Chương 122: Tha hương gặp cố nhân


Hôm nay là ngày phải đón máy bay về Tùng Giang, Dương Minh dậy từ rất sớm, nhìn con mèo nhỏ ngủ say Lam Lăng bên cạnh, vỗ vỗ vai nàng, kêu:
"Lam Lăng, mau dậy đi hôm nay chúng ta phải ra sân bay đó!" .
"Ra sân bay?" Lam Lăng mơ màng hỏi, mặc dù bình thường nàng dậy còn sớm hơn Dương Minh, nhưng bây giờ mới có 3h sáng à, trời vẫn còn tối: "Ngủ thêm một lát nữa được không?"
"Được, đến lúc đó em đón máy bay khác nha, anh về trước!" Dương Minh cười nói.
"Em dậy rồi!" Lam Lăng lập tức ngồi dậy, dụi dụi mắt.
Dương Minh buồn cười nói: "Nhanh đi rửa mặt đánh răng đi, rồi lên máy bay ngủ tiếp"
"A, được" Lam Lăng ngủ không mặc áo quần. Vì vậy trần truồng đi vào toilet. Trước mặt Dương Minh, nàng cũng không kiêng dè gì.
Dương Minh có một sự xúc động muốn đè Lam Lăng lại giường, hung hăng mà làm một phát… nhưng thời gian gấp gáp, nên cũng chỉ có nghĩ thôi.
Thu dọn hành lí một chút, Dương Minh quét mắt khắp phòng, hắn sợ để quên cái gì đó trong góc.
Bỗng nhiên, ánh mắt của hắn dừng lại trong một ngách, không khỏi nhíu mày…
Lam Lăng làm vệ sinh xong, Dương Minh mới đi rửa mặt. Sau khi chuẩn bị thỏa đáng hết, Dương Minh mang bao hành lí lên lưng cùng Lam Lăng đi ra khỏi phòng. Trương Tân và Trương Giải Phóng ở một phòng, do giáo huấn lần trước, nên có đánh chết Trương Giải Phóng cũng không đi tìm gái.
Vừa lúc bên Trương Tân cũng đi ra, bốn người trả phòng, có phục vụ đến kiểm tra đồ đạc trong phòng, Dương Minh cẩn thận đánh giá tên nhân viên phục vụ phòng, ghi nhớ hình dáng của hắn trong lòng.
Trên đường không nói chuyện, nhưng tìm chổ ở cho Lam Lăng tại một vùng tại Tùng Giang là một nan đề, cuối cùng không thể dẫn nàng về nhà được! Cho dù nói rằng mình và nàng là vợ chồng, nhưng mọi chuyện chung quy là phải tiến hành từ từ, ít nhất là phải để cho cha mẹ chấp nhận.
Xem ra cũng chỉ có thể kiếm cho Lam Lăng một phòng, còn mình sau này nghĩ biện pháp thuyết phục cha mẹ.
Vốn cha mẹ của hắn đến đón hắn tại sân bay, nhưng bởi vì có Lam Lăng, không giải thích được, cho nên Dương Minh nói cha mẹ khỏi đến, để cho tài xế của Trương Giải Phóng chở về.
Vì muốn thu xếp cho Lam Lăng, Dương Minh tới Tùng Giang liền gọi cho cha mẹ, bảo rằng hắn phải đến nhà Trương Tân trước, buổi tối mới về. Dù sao Dương mẫu cũng đi làm, nên cũng không để ý.
Buổi chiều, Dương Minh dẫn Lam Lăng và Trương Tân đi vào chỗ khu phòng cho thuê.
"Người nào thuê phòng?" Những chổ cho thuê phòng ở Tùng Giang không phải loại hình kinh doanh, đa số là một ít tư nhân nhỏ muốn kiếm thêm chút lời, mà thường thì toàn là những bác gái trung niên. Bác gái trước mặt tựa hồ có vẻ hồ nghi đôi nam nữ hết sức thân mật này.
"Nàng" Dương Minh chỉ vào Lam Lăng" Có đôi khi tôi cũng đến ở" .
"Hai người có quan hệ gì?" bác gái cũng có vẻ thích xen vào chuyện của người khác.
"Bạn trai và bạn gái" Dương Minh đáp.
"Bạn trai và bạn gái? Các ngươi trưởng thành chưa?" Bác gái bỉu môi.
"Bà đi tra hộ khẩu hã?" Trương Tân đứng bên cạnh không nhịn được mở miệng: "bà rốt cuộc có kinh doanh không? Không thì chúng tôi đi chổ khác!"
"Ai! Đừng đi!" bác gái chính là không muốn việc này, sinh ý đương nhiên phải làm: "Có chứng minh nhân dân không?" bà muốn xác minh lại xem 3 đứa nhóc này có đến quấy rối không?
"Có" Dương Minh cũng không muốn bà hiểu lầm, vì thế tự giải thích: "Chúng tôi là sinh viên của đại học Tùng Giang. Nhà của bạn gái tôi ở ngoại thành, cho nên muốn thuê một căn phòng để ở với tôi. Co xem giúp có phòng nào thích hợp hay không?"
Bác gái vừa nghe là sinh viên, lập tức thở phào một hơi. Bà chỉ sợ nhân viên xã hội rãnh rỗi đến đây phá bà.
"Chờ một chút, để cô tra" Bác gái đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi: "Có tiêu chuẩn gì không? Bao nhiêu tiền?"
"Một phòng hai phòng cũng được, tôt nhất là phòng từ năm 2000, không có trang hoàng cũng không sao, hoàn cảnh tôt là được" Dương Minh đối với phương diện này cũng không rõ lắm, chỉ nói ra yêu cầu của mình."
"
Ừ, chổ của cô thỏa mãn được yêu cầu của cháu. Phòng từ năm 2000, cửa sau là Hoa phủ tiểu khu, còn có hai bên là nhà của hai công chức" Bác gái nói tiếp: "Hoa phủ tiểu khu rât đắt, phòng phải hơn một năm, diện tích khá lớn, lại sạch sẽ. Nhà của công chức xây năm 99, và một chỗ năm 2002, diện tích cũng rất rộng, năm 99 đã sửa lại, năm 2002 vẫn chưa."
"
Tiền thuê nhà bao nhiêu?" Dương Minh hỏi.
Vào nhà của công chức thì rất tốt!
"
Nhà của công chức mỗi tháng là 800"
"
Có giảm giá không?" Dương Minh hỏi.
Hoa phủ tiểu khu có thể giảm, nhưng nhà của công chức là mưucs thấp nhất rồi"
Bác gái nói: "Nếu cháu cảm thấy thích hợp, cô sẽ liên lạc với chủ phòng cho cháu xem phòng."
Dương Minh và Trương Tân nghiên cứu một chút, rồi trưng cầu ý kiến của Lam Lăng, cảm thấy được nhà của công chức thì rất tôt, dù sao ở đó cũng toàn là thầy co giáo hoặc quan chức, không có đám người tầng lớp trên, cũng rất an toàn.
"Chúng tôi đi xem phòng của nhà công chức" Dương Minh nói.
"Được, bây giờ cô sẽ thu tiền đặt cọc trước, một khi cháu đã quyết định thuê, cháu và chủ phòng đều phải trả cho cô 10% mỗi tháng tiền thuê" bác gái giải thích.
10% là 80 đồng một tháng, cũng khá hợp lí, Dương Minh gật đầu nói: "Không thành vấn đề."
"
Nhắc cho cháu luôn, lát nữa không thể tiếp xúc với chủ phòng!" bác gái nói: "Vì bảo hiểm, cháu đưa cô 50 đồng, nếu không các cháu quanh quẩn bên cô, cô làm sao còn kiếm tiền được!"
Dương Minh nghĩ chuyển chỉ như vậy thôi sao, rồi nhìn thấy tờ giấy trên bàn, cảm thấy người này cũng không phải là kẻ lừa gạy. Vì vậy móc ra 50 đồng cho bác gái.
Bà này viết cho hắn một cái biên nhận, rồi liên lạc với chủ phòng.
"Chủ nhà đã đi, chỉ còn lại phòng đã trang hoàng từ năm 99" buông điện thoại xuống, bà này nói.
"Được, khi nào thì xem phòng?" Trang hoàng rồi cũng tốt, Dương Minh không thấy bận tâm.
"Bây giờ cũng được!" Bác gái nói: "Chủ phòng là giáo sư của đại học Tùng Giang, vì hắn còn đang dạy nên không rãnh đến đây."
Bác gái trực tiếp mang chìa khóa phòng, mang bọn họ đi xem.
Nhìn thấy chiêc xe Chrysles300C của Trương Tân ngoài cửa, xe tốt, sao còn thuê phòng.
Chẳng qua bà không lên tiếng, phỏng chừng theo bà nghĩ rằng, Dương Minh và Trương Tân là con nhà giàu, còn Lam Lăng là gái mà Dương Minh nuôi.
Trương Tân không biết ý nghĩ của bà, vì thế giải thích: "Đây là xe của ba tôi, không phải xe của chúng tôi."
Giải thích như vậy càng làm cho bà ta kiên định về suy nghĩ. Dọc đường bà nhìn Dương Minh và Lam Lăng bằng ánh mắt hết sức nghi ngờ, thậm chí còn hoài nghi chứng minh nhân dân của Lam Lăng là giả? Nàng thoạt nhìn không đến 17 tuổi!
Khu nhà của đại học Tùng Giang cũng ở bên trong, chờ cho Dương Minh sau khi vào trường, có thể tìm Lam Lăng rất dể dàng. Bởi vì là trường học cho mình chức công kiến tạo, cho nên hoàn cảnh nơi này rất tốt, có nhân viên vệ sinh chuyên môn, hơn nữa ra vào phải có giấy chứng nhận. Nếu có bạn đến thăm, phòng an ninh sẽ gọi điện cho người kia xuống chứng nhận, cho nên nhưng kẻ hỗn tạp không thể vào được.
Hiện tại Dương Minh không vào được, bọn họ phải đứng chờ ngoài cửa, chờ chủ phòng đến đón họ.
Đại khái là khoảng 10 phút sau, một chiếc xe chuyên dụng trong sân golf chạy ra, một lão già nhìn khoảng 50 tuổi bước xuống, bác gái lập tức nghênh đón: "Lưu giáo sư, khách đến xem phòng tôi đã mang đến."
"
Tốt lắm, chúng ta đi xem phòng…ồ!" Khi Lưu giáo sư nhìn thấy Dương Minh không khỏi sửng sốt.
Mà Dương Minh, từ lúc bắt đầu nhìn thấy Lưu giáo sư xuống xe, đã hết sức kinh ngạc! Người này mình đã gặp hồi ở Đằng Trung, Lưu Duy Sơn.
"Lưu lão, sao lại là ngài?" Dương Minh vô cùng mừng rỡ, Trương Giải Phóng đã đem thân phận của Lưu Duy Sơn nói cho hắn nghe, cho nên hắn vô cùng tôn kính.
"Cậu là…" Lưu Duy Sơn vừa rồi cảm thấy Dương Minh vô cùng quen mắt, nhưng nhất thời không nghĩ ra là đã gặp ở đâu.
Dương Minh rất ngạc nhiên, thì ra vừa rồi Lưu Duy Sơn không nhận ra mình, không khỏi có chút thất vọng. Chẳng qua hắn nghĩ đến Lưu Duy Sơn danh khí lớn như vậy, mỗi ngày khẳng định tiếp xúc không ít người, cho nên đối với 1 người gặp 1 lần như mình đương nhiên không nhớ.
"Đúng rồi, tôi nhớ ra cậu, cậu là tiểu tử gặp ở hiệu sách Đằng Trung Tân Hoa!" Lưu Duy Sơn sờ sờ cái trán, đột nhiên nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/2205