Chương 1225: Vào cửa


Từ tư liệu không khó nhìn ra, Vương Bình Nhâm có tác dụng nội ứng ngoại hợp, nếu như không có Vương Bình Nhâm, có thể Tôn Hồng Quân sẽ không bị Điền Long bắt dễ dàng như vậy.
Một người đi theo mười năm, trung thành và tận tâm, ai mà còn cảnh giác với hắn nữa, cũng sẽ không hoài nghi cái gì, còn Điền Long, bởi vì nắm bắt được phần tin tưởng này, cho nên mới thuận lợi giam lỏng người nhà của Tôn gia.
Nhưng mà, tâm địa của Điền Long cũng đủ thâm độc, có thể ẩn nhịn nhiều năm như vậy, sức chịu đựng này người thường chưa chắc đã làm được. Có thể, Điền Long cài người thân tín vào bên cạnh Tôn Hồng Quân cũng không phải là vì sự phản bội ngày sau. Một số ít người bên dưới, luôn mua chuộc những thân tín bên cạnh những người bề trên, để tìm kiếm cơ hội tồn tại cho mình.
Từ thời xa xưa, một số ít vương công đại thần luôn thu mua một số thái giám bên cạnh hoàng đế, để tùy thời thông báo ý tứ của hoàng đế cho họ, tránh tai họa lan đến đầu của mình.
Mục đích ban đầu của Điền Long, cũng có thể đại khái là như vậy. Nhưng mà sau này, bởi vì sự bành trướng của lòng tin, lại có một ông chủ cường thế ở phía sau, cho nên mới bắt đầu rục rịch, lợi dụng Vương Bình Nhâm để làm nội ứng ngoại hợp, hoàn thành đại sự của ông ta.
Lý Bạch Hổ cũng không phải là người Đông Hải, mà là một tên tội phạm từ phía Nam chạy đến, bởi vì ở bên kia dùng dao đâm người bị thương, chạy đến nhà người thân ở phương Bắc để tránh nạn. Sau này bởi vì qua thời gian truy tố, mà người bị hại cũng không báo cảnh sát, cho nên chỉ cần bồi thường một chút tiền là không có chuyện gì. Nhưng mà, sau khi Lý Bạch Hổ đến phương bắc, nghĩ rằng ở đây thích hợp để cho mình phát triển. Vì thế liền bắt đầu lăn lộn từ tầng dưới chót của xã hội lên, sau này được Điền Long nhìn trúng, trở thành người phát ngôn của Điền Long.
Vương Bình Nhâm là người Đông Hải, nhưng cha mẹ của hắn đã ly di khi hắn còn nhỏ, hắn xong với ông nội và bà nội, được ông bà nuôi nấng từ nhỏ đến lúc trưởng thành, cho nên, Vương Bình Nhâm vô cùng hiếu thuận.
Dương Minh nhìn nhìn cái tư liệu này, bỗng nhiên nghĩ rằng, cái này tựa hồ có thể là một thứ có thể lợi dụng được. Vương Bình Nhâm được Điền Long huấn luyện, rồi ẩn núp mười năm, sau này vẫn trung thành với Điền Long, cái này đã nói rõ rằng hắn ta vô cùng trung thành với Điền Long.
Nếu như cho hắn uống cổ độc, chỉ sợ rằng hắn thật sự quá cứng đầu, thà rằng chết chứ cũng không chịu phản bội Điền Long, như vậy thế cục sẽ không thể giữ vững được, và Dương Minh cũng sẽ lâm vào cảnh tiến thối lưỡng nan.
Nhưng mà, nếu lấy ông bà của Vương Bình Nhâm ra uy hiếp thì sao? Tin rằng chỉ cần mình khống chế ông bà của hắn, vậy thì hắn sẽ không thể không cúi đầu, cùng mình đối phó Điền Long.
Phần tư liệu này cũng có ghi lại địa chỉ của nhà ông bà Vương Bình Nhâm. Dương Minh liền đưa ra quyết định, thừa dịp hoàng hô, ra khách sạn, đi về hướng nhà của ông bà Vương Bình Nhâm.
Lúc ở trong cục cảnh sát Đông Hải, phía trước của chiếc BMW đã trải qua xử lý đơn giản, tuy rằng chưa được phun sơn lại, nhưng mà cũng có thể chạy bình thường, đèn và xi nhăn đều đã gắn lại bình thường. Chắc rằng trong khoảng thởi gian đó Dương đội trưởng đã cho người đi mời thợ sửa chữa đến, tiến hành tu sửa khẩn cấp.
Vương Bình Nhâm có thể làm đến vị trí này, nghĩ rằng trong tay sẽ không thiếu tiền, nhưng mà, ông bà của hắn lại ở trong một tiểu khu cũ. Khu nhà được xây dựng từ những năm thập niên 70 đến giờ, còn có cả gạch ngói nữa, loại nhà như vậy, ở trong một thành phố hiện đại như Đông Hải là cực kỳ hiếm thấy.
Đây là nhà của ông bà Vương Bình Nhâm, đã ở được vài chục năm, và những người già khi đến một độ tuổi nhất định, sẽ phát sinh tình cảm đối với chổ ở, không muốn rời đi, cho nên ông bà của Vương Bình Nhâm hẳn là cũng thuộc tình huống này.
Dương Minh dừng xe lại ở cửa tiểu khu, khu nhà kiểu cũ này không có thiết kế bãi giữ xe, xem ra tuổi của nó cũng đã lớn lắm rồi. Dương Minh xuống xe, phát hiện ra đoạn đường trước cửa tiểu khu này cấm đậu xe, vừa định đem xe đi chổ khác, thì phát hiện ra, không biết lúc nào, trên cái cửa kính xe đã xuất hiện hai giấy thông hành tại Đông Hải, kẹp bên trái cái giấy ra vào cổng đại học Tùng Giang.
Xem ra cái này cũng là do Dương đội trưởng dặn dò người khác làm, có thể ông ta cho rằng mình đi lại ở đây sẽ gặp nhiều bất tiện, Dương Minh rất cảm tạ Dương đội trưởng vì đã suy nghĩ chu đáo.
Có giấy chứng nhận này, Dương Minh cũng không cần phải dời xe đi, Trước đó Dương Minh đi xe của Tôn Hồng Quân cũng đã nhìn thấy loại giấy này, với thân phận và địa vị của Tôn Hồng Quân, khẳng định là ngang tầm với dân làm chính trị rồi, có khả năng nhậm chức trong giới chính trị, cho nên ông ta có được loại giấy tờ này cũng chẳng có gì là lạ.
Có tờ giấy thông hành này, thì có thể đi lại bình thường, và có thể dừng xe tại các đoạn đường cấm dừng, có thể nói là tương đối hữu dũng. Dương Minh cũng không ngờ rằng thân phận kia của mình lại có nhiều tác dụng như vậy, có rất nhiều chuyện không cần mình tự mở miệng, thì đã có người làm cho thỏa đáng rồi. Vào trong tiểu khu, Dương Minh dựa theo địa chỉ ghi trong hồ sợ, tìm đến nhà của ông bà Vương Bình Nhâm, đây là một căn nhà nằm trên lầu, khi Dương Minh vừa định đi lên lầu, thì đã bị hai tên áo đen cản lại: "Làm gì? Tìm ai?" Một tên trong số đó mở miệng hỏi.
Dương Minh hơi ngạc nhiên, khu nhà kiểu cũ như vậy mà cũng có bảo vệ sao? Ở đây mà cũng sợ mất trộm nữa à? Nhưng mà, Dương Minh vẫn trả lời: "Lên lầu, tìm Vương lão gia"
Hai tên áo đen nghe xong, trong mắt lộ ra một vẻ kỳ quái: "Tìm ông ta làm gì? Mày là ai?" Phản ứng của hai tên ngay lúc này, đã rơi vào trong mắt của Dương Minh, Dương Minh hơi suy nghĩ một chút, liền hiểu được thân phận của hai tên này, cũng biết tại sao bọn chúng lại đứng ở đây. Dương Minh đã đoán đúng, đây là khu nhà của thập niên 79 thậm chí là 60, không có khả năng có bảo vệ, cho nên thân phận của hai tên này liền trở nên khả nghi.
Nhất là khi Dương Minh nói muốn lên lầu tìm Vương lão gia, biểu tình của hai tên này liền trở nên khác thường, cho nên cái này cũng đã xác minh suy nghĩ của Dương Minh rồi, hai tên này hẳn là do Điền Long phái đến để bảo vệ cho ông bà của Vương Bình Nhâm, nhưng mà, nói là bảo vệ, không bằng cứ gọi thẳng ra là giám sát và khống chế đi. Đây là thời kỳ không tầm thường, Điền Long cũng sợ Vương Bình Nhâm làm phản, cho nên mới khống chế ông bà của Vương Bình Nhâm, cứ như vậy sẽ không sợ Vương Bình Nhâm làm loạn.
"Hai vị là do Long ca đến bảo vệ người nhà của Vương ca sao?" Nghĩ đến đây, trong lòng Dương Minh cũng đã có quyết định, mỉm cười hỏi.
"Ơ?" Hai tên áo đen nghe Dương Minh nói xong, nhất thởi sửng sốt.
Đây chính là hiệu quả mà Dương Minh muốn, thừa dịp hai tên này sửng sốt, nhanh chóng cho mỗi tên một cú, vỗ thật mạnh vào cổ của chúng, làm cho chúng trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Đương nhiên, cho dù đánh trực diện, hai tên này cũng không phải là đối thủ của Dương Minh, nhưng mà, Dương Minh sợ trên người của hai tên này có dụng cụ báo động, có thể báo ra tin hiệu cầu cứu trong nháy mắt, cho nên Dương Minh mới ra tay trong lúc bọn chúng không để ý.
Dương Minh kéo hai tên này đi ra, nhanh chóng đi đến hướng cửa ra vào, bây giờ đang là lúc chạng vạng, lại là mùa động, cho nên trong tiểu khu chẳng có người, Dương Minh nhanh chóng kéo đến xe của mình, ném hai tên này vào một góc.
Dương Minh chặt lên cổ chúng như vậy, cũng không dùng nhiều lực, nhưng mà muốn tỉnh lại cũng cần ít nhất là hai tiếng. Thế nhưng, để tránh việc hai tên này đột nhiên tỉnh sớm, Dương Minh đã điểm lên huyệt ngủ của chúng một chút, cứ như vậy, bọn chúng muốn tỉnh lại cũng cần ít nhất là một ngày. Sau khi thu xếp xong, Dương Minh một lần nữa đi vào trong tiểu khu, đến nhà của ông bà Vương Bình Nhâm. Lên lầu ba, tìm đến nhà, gỏ cửa, bên trong truyền ra một giọng nói già nua: "Ai vậy?"
"Bà ơi, con là người do Vương Bình Nhâm Vương ca phái đến" Dương Minh đã sớm nghĩ ra lý do nói dối.
"Ơ? Là Nhâm Bình gọi tới à?" Cánh cửa mở ra, một bà già xuất hiện ngay cửa: "Mau vào đi!"
"Bà ơi, ông đâu? Hai người nhanh theo con, Vương ca đắc tội với người ta, có người muốn gây bất lợi cho ông bà! Cho nên Vương ca phái con đến đón ông bà!" Dương Minh vội vang nói. Tuy rằng Dương Minh có thể dùng sức mạnh để bắt hai ông bà đi, nhưng mà, Dương Minh không làm vậy, hắn cũng chưa phát rồ đến mức đó, hai ông bà vô tội, Dương Minh lợi dụng họ, cũng chỉ là muốn Vương Bình Nhâm bỏ gian tà theo chính nghĩa thôi, Dương Minh cũng không muốn làm gì hai ông bà cả, cho nên có thể coi đây là lời nói dối dầy thiện ý.
(Câu hỏi đến đây: Lời nói dối thiện ý của Dương Minh lần trước là gì, nói với ai, nói cái gì? Mọi thứ đều như cũ nhé ^_^)
"A! Nhâm Bình gặp rắc rối?" Bà lão kinh hãi, vội vàng quay vào trong hô lớn: "Ông già, mau ra đây, Nhâm Bình gặp chuyện, bạn của nó đến báo tin!"
Bà lão gọi một tiếng, liền có một ông lão tóc bạc chạy từ trong phòng ra, trong tay còn cầm cái cán bột, hiển nhiên là vừa rồi hai người chắc là đang làm bột mì rồi.
"Sao thế? Nhâm Bình làm sao?" Ông lão cũng nóng ruột hỏi.
"Vương ca bây giờ không sao, rất an toàn, nhưng mà anh ấy sợ kẻ thù tìm đến hai người, cho nên mới phái con đến đón hai người đến chổ an toàn!" Dương Minh vội nói.
"A, như vậy. để ta gọi điện cho Nhâm Bình!" Ông lão hoảng sợ, giọng nói cũng thay đổi luôn.
"Điện thoại của Vương ca không có mở, anh ấy sợ tín hiệu điện thoại sẽ bị kẻ thù kiểm tra, cho nên mới không dám mở máy" Dương Minh giải thích.
"A, vậy thì. bây giờ nên làm sao?" Ông lão đương nhiên là không hiểu những cái này, cho nên Dương Minh nói như vậy, ông ta cũng tin như sấm, vội vã hỏi.
"Hai người đi theo con, con dẫn hai người đến một chổ an toàn trước, sau đó con sẽ tìm Vương ca" Dương Minh nói.
"Được, được." Hai người thấy Dương Minh cũng thành thật, vì thế không nghi ngờ hắn, đi theo hắn ra ngoài.
Mang hai ông bà cùng ra ngoài, lên xe, Dương Minh mở cửa xe, rồi mới nói với hai ông bà: "Trước đó kẻ thù đã phái người đến giám sát hai ông bà, khi con đến gần liền gặp được, bây giờ đã bị con đánh hôn mê, ở phía sau xe, một lát sẽ giao cho Vương ca xử lý!" Dương Minh nói xong, còn chỉ vào hai tên áo đen đang nằm hôn mê ở phía sau.
Hai ông bà nghe nói trên xe còn có người bị đánh hôn mê, nhất thời cả kinh, vội vã quay đầu nhìn lại phía sau, quả nhiên thấy hai tên áo đen đang nằm ở đó.
"Ơ?" Ông lão sửng sốt: "Ta thấy hai người này mấy ngày nay luôn ở xung quanh đây, có đôi khi cứ nhìn ta mãi, giống như là đang theo dõi ta, lúc đó ta đã cảm thấy kỳ quái, nhưng không có suy nghĩ nhiều, không ngờ rằng đây là người do kẻ thù của Nhâm Bình phái đến giám sát chúng ta."
"Bây giờ thì không sao rồi, hai người theo con, con mang hai người đến một chổ an toàn" Dương Minh nói.
Hai ông bà bây giờ càng tin rằng Dương Minh chính là người do cháu trai Vương Bình Nhâm của mình phái đến, cho nên càng thêm tin tưởng Dương Minh. Vì thế vội vàng cảm ơn liên tục: "Tiểu tử, như vậy làm phiền con!"
"không sao cả, con và Vương ca là bạn bè tốt!" Dương Minh cười nói.
"Như vậy, xin hỏi tiểu ca, Nhâm BÌnh bây giờ thế nào? Có nguy hiểm gì không? ' Bà lão lo lắng cho an toàn của cháu trai, không nhịn được hỏi.
"
Vương ca bây giờ vẫn chưa sao, nhưng mà kẻ thù của anh ấy rất lợi hại, truy đuổi rất sát, anh ấy sợ liên lụy đến hai người. Cho nên không dám liên lạc với hai người!" Dương Minh nói: "Nhưng mà, bây giờ anh ấy cũng đang ở một nơi rất an toàn"
"
Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi!" Bà lão thở phào nhẹ nhõm: "Haizzz, khuyên nó nhiều lần rồi, không nên làm những chuyện nguy hiểm này, nhưng mà nó không chịu nghe. bây giờ thì bị kẻ thù tìm đến cửa rồi"
"
Bà còn nói nữa!" Ông lão cũng không vui vẻ gì: "Nếu như lúc đầu không phải vì chữa bệnh cho bà, Nhâm Bình làm sao mà đi vay nặng lãi được? Sao lại thiếu ông chủ của bọn họ nhiều tiền như vậy? Bây giờ nó hoàn toàn là làm việc trả nợ cho bà! Nếu không thì nó đã sớm trở về với chúng ta rồi!"
"
Haizzz!" Bà lão nghe vậy, cũng thở dài một hơi, nhưng mà, bà ta cũng biết ông lão nói không sai, lúc đầu cháu trai dẫn bà đi khám chữa bệnh, mượn không ít tiền, sau này mới bán mạng cho ông chủ.
"
Chờ chuyện này giải quyết xong, haio6ng bà có thể sống cùng với Vương ca rồi, bây giờ anh ấy cũng đã trả hết nợ rồi!" Dương Minh nói.
Vương Bình Nhâm thiếu tiền Điền Long, tin tức này quả thật là một thu hoạch ngoài ý muốn! Thì ra lúc đầu bởi vì muốn có tiền chữa bệnh cho bà, nên Vương Bình Nhâm mới mượn tiền của Điền Long, sau này mới bán mạng cho Điền Long, thì ra đây chính là nguyên nhân kiềm hãm Vương Bình Nhâm. Vương Bình Nhâm thiếu tiền Điền Long, đương nhiên là sẽ bán mạng cho Điền Long rồi, cho dù Điền Long bắt hắn làm những chuyện sai trái, Vương Bình Nhâm vẫn phải cắm đầu mà làm.
Xe đi đến trước khác sạn nơi Dương Minh vừa mới mướn, đi vào trong, Dương Minh mướn cho hai ông bà một căn phòng, biểu tình và thái độ của hai ông bà rất bình thường, cho nên nhân viên trong khách sạn cũng không hoài nghi cái gì.
Sau khi đưa hai ông bà vào phòng xong, Dương Minh còn chuẩn bị một ít nước uống, giao cho mỗi người một chai, dọc đường đi, hai ông bà cũng khát lắm rồi, cho nên bây giờ cũng uống không ít.
Dương Minh cũng ngồi một bên nói chuyện với hai ông bà, đại khái câu chuyện đều xoay quanh Vương Bình Nhâm cả, từ miệng của hai ông bà, Dương Minh cũng đã hiểu biết về tin tức của Vương Bình Nhâm không ít. Sau một hồi, bà lão mới nói: "
Sao tôi mệt thế này, không phải là do ngày hôm nay dậy sớm chứ?"
Nghe bà lão nói thế, ông lão cũng nói: "
Tôi cũng cảm thấy mệt"
"
Có thể là do đi đường xóc, cho nên bị mệt" Dương Minh cười nói: "Hay là hai ông bà cứ nghỉ ngơi trước đi, con đi tìm Vương ca, sáng mai con sẽ đến gặp hai ông bà"
"
Cũng tốt. ngày mai Nhâm Bình có thể đến." Bà lão nói được một nửa, liền cảm thấy không thích hợp, nói: "không được, Nhâm Bình bây giờ đang có phiền phức, sao có thể để nó đi loạn được, chờ chuyện này thu xếp xong đã"
"
Đúng vậy, không thể để cho Nhâm Bình phân tâm!" Ông lão cũng gật đầu nói.
"
Vậy con đi trước, hai ông bà nghỉ ngơi trước đi, đói bụng thì cứ gọi phục vụ đem đồ ăn lên phòng là được rồi, không có việc gì thì ngàn vạn lần đừng nên đi ra ngoài!" Dương Minh dặn dò.
"
Chúng ta hiểu rồi, yên tâm đi!" Ông lão gật đầu nói.
Dương Minh đi ra khỏi phòng của hai ông bà, thở phào nhẹ nhõm, trong chai nước có thuốc ngủ, trước đó Dương Minh đã chuẩn bị tốt rồi, sau khi hai ông bà uống xong, sẽ tự nhiên cảm thấy buồn ngủ, sau đó tự nhiên đi ngủ.
Tuy rằng Dương Minh có thể điểm huyệt ngủ của hai ông bà, nhưng mà, làm như vậy thì hai ông bà sẽ biết hắn gây bất lợi cho họ, cái này sẽ làm mất sự tin tưởng của hai ông bà dành cho hắn. Cho nên, Dương Minh mới làm vậy để cho bọn họ ngủ đi một cách tự nhiên, tuy rằng bọn họ sẽ ngủ nhiều hơn bình thường, nhưng mà, theo sự giải thích của Dương Minh, bọn họ cũng sẽ cho rằng bởi vì dậy sớm, hơn nữa ngồi xe lâu, làm cho mệt mỏi, sau khi tỉnh lại sẽ không hoài nghi.
Khóa cửa phòng của hai ông bà lại, Dương Minh đi về phòng của mình, nhưng mà, hắn cũng không về phòng ngay lập tức, mà là dùng dị năng quan sát bên trong phòng. Tuy rằng bây giờ Dương Minh có thể dùng điện thoại gọi cho Vương Bình Nhâm, mang phiền phức đến cho hắn, nhưng mà khó bảo đảm rằng hai ông bà sẽ không gọi điện cho Vương Bình Nhâm.
Nhưng mà, sau khi Dương Minh rời khỏi phòng không lâu, thì hai ông bà liền lên giường đi ngủ, xem ra Dương Minh đã lo lắng quá nhiều rồi. Loại thuốc ngủ này, sau khi dùng vào thì ít nhất sẽ phải ngủ hai mươi bốn tiếng, nhiêu đó thời gian, cũng đủ để cho Dương Minh hành động rồi.
Cũng giống như hai tên áo đen, Dương Minh cũng sợ hai ông bà đột nhiên tỉnh lại, cho nên sau khi chờ hai ông bà ngủ say, hắn lại trở vào trong phòng, điểm huyệt ngủ của hai ông bà.
Cứ như vậy, hai ông bà sẽ không nhận ra có gì khác thường, chờ sau khi tỉnh lại, thì bọn họ sẽ tưởng rằng là do mình ngủ quá nhiều mà thôi.
Ra khỏi cửa khách sạn, Dương Minh dựa theo tư liệu mà Tiểu Mã cung cấp, đi đến trước cửa một tiểu khu cao cấp, cũng chính là chổ ở của Vương Bình Nhâm, Vương Bình Nhâm có mua một căn nhà ở đây, bình thường hay ở chổ này.
Nhưng mà, tiểu khu này lại được quản lý rất nghiêm ngặt, tiến hành theo hình thức đóng kín, xe của Dương Minh bị chặn ở ngoài cửa, dựa theo quy định, không có thẻ của tiểu khu thì không được vào.
Dương Minh liền lấy giấy thông hành trên xe đưa cho người bảo vệ tiểu khu, không ngờ rằng người bảo vệ lại nhìn hắn chăm chú, hỏi: "
Xin hỏi cậu là người của bên nào?"
Dương Minh không còn biện pháp, đành phải lấy cái giấy thông hành của quân đội cấp cho người thường do Dương đội trưởng làm giao ra, đưa cho người bảo vệ. Người bảo vệ nhìn nhìn tờ giấy và đối chiếu với Dương Minh, lúc này mới cho Dương Minh đi vào.
Bởi vì tòa nhà mà Dương Minh cần đi vào nằm ở chung cư cạnh một cái hồ, nếu như mà xuống xe đi bộ vào thì cũng cần ít nhất một giờ, cho nên Dương Minh không thể không lái xe đi vào.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1225


Báo Lỗi Truyện
Chương 1225/2205