì nhét bỏ lại trong túi.
"
Xem ra, các người đều rất nghe lời!" Dương Minh thỏa mãn nhìn mọi người chung quanh phòng: "Tôi thích hợp tác với những người biết nghe lời!"
Những người ở đây, bao gồm cả Vương Bình Nhâm cũng chỉ biết cười khổ, không nghe lời thì sao? Người ta chỉ vung tay một cái là có hai người gục xuống sàn, nếu chúng tôi không nghe lời, thì kế tiếp không phải là chúng tôi sao?
Về phần hợp tác. cái này gọi là hợp tác sao? Rõ ràng là uy hiếp một bên, căn bản là không phải hợp tác. nhưng mà, những cái này cũng chỉ có thể suy nghĩ trong đầu mà thôi, chứ chẳng có ai dám nói ra những lời nguy hiểm này cả.
Vì thế, những người này đành phải làm ra vẻ kinh sợ nói: "
Dương tiên sinh, có chuyện gì cứ việc nói, chỉ cần chúng tôi có thể làm, thì nhất định sẽ cố gắng đi làm!" Lúc này hầu như suy nghĩ của ai cũng giống nhau, cho nên đồng thời cùng nói ra những lời này.
"
Thật ra, có một số việc, tôi không nói, các người cũng biết, Lý Bạch Hổ đã nói rồi, Điền Long coi tôi là kẻ tử địch, như vậy, hắn cũng là kẻ địch của tôi!" Dương Minh nói.
Tất cả đều gật đầu, cho dù Dương Minh không nói, bọn họ cũng rất rõ ràng.
"
Tôi cũng không yêu cầu mọi người làm cái gì, mọi người chỉ cần lấy lại những quyền lực đã cho Điền Long mà thôi, tôi đi gây phiền phức cho Điền Long, mọi người cứ mặc kệ là được, ở một bên xem náo nhiệt là tốt rồi!" Dương Minh nhìn mọi nugg72i rồi nói.
"
Cái gì?" Mọi người ở đây đều kinh ngạc khó hiểu nhìn Dương Minh, chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Kêu bọn họ chống lại Điền Long, bọn họ còn chút sợ, nhưng mà dùng áp lực thì bọn họ cũng sẽ đi làm. Thế nhưng Dương Minh chĩ kêu bọn họ mặc kệ, ở một bên xem náo nhiệt là được! Loại chuyện tốt này, bọn họ không ai tin được! Như vậy chẳng phải là không giúp gì sao?
"
Kẻ tôi đối phó, không cần người khác hỗ trợ, các người đi theo cũng chỉ gây thêm phiền mà thôi!" Dương Minh nhàn nhạt nói.
Mọi người đều cảm thấy đúng là vậy, Dương Minh vung tay một cái là có thể hạ gục Mã Cường và Lý Bạch Hổ, hắn muốn đối phó Điền Long, còn cần người khác hỗ trợ sao? Mà Dương Minh khống chế bọn họ, cũng chỉ là không muốn bọn họ gây thêm phiền mà thôi.
Nghĩ đến đây, mọi người cũng bình tĩnh lại, Điền Long có chết hay không thì cũng không quan hệ một chút gì đến bọn họ, chỉ cần không gây ảnh hưởng đến bọn họ là được.
"
Người của Tôn gia bị giam ở đâu?" Dương Minh hỏi.
Trương Kim Oa nghe Dương Minh hỏi xong vội vã đứng dậy nói: "
Dương tiên sinh, người của Tôn gia bị giam tại bãi phế liệu, do tôi phụ trách trông coi!"
"
Tốt, như vậy thì anh trông coi cho tốt, bọn họ mà thiếu một cọng lông nào, thì anh cũng đừng nghĩ sẽ sống được nữa!" Dương Minh nhìn Trương Kim Oa, nói.
"
Yên tâm đi Dương tiên sinh, người của Tôn gia đều rất khỏe mạnh!" Trương Kim Oa vội nói.
Dương Minh gật đầu, sau đó liếc nhìn những người ở đây: "
Thứ tôi cho mọi người uống chính là cổ độc, nếu còn không rõ ý nghĩa, thì có thể về tìm truyện của Kim Dung, kiếm về Tam Thi Não Thần Hoàn, biết không? Công hiệu của nó không khác gì thứ kia, trong vòng hai mươi bốn tiếng, phải uống thuốc giải một lần, nếu không thì. hậu quả tự suy nghĩ"
Mọi người trước đó cũng đã đoán được Dương Minh cho bọn họ uống thuốc độc rồi, chờ sau khi phối hợp thành công xong, Dương Minh sẽ cho bọn họ thuốc giải, chỉ là bọn họ không ngờ rằng thuốc độc này lại phát tác trong vòng hai mươi bốn giờ! Cái tần suất này cũng hơi bị nhanh đấy!
Nhưng mà, cho dù sắc mặt của tất cả có thay đổi, thì cũng không ai dám ý kiến cái gì, chết ngày mai thì còn đỡ hơn là chết bây giờ, huống chi ngày mai còn chưa cần chết! Nếu Dương Minh muốn những người này chết, thì căn bản là không cần phải cho uống thuốc độc rồi, trực tiếp giết chết chẳng phải là bớt việc hay sao? Cho nên, cho dù là cổ độc gì gì đó dọa người như vậy, nhưng tất cả đều đã hạ quyết tâm hết rồi, lẳng lặng nghe Dương Minh tiếp tục nói.
"
Vương Bình Nhâm, anh đem thuốc giải áp chế cổ độc giao cho mọi người, mỗi người một viên!" Dương Minh nòi xong, liền móc một cái hộp nhỏ thứ hai trong người ra, là thuốc giải áp chế cổ độc do Trương Trí Thâm điều chế.
"
Vâng!" Vương Bình Nhâm cầm lấy cái hộp nhỏ, bắt đầu chia cho mọi người, những người nhận được thuốc, đều cẩn thận cất lại, đây chính là thuốc cứu mạng đó, không thể đánh mất được!
"
Nếu như mọi chuyện thuận lợi, tôi sẽ cho mọi người thuốc giải, cái này không cần lo lắng, dù sao thì tập đoàn cũng cần hoạt động, còn cần các người!" Dương Minh cho mọi người nhìn thấy hy vọng của ngày mai, ai mà không muốn được sống chứ? Những người này nghe Dương Minh nói xong, trên măt nhất thời lộ ra vẻ vui mừng, mặc dù không biết lời nói của Dương Minh có bảo đảm hay không, nhưng mà có lời hứa này còn tốt hơn là không có gì.
Sau khi phát xong thuốc giải, Vương Bình Nhâm cũng để lại cho mình một viên, sau đó đem những viên còn lại trả cho Dương Minh, Dương Minh thật ra vẫn dùng dị năng quan sát Vương Bình Nhâm, xem người này có lén giấu thuốc giải lại cho riêng mình hay không, nhưng mà, Vương Bình Nhâm coi như là thành thực, chỉ lấy cho mình một viên! Như vậy làm cho Dương Minh rất thỏa mãn, thật ra, Vương Bình Nhâm cũng hiểu, cái này chỉ là khống chế tạm thời thôi, chứ không có giải hoàn toàn, lấy nhiều thì cũng có ý nghĩa gì đâu?

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1228


Báo Lỗi Truyện
Chương 1228/2205