Chương 1217: Càng hiểu lầm càng hài long


Một câu nói của Dương Minh, đã khiến cho cô nàng vênh váo muốn lừa tiền của Tất Hải xoay người bỏ chạy, cái này làm cho Kinh Tiểu Lộ và Cát Hân Dao kỳ quái.
"Đoán sai hay đúng thì không biết, nhưng mà cô ta quả thật là đã bị hù chạy" Dương Minh nhún vai nói.
"không thể nào chứ? Nếu như anh đoán sai, vì sao cô ta lại chạy?" Kinh Tiểu Lộ có chút tò mò hỏi: "Đúng rồi, anh làm sao mà biết?"
"Tôi?" Dương Minh cười nói: "Tôi nhìn thấu, cô tin không?"
"Hem!" Kinh Tiểu Lộ hừ một tiếng, hiển nhiên là không tin rồi.
Dương Minh cũng không giải thích nhiều, loại chuyện này đôi khi thường hay xảy ra như vậy đó, có khi nói thật, đối phương lại không tin, thế mà nói dối thì đối phương lại tin như sấm.
Cát Hân Dao và Tất Hải cũng không dám hỏi nhiều về chuyện của Dương Minh, lúc này trong lòng của Tất Hải vẫn còn sợ hãi, cũng không muốn tiếp tục coi phim nữa, nghe nói Dương Minh cũng không coi, thế là liền đi ra khỏi rạp chiếu phim. Dương Minh đang có việc, muốn đến chổ của Victoria và Trương Trí Thâm, còn Kinh Tiểu Lộ đương nhiên biết Dương Minh có chuyện cần làm, cho nên cũng không tiếp tục quấn quít lấy Dương Minh nữa.
Trên đời này có rất nhiều chuyện là như thế đó, luôn phải biết dừng lại đúng lúc, Kinh Tiểu Lộ bây giờ tương đối thỏa mãn với sự tiến triển cùng Dương Minh, cũng không cầu xa, không muốn được một bước phát triển thêm một bước nữa, cho nên bây giờ để cho Dương Minh đi làm chuyện quan trọng.
"Bây giờ tôi sẽ đến khạch sạn Quốc Tế Tùng Giang, cô cùng đi nha, buổi tối cô sẽ ở đó, thế nào?" Dương Minh hỏi Kinh Tiểu Lộ
Nếu như lúc đầu còn có thể quay về phòng ngủ trong ký túc xá thì còn có thể, nhưng bây giờ đã qua nửa đêm rồi, căn bản là không có khả năng quay về được, cho nên đành phải thu xếp cho Kinh Tiểu Lộ ở trong khách sạn thôi.
"Tốt, không ảnh hưởng đến công việc của anh là được" Kinh Tiểu Lộ gật đầu.
"Sáng mai tôi sẽ đến thăm, nếu có thời gian thì sẽ đưa cô đến trường học, không thì nhờ Bạo Tam Lập đưa cô đi cũng được" Dương Minh nói xong leo lên xe ngồi vào vị trí người lái, để cho Kinh Tiểu Lộ ngồi bên cặp.
Lúc này Kinh Tiểu Lộ cũng không cướp tay lái nữa, mặc dù vị trí của khách sạn Quốc Tế Tùng Giang nàng cũng biết, bình thường cũng đến đó thị sát công việc, nhưng mà dù sao cũng là tay lái mới, Dương Minh đang có việc gấp, cho nên để cho Dương Minh lái xe thì thỏa đáng hơn.
Quản lý sảnh của khách sạn Quốc Tế Tùng Giang hiển nhiên là nhận ra Kinh Tiểu Lộ rồi, bây giờ Kinh Tiểu Lộ đã trở thành con người có quyền có thế tại công ty, thấy Kinh Tiểu Lộ vào cửa, liền vội vã chạy ra đón, khách khí nói: "Kinh trợ lý, đã trễ thế này rồi, cô còn."
Nhưng mà, quản lý sảnh vừa nói xong phân nửa, liền thấy Kinh Tiểu Lộ đi cùng Dương Minh vào, nhất thời cả kinh! Thân phận thật của Dương Minh, bọn họ cũng không rõ ràng lắm, nhưng mà biết Dương Minh và Bạo Tam Lập, Hầu Chấn Hám đều là những người có cùng đẳng cấp, trong tập đoàn, cũng có một cổ phần tuyệt đối! Mà tổng giám đốc của khách sạn này, Quách Kiện Siêu, cũng rất là cung kính đối với Dương Minh, không nói đến cái chức phó tổng trong công ty giải trí Danh Dương của hắn, cho dù ngồi ở đây, mỗi lần Dương Minh đến, thì hắn đều tự mình xuống để nghênh tiếp.
Còn Kinh Tiểu Lộ sau khi vào công ty làm, không được bao lâu thì được thăng lên làm trợ lý tổng giám đốc, theo tin đồn là do có quan hệ không tầm thường với Dương Minh, bên trong tập đoàn đều bảo rằng Kinh Tiểu Lộ là tình nhân của Dương Minh cả. Nhưng mà, lời đồn thì chỉ là lời đồn, chẳng ai xác nhận cả, thế nhưng đã trễ như vậy mà Kinh Tiểu Lộ còn đi cùng Dương Minh đến đây, làm cho quản lý sảnh thấy rằng, không có lửa làm sao có khói!
"Dương tiên sinh, ngài cũng đến. tôi thông báo cho Quách tổng nha?" Quản lý sảnh bước lên phía trước, hỏi thăm ý kiến. Quách Kiện Siêu trước đây đã dặn dò, chỉ cần Dương Minh đến, thì phải gọi điện thoại báo cho hắn biết, nhưng mà Dương Minh tựa hồ không thích sự phô trương này, nhưng quản lý sảnh đều không thể đắc tội với hai bên được, cho nên chỉ có thể hỏi ý kiến của Dương Minh, xem chủ ý của đối phương thế nào. Nếu Dương Minh không muốn, vậy thì quản lý sảnh còn biết ăn nói với Quách Kiện Siêu thế nào, có thể bảo rằng đây là ý kiến của Dương Minh.
"không cần" Dương Minh khoát tay: "Đã trễ vậy rổi, gọi cho hắn làm gì"
Hôm nay là ngày đặc biệt, Quách Kiện Siêu nhất định là còn ở trong công ty tính toán sổ sách, cho nên gọi Quách Kiện Siêu cũng chỉ gây thêm phiền phức cho hắn, Dương Minh cũng không rãnh rỗi đi làm như vậy.
"Cho tôi một căn phòng, sau đó ông cứ đi làm việc của ông đi" Dương Minh nói với quản lý sảnh.
"Vâng, Dương tiên sinh, ngài và Kinh trợ lý ở phòng riêng trên tầng cao nhất sao? ' Quản lý sảnh hỏi.
"
A?" Dương Minh hơi kinh ngạc, lập tức hiểu ngay là do quản lý sảnh đã hiểu lầm rồi! Hiển nhiên là ông ta cho rằng mình sẽ ở chung với Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà, bây giờ nếu kêu ông ta đổi lại thành phòng bình thường thì có chút không thích hợp, hình như là mình đang tỏ vẻ keo kiệt, không thể cho Kinh Tiểu Lộ một căn phòng tốt vậy. Thế là Dương Minh đành phải gật đầu: "Vậy phòng trên tầng cao nhất đi!"
Tuy rằng khách sạn đã sửa chữa, nhưng mà, phòng trên tầng cao nhất thì không cần phải sửa gì hết, trên này vốn đã đủ xa hoa rồi, là căn phòng do Vương Tích Phạm chuẩn bị để bản thân tự hưởng thụ, nhưng mà sau khi bị Dương Minh chiếm hết, thế là căn phòng này cũng thuộc về Dương Minh, chỉ là bình thường Dương Minh không có thời gian đến ở thôi.
"
Vâng, tôi đi chuẩn bị ngay" Quản lý sảnh vội vàng gật đầu, gọi điện cho nhân viên phục vụ đi chuẩn bị phòng ở.
Còn Kinh Tiểu Lộ thì càng thêm đắc ý, nàng đương nhiên có thể nhìn ra quản lý sảnh đang hiểu lầm quan hệ của mình và Dương Minh, nhưng mà, nàng ta cũng không ngại được tiếp tục hiểu lầm như vậy.
Phòng trên cùng này không có ai ở, hơn nữa phục vụ mỗi ngày đều vào quét dọn sạch sẽ, chà lau một phen, cho nên lúc này chỉ cần chuẩn bị tấm lót giường, cùng với những thứ đồ dùng rửa mặt là được. Cho nên, chỉ vài phút sau, căn phòng đã được chuẩn bị thỏa đáng, quản lý sảnh muốn đưa Dương Minh lên, nhưng mà Dương Minh đã từ chối, rồi cùng Kinh Tiểu Lộ đi vào trong thang máy.
Kinh Tiểu Lộ lần đầu tiên ở loại phòng xa hoa như vậy, tuy rằng nàng cũng là người trong công ty, nhưng mà cũng là lần đầu biết trong khách sạn có loại phòng tư nhân xa hoa như thế này, hiển nhiên là phòng này không cho người ngoài ở rồi, cho dù là những người có thân phận ngang ngửa Quách Kiện Siêu đến làm việc, cũng chỉ được ở trong những phòng tổng thống mà thôi. Cho nên hiển nhiên có thể nhận ra rằng, đây chính là căn phòng riêng của Dương Minh, người khác không được vào ở.
Nhưng mà, có lần này, sợ rằng lần sau khi Kinh Tiểu Lộ đến, không cần nói gì thì quản lý sảnh cũng sẽ trực tiếp dẫn Kinh Tiểu Lộ lên căn phòng này thôi. Kinh Tiểu Lộ nghĩ mà thấy hưng phấn, như vậy thì mình sẽ được người khác hâm mộ đến chết mất.
"
Buổi tối em ở đây sao?" Nhìn thấy trong phòng có một bể bơi riêng, Kinh Tiểu Lộ thật sự cả kinh, không biết nên làm thế nào nữa: "Cái này có hơi bị xa hoa sao? Cho đến bây giờ em còn chưa từng ở qua."
"
Cô không ở đây thì ở đâu?" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ nói: "Đừng được tiện nghi mà khoe mẽ, cô tự mình chơi đi, tôi đi gặp người khác."
Dương Minh nói đến đây, do dự một chút, hắn đi vào trong phòng của Victoriia được chứ? Nếu như để cho Elise phát hiện ra thì có vẻ không ổn, cho nên, sau khi cân nhắc một hồi, quyết định gọi Victoria lên lầu, hơn nữa trong phòng này cái gì cũng có cả, các thiết bị hiện đại như máy tính càng không thiếu, còn tiện hơn cả dưới lầu nhiều, cho nên cũng không cần phải sợ.
Nghĩ đến đây, Dương Minh liền nói với Kinh Tiểu Lộ: "
Một lát người bạn của tôi đến, cô giúp tôi phân tích một chút"
"
Tốt" Kinh Tiểu Lộ có thể ở chung với Dương Minh lâu một chút, đương nhiên là vui vẻ đáp ứng rồi, hơn nữa, được Dương Minh coi trọng, Kinh Tiểu Lộ rất là hài lòng.
Dương Minh gật đầu, gọi điện cho Victoria: "
Dương Minh đây, bây giờ cô ra khỏi phần, sau đó xuống lầu một, tìm quản lý sảnh, kêu ông ta mang cô đến tìm tôi là được" Dương Minh dặn dò Victoria.
"
Vâng, Dương tiên sinh" Victoria cũng không hỏi nhiều, trực tiếp trả lời.
Victoria sau khi cúp điện thoại, liền mang theo cái máy ảnh kỹ thuật số của mình đi ra khỏi phòng, xuống lầu, đến quầy phục vụ hỏi: "
Xin hỏi quản lý sảnh đâu rồi?"
"
Cô chờ cho một chút" Cô gái phục vụ này đương nhiên biết Victoria là do Dương Minh thu xếp vào ở, thân phận không tầm thường, cho nên cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi gọi quản lý sảnh đến. Quản lý sảnh đi đến, nhìn thấy Victoria, vội hỏi: "Tiểu thư, xin hỏi cô cần gì?"
"
Dương tiên sinh kêu ông dẫn tôi đến chổ ngài ấy" Victoria cũng không khách sáo, trực tiếp nói thẳng.
"
Tốt" Quản lý sảnh cũng biết Victoria là do Dương Minh dẫn vào, cho nên lập tức đáp ứng: "Xin mời theo tôi"
Quản lý sảnh mang Victoria vào trong thang máy, đến phòng của Dương Minh, bên ngoài căn phòng này có một hệ thống giao tiếp, quản lý sảnh nói vào bên trong, muốn xác định xem Dương Minh có phải là muốn gặp Victoria hay không.
"
Dương tiên sinh, Victoria tiểu thư nói ngài tìm cô ta, cô ta đang ở ngoài cửa" Quản lý sảnh nói.
"
Để cho nàng ta vào, cửa không khóa!" Dương Minh đáp.
"
Vâng!" Quản lý sảnh nghe Dương Minh nói xong, liền làm ra thế mời: "Xin mời vào, Victoria tiểu thư"
Victoria đi vào, quản lý sảnh thì yên lặng đi xuống thang máy, bởi vì căn phòng này ông ta không đủ tư cách để vào. Nhưng mà, quản lý sảnh cũng âm thầm hâm mộ, tối nay Dương Minh lại có hai mỹ nữ cùng ở chung.
Victoria vào bên trong, nhìn thấy bên cạnh Dương Minh còn có Kinh Tiểu Lộ, hơi sửng sốt, vì trước đó chưa gặp qua Kinh Tiểu Lộ, cho nên vô thức cho rằng đây là người phụ nữ của Dương Minh, cũng chính là đối tượng mà nàng cần phải bảo vệ trong thời gian tới.
"
Dương tiên sinh." Victoria muốn nói nhưng lại thôi, tuy rằng đã đoán Kinh Tiểu Lộ là bạn gái của Dương Minh, nhưng mà cũng không dám nói, bởi vì chuyện của nàng không thể nói trước mặt người ngoài được.
"
Đây là Kinh Tiểu Lộ, cũng là người một nhà, cô có thể nói" Dương Minh ra hiệu, sau đó nói với Kinh Tiểu Lộ: "Đây chính là Victoria"
"
Kinh tiểu thư, xin chào" Victoria gật đầu chào Kinh Tiểu Lộ, sau đó nói: "Dương tiên sinh, ảnh tôi đã chụp rồi, nằm trong thẻ nhớ của máy"
"
Tiểu Lộ, cô đem cái laptop trên bàn đến đây, cùng nhau xem" Dương Minh nói với Kinh Tiểu Lộ.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1217


Báo Lỗi Truyện
Chương 1217/2205