Chương 1221: Dị năng phá án


Để Hạ Tuyết cùng đi, cũng bởi vì thân phận của Dương Minh tương đối đặc biệt, không thể tiết lộ cho nhiều người biết được, nếu như Dương Minh tự mình đến cục cảnh sát Đông Hải, sợ rằng không nói ra thân phận của mình, là rất khó gặp được nhân viên cao cấp bên đó, mà có Hạ Tuyết cùng đi, thì cái này dễ dàng hơn, và ngoài ra, Dương Minh cũng không quen thuộc bên Đông Hải cho lắm.
Hạ Tuyết ngồi dựa vào ghế, duỗi lưng nói: "Mệt muốn chết, họp một phát là đến trưa"
"Các người nghiên cứu vụ án, đương nhiên là khó tránh khỏi họp rồi" Dương Minh biết công việc của Hạ Tuyết, bọn họ hậu như mỗi ngày đều phải họp để thương lượng về những vụ án hình sự, cũng như phương pháp phá án gì gì đó.
"Có tôi khi, tôi cảm thấy mình rất bất lực, mặc dù ở vị trí này, nhưng mà những vụ án lớn kia, đều không phải công lao của tôi." Hạ Tuyết có chút bi thương nói: "Xét cho cùng thì đây cũng đều là công lao của cậu, tôi cũng không có làm gì."
Dương Minh nghe Hạ Tuyết nói xong, có chút kinh ngạc, Hạ Tuyết tự nhiên lại bắt đầu suy nghĩ về chuyện này? Cái này đã nói lên, Hạ Tuyết đã trưởng thành, không còn là một cô gái chỉ muốn lập công như trước kia, bây giờ đã có suy nghĩ riêng của mình rồi.
"Nói như vậy cũng không đúng, vụ án Vương Tích Phạm, nếu không có cô hỗ trợ tôi, tôi cũng không thể dễ dàng bắt hết bọn họ được, hơn nữa, nếu lúc đó cô không giúp tôi chăm sóc vết thương của Giai Giai thì." Dương Minh nói đến đây, hơi buồn bã nói: "Cho nên, cô cũng không cần nghĩ mình không làm cái gì, huống hồ, vụ án Trần A Phúc, cũng là cùng nhau thức đem và phá án, cái này không tính là công lao của cô sao?"
"Nhưng mà, mỗi lần đều là do cậu làm chủ, tôi chỉ là trợ thủ thôi." Hạ Tuyết tuy rằng đã hai lần phá án, nhưng mà luôn nghĩ rằng mình không có làm nhiều như Dương Minh.
"Cô so với tôi, thì tôi đương nhiên lợi hại hơn rồi" Dương Minh cười nói: "Nếu không thì anh của cô mời tôi vào làm gì?"
"Vớ vẫn" ! Tuy rằng Hạ Tuyết nói như vậy, nhưng mà trong lòng cũng thấy đúng là như vậy, nếu Dương Minh thật sự không có năng lực, thì anh trai làm sao mà có khả năng mời hắn chứ?
Chiếc xe chạy bon bon trên đường cao tốc Đông Tùng, con đường này đối với Dương Minh vô cùng quen thuộc. Tất cả kế hoạch tính đến bây giờ đều rất là thuận lợi, chỉ là bên kia Đông Hải, Điền Đông Hoa vẫn chưa có tin tức, ngay cả một tin nhắn cũng không có, bây giờ xem ra, chỉ có một khả năng duy nhất, đó chính là Điền Đông Hoa đã bị Điền Long giam lỏng rồi. Nhưng mà Dương Minh cũng không cần lo lắng, dù sao thì hổ dữ cũng không ăn thịt con, Điền Long cho dù có điên cuồng, cũng sẽ không giết chết con trai của mình, nếu không thì ông ta chiếm đoạt tài sản của Tôn gia nhiều như vậy để làm gì? Khi mà Điền Long lớn tuổi rồi, chẳng phải cũng giao sự nghiệp lại cho con cái sao? Ông ta điên cuồng cũng chỉ nói lên một vấn đề, đó chính là ông tự gây tổn hại đến sự nghiệp của ông ta.
Tuy rằng Điền gia còn có nhị thiếu gia Điền Đông Quang, nhưng mà Điền Đông Quang hiển nhiên là không thể kế thừa sự nghiệp được rồi, suốt ngày chỉ biết nghiên cứu võ công, quả thât đúng là một võ sỉ. Nếu mà so sánh thì Điền Đông Hoa lại có tài hơn, bất luận là năng lực trong phương diện nào hay là nhân phẩm, đều xứng đáng là người được chọn thừa kế gia nghiệp.
Dương Minh có thể nhìn ra, thì Điền Long càng không thể không nhìn ra! Mà trên thực tế, Điền Long cũng đã bồi dưỡng Điền Đông Hoa trở thành người thừa kế rồi.
Cho nên, có thể nói, trừ phi là Điền Long bị điên, chứ không thì ông ta sẽ không làm ra chuyện gì bất lợi với Điền Đông Hoa cả, con trai không còn, thì đừng nói đến cháu trai làm gì. Nghĩ đến đây, Dương Minh có chút an tâm lại. Mặc kệ là nói thế nào, kết quả của Điền Long thế nào, thì Dương Minh cũng sẽ không làm liên lụy đến Điền Đông Hoa! Ít nhất là Điền Đông Hoa đã cố gắng rồi, Dương Minh cũng nhận lấy phần tình nghĩa này, còn về việc xử lý Điền Long thế nào, thì phải xem thái độ của Điền Long đã.
Chiếc xe chạy trên đường cao tốc, dần dần chậm tốc độ lại, bởi vì trạm thu phí đã xuất hiện phía trước rồi, mà xe ô tô đi trên đường này đều phải mua vé qua trạm, Dương Minh dùng thẻ QC qua cửa, cho nên không cần mua vé, chậm rãi đi phía sau đoàn xe.
Nhưng mà, sau khi qua được hai ba chiếc xe, thì đoàn xe đột nhiên dừng lại, mà phía trước trạm thu phía, chủ nhân của một chiếc xe tựa hồ đang xảy ra tranh chấp với người của trạm thu phí.
"Phía trước sao vậy?" Hạ Tuyết cũng cảm thấy xe dừng lại, vì thế ngẩng đầu lên hỏi.
"không rõ lắm, hình như là có tranh chấp!" Dương Minh nói.
Dương Minh ôm tâm lỳ xem náo nhiệt, dùng dị năng nhìn về phía trước, quả nhiên là thấy người chủ xe đang cãi nhau với nhân viên của trạm thu phí: "Thẻ của tôi đã mất rồi, bây giờ muốn bao nhiêu tiền, bà cứ nói một câu là xong, cần gì phải lộn xộn như vậy?"
"Cái này không phải là vấn đề tiền, mà trong máy tính của chúng tôi trong khoảng thời gian này, căn bản là không có ghi lại số xe của ngài, chúng tôi không thể xác định là xe của ngài từ đâu mà vào" Người nhân viên nói.
"Tra không được thì khỏi cần tra, không phải chỉ cần thu phí là được?" Tài xế trừng mắt, không nhịn được nói: "Tôi còn có việc, bà đừng làm chậm trễ thời gian của tôi, bao nhiêu tiền, nói đi, tôi không thiếu tiền đâu!"
'. cái con đàn bà này, sao lại lộn xộn như thế, trả nhiều tiền lại không muốn! không được, phải nhanh chóng thoát khỏi bà ta, đêm dài lắm mộng, dừng lại quá lâu, không chừng sẽ xảy ra chuyệ! Đây chính là chuyện rơi đầu!.'
Dương Minh bỗng nhiên nghe được một âm thanh! không sai, âm thanh này là từ người tài xế kia truyền đến, Dương Minh có thể xác định.
Bởi vì người tài xế xe nhất định là đang trong tình trạng khủng hoảng, cho nên có thể nhìn thấy suy nghĩ của hắn, cái này có thể đoán rằng, trên người của hắn chắc chắn là có cái gì đó không thể nói cho người ta biết. Dương Minh vô thức phát hiện ra cái này, làm cho tinh thần bị chấn động, Dương Minh không phải là loại người nhiều chuyện, nhưng mà hắn cũng không phải là loại người chuyện không liên quan đến mình thì không quan tâm, thậm chí là không phải cái loại thờ ơ với kẻ xấu trong xã hội.
Lúc đầu nhìn thấy ông lão bán kính bị bắt nạt, Dương Minh đã ra tay, cái này cũng đã nói rõ rằng Dương Minh là một con người chính nghĩa. Cho nên, khi Dương Minh phát hiện ra tên tài xế này khả nghi, liền biết được chuyện này không đơn giản! Người này chạy trốn gấp gáp như vậy, hơn nữa còn ngại dừng xe ở đây lâu, như vậy đã nói lên rằng, trên người hắn ta có lẽ là có một bí mật không tầm thường không thể để cho người khác biết!
Nghĩ đến đây, Dương Minh bắt đầu sử dụng Dương Minh, dò xét chiếc xe của tên này. Chổ đầu tiên mà Dương Minh nhìn chính là thùng xe ở phía sau, bởi vì muốn giấu đồ trong xe, thường là giấu ở phía sau.
Nhưng mà, ở thùng xe, tuy rằng Dương Minh cũng phát hiện ra một số ít khả nghi, nhưng cũng không có gì quan trọng cả. Nhất là bảng số xe của tên này, là một bảng số xe quân đội, hiển nhiên là giả rồi, nhưng mà thứ này giao cho cảnh sát, cùng lắm là chỉ bị tịch thu, phạt tiền thôi, chứ chưa đến mức phải rơi đầu!
Cho nên, Dương Minh vô thức nghĩ rằng, người này khẳng định là có vấn đề, cũng không phải chỉ vì một cái bảng số xe giả đơn giản như vậy! Nếu chỉ là bảng số xe giả thì chưa đến mức phải rơi đầu đâu!
Nghĩ đến đây, Dương Minh lại tiếp tục dùng dị năng dò xét, nếu thật sự là thứ có thể rơi đầu, như vậy sẽ không có khả năng để ở sau thùng xe được! Vì thế, Dương Minh bắt đầu nhìn vào bên trong xe, những chổ tương đối dễ quên, lại trở thành một nơi giấu đồ thật tốt.
Bỗng nhiên, ánh mắt của Dương Minh dừng lại ở phía sau tấm lót nệm xe!
Đó là một cái túi ny lông màu đen, được đặt dưới tấm lót, thứ này tuy rằng không nhiều, nhưng Dương Minh chỉ cần nhìn thoáng qua, là có thể nhận ra nó là gì!
Hàng trắng! Hai chữ này nhảy vào trong đầu của Dương Minh, tuy rằng Dương Minh chưa từng tiếp xúc với thứ này, hắn cũng nghiêm cấm Bạo Tam Lập buôn bán thứ này, cho nên hắn cũng chưa bao giờ nhìn thấy thứ này thật sự bao giờ, nhưng mà, cái thứ như vậy không cần phải tận mắt nhìn thấy và tận tay thử, chỉ cần liếc sơ qua thôi cũng biết đó là cái gì.
"Như vậy đi, cho bà một ngàn đồng, tôi thật sự có chuyện gặp, bà để tôi đi qua" Người tài xế tiện tay lấy cái bóp móc một ngàn đồng ra, đưa cho người nhân viên.
"Tiên sinh, chúng tôi không thể nhận tiền này được, ngài đem xe qua bên kia trước đi, chờ cảnh sát giao thông điều tra rõ thì hơn!" Người nhân viên cũng không động tâm về số tiền của tên tài xế đưa qua, bởi vì ở trạm thu phí có máy quay, ai mà dám tùy tiện cầm tiền?
".Con mẹ nó, con đàn bà này thật đúng là lỳ lợm! Nếu để cho cảnh sát lục lội, vậy nhất định phải chết rồi!."
"Vậy bà muốn gì? Lãnh đạo của bà đâu? Ai có thể làm chủ?" Tài xế vội hỏi.
"Xin lỗi, xin tiên sinh để cho cảnh sát điều tra đi" Người nhân viên chỉ về hướng người cảnh sát giao thông đang trực ở trạm thu phí, nói với người tài xế.
".Con mẹ nó, thật sự không ổn rồi!."
Mà người cảnh sát giao thông bên kia, hiển nhiên là cũng nhìn thấy bên này đang xảy ra tranh chấp, cũng từ từ đi lại chổ này.
"Sao lại phiền phức như vậy!" Tên tài xế nhìn nhìn ngoài cửa sổ, sau đó hùng hổ phán lại một câu, khởi động xe. Nhưng mà, ngay trong lúc tất cả mọi người cho rằng hắn sẽ tấp xe vào bên lề, thì biến cố đột nhiên xảy ra!
Bởi vì phía trước có cái hàng rào chặn lại, không giao phí thì xe không thể đi qua, cho nên chiếc xe này đành phải tấp lại vào lề để cho cảnh sát điều tra mà thôi, nhưng mà, khi hắn vừa tấp vào trong, thì trực tiếp quay đầu xe lại, sau đó nhấn ga, chạy thẳng một mạch trên đường cao tốc.
Cái biến cố này xảy ra quá bất ngờ, làm cho tất cả mọi người đều ngẩn ra, ngay cả người nhân viên của trạm thu phí và người cảnh sát giao thông nữa. Nhưng mà, khi chiếc xe này quay đầu lại, thì Dương Minh đã đoán được ý đồ của hắn, bởi vì vừa rồi Dương Minh vừa nhìn thấy suy nghĩ của hắn!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1221


Báo Lỗi Truyện
Chương 1221/2205