Chương 1222: Tiếp tục lập công


Từ suy nghĩ của hắn, thì cái thứ nằm ở phía sau xe hắn quả nhiên là loại có thể làm hắn rơi đầu, suy đoán cùa Dương Minh không sai, cũng gián tiếp chứng minh rằng cái thứ này rất nguy hiểm, hèn chi tên này lại khẩn trương như vậy, không tiếc tiền hối lộ nhân viên trạm thu phí, để muốn nhanh chóng rời đi.
Chỉ là, ở đây có máy quay giám sát, đừng nói là một ngàn đồng, cho dù là một trăm ngàn thì người nhân viên này cũng không dám nhận!
Cho nên, dưới tình huống mua chuộc không được, lại bị bắt phải kiểm tra, tên tài xế này không còn biện pháp, đành phải quay đầu chạy trốn!
Nếu hắn đã xuất hiện trên đường một cách bí ẩn như vậy, thì cũng đã nói lên rằng hắn không phải chạy từ bên kia đường cao tốc đến, mà là quẹo vào ở giữa đường, chỉ cần hắn muốn chạy, vậy thì chặn đầu bên kia của đường cao tốc cũng không có tác dụng.
"Có muốn cùng tôi lập công không?" Trong nháy mắt lúc Dương Minh nhìn thấy tên tài xế quay đầu xe lại, cũng đã trả số lại, nhấn ga, lui xe về, sau đó xoay tay lái một vòng, quay xe lại đuổi theo.
Hạ Tuyết còn chư kịp phản ứng, thì thân thể đã bị nghiêng mạnh qua một bên, bởi vì quay đầu xe đột ngột, làm cho nàng xém tí đã đập đầu vào cửa kính theo quán tính.
"Phía trước xảy ra chuyện gì?" Bởi vì sự mẫn cảm của nghề nghiệp, làm cho Hạ Tuyết trong nháy mắt nghĩ tới, chiếc xe phía phía trước đột nhiên quay đầu từ chối kiểm tra nhất định có chuyện!
Bởi vì chiếc xe quay đầu quá nhanh, cho nên người cảnh sát giao thông hiển nhiên là không phản ứng kịp, chắc là trên đường cao tốc có một trạm gác khác, cho nên khi nhìn thấy chiếc xe này quay đầu bỏ chạy, liền lấy bộ đàm ra gọi cầu việc.
Đương nhiên, khi anh ta nói xong, thì chiếc xe đã chạy mất tiêu!
Tuy rằng chiếc xe Toyota này chạy rất nhanh, nhưng mà so với BMW thì nó căn bản là không cùng đẳng cấp!
Chiếc xe Toyota này lao như điên về phía trước, mặc dù là chạy ngược chiều, nhưng mà những chiếc xe khác nhìn thấy chiếc Toyota chạy đến đều tự động tránh ra, ai lại muốn cản đường một tên điên chứ?
Nhưng mà, còn Dương Minh thì lại khác, bởi vì đi ngược chiều, cho nên khi xe đi đường tránh chiếc Toyota xong đều trở về đường cũ, làm cho Dương Minh căn bản là không có biện pháp vượt qua, chỉ có thể theo từ từ.
Ba trăm mét. hai trăm mét. một trăm mét. tuy rằng khúc đầu Dương Minh đã chấp chiếc Toyota này" đề pa" trước, nhưng mà, tưởng tượng rằng xe đạp đua với xe máy dù có chấp xe đạp nước" đề pa" thì liệu nó có chạy thoát khỏi chiếc xe máy không?
"Có mang súng không?" Dương Minh nhìn Hạ Tuyết, phát hiện ra gần như vậy rồi mà cô nàng này vẫn còn đơ mặt ra, trong lòng liền thấy nản.
"Có. nhưng mà hồi nãy đã cất trong tủ bảo hiểm rồi" Hạ Tuyết đau khổ nói, trên mặt cũng đầy lo lắng. Nàng cho rằng đi với Dương Minh đến Đông Hải là để điều tra, cho nên cũng không mang súng, căn bản là không nghĩ rằng lại gặp chuyện trên đường đi.
Dương Minh nghe Hạ Tuyết trả lời như vậy, cũng biết mình đã đoán đúng, nhìn nhìn chiếc BMW, haizzz, thật tội nghiệp cho Bạo Tam Lập!
Tình huống như vậy, không thể vượt qua, Hạ Tuyết cũng không mang súng, điều duy nhất mà Dương Minh có thể làm, chính là nhấn mạnh ga, và lao xe đâm về hướng đối phương.
Một tiếng động thật lớn, và lực phản chấn do hai xe đâm nhau, làm cho thân thể của Dương Minh và Hạ Tuyết đều bị chấn động bật về phía trước. Nhưng mà, xe của Đức thường được làm ra để bảo đảm an toàn cho người lái, chiếc BMW của Dương Minh cũng không ngoại lệ, còn chiếc Toyota phía trước bị đâm một cái, nhất thời lạc tay lái đảo vài vòng ngay!
Tên tài xế lúc nãy cũng nhìn thấy chiếc BMW này, lúc đó hắn có chút khẩn trương, nhưng mà nhìn thấy bảng số xe của chiếc BMW xong, cũng biết rằng đây không phải là xe nhà nước, mà là xe tư nhân.
Nhưng mà, hắn ta cũng không nghĩ rằng bảng số xe này là thật, hắn vô thức cho rằng bảng số xe này là giả, và xe của Dương Minh là xe buôn lậu, mà hồi nãy hắn xảy ra tranh chấp với nhân viên trạm thu phí, làm kinh động cảnh sát, chiếc xe BMW này bị sợ liên lụy, cho nên bỏ chạy theo cũng là bình thường.
Cho nên tên tài xế cũng không lưu ý! Nhưng không ngờ rằng, chiếc xe này lại tự nhiên đâm vào xe của hắn.
Phía trước của chiếc BMW bị đụng đến méo mó, còn phía sau của chiếc Toyota thì bị mốp vào. Sau khi bị đụng xong, liền cảm thấy chuyện này không thích hợp, nhìn qua kính chiếu hậu, vẫn thấy chiếc BMW lao như điên về hướng mình, trong lòng đột nhiên rùng mình, cũng nhấn ga bỏ chạy.
"Rầm!" Dương Minh lại tiếp tục nhấn ga, lao về phía trước, lần này mang nhiều lực hơn, trực tiếp làm cho cái thùng xe thay đổi hình dạng!
Tên tài xế kinh hãi! Hắn không biết vì sao chiếc BMW này lại truy đuổi mình, cũng không biết vì sao giữa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim, thật sự làm cho hắn khó hiểu, mình đã đắc tội bọn họ saoo?
Cứ như vậy, thì mình chắc chắn là tiêu đời! Tên tài xế này cũng không ngu, cũng biết rằng hai này rõ ràng không cũng một đẳng cấp, động cơ kém hơn, trọng tải nhẹ hơn, độ dày vật liệu cũng mỏng hơn không ít!
Tên tài xế cắn răng, hắn vốn chỉ muốn chạy trốn cho xong, nhưng mà Dương Minh xuất hiện, làm cho hắn căn bản là không thể chạy trốn. Hắn ta thò tay vào trong hộc tủ, nhanh chóng lấy ra một khẩu súng lục bên trong, lên đạn, quay đầu lại, nhắm ngay vị trí người lái của chiếc BMW bắn liên tục hai phát!
Mặc dù Dương Minh luôn đuổi theo chiếc Toyota, nhưng ánh mắt vẫn không hề rời khỏi tên tài xế dù chỉ một phút nào, luôn luôn chú ý hắn, lúc thấy hắn rút súng ra, không khỏi bĩu môi.
"Á." Lúc này Hạ Tuyết cũng đã thấy tên tài xế giơ cái họng súng tối thui ra bắn hai phát, bởi vì khoảng cách quá gần, muốn tránh cũng không kịp, chỉ có thể vô thức kêu lên.
Dương Minh cũng không để ý, lúc này bỗng nhiên tăng tốc, đâm thẳng vào đuôi xe của chiếc Toyota lần nữa, lần này bởi vì hắn tay quay đầu lại nổ súng, cho nên tốc độ xe bị chậm lại, nhưng mà Dương Minh thì không chậm theo hắn. Vì thế, trong lúc mà tên tài xế kia thò tay ra cửa số bắn hai phát, thì bị đâm mạnh một cái làm chấn động, khẩu súng cũng bị rớt xuống gầm xe, chiếc xe cũng quẹo qua một bên, mất khống chế phương hương, đâm thẳng vào trong rãnh cống bên lề đường.
Qua một hồi lâu, chiếc Toyota dừng lại bên dải phân cách, còn Hạ Tuyết lúc này mới tỉnh táo: "Bị trúng đạn?"
"Trước đó bị nát một lần, đã tìm người thay cửa kính chống đạn rồi, nếu như đạn xuyên thép bắn ở cự ly gần thì còn có thể, chứ loại đạn bình thường từ cây súng lục kia thì căn bản là không làm gì được" Dương Minh cười nói: "Đúng rồi, đến lượt cô xuất hiện đấy, bước xuống bắt tên đó đi!"
"Xém tí hù chết tôi." Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm, gật đầu, nhưng mà vẫn cẩn thận nhìn nhìn chiếc xe đằng trước, Hạ Tuyết vô thức chần chờ một chút.
Dương Minh đương nhiên biết Hạ Tuyết đang lo cái gì, đối phương có súng, Hạ Tuyết sợ mình tùy tiện đi xuống, sẽ bị bắn lén, vì thế nói: "Yên tâm đi, hắn đã hôn mê bất tỉnh"
Tên tài xế Toyota căn bản là không ngờ rằng trong lúc hắn nổ súng, Dương Minh tự nhiên còn đâm xe tới lần ba! không chỉ làm nổ lốp xe của hắn, còn khiến cho xe của hắn mất đi khống chế, lọt xuống rãnh cống.
Đầu của tên tài xế đập mạnh vào cái vô lăng, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Dương Minh mở cửa xe, nhảy xuống.
Nhìn thoáng qua phía trước chiếc BMW, bị đụng đến mốp méo, đèn xe xi nhan gì rớt sạch, nhưng mà phía sau chiếc Toyota cũng không tốt hơn chúng nào.
Thật ra, bởi vì gầm xe của chiếc BMW cao hơn, lại đâm từ phía sau đến, điều này góp phần làm cho động tác này thuận lợi hơn.
Dương Minh bước tới vài bước, đi đến chổ chiếc Toyota, quan sát tình hình của nó, lúc này, đầu của tên tài xế đã bị thương, chảy ra không ít máu, nhưng mà bởi vì cái rãnh không có sâu, cho nên cũng không bị thương gì quá lớn.
Dương Minh dùng lực một chút, giật lấy cửa xe, lôi tên tài xế ra, Hạ Tuyết lúc này cũng đã nhảy xuống xe theo Dương Minh, thấy tên tài xế kia thật sự ngất đi, nhất thời có chút bội phục nhãn lực của Dương Minh, nhưng mà, nghĩ đến loại người như Dương Minh, cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả, nếu không có bản lĩnh, thì làm sao anh trai coi trọng hắn được?
"Có mang còng tay không?" Dương Minh nhìn Hạ Tuyết, hỏi.
"Cái này thì có" Hạ Tuyết lấy cái còng tay bên hông ra giao cho Dương Minh, Dương Minh cầm lấy, trực tiếp còng hai tay của tên này lại, thu lấy súng của hắn, giao cho Hạ Tuyết.
"Kiểm tra cái ghế ở phía sau xe" Dương Minh nói với Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết cũng không hỏi vì sao, Dương Minh nói như vậy khẳng định là có đạo lý! Bởi vì phía sau xe đã bị thay đổi, cho nên Hạ Tuyết dễ dàng kiểm tra cái ghế sau, một cái túi ny lông nhất thời rơi xuống.
"Quả nhiên là có đồ!" Ánh mắt của Hạ Tuyết nhìn cái túi, đưa mắt nhìn vào trong, sắc mặt nhất thời thay đổi: "Ma túy?"
Bắt được một tên tội phạm giấu nhiều ma túy như vậy, cái công lao này không hề nhỏ chút nào, nếu như có thể tìm được cá lớn phía sau, thì đủ để giúp cho nàng thăng lên một cấp!
Nhưng mà, công lao này thuộc về mình sao? Hạ Tuyết bỗng nhiên ngỡ ngàng! Tất cả những cái này, đều là do Dương Minh làm! Nếu như không phải Dương Minh kịp thời đuổi theo chiếc xe, thì chỉ sợ rằng khi phát hiện ra có vấn đề cũng không đuổi kịp chiếc xe này, càng không nói là có thể bắt được hắn!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1222


Báo Lỗi Truyện
Chương 1222/2205