Chương 1210: Hồng nhan tri kỷ


Nghe Dương Minh nói xong, nhịp tim của Kinh Tiểu Lộ tăng tốc một? cách đột ngột, Dương Minh muốn kể chuyện xưa cho mình nghe? Vậy chẳng phải là chứng minh rằng, Dương Minh đã coi mình là một người quan trọng bên cạnh sao?
Tuy rằng, trong lòng Kinh Tiểu Lộ cũng rõ ràng, hơn phân nửa là lúc này Dương Minh chỉ coi nàng là một người bạn có thể nói hết được, hoặc gọi một cách thân mật hơn là hồng nhan tri kỷ.
Quan hệ kiểu như vậy, thì cho dù có là một rãnh trời cũng không vượt qua được.
Câu hỏi của Dương Minh, làm cho Kinh Tiểu Lộ không biết trả lời như thế nào. Nàng đương nhiên muốn nghe chuyện xưa của Dương Minh rồi, nhưng mà, nàng là một cô gái thông minh, cũng hiểu rõ cái đạo lý bên trong, chính là, biết càng nhiều chuyện, thì quan hệ với Dương Minh thoạt nhìn càng gần, nhưng mà cũng không phải là loại quan hệ nam nữ như nàng mong muốn, cho dù có thân thuộc cỡ nào, thì cũng không thể làm bạn trai bạn gái của nhau được, kết quả cuối cùng cũng chỉ có thể làm hồng nhan tri kỷ thôi.
Tuy rằng, khả năng từ hồng nhan tri kỷ trở thành hồng nhan cũng có, ví dụ cũng nhiều, nhưng mà cũng rất hiếm xảy ra. Trong lòng Kinh Tiểu Lộ bồn chồn, không biết nên lựa chọn thế nào. Theo vô thức, nàng muốn phát triển quan hệ của mình và Dương Minh, nhưng theo tiềm thức, lại không muốn quan hệ giữa cả hai như vậy, mà mất đi phần nam nữ có trong nó.
Cho nên, Kinh Tiểu Lộ mới chần chờ.
Dương Minh lúc này cũng không có khả năng nhìn ra nhiều suy nghĩ lo lắng của Kinh Tiểu Lộ như vậy, thấy Kinh Tiểu Lộ ngẩn người, kì quái hỏi: "Tiểu Lộ, cô sao vậy?"
Dương Minh rất ít gọi tên Kinh Tiểu Lộ của nàng, chứ đừng nói là gọi" Tiểu Lộ" như vậy, khiến cho đầu óc của Kinh Tiểu Lộ đờ đẫn, đầu lưỡi cũng không nghe theo lời khống chế, nói: "Tốt, vậy nói cho em nghe đi"
Nói xong, Kinh Tiểu Lộ âm thầm hối hận, muốn oánh mình vài cái ghê, tại sao lại vô ý như vậy? Ít nhất cũng cần phải phân tích về xác suất thăng cấp từ hồng nhan tri kỷ lên hồng nhan chứ?
Nhưng mà, lời thì đã nói rồi, Kinh Tiểu Lộ cũng không thể đổi ý được, nếu mà đổi ý thì Dương Minh khẳng định sẽ cho rằng nàng bị tâm thần.
"Nói như thế nào nhĩ… haha… có thể cô sẽ không ngờ đâu, hồi sơ trung và trung học của tôi, tôi không khác gì cô lắm, cũng là một tên côn đồ không nghề nghiệp không học vấn, suốt ngày chỉ biết đấm đá, cho rằng bản thân rất uy phong…" Dương Minh quyết định nói từ đầu. Bởi vì chuyện không nói với ai hết, Dương Minh nghẹn ở trong lòng cũng đã khó chịu lắm rồi.
Chỉ là, những người con gái bên cạnh mình, ngoại trừ Tôn Khiết ra, thì cũng không thể nói nhiều với ai cả. Với tính cách chính trực của Trần Mộng Nghiên, làm sao mà có thể chấp nhận việc mình là một sát thủ, suốt ngày giết người phóng hỏa chứ?
Tính cách của Lâm Chỉ Vận tương đối nhu nhược, Dương Minh căn bản là không có khả năng nói mấy cái này để nàng lo lắng được. Về phần Chu Giai Giai, tuy rằng bây giờ quan hệ của hai người chưa xác định rõ ràng, nhưng mà gặp mặt nhau cũng chỉ toàn làm chuyện mờ ám suốt, sao có thời gian nói về mấy cái chuyện quá khứ này? Cho dù có thật sự nói ra, thì cũng chỉ có thể nói được vẻ ngoài c? ủa câu chuyện thôi.
Đồng dạng, Tiếu Tình cũng như thế, tuy rằng nàng ta biết được Dương Minh có dị năng, nhưng mà cũng không biết Dương Minh là sát thủ, Dương Minh thật ra cũng có thể nói với nàng, chỉ là mỗi ngày Tiếu Tình rất bận rộn, mồi lần tìm nàng thì nàng đều ở trong phòng thí nghiệm cả, Dương Minh cũng không muốn vì chuyện của mình mà làm phiền nàng.
Còn về Vương Tiếu Yên, hai người tự hiểu lòng nhau, Dương Minh trước mặt nàng vẫn giữ về quyền thế, Dương Minh đã có thói quen nắm quyền chủ đạo rồi, nói những cái này với Vương Tiếu Yên sao? Dương Minh là một người theo chủ nghĩa đàn ông, làm sao mà có thể làm được chứ?
Còn Kinh Tiểu Lộ, không có xung đột gì trong mấy điều trên cả, và lại có quá khứ gần như tương tự Dương Minh rồi. Cái này thật ra cũng chỉ là một sự trùng hợp, nếu vừa rồi trên xe Dương Minh không nghĩ quá nhiều, cũng không xúc động quá nhiều, thì cũng sẽ không tìm một người để nói hết tâm sự đâu.
Mà Kinh Tiểu Lộ lúc này lại đang ở bên cạnh hắn, Dương Minh không còn lựa chọn nào khác, cũng chỉ có thể nói cho Kinh Tiểu Lộ biết. Trong chuyện này, Dương Minh có thể xác định Kinh Tiểu Lộ tuyệt đối sẽ không bán đứng mình, cũng không sợ nàng ta tùy tiện báo cảnh sát hay là nói cho người khác biết. Bởi vì ngày hôm nay không có người thứ ba chứng kiến, cho nên Dương Minh hoàn toàn có thể không thừa nhận mấy cái này.
Dương Minh cũng không sợ Kinh Tiểu Lộ là nội gián do ông chủ phía sau phái đến! Kinh Tiểu Lộ không có khả năng là người của ông chủ, càng không có khả năng quen biết ông chủ.
Huống chi, Dương Minh rất hiểu tâm tư của Kinh Tiểu Lộ, tuy rằng bây giờ Dương Minh không có tâm tư này với Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà hai người cũng có thể làm bạn tốt, cũng là một lựa chọn không tồi, đây chính là kết quả mà hiện nay hai người đều có thể chấp nhận được.
"Hì hì!" Nghe thấy Dương Minh có một lịch sử "vinh quang" như vậy, Kinh Tiểu Lộ cũng có chút kinh ngạc: "Thì ra trước đây anh cũng như thế! Vậy anh còn nói em!"
"Ai mà không có một thời nông nổi chứ? Nhưng mà, sau khi lên đại học, cô còn như vậy, cho nên tôi mới nói cô" Dương Minh nhớ lại chuyện trước kia của Kinh Tiểu Lộ, cũng tự nhiên nghĩ đến mình.
"Em nhỏ hơn anh hai tuổi, được chưa" Kinh Tiểu Lộ hừ một tiếng, nói: "Anh đã hai mươi rồi, em mới mười tám thôi, sao mà hiểu chuyện sớm hơn anh hai năm được?"
Tuổi thật của Kinh Tiểu Lộ, Cát Hân Dao cũng đã nói qua với Dương Minh, nhưng mà Cát Hân Dao cũng chỉ nói chơi mà thôi, Dương Minh cũng không chú ý nhiều. Bây giờ nghe Kinh Tiểu Lộ lập lại, đột nhiên mới nhớ ra, thì ra Kinh Tiểu Lộ nhỏ tuổi như vậy.
"Được rồi, sau này nói ít một chút là được" Dương Minh cũng không nói gì, cười cười nói: "Sau đó, lúc lên trung học, gặp Trần Mộng Nghiên… nàng ta là một người chính trực, là một cô gái có tâm địa lương thiện, tôi có thể đậu đại học, cũng là nhờ có công lao của nàng ta…"
Tuy rằng Dương Minh rất rõ việc mình đậu đại học là nhờ công lao của dị năng, nhưng mà cũng nhờ có Trần Mộng Nghiên và Triệu Oánh, Dương Minh mới có thể? học nhiều kiến thứ cnhu7 vậy!
không thể chỉ dựa vào làm bừa mà có được phần kiến thức này.
Kinh Tiểu Lộ mở rộng cái lổ tai ra, cẩn thận lắng nghe lời của Dương Minh, cái này là quá trình quen biết của Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, Kinh Tiểu Lộ đương nhiên là nguyện ý nghe rồi, muốn biết Dương Minh và Trần Mộng Nghiên quen biết thế nào, sau đó học tập lại và áp dụng trên người mình.
"Nhưng mà, tôi và Trần Mộng Nghiên như vậy, khiến cho một người ái mộ Trần Mộng Nghiên trong lớp bất mãn…" Dương Minh nói đến đây, tự cười giễu: "Lúc trẻ còn quá tự phụ, cho nên làm chuyện gì cũng không suy nghĩ, kết quả là bị hắn lừa một phen…"
Dương Minh đem chuyện Vương Chí Đào lừa hắn trong khách sạn ra, bỏ thuốc thế nào, rồi hồ đồ làm bậy, sau đó bị bắt đến cục cảnh sát…và chuyện Lâm Chỉ Vận đã giúp đỡ hắn thế nào…
Kinh Tiểu Lộ nghe xong mà chấn động tinh thần, không ngờ rằng thời gian trung học của Dương Minh lại trải qua nhiều chuyện như vậy, trước đó Kinh Tiểu Lộ hâm mộ Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, nhưng không biết rằng giữa ba người lại có một chuyện xưa chấn động như vậy.
Cái này tuyệt đối là điều mà nàng có nằm mơ cũng không ngờ đến, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên thi vào đại học và hình thành đoạn tình cảm đặc biệt, lại có sự kiện của Lâm Chỉ Vận, tuyệt đối không thể làm làm ra được.
Đây chính là những thứ cho dù có mơ mộng cũng không thể nào mơ được. Kinh Tiểu Lộ chỉ có thể yên lặng chúc phúc cho họ, chúc phúc cho Dương Minh, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận.
"Thì ra, các người đã trải qua nhiều chuyện như vậy!" Kinh Tiểu Lộ xúc động nói: "Thật sự hâm mộ các người! Loại tình cảm này, khó khăn lắm mới có, hèn chi anh lại thích các nàng nhiều như vậy… Nhưng mà, cái tên Vương Chí Đào kia cũng thật đáng giận, xấu xa như vậy, sau đó hắn có bị trừng phạt không? Chẳng lẽ bỏ qua như vậy? "
"Sau đó, đương nhiên là bị trừng phạt rồi! Nhưng mà, trước đó hắn cũng bị trời phạt rồi…" Dương Minh bỗng nhiên nhớ lại một chuyện rất có ý nghĩa, là lần đi cắm trại sau khi đi thi, chuyện riêng của Trần A Phúc và Vương Chí Đào.
"Là cái gì?" Kinh Tiểu Lộ hiển nhiên là cảm thấy rất cao hứng vì kẻ ác bị trời phạt.
"Sau khi kỳ thi kết thúc, cả lớp quyết định đi cắm trại, và trong lớp của tôi có một tên gọi là Trần A Phúc, tâm lý của hắn hơi bị biến thái, thích giả quỷ hù dọa người… vì vậy…" Dương Minh đem chuyện Trần A Phúc giả quỷ dọa Vương Chí Đào, khiến cho hắn ta bị liệt dương, nói cho Kinh Tiểu Lộ nghe.
Kinh Tiểu Lộ tuy rằng là xử nữ, nhưng tư tưởng không có thuần khiết như vậy, dù sao thì trước đây nàng ta cũng tiếp xúc nhiều với mấy tên lưu manh, cho nên nghe Dương Minh nói vậy, nàng cũng hiểu được ý tứ trong đó, nhất thời cười ầm lên, cười đến chảy nước mắt: "Không phải chứ? Hắn bị hù dọa thành như vậy sao?"
"Cho nên nói, kẻ ác làm chuyện ác, đương nhiên sẽ bị báo ứng" Dương Minh cười nói.
"Nhưng mà, sau đó thì sao? Hắn thế nào?" Kinh Tiểu Lộ vỗ ót, nói: "Đúng rồi, em nhớ ra rồi, hắn có phải là cũng đậu vào trường đại học Tùng Giang của chúng ta không? Là cái tên Vương Chí Đào vô cớ biến mất phải không?"
"Cô đã nghe qua?" Dương Minh kinh ngạc hỏi.
"Đương nhiên, anh không biết sao? Tin đồn trong trường truyền cực kỳ nhanh!" Kinh Tiểu Lộ gật đầu nói: "Sau khi kết thúc học kỳ một, em có nghe nói, có một sinh viên tên là Vương Chí Đào, là con trai của một chủ tịch tập đoàn vô cùng nổi tiếng tại Tùng Giang, nhưng mà bởi vì cha hắn buôn lậu, bị bắt, cho nên cả nhà chịu tội, hơn nữa tên Vương Chí Đào này cũng đã biến mất, sợ rằng đã bỏ trốn rồi!"
Kinh Tiểu Lộ đương nhiên không biết việc Vương Chí Đào đã chết, những chuyện bí ẩn như vậy Dương Minh cũng không nói ra, Dương Minh chỉ nói những tình tiết cơ bản với Kinh Tiểu Lộ, còn chuyện giết người thì bỏ qua.
"Đúng vậy, tập đoàn Hùng Phong của Vương thị, là tập đoàn đứng đầu Tùng Giang một thời" Dương Minh cảm khái nói: "Kết quả thì… ha ha…"
"Ơ, anh vừa nhắc đến tập đoàn Hùng Phong, làm em nhớ ra, hình như là tiền thân của công ty chúng ta phải không?" Kinh Tiểu Lộ đột nhiên hỏi.
"Haha, cô đã biết?" Dương Minh cũng không giấu diếm chuyện này, lúc đó hắn đã để cho Hầu Chấn Hám, Bạo Tam Lập và Quách Kiện Siêu nhúng tay vào viếc thu lại tài sản của Vương gia, tuy rằng thủ đoạn có chút ti tiện, nhưng mà làm rất hợp pháp, không sợ thiên hạ bắt lỗi.
"Như vậy, Vương gia sụp đổ, là có liên quan đến anh?" Kinh Tiểu Lộ rất thông minh, cho nên đã nhận ra mối liên hệ của các vấn đề, mở to mắt ra nhìn, hỏi.
"Đây lại là một câu chuyện khác, về Chu Giai Giai…" Dương Minh thở dài, đem chuyện Chu Giai Giai đến nằm vùng trong nhà Vương gia thế nào ra, chiếm được chứng cứ ra sao, và đỡ một viên đạn cho mình, nói cho Kinh Tiểu Lộ nghe.
"A!" Kinh Tiểu Lộ nghe đến chổ Chu Giai Giai đỡ một viên đạn cho Dương Minh, trong lòng rùng mình, vốn dĩ ấn tượng trong lòng của nàng về Chu Giai Giai, hoàn toàn chỉ là muốn kết giao mà thôi, chứ thật ra cũng không có cái nhìn đặc biệt gì về Chu Giai Giai cả. Nhưng mà, sau khi nghe Dương Minh nói xong, Kinh Tiểu Lộ thật sự đã nhìn Chu Giai Giai bằng cặp mắt khác xưa, một cô gái nhu nhược như vậy, trong thời khắc mấu chốt lại đỡ một viên đạn cho Dương Minh! Cái này cần phải có dũng khí và quyết tâm lớn cỡ nào!
Huống hồ, lúc đó Chu Giai Giai còn đang bị Dương Minh hiểu lầm, hai người cũng không nhất định sẽ đến với nhau, Chu Giai Giai lại kiên quyết như thế, bất chấp tất cả mà đỡ một viên đạn cho Dương Minh.
Cũng may, trời thương người hiền, cho nên Chu Giai Giai rốt cục đã tỉnh lại, có người yêu và gia đình bên cạnh!
"Nhưng mà, anh cũng gan thật, dám để cho Chu Giai Giai giả làm bạn gái của Vương Chí Đào, lỡ như bị Vương Chí Đào…" Kinh Tiểu Lộ nói được phân nửa, bỗng nhiên cười nói: "Đúng rồi, không phải Vương Chí Đào bị dọa liệt dương rồi sao… ha ha ha ha…."
Dương Minh nói những cái này, cũng chỉ là muốn cho Kinh Tiểu Lộ hiểu, mặc dù mình có nhiều bạn gái, nhưng không phải loại gặp một người là ? yêu một người, mình và những cô gái này, đều có những sự kiện và tình cảm không tầm thường, cũng không phải là đơn giản gặp nhau và mình thèm muốn sắc đẹp của các nàng.
Mà những cái này, cũng chỉ là nền tảng cho những sự kiện chấn động đằng sau, nhưng chuyện sau đó, càng khiến cho người nghe thêm chấn động tinh thần! Dương Minh cũng muốn cho Kinh Tiểu Lộ chuẩn bị tâm lý một chút thôi.
"Kế tiếp, tôi muốn nói một chuyện, cũng xảy ra trên người của tôi, nhưng mà không có liên quan đến Vương Chí Đào này" Dương Minh chờ Kinh Tiểu Lộ cười xong, tiếp tục nói.
"Ơ?" Kinh Tiểu Lộ nghe xong mà kinh ngạc, chuyện xưa của Dương Minh, rất giống như trong phim vậy, thậm chí là còn mạo hiểm hơn cả trong phim nữa, Kinh Tiểu Lộ trong lúc nhất thời đã mê nó, thậm chí là còn quên cả bộ phim đang chiêu nữa, hoàn toàn chìm đắm trong chuyện xưa của Dương Minh: "Dạ, anh nhanh nói cho em nghe đi!"
"Tôi còn có một thân phận khác, là một sát thủ!" Dương Minh nói đến đây, dừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: "Cô có tin không?"
"Cái gì? Sát thủ!" Kinh Tiểu Lộ ngẩng người, khó tin nhìn chằm chằm Dương Minh, torng trực giác của nàng cho rằng, Dương Minh không có lừa mình, nhưng mà sát thủ là một khái niệm khá xa xôi, cách quá xa cuộc sống hiện thực của nàng.
"Xem qua bộ phim vua sát thủ do Lý Liên Kiệt đóng của đạo diễn Độc Cô Kiếm chưa?" Dương Minh đưa ra một ví dụ.
"A! Đương nhiên là có xem qua!" Kinh Tiểu Lộ gật đầu, kinh dị nói: "Thật sự có sát thủ tồn tại sao? Trên thế giới này?"
"Tất cả cái này, đều không phải là sự bịa đặt rỗng tuếch đâu, có cái nghề nghiệp này tồn tại, thì cũng có sự tồn tại của sát thủ" Dương Minh giải thích : "Nhưng mà, chuyện trong phim chỉ nói về một số ít bên ngoài của giới sát thủ mà thôi"
"Chỉ là một số ít?" Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc nói: "Vậy anh chẳng phải là một đại hiệp độc hành sao? Trừng gian diệt ác?"
"Mỗi sát thủ, đều có một nguyên tắc hành nghề khác nhau!" Dương Minh nói: "không nhất định phải là sát thủ thì sẽ trừng gian diệt ác, cũng có rất nhiều người vì tiền mà làm ra những chuyện trái với lương tâm, giết chết người tốt. Nhưng mà, cũng có vài sát thủ, khi chấp hành nhiệm vụ cũng có lựa chọn riêng của mình, đó chính là giết chết những kẻ mà người ấy cho rằng có chết cũng không hết tội!"
"Nhưng mà, một tổ chức sát thủ chính quy, thì sẽ không được chọn nhiệm vụ, bởi vì đã được thành lập quy mô, cho nên trong các đối tượng mà bọn họ ám sát, thường cũng có nhiều người vô tội"
"Nhưng mà, một sát thủ độc lập, thì lại có phán đoán riêng của mình, hắn có thể lựa chọn nhiệm vụ cho mình… ví dụ như tôi"
"Vậy anh chuyên giết người xấu?" Kinh Tiểu Lộ có chút hưng phấn, trong lòng nàng vẫn cho rằng Dương Minh là một người tốt, nếu như Dương Minh là loại người mà thiện ác cũng không phân biệt được, vậy thì sẽ khiến cho nàng thất vọng.
"Tôi… còn chưa đến mức đó!" Dương Minh vẫn có chút giấu diếm vấn đề này với Kinh ? Tiểu Lộ. Hắn không muốn nói cho Kinh Tiểu Lộ biết hắn đã giết người, cái này không phải là một chuyện tốt đối với nàng.
"Thì ra là thế!" Kinh Tiểu Lộ vỗ ngực nói: "Em nói rồi mà, nếu anh mà đi lung tung trên thế giới, làm sao em có thể gặp được anh!"
"Tôi có thể trở thành sát thủ, cũng bởi vì gặp phải một chuyện không tầm thường!" Dương Minh nói: "Cái này cũng phải nói về vấn đề lúc vào trại tạm giam thời trung học"
Dương Minh đem chuyện mình vào trong trại tạm giam, làm sao quen biết Phương Thiên và Đổng Quân, nói cho Kinh Tiểu Lộ nghe, lúc đầu chỉ vì muốn giúp đỡ một ông lão đáng thương, không ngờ rằng ông lão đó lại có một thân phận khác.
Bởi vì Dương Minh muốn để cho Kinh Tiểu Lộ đưa ra ý kiến giúp mình, cho nên cũng đem chuyện bị vào trại tạm giam, chuyện cãi nhau với Trần Mộng Nghiên và cùng Trương Tân đến Vân Nam nói ra.
Đương nhiên, cũng bao gồm quá trình quen biết Lam Lăng, cùng với việc đi cược ngọc. Chỉ là, Dương Minh đem quá trình cược ngọc đổ lên giác quan thứ sáu của Lam Lăng. Sau đó, Dương Minh bị mất một khối ngọc, và nó xuất hiện trong hành lý của Lma Lăng, và lại biến mất. Tất cả đều nói ra cho Kinh Tiểu Lộ.
Dương Minh để cho Kinh Tiểu Lộ có một khái niệm rõ ràng, cho nên cũng kể ra những ân oán và quan hệ phức tạp bên trong gia tộc của Lam Lăng cho Kinh Tiểu Lộ nghe, làm cho nàng có một khái niệm tổng thể.
Sát thủ, cổ thuật! Những cái này, Kinh Tiểu Lộ lớn như vậy rồi mà chưa từng nghe bao giờ! Ngày hôm nay được tiếp xúc với nhiều thứ không biết như vậy, làm cho nàng hưng phấn kinh ngạc.
Nhưng mà, nàng cũng không hoài nghi lời nói của Dương Minh, bởi vì Kinh Tiểu Lộ nghĩ, Dương Minh khẳng định là không lừa mình.
Dương Minh nói những cái này xong, cũng nói về việc khối ngọc kia lại xuất hiện, và cùng với việc bắt Trần A Phúc, hình thành thù oán với Hữu trưởng lão, nói ra cho Kinh Tiểu Lộ nghe.
"Như vậy, cái người tên là Hữu trưởng lão kia nghĩ, anh và Lam Lăng đến với nhau, sẽ gây phiền phức cho ông ta, cho nên mới lấy trộm khối ngọc, sau đó giá họa cho Lam Lăng, mục đích là muốn anh hiểu lầm, là do Lam Lăng gây ra, sau đó chia tay với Lam Lăng?" Kinh Tiểu Lộ nghe đến đây, cũng thấy khả năng này không tính là lớn, vỗ đầu nói: "Sai rồi, trong thời gian đó, anh còn chưa lộ ra sự lợi hại của anh, thì Hữu trưởng lão làm sao mà đề phòng anh được? Lẽ nào ông ta có thể nhìn thấy trước tương lai? Biết anh sẽ phá hủy kế hoạch của ông ta?"

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1210


Báo Lỗi Truyện
Chương 1210/2205