Chương 1215: Tự giải quyết cho tốt


"Vâng!" Sắc mặt Tiểu Vương hơi đổi, nhưng mà vẫn gật đầu.
Tuy rằng hắn ta là người do Điền Long bồi dưỡng, nhưng mà dù sao cũng đi theo Tôn Hồng Quân nhiều năm như vậy, không có tình cảm thì cũng sẽ có cảm tình. Huống chi Tôn Hồng Quân đối với hắn không tệ, bây giờ bắt hắn đi ra lệnh như vậy, trong lòng hắn cũng rất khó chịu.
Nhưng mà, khó chịu thì làm sao? Khó chịu cũng không còn cách nào, vận mệnh của hắn là như vậy, hắn không thể nào chống cự lại.
"Xem Đông Hoa giúp tôi luôn, coi nó gần đây thế nào" Điền Long nói đến đây, thần sắc có chút buồn bã, dù sao thì Điền Đông Hoa cũng là con trai của ông ta, ông ta bây giờ cũng phải giam lỏng lại, trong lòng đương nhiên là cũng có chút buồn bã, nhưng, D(iền Long không có cách nào đi thăm Điền Đông Hoa cả, lúc này, ông ta không thể thả Điền Đông Hoa ra.
Chỉ có thể đợi đến khi đại cục ổn định, ông ta hoàn toàn tiếp quản sản nghiệp của Tôn gia, Dương Minh cũng không còn uy hiếp được, thì ông ta mới có thể thả Điền Đông Hoa ra, mong rằng Điền Đông Hoa có thể cho khổ tâm của ông ta.
Đối với Dương Minh, tuy rằng chưa phải là kiêng kỵ, nhưng mà, từ cái lần tiếp xúc ngắn gọn tại làng du lịch Tiên Nhân, Điền Long đã cảm thấy Dương Minh không phải là một sinh viên đơn giản như vậy, nhất là khi biết ông chủ phía sau cũng muốn đối phó với Dương Minh, Điền Long càng khẳng định Dương Minh không phải là người bình thường.
Cũng bởi vì như vậy, Điền Long mới cẩn thận như thế, nếu chỉ là một sinh viên, Điền Long sẽ không coi ra gì.
Tiểu Vương sau khi nhận được mệnh lệnh của Điền Long, vội vàng rời khỏi biệt thự, chạy đến bãi phế liệu.
Tiểu Vương có thể nói là công thần trong chuyệ này, đương nhiên, cũng là một trong những người mà Điền Long tin tưởng nhất, Điền Long đã để cho hắn làm nhiều chuyện, cho nên nhiệm vụ lần này, ông ta cũng không gạt Tiểu Vương, vì có rất nhiều chuyện cần Tiểu Vương làm.
Vì Điền Long cho rằng, Tiểu Vương tuyệt đối không có khả năng phản bội.
Đúng vậy, Tiểu Vương không có khả năng phản bội, bởi vì cha mẹ của Tiểu Vương đang nằm trong tầm khống chế của Điền Long, nếu như mà dám phản bội, Điền Long sẽ không khách khí giết chết cha mẹ hắn.
Khi bán đứng Tôn Hồng Quân, tâm tình của Tiểu Vương cũng vô cùng phức tạp, hắn ta thậm chí là nghĩ đến cái chết, nhưng hắn không thể chết được, hắn biết, chỉ cần hắn chết rồi, thì cha mẹ của hắn cũng không có kết quả tốt, cho dù Điền Long không làm gì bọn họ, thì khi bọn họ biết đứa con trai duy nhất đã không còn, thì cũng sẽ đau khổ đến chết.
Cho nên, Tiểu Vương phải sống, cũng phải làm tốt công việc của mình. Hắn chỉ là một con cờ trong tay của Điền Long, vĩnh viễn không chạy thoát được.
Tuy rằng bây giờ đã có được sự tin tưởng của Điền Long, nhưng mà cũng giống như hồi còn ở bên cạnh Tôn Hồng Quân, hô mưa gọi gió trong tập đoàn, dưới một người trên vạn người, địa vị của hắn vẫn không đổi.
Nhưng mà, trong lòng của Tiểu Vương cũng có một cảm giác tội lỗi rất lớn, không còn cách nào khác, sự áy náy đối với Tôn Hồng Quân, sợ rằng cả đời này hắn trả cũng không hết.
Vừa suy nghĩ vừa lái xe, cho nên nhanh chóng đến được bãi phế liệu, cũng chính là nơi người của Tôn gia và Điền Đông Hoa bị giam giữ.
Người phụ trách ở đây là Trương Kim Oa, lúc đầu hắn và Tiểu Vương đều là anh em với nhau, bây giờ cũng đã thành phụ tá đắc lực cho Điền Long, chỉ là, địa vị của hắn không bằng được Tiểu Vương thôi, Tiểu Vương bây giờ là người phát ngôn cho Điền Long, lời hắn nói, cũng đại biểu cho ý của Điền Long, cho nên Trương Kim Oa không dám chậm trễ.
"Vương ca, anh đã đến? ' Trương Kim Oa chạy ra cười đón: "Có chỉ thị gì sao?"
Tiểu Vương thở dài, thản nhiên nói: "
Đi vào đi rồi nói"
Tuy rằng ở đây là một bãi phế liệu, nhưng mà căn nhà trong nó thì không tồi chút nào, phòng làm việc của Trương Kim Oa cũng vậy, mà phòng giam giữ Điền Đông Hoa và người của Tôn gia cũng thế.
"
Điền tổng có lệnh mới" Vào trong phòng, đóng cửa lại xong, Tiểu Vương mới nói với Trương Kim Oa: "Điền tổng nói rằng, mỗi ngày sẽ liên hệ với cậu, nếu có một ngày, bất kỳ ai trong hai người chúng tôi không có liên hệ với cậu, thì cứ xử lý người của Tôn gia"
"
Tôi hiểu rồi" Trương Kim Oa cũng không có cảm tình gì với người của Tôn gia cả, cho nên Tiểu Vương vừa nói vậy, hắn liền gật đầu đồng ý: "Bảo Điền tổng cứ yên tâm, tôi sẽ làm tốt chuyện này!"
"
Ừ, như vậy đi, trước khi giải quyết bọn họ, cậu gọi điện cho tôi hoặc là Điền tổng, nếu thật sự không gọi được, thì cứ ra tay!" Tiểu Vương cũng sợ rằng Điền Long bận quá nên quên gọi điện, thế thì người của Tôn gia chẳng phải chết oan sao?
Trong lòng của Tiểu Vương cũng không muốn người của Tôn gia xảy ra chuyện, cho nên mới bổ sung thêm một câu.
"
Tốt, tôi hiểu rồi" Trương Kim Oa đương nhiên không biết lời này không phải do Điền Long nói mà chính là do Tiểu Vương nói thêm, nhưng mà, lời do Tiểu Vương nói, cũng đại biểu cho lời của Điền Long, Trương Kim Oa đương nhiên sẽ đáp ứng.
Tiểu Vương gật đầu, sau đó nói: "
Điền thiếu gia thế nào rồi?"
"
Haizzz" Nói đến Điền Đông Hoa, Trương Kim Oa lại tự nhiên thấy buồn, lông mày cũng nhíu lại: "Điền thiếu gia từ khi đến đây, không ăn cũng không uống, nói chuyện với cậu ấy, cậu ấy cũng không thèm để ý đến tôi. Cả ngày hôm nay, vẫn còn chưa ăn món gì cả"
Khi mà Điền Đông Hoa và Điền Long cãi nhau, Tiểu Vương cũng nghe được sơ sơ, đối với tâm tình của Điền Đông Hoa, Tiểu Vương đương nhiên là cũng hiểu được. Đối mặt với lợi ích và đạo nghĩa, Điền Đông Hoa kiên quyết trở mặt với cha, cái này cần phải có quyết tâm và dũng khí cỡ nào!
Cho nên, từ trong tận đáy lòng, Tiểu Vương rất bội phục Điền Đông Hoa, ít nhất là thiếu gia đã có can đảm chống lại, nhưng mà, bội phục thì sao, bội phục cũng không ảnh hưởng gì đến Tiểu Vương cả. Bởi vì thân phận của Điền Đông Hoa đặc biệt, cho nên Điền Long không thể làm gì được Điền Đông Hoa, bất luận thế nào thì đây cũng là con trai của ông ta, điều này không thể thay đổi được.
Nhưng Tiểu Vương hắn thì khác, Tiểu Vương cũng chỉ có thể chấp nhận sự an bài của số mạng.
"
Tôi để xem cậu ta một chút" Tiểu Vương và Điền Đông Hoa tương đối quen thuộc lẫn nhau, trước kia cũng thường hay đưa rước đến trường.
Khi đó, người mà Tôn Hồng Quân tin tưởng nhất chính là Điền Long, cho nên Điền Long hoàn toàn có thể ra lệnh cho Tiểu Vương được, vì thế mà Tiểu Vương và Điền Đông Hoa quen biết nhau.
Đi đến cửa phòng của Điền Đông Hoa, Trương Kim Oa khoát tay, người canh cửa bên ngoài liền mở cửa ra.
Điền Đông Hoa lúc này đang nằm trên người, khi có người tiến vào, hắn cũng không thèm nhìn, bởi vì hắn biết rằng, cho dù có mở cửa cho hắn chạy, thì hắn chạy cũng không thoát, gần đây đều là người của cha, hắn làm sao mà có thể chạy được xa? Sợ rằng còn chưa kịp chạy đã bị bắt trở về.
Cho nên Điền Đông Hoa cũng lười đi làm mấy cái chuyện vô dụng này.
"
Đông Hoa, sao lại không ăn cơm?" Tiểu Vương đi vào, ngồi xuống bên giường của Điền Đông Hoa, hiền hòa hòi.
Điền Đông Hoa nghe thấy giọng nói của Tiểu Vương, quay đầu lại nhìn một cái, sau đó nằm thẳng trên giường, lạnh nhạt nói: "
Anh đến đây làm gì?"
"
Điền tổng. cha của cậu kêu tôi đến đây thăm cậu" Tiểu Vương thở dài: "Đông Hoa, cậu không thể không ăn cái gì, thân thể là của mình, đói bụng, cũng là mình chịu tội!"
"
Thì ra anh là thuyết khách của cha tôi phái đến!" Điền Đông Hoa nói xong, cũng không có biểu tình gì: "Nhưng mà, anh về nói cho ông ta biết, ý của tôi không thay đổi đâu. Chuyện của các người, tôi không tham dự, nhưng chuyện của tôi, tình nghĩa của tôi và bạn tôi, tôi mong rằng các người cũng đừng tham dự vào! Anh trở về nói cho cha tôi biết, kêu ông ta tự giải quyết tốt!"
Tiểu Vương nghe Điền Đông Hoa nói xong cũng chỉ có thể cười khổ, tự giải quyết cho tốt? Lời này hắn ta đương nhiên không thể nói lại cho Điền Long nghe, nếu không thì chẳng phải sẽ chọc Điền Long nổi giận lên sao? Nhưng mà, hắn vẫn làm trò trước mặt Điền Đông Hoa, nói: "
Được rồi, tôi sẽ cố gắng!"
Điền Đông Hoa nhìn Tiểu Vương môt cái, tựa hồ như muốn phán đoán xem người này đang nói thật hay nói dối, nhưng mà, ánh mắt rất bình thản, làm cho Tiểu Vương không rõ ý nghĩa của nó : "
Anh đi đi, tôi đói bụng, sẽ tự ăn, chỉ là bây giờ tâm tình không tốt, không muốn ăn mà thôi. Tôi không phải làm vậy vì cãi nhau với cha, anh hiểu ý tôi chứ?"
"
Tốt, cậu có thể ăn là tôi yên tâm rồi" Tiểu Vương gật đầu, Điền Đông Hoa đã ra lệnh đuổi khách, hắn ta cũng không cần phải tiếp tục ở lại nữa.
Tiểu Vương đến đây, cũng chỉ muốn xem Điền Đông Hoa thế nào thôi, cũng không còn chuyện gì đặc biệt khác, Điền Đông Hoa bình yên vô sự, cũng đã hoàn thành nhiệm vụ do Điền Long giao phó.
Đi ra khỏi phòng của Điền Đông Hoa, Trương Kim Oa khóa cửa lại, sau đó cùng đi với Tiểu Vương ra ngoài. Lúc đi ngang qua phòng giam của Tôn gia, Tiểu Vương hơi dừng lại, nhưng mà ngay sau đó liền bước nhanh đi, rời khỏi chổ này.
Tiểu Vương muốn đi thăm người của Tôn gia, nhưng mà, khi gặp mặt nhau, Tiểu Vương cũng không biết nên nói cái gì đây, chỉ càng thêm xấu hổ thôi, chi bằng không gặp.
Trương Kim Oa có vẻ cũng hiểu được suy nghĩ của Tiểu Vương, công việc của Tiểu Vương mấy năm nay hắn cũng biết, nhìn thấy Tiểu Vương có chút thương cảm, Trương Kim Oa cũng vỗ vai của Tiểu Vương vài cái.
Tiểu Vương gật đầu, hắn cũng có thể hiểu được ý của Trương Kim Oa, người như bọn họ, chỉ có mặc cho số phận lựa chọn thôi, bọn họ không có quyền lựa chọn hay thay đổi số phận.
"
Dương ca?"
Dương Minh và Kinh Tiểu Lộ đang nói chuyện với nhau, bỗng nhiên nghe thấy tiếng kêu của Cát Hân Dao, ngẩng đầu lên, thấy Cát Hân Dao đang ngẩng đầu lên ngó xung quanh.
"
Sao thế? Chị Hân Dao?" Kinh Tiểu Lộ quay đầu lại hỏi.
"
Tất Hải đã đi nửa ngày rồi, sao còn chưa thấy trở về?" Cát Hân Dao lo lắng nói: "Hay là, em theo chị đi coi thử?"
"
A?" Kinh Tiểu Lộ coi phim gần cả nửa ngày, mới phát hiện ra, Tất Hải quả nhiên đã rời đi rất lâu, theo lý thuyết hẳn là nên trở về mới đúng.
"
Cùng đi thôi, phim cũng coi xong hết rồi, tìm được Tất Hải, cùng nhau về" Dương Minh nghe Cát Hân Dao nói xong, cũng đứng lên.
Tối nay, Kinh Tiểu Lộ đã cảm thấy rất hài lòng rồi, có thể cùng Dương Minh đi ăn khuya, cùng xem phim, và quan trọng nhất là biết không ít bí mật của Dương Minh, và có thể giúp đỡ Dương Minh bày mưu tính kế, đây mới là điều khiến cho Kinh Tiểu Lộ hưng phấn nhất.
Mục tiêu của Kinh Tiểu Lộ là trở thành một người phụ nữ có thể trợ giúp cho Dương Minh, chứ không phải là một bình hoa, chỉ có như vậy, Dương Minh mới dựa vào mình, đến một ngày nào đó, Dương Minh có thể sẽ ngạc nhiên phát hiện ra, hắn đã không còn rời khỏi mình được nữa.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1215


Báo Lỗi Truyện
Chương 1215/2205