Chương 1226: Đoàn tụ tại địa ngục


Đi đến gần chung cư bên cạnh hồ, Dương Minh đậu xe lại một chổ ít người, sử dụng dị năng quan sát nơi ở của Vương Bình Nhâm trong tư liệu của Tiểu Mã.
Chổ ở của Vương Bình Nhâm nằm ở tầng mười sáu của chung cư, là vị trí ở giữa, coi như không tồi.
Nhà ở đây theo kiểu ba phòng ngủ một phòng khách, thiết bị lắp đặt bên trong và điện nước đều không tồi, Dương Minh dùng dị năng quan sát một chút, kiểm tra tình hình bên trong, Vương Bình Nhâm vẫn chưa về nhà.
Nhưng mà, cũng khó trách, mấy ngày nay bên phía Điền Long có rất nhiều chuyện, Vương Bình Nhâm bận việc đến khuya mới về cũng là bình thường.
Nếu như đã đến đây ôm cây đợi thỏ, Dương Minh cũng không cần khẩn trương, vì khẩn trương cũng không làm gì được cả, mà bởi vì thời gian có hạn, cho nên Dương Minh không thể đi đến chổ khác tìm Vương Bình Nhâm được, trong tình huống như vậy, Điền Long và Vương Bình Nhâm sẽ không xuất hiện trong công ty của Tôn gia làm gì, nếu kế hoạch đã bại lộ, như vậy thì Điền Long sẽ trở nên cẩn thận.
Điền Long muốn trốn, khẳng định là bây giờ sẽ không ở những nơi mà Dương Minh biết được! Đột nhiên, Dương Minh vỗ đầu cái bốp! Nếu như theo phân tích của mình, thì Vương Bình Nhâm cũng không có khả năng trở về nhà được! Vương Bình Nhâm là một nhân vật bên cạnh Điền Long, mà Điền Long cẩn thận như vậy, thì Vương Bình Nhâm càng không có lý do để không cẩn thận!
Nghĩ đến đây, Dương Minh nhất thời có chút chán nản, tự cho đây là hành động thông minh, nhưng bởi vì một cái quên nho nhỏ mà làm ra một sai lần không nhỏ trong chuyện quan trọng lần này.
Sau khi hối hận, Dương Minh cũng bình tĩnh lại, cẩn thận xem xét tư liệu của Tiểu Mã, cẩn thận xem xét những nơi mà Vương Bình Nhâm có thể đến.
Bên trong tiểu khu này, cũng không phải là chổ nhất thiết phải quay về, Vương Bình Nhâm đi mấy ngày cũng hoàn toàn không có ảnh hưởng, hắn ta có thể ở khách sạn được mà.
Chổ nào, Vương Bình Nhâm đang ở chổ nào? Bây giờ Vương Bình Nhâm khẳng định cũng giống như Điền Long, hành tung không thể xác định được, mình muốn tìm hắn thì khó càng thêm khó, có thể Vương Bình Nhâm còn có chổ để đi sao? Nói cách khác, hắn ta cũng không cần phải trở về đây làm gì!
Dương Minh lâ vào trầm tư, bởi vì hắn không hiểu biết về thói quen sinh hoạt của Vương Bình Nhâm, sự hiểu biết về đối phương, hoàn toàn là dựa vào tư liệu ghi trong một tờ giấy A4 do Tiểu Mã cung cấp cho.
Nếu như mình là Vương Bình Nhâm, thì trong thời gian bây giờ, mình sẽ đi chổ nào?
Dương Minh quyết định thay đổi góc độ để tự hỏi, đem bản thân trở thành Vương Bình Nhâm và bắt đầu tự hỏi.
Thay đổi góc độ, thông thường sẽ nhận được những hiệu quả không ngờ.
Trong tư liệu, Vương Bình Nhâm từ nhỏ đã không có cha mẹ, sống với ông bà từ thuở nhỏ, được ông bà nuôi lớn, như vậy thì, hắn ta khẳng định là có quan hệ vô cùng tốt với ông bà.
Dựa theo tính cách của Vương Bình Nhâm, thì người quan trọng nhất trong sinh mạng của hắn cũng chỉ có ông bà của hắn. Như vậy thì, hắn cũng không thể nào bỏ được ông bà của hắn. Như vậy thì, chổ khác hắn có thể không đi cũng được, nhưng mà của ông bà hắn thì tuyệt đối là không thể không đi!
Nhất là trong thời gian này, Vương Bình Nhâm khẳng định là vô cùng nhạy cảm, có lẽ mỗi ngày sẽ đến thăm ông bà cũng không chừng, có thể là không có vào nhà, mà chỉ muốn xác định là hai người đó có an toàn không thôi.
Nghĩ đến đây, Dương Minh nhất thời toát mồ hôi lạnh toàn thân, bản thân hắn tự cho là thông minh, lừa ông bà của Vương Bình Nhâm đến khách sạn, nhưng mà lỡ như Vương Bình Nhâm đến nhà ông bà, phát hiện ra hai ông bà biến mất, như vậy hậu quả sẽ.
Nếu như Vương Bình Nhâm đem việc này nói cho Điền Long, thì Điền Long nhất định sẽ nghi ngờ, và thế là, hành động kế tiếp trong kế hoạch của mình sẽ khó tiến hành được.
Nghĩ đến đây, Dương Minh không dám ở lâu nữa, vội vàng khởi động xe, trở về nhà của ông bà Vương Bình Nhâm.
Dương Minh lái xe rất nhanh, mong rằng có thể về kịp thời! Cũng may là buổi tối xe trên đường cũng không nhiều, mà Dương Minh vượt mấy cái đèn đỏ, cho nên đã đến nhà của ông bà Vương Bình Nhâm trong thời gian ngắn nhất.
Dừng xe lại, Dương Minh không dám chậm trễ, vội vàng xuống xe chạy vào trong tiểu khu, muốn giành lại từng giây đã mất của mình.
Dương Minh vừa chạy vừa dùng dị năng quan sát tình hình bên trong tòa nhà.
Vừa nhìn thấy, Dương Minh không khỏi cả kinh! Suy đoán của hắn không sai, Vương Bình Nhâm quả thật là đang ở trong nhà! Nhìn thấy bộ dáng mồ hôi đầy đầu của hắn, Dương Minh biết rằng, hắn đã phát hiện ra hai ông bà không ở trong nhà!
Lúc này, Vương Bình Nhâm vừa tìm kiếm manh mối có giá trị trong phòng, vừa móc điện thoại ra, tựa hồ như đang do dự có nên gọi cho Điền Long hay không.
Quả thật, đúng như Dương Minh đoán, thứ khiến cho Vương Bình Nhâm không yên lòng nhất chính là ông bà của hắn, gần đây trong khoảng thời gian này, trong công ty xảy ra chuyện chấn động, cũng bởi vì chuyện của Tôn gia mà đắc tội không ít người, tuy rằng tiền tài và thế lực của Điền Long tạm thời khống chế được cục diện, nhưng mà, khó bảm đảm rằng những người trung thành với Tôn gia sẽ ẩn thân, và chờ cơ hội trả thù!
Mà Vương Bình Nhâm, trong mắt những người này đã trở thành đại hán gian rồi, theo bọn họ thấy, Tôn Hồng Quân bị lật đổ, hoàn toàn là bởi vì hắn, nếu như không có hắn, thì Điền Long sẽ không đắc thắng. Nói như vậy, nếu cho những người này cơ hội, thì người đầu tiên mà bọn họ báo thù chính là hắn.
Mọi người trong công ty đều biết về thân thế của hắn, cũng người mà hắn quan tâm nhất chính là ông và bà, cho nên bọn họ có thể là điên cuồng trả thù lên ông bà cũng không chừng.
Vì thế, mỗi ngày sau khi ra về, Vương Bình Nhâm đều đến đây một chuyến.
Hắn cũng biết Điền Long có phái hai người đến đây bảo vệ cho ông bà của mình, đương nhiên là hắn cũng biết, cái này cũng có ý định giám sát bên trong. Nhưng mà, cái này cũng không có gì đáng trách, bởi vì Vương Bình Nhâm biết việc hắn làm có liên quan rất nhiều, Điền Long phái người đến giám sát ông bà cũng là bình thường. Huống hồ, cứ như vậy, Vương Bình Nhâm sẽ an tâm hơn rất nhiều, cho nên cũng không ý kiến nhiều.
Mỗi ngày hắn đều đến đây cả, trò chuyện vài câu với hai người bảo vệ kia, và thấy ông bà vẫn an toàn thì hắn mới rời đi, tuy rằng hắn cũng muốn vào cửa, nhưng lại sợ ông bà hỏi chuyện, từ bé đến giờ hắn chưa từng nói dối ông bà cái gì cả, cho nên ông bà mà có hỏi về chuyện của Tôn gia, thì chuyện hắn phản bội Tôn Hồng Quân sẽ bị ông bà biết, như vậy, thì ông bà nếu không đánh chết hắn, thì cũng sẽ bị tức mà chết.
Nhưng mà, ngày hôm nay, Vương Bình Nhâm cũng giống như bình thường, ra về liền đến đây thăm ông bà, thế nhưng khác với bình thường ở chổ là, Vương Bình Nhâm không thấy hai người bảo vệ do Điền Long phái đến! Chẳng lẽ là đi ăn? Vương Bình Nhâm hơi sửng sốt, nhưng mà nghĩ lại lại cảm thấy không có khả năng, bởi vì khi Điền Long phái bọn họ đến, đã ra lệnh ra, muốn đi ăn thì thay phiên nhau mà đi, hoặc là một người đi mua về cho mà ăn, như vậy thì cuối cùng vẫn sẽ còn một người ở lại vị trí của mình, cũng không đến nổi không còn ai canh gác như bây giờ.
Bây giờ khi Vương Bình Nhâm đến, thì lại không thấy ai ở đây cả, hắn đã tản ra đi tìm một vòng, nhưng cũng không phát hiện ra hai người ở xung quanh, cho nên nhất thời khẩn trương, cũng không nghĩ nhiều nữa, vội vàng đi lên lầu, đến nhà của ông bà, gõ cửa, nhưng bên trong không có ai trả lời cả, trong lòng của Vương Bình Nhâm đột nhiên căng thẳng, vội vàng móc chìa khóa ra, mở cửa phòng.
Hắn bước nhanh vào trong nhà, đây là nơi hắn lớn lên từ nhỏ đến lớn, cho nên từng miếng đất từng viên gạch hắn đều rất quen thuộc. Vương Bình Nhâm nhanh chóng chạy một vòng khắp nhà, nhưng không thấy ông bà đâu cả, đi đến phòng bếp, thì phát hiện ra bột mì còn đang làm dở dang trên bếp, bên cạnh còn có một ít bánh chéo nữa, hiển nhiên là đang làm cơm tối rồi, còn chưa ăn gì.
Thấy cảnh tượng trước mắt, Vương Bình Nhâm thiếu chút nữa đã đứng không vững! Cái này đã nói rõ rằng, trong khoảng thời gian ông bà đang làm cơm, thì đột nhiên vì một chuyện gì đó mà rời khỏi nhà, còn hai người bảo vệ của Điền Long thì biến mất không thấy đâu. đây rốt cục là sao? Chẳng lẽ là những người trung thành với Tôn gia tìm đến cửa trả thù mình sao? Nghĩ như vậy, trên trán của Vương Bình Nhâm liền chảy ra rất nhiều mồ hôi. Nhưng mà, có thể là do Điền Long kêu hai người bảo vệ chuyển ông bà của mình đi chổ khác không? Vương Bình Nhâm lâm vào trầm tư, cái này cũng có thể là do Điền Long sắp đến những ngày quan trọng để thành đại sự, và mình cũng là một trong những người quan trọng, có thể Điền Long muốn uy hiếp mình cho nên mới làm như vậy không? Nghĩ đến đây, Vương Bình Nhâm liền cho rằng rất có khả năng, cho nên, Vương Bình Nhâm muốn gọi điện cho Điền Long hỏi một chút. Nhưng mà, hắn lại sợ rằng không phải là do Điền Long làm, vừa hỏi xong sẽ khiến cho Điền Long hoài nghi. nghĩ đến đây, Vương Bình Nhâm lliền có chút do dự.
Trong lúc Vương Bình Nhâm đang trầm tư suy nghĩ, thì ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tiếng nói: "Vương Bình Nhâm!"
Hắn ta giật mình, vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa, thấy một người con trai khoảng hơn hai mươi tuổi đang đứng ngoài cửa nhìn chằm chằm mình!
Dương Minh nhìn thấy Vương Bình Nhâm quả nhiên là đang ở nhà của ông bà, vội vàng phi nhanh lên lầu, dùng tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời làm sát thủ của hắn từ đó đến giờ đến lao lên đây, rốt cục đã đến kịp ngay lúc Vương Bình Nhâm móc điện thoại ra! Nhưng mà cái này cũng là do Vương Bình Nhâm đang do dự, nếu như mà hắn quyết đoán một chút, thì Dương Minh có mọc cánh cũng không cản kịp, chứ đừng nói là cầu thắng trong hiểm nguy!
"Mày là ai!?" Vương Bình Nhâm lập tức cảnh giá. Hai người do Điền Long phái đến bảo vệ cho ông bà biến mất, mà ở đây lại đột nhiên có một người nhận biết hắn, mà hắn lại không nhận ra người thanh niên trẻ tuổi này là ai, hỏi sao Vương Bình Nhâm không nghi ngờ được?
"Mày đang tìm người sao?" Dương Minh thấy như vậy, cũng yên tâm lại, tình hình đã được khống chế rồi, mình sẽ nắm chắc phần thắng, cho nên Dương Minh cũng khôi phục lại biểu tình lãnh đạm của mình, nhàn nhạt hỏi.
Dương Minh đương nhiên là biết Vương Bình Nhâm, trong tu liệu của Tiểu Mã có ảnh chụp của Vương Bình Nhâm, cho nên Dương Minh mới xác định người trước mặt chính là Vương Bình Nhâm.
"Mày rốt cục là ai? Tại sao lại ở đây?" Vương Bình Nhâm nghe Dương Minh nói xong, trong lòng nhất thời rùng mình: "Mày làm sao mà biết tao?"
"không cần hỏi nhiều câu vô nghĩa như vậy" Dương Minh nhíu mày nói: "Tính nhẫn nại của tao là có hạn, tao chỉ hỏi mày một lần cuối, có phải mày đang tìm người không?"
Tay của Vương Bình Nhâm run lên, khẽ sờ về bên hông một chút, muốn rút súng, nhưng rồi lại không dám, nghe Dương Minh nói như vậy, ông bà của mình tựa hồ đang nằm trong tay đối phương, nếu như mình rút súng ra thì ông bà của mình chẳng phải là sẽ gặp nguy hiểm hay sao? Nghĩ đến đây, Vương Bình Nhâm liền từ bỏ ý định rút súng trong đầu, điều cần làm bây giờ chính là tìm chổ của ông bà trước, cùng với làm rõ thân phận của người trước mắt rồi mới quyết định được.
Hành động của Vương Bình Nhâm cũng đã bị Dương Minh nhìn thấy hết, Dương Minh cũng không sợ Vương Bình Nhâm rút súng ra, bởi vì phi châm đã nằm trong tay của Dương Minh rồi, chỉ cần Vương Bình Nhâm vừa có hành động điên rồ thì phi châm sẽ được bắn ra ngay lập tức.
"Đúng vậy, mày đã bắt ông bà của tao đi?" Vương Bình Nhâm hỏi gọn gàng dứt khoát, nếu đôi phương đã không thích nghe nói nhảm, vậy thì hắn cũng đơn giản, bớt nói những lời không có ý nghĩa đi. Bây giờ còn chưa biết được ông bà như thế nào, nói nhiều chưa hẳn đã có lợi, Vương Bình Nhâm cũng hiểu được điểm này.
"Tao còn tưởng rằng mày không quan tâm đến bọn họ chứ, lấy súng bên hông của mày ra, ném cho tao" Dương Minh cười nói. Tuy rằng Dương Minh không sợ Vương Bình Nhâm rút súng, nhưng mà Dương Minh cũng không muốn làm ra vẻ, đoạt lấy vũ khí của đối phương là một chuyện rất hợp lý, vả lại cũng thể hiện được sự cường thế của bản thân.
Vương Bình Nhâm cất súng ở bên hông, đang là mùa đông, cho nên hắn có mặc thêm một cái áo khoát dày bên ngoài, cho nên căn bản là không nhìn ra bên hông có súng, mà Dương Minh nói lấy súng bên hông giao ra cho hắn, làm cho Vương Bình Nhâm rất kinh ngạc, vì sao Dương Minh lại biết bên hông mình có súng? Đây mới chính là nguyên nhân khiến cho Vương Bình Nhâm kinh ngạc.
Dương Minh cũng nhìn thấy Vương Bình Nhâm kinh ngạc, nhưng mà Dương Minh đương nhiên là sẽ không nói cho hắn biết chuyện mình có dị năng nhìn thấu rồi, mà chỉ cười nói: "Tay của mày vừa sờ vào bên hông, muốn lấy ra vật gì đó, nhưng sau đó lại bỏ xuống, mày cách tao xa như vậy, muốn rút vũ khí ra tân công tao, nếu không phải súng thì là cái gì? Lẽ nào mày có mang phi đao theo?"
Nghe Dương Minh nói như vậy, Vương Bình Nhâm mới giật mình, thì ra Dương Minh suy đoán bên hông mình có súng là vì như vậy. Nếu đã xác định người trước mắt là kẻ đã bắt ông bà của mình, Vương Bình Nhâm biết phản kháng cũng đã không còn ý nghĩa gì rồi, biết rằng làm như vậy chỉ càng gây thêm bất lợi cho ông bà của mình mà thôi. Vì thế, Vương Bình Nhâm hầu như là không do dự, rút súng bên hông mình ra, ném cho Dương Minh.
Dương Minh cũng không sợ hắn ta thừa dịp rút súng ra và bắn về mình, bởi vì thứ nhất, chỉ cần đối phương hơi làm bậy thôi, thì phi châm của Dương Minh sẽ bay ra ngay lập tức, mà Dương Minh cũng hiểu rõ Vương Bình Nhâm, biết đối phương là một người hiếu thảo, nếu đã biết ông bà nằm trong tay mình, thì hắn khẳng định là sẽ không có hành động thiếu suy nghĩ gì trong đầu cả, nếu không thì cũng không từ bỏ ý định rút súng ngay từ đầu rồi.
Cầm lấy súng của Vương Bình Nhâm ném tới, Dương Minh tiện tay bỏ vào trong túi áo khoát, sau đó nói: "Nghe đồn Vương Bình Nhâm là một hiếu tử, quả thật là không sai, quả nhiên là vì ông bà mà cái gì cũng có thể làm"
"Tao đã làm theo lời của mày rồi, mày rốt cục muốn thế nào? Cứ việc nói ra!" Vương Bình Nhâm biết Dương Minh bắt cóc ông bà của mình, hiển nhiên là có mục đích, cho nên cũng trực tiếp hỏi: "Nói cho tao biết, ông bà của tao bây giờ thế nào rồi?"
"Tốt, rất sảng khoái, tao thích giao tiếp với người sảng khoái như vậy" Dương Minh rất là thỏa mãn với thái độ của Vương Bình Nhâm bây giờ: "Nếu như mày vẫn sảng khoái như vậy, thì ông bà của mày sẽ bình an vô sự"
Sắc mặt của Vương Bình Nhâm hỏi đổi, hắn biết, Dương Minh nói như vậy, nhất định là muốn hắn làm cái gì đó, chỉ cần làm cho đối phương thỏa mãn, thì như vậy sẽ bảo đảm rằng ông bà sẽ không có chuyện gì. Mà ý trong lời nói của đối phương cũng rất rõ ràng, nếu như không làm thỏa mãn, như vậy thì khó bảo đảm rằng ông bà sẽ bình an. Ý nghĩa đơn giản như vậy, Vương Bình Nhâm làm sao mà không nghe ra được chứ?
"Mày muốn tao làm cái gì?" Vương Bình Nhâm nghe ra bây giờ ông bà của mình vẫn chưa xảy ra chuyện, cũng yên tâm lại.
Dương Minh lấy một cái hộp nhỏ trong túi ra, sau đó đi đến trước mặt Vương Bình Nhâm.
"Mày muốn làm gì?" Vương Bình Nhâm ngạc nhiên hỏi.
"Há mồm!" Dương Minh nói xong, liền giơ tay ra, bóp lấy quai hàm của Vương Bình Nhâm, làm cho hắn mở miệng ra, sau đó lấy cổ độc do Trương Trí Thâm luyện chế nhét vào trong miệng của Vương Bình Nhâm.
Bởi vì quai hàm bị Dương Minh bóp chặc, cho nên cổ độc nhanh chóng lọt vào trong bụng của Vương Bình Nhâm. Vương Bình Nhâm cũng không ngờ rằng tốc độ của Dương Minh lại nhanh như vậy, toàn bộ động tác đều rất lưu loát, khi mà hắn kịp phản ứng lại thì đã có thứ gì đó chui vào trong bụng rồi! Vương Bình Nhâm nhất thời sợ hãi: "Mày cho tao uống cái gì?"
"không có gì!" Dương Minh cười nói: "Cổ độc, có nghe qua chưa? Chưa nghe cũng không sao, Tam Thi Não Thần Hoàn trong tiểu thuyết của Kim Dung, biết không? Cái này của tao cũng không khác gì cái đó, hai mươi bốn giờ sau sẽ phát tác một lần, nếu dùng thuốc giải trễ, như vậy thì mày sẽ không còn cách nào gặp mặt ông bà của mày"
Vương Bình Nhâm nghe Dương Minh nói xong, sắc mặt thay đổi kịch liệt, phẫn nộ nhìn Dương Minh, nhưng mà, một giây sau, hắn liền khôi phục lại bình tĩnh, giờ phút này hắn biết phẫn nộ cũng không làm được gì, bị Dương Minh nắm mạng sống trong tay, khống chế ông bà của hắn, Vương Bình Nhâm còn có lựa chọn nào khác sao?
"Những chuyện tao muốn mày làm, nếu không có bất ngờ xảy ra, thì trong vòng hai mươi bốn tiếng đồng hồ là có thể làm xong. Đến lúc đó, tao sẽ cho mày thuốc giải, và cho mày đoàn tụ với ông bà, nhưng mà, nếu không làm xong chuyện, thì tao sẽ cho các người đoàn tụ." Nói đến đây, Dương Minh dừng lại một chút, và trên mặt của Vương Bình Nhâm cũng lộ ra vẻ kinh dị: "Tao sẽ cho các người đoàn tụ tại địa ngục" Dương Minh lạnh lùng nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1226


Báo Lỗi Truyện
Chương 1226/2205