Chương 1206: Đắc ý quá… thành bi kịch


"Mấy ngày trước, có một người trong phòng ngủ, bởi vì ở lại phòng tự học đến quên thời gian, kết quả là ngẩng đầu lên nhìn, đã là hơn mười một giờ rồi, mà thời gian khóa cửa là mười giờ thôi, nàng ta bị trễ gần cả tiếng, nhưng vẫn mở cửa được! Thật ra thì bác gái trông cửa ký xá rất tốt!"
"Ồ, vậy à…" Dương Minh gật đầu, sau đó quay đầu xe lại.
"Này, anh muốn làm gì vậy?" Kinh Tiểu Lộ thấy Dương Minh quay đầu lại xe, nhất thời buồn bực nói: "Sao lại trở về?"
"Đúng vậy, là trở về" Trên mặt của Dương Minh, xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt, nhìn Kinh Tiểu Lộ.
"Quay về làm cái gì?" Không biết lúc này Kinh Tiểu Lộ là ngu hay là cố ý giả ngu không nghe ra lời nói của Dương Minh.
"Đưa cô về phòng ngủ, cô bạn cùng phòng ngủ của cô còn trở về được mà, mà bác gái trực cổng lại rất tốt, tin rằng sẽ không cho cô ngủ ngoài đường đâu!" Dương Minh cười cười nói.
"A? Ặc…>" Nụ cười trên mặt của Kinh Tiểu Lộ ngay lập tức đọng lại, vừa rồi mình đã đắc ý quá, thể hiện sự thông minh của mình trước mặt Dương Minh, nói ra những lời này, bây giờ thì tốt rồi, đắc ý quá… thành bi kịch luôn.
"A cái gì?" Dương Minh nhìn thấy bộ dáng của Kinh Tiểu Lộ bây giờ, cười nói: "Vừa rồi không phải còn cười sao?"
"Em không về" Kinh Tiểu Lộ nói xong, liền đoạt lấy tay lái một cách dã man. Kinh Tiểu Lộ không phải là kẻ ngu, nếu đổi lại là ban ngày, nàng ta sẽ không làm như vậy, không lấy mạng của mình ra đùa được! Nhưng mà, bây giờ xung quanh trên đường căn bản là không có xe nào, muốn quẹo đi quẹo lại thế nào cũng được.
"Được rồi, đừng náo loạn!" Dương Minh bất đắc dĩ dừng xe lại: "Tôi biết cô có chủ kiến, cũng rất thông minh, nhưng mà, đừng có tận lực khoe khoang trước mặt tôi, tôi nghĩ, như vậy thật sự có chút giả tạo…"
"Cái này cũng là nguyên nhân sao? Sao không được khoe khoang?" Kinh Tiểu Lộ nhướng mắt lên nhìn Dương Minh.
"Tôi đương nhiên là hiểu rõ suy nghĩ của cô" Dương Minh đúng là không thể nào tránh được phải thẳng thắn với Kinh Tiểu Lộ: "Nhưng mà, chuyện tình cảm, cần phải tiến hành theo chất lượng, không phải sao? Nếu như vừa mới bắt đầu, hai người không thành thật thẳng thắn với nhau, luô luôn tính toán muốn lấy lòng đối phương, cô cho rằng tình cảm như vậy có đáng tin không?"
Kinh Tiểu Lộ mếu máo, cực kỳ ủy khuất. Đúng vậy, nàng ta đúng là cố gắng lấy lòng Dương Minh, nhưng mà, cái này có gì sai? Đúng vậy, cái này có gì sai đâu? Kinh Tiểu Lộ càng nghĩ càng giận, hừ nói: "Vậy anh cho rằng, hai người yêu nhau, sẽ tương đối chân thành, đem bộ mặt thật của mình ra cho đối phương thấy, mà không cố gắng suy đoán suy nghĩ của đối phương, hùa theo ý của đối phương, đúng không?"
"Ít nhất tôi cho là như vậy…" Dương Minh gật đầu, và cũng có một cảm giác bất an, nghĩ rằng một quỷ tinh linh như Kinh Tiểu L? ộ, không có khả năng bị lời nói của mình thuyết phục, mà hôm nay nàng hỏi vậy, rốt cục có ý gì?
"Thật không?" Kinh Tiểu Lộ đột nhiên lại cười một cách gian xảo: "Vậy anh còn hao hết tâm tư, theo đuổi người con gái khác, còn muốn em tham mưu giúp anh, vậy hành vi của anh là gì? Lẽ nào anh không phải tận lực lấy lòng đối phương sao? Anh đừng không thừa nhận, nếu anh không nghĩ vậy, anh cũng không đi làm món lễ vật kia mà sẽ đi nói thẳng rằng anh thích nàng ta, cái này không phải chỉ là một câu nói thôi sao? Vì sao lại muốn quanh co, không chịu thẳng thắn thành thật?"
Kinh Tiểu Lộ đột nhiên hỏi như vậy, làm cho Dương Minh nhất thời á khẩu không trả lời được, mở to mắt ra nhìn, có cảm giác khóc không được mà cười cũng không nốt! Mình quả thật là đã tự mua dây buộc mình rồi, tự nhiên lọt vào trong cái bẫy của Dương Minh.
Thầm than Kinh Tiểu Lộ quả thật là quá dư thừa thông minh rồi, Dương Minh thật đúng là không có một biện pháp nào cả!
"Được rồi, cô hỏi nhiều như vậy, không phải chỉ là không muốn quay về trường ở sao? Tôi tìm cho cô một khách sạn là được?" Dương Minh không lý luận được, chỉ đành thỏa hiệp: "Sau khi tìm khách sạn cho cô xong, tôi còn phải quay về phòng ngủ nữa"
"Ừ… cái gì?" Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh nói nửa câu sau xong, nhất thời sửng sốt: "Anh còn phải quay về?"
"Tôi không quay về, chẳng lẽ ở cùng với cô?" Dương Minh trừng mắt nhìn Kinh Tiểu Lộ, không biết trong đầu nàng ta suy nghĩ cái gì, lẽ nào mình dễ dàng bị dụ dỗ vậy sao?
"A…." Kinh Tiểu Lộ bị Dương Minh hỏi thẳng như vậy, làm cho mặt đỏ bừng, nàng ta không phải là một người không có da mặt. Có thể nói nhiều lời không e ngại với Dương Minh như vậy, cũng bởi vì ái mộ Dương Minh mà thôi, chứ nếu đổi lại người khác, Kinh Tiểu Lộ sẽ không nói như vậy, ít nhất là đối với những người bạn trai trước đây, ngay cả tay còn không cho nắm, chứ đừng nói là tiến thêm một bước dài nữa.
Thật ra, Kinh Tiểu Lộ cũng không biết rốt cục là mình muốn cái gì, nếu như Dương Minh thật sự đi khách sạn với nàng, sợ rằng Kinh Tiểu Lộ còn kinh sợ hơn cả Dương Minh nữa, Kinh Tiểu Lộ chỉ nghĩ đến kết quả, không nghĩ đến quá trình.
Kết quả là nàng sẽ trở thành người của Dương Minh, đây chính là điều mong muốn và thôi thúc Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà khi đến quá trình… Kinh Tiểu Lộ lại có chút khẩn trương. Dù sao thì nàng ta cũng chưa từng trải, đến lúc đó thật không biết nên làm thế nào.
"Không có gì… ý của em làm, em làm việc trong công ty muộn thế này, vẫn chưa ăn cơm tối, đồng nghiệp có mời em đi ăn liên hoan, em sợ trường học đóng cửa, cho nên mới gấp gáp trở về, nhưng kết quả là nó vẫn đóng" Kinh Tiểu Lộ vẫn còn muốn níu kéo: "Vừa rồi bị anh hù, làm cho hết hồn, lại càng đói bụng, em muốn ăn cái gì đó…" Biết Kinh Tiểu Lộ muốn ở cùng mình tối nay không được, cho nên muốn níu kéo thêm một chút thời gian nữa thôi, nhìn Kinh Tiểu Lộ trước mắt, khiến cho Kinh Tiểu Lộ cảm thấy thú vị, nàng ta không còn là tiểu thái muội của trước đây nữa rồi, tâm tình còn rất kín đáo.
Nói thật, bên cạnh Dương Minh cũng đang thiếu một người bày mưu tính kế, Tôn Khiết tuy rằng có thể, nhưng mà Dương Minh có rất nhiều chuyện không muốn hỏi nàng, xét cho cùng thì một người có chủ nghĩa đàn ông rất lớn như Dương Minh, mà Tôn Khiết thì cứ luôn miệng nói bạn trai của nàng nhất định phải mạnh hơn nàng, thì làm sao mà Dương Minh có thể mất thế trước mặt nàng được?
Kinh Tiểu Lộ là một lựa chọn rất hợp lý, sau một thời gian, nhất định có thể trở thành cánh tay đắc lực cho mình, chỉ là hiệu quả và lợi ích tâm tư của Kinh Tiểu Lộ quá mạnh mẽ, luôn muốn cố gắng xây dựng chuyện của mình.
Không phải là do Dương Minh ghét loại hình con gái theo đuổi con trai, lúc đầu Chu Giai Giai cũng vậy đấy, nhưng mà, Chu Giai Giai còn biết xấu hổ, cũng không xây dựng chuyện mình là bạn gái của Dương Minh trước mặt nhiều người.
Kinh Tiểu Lộ thì chỉ biết cái trước mắt mà thôi, điều này làm cho Dương Minh khó chịu, không phải là do hình tượng của Kinh Tiểu Lộ làm cho Dương Minh không quen, mà là do suy nghĩ của Kinh Tiểu Lộ làm cho Dương Minh khó chịu thôi.
Dương Minh là một người theo đuổi chế độ phụ hệ, cho nên, Kinh Tiểu Lộ rất là thông minh, nhưng mà thông minh quá lại bị thông minh hại, làm cho Dương Minh có cảm giác như mình bị ràng buộc vậy.
Kinh Tiểu Lộ rất thông minh, tựa hồ cũng ý thức được vấn đề này, cho nên cũng không tiếp tục yêu cầu cái gì cả. Thật ra Cát Hân Dao nói rất đúng, tất cả thuận theo tự nhiên là tốt nhất.
Dương Minh cười khổ lắc đầu, từ Tĩnh Sơn trở về, cũng chưa có ăn gì, nhưng mà Dương Minh chỉ có một mình, cho nên cũng lười ăn, dự đỉnh ngủ một giấc sáng mai mới ăn.
Nhưng mà, nếu Kinh Tiểu Lộ đã đói bụng, Dương Minh cũng đành phải đi cùng với nàng, huống chi ý của Kinh Tiểu Lộ là muốn để cho Dương Minh mời khách, làm sao mà Dương Minh không biết được?
"Muốn ăn cái gì?" Dương Minh hỏi.
"Gà rán KFC" Kinh Tiểu Lộ suy nghĩ một chút rồi nói.
"Đã trễ thế này rồi mà KFC vẫn mở cửa? Tôi nhớ hình như mười hai giờ là đóng cửa hết rồi mà? Bây giờ đã hơn một giờ sáng rồi, làm gì còn chổ bán?" Dương Minh nhìn thời gian, nói.
"Em biết có một chổ bán suốt đêm" Kinh Tiểu Lộ nói: "Em dẫn anh đi"
"Được, cô chỉ đường, tôi lái xe" Dương Minh gật đầu. Có rất nhiều cô gái thích ăn gà rán KFC, xem ra Kinh Tiểu Lộ cũng không ngoại lệ.
"Em lái xe cho, chỉ đường nói mỏi miệng lắm" Kinh Tiểu Lộ nói.
"Cô? Biết lái xe?" Dương Minh kinh ngạc nhìn Kinh Tiểu Lộ.
"Hì hì…" Kinh Tiểu Lộ cười đắc ý, lấy trong giỏ ra một cái bằng lái, đưa đến trước mặt Dương Minh: "Trước đó, Hầu tổng đã cho em đi học, cái này học cấp tốc mà, chỉ cần một ngày là có thể thi được rồi"
Dương Minh có chút tức giận, Hầu Chấn Hám nhất định là bởi vì lần trước thấy mình và Kinh Tiểu Lộ đi chung với nhau nên đã hiểu lầm rồi, biết Kinh Tiểu Lộ không có bằng lái, cho nên chủ động lấy danh nghĩa của công ty cho nàng đi học, chắc chắn là cũng lấy tiền công ty ra trả rồi.
"Vậy cô lái đi" Dương Minh? mở cửa xe, xuống xe, trao đổi chổ ngồi với Kinh Tiểu Lộ, để cho nàng ta ngồi lái.
Kinh Tiểu Lộ cũng đã từng lái xe ở công ty, nhưng mà, xe ở công ty chỉ là các loại xe bình thường như Toyota chẳng hạn, loại tốt nhất cũng chỉ là Camry mà thôi, chưa từng được lái qua BMW bao giờ cả.
Cầm lấy tay lái, trong lòng Kinh Tiểu Lộ đắc ý vô cùng, không biết khi nào thì mới có được một chiếc BMW nhĩ? Nhưng mà, nếu dựa vào sự phấn đấu của mình, xem ra còn rất là xa, không biết Dương Minh có thể mua cho mình một chiếc hay không?
Kinh Tiểu Lộ còn đang đắm chìm trong mộng đẹp, thì bị Dương Minh cắt đứt: "Cô làm gì vậy? Sao không lái xe?"
Thì ra là sau khi Kinh Tiểu Lộ khởi động xe xong, lâm vào mộng tưởng, xe cứ đậu ở ven đường mãi, thấy Kinh Tiểu Lộ cứ cười khúc khích như vậy, cho nên Dương Minh mới hỏi.
"A… được!" Kinh Tiểu Lộ vội vàng nhấn ga, lái xe chạy đi.
Buổi tối ở Tùng Giang, trên đường cũng không có nhiều xe lắm, dọc đường hầu như là đi một mình, Kinh Tiểu Lộ lái rất hưng phấn, còn Dương Minh thì có chút hứng thú nhìn Kinh Tiểu Lộ lái xe.
Kinh Tiểu Lộ lúc này đang có một cảm giác rất đẹp, có công việc ổn định, có xe xịn trong tay, cực kỳ giống một nữ cường nhân trong xã hội thượng lưu.
Sau khi đắc ý xong, phá thiện ra Dương Minh đang nhìn mình, trong lòng Kinh Tiểu Lộ rất đắc ý, thầm nghĩ Dương Minh rốt cục đã hướng thức mình rồi. Nhưng mà, ngày vui thì chẳng bao giờ kéo dài được lâu, Dương Minh đã bị một tiếng chuông điện thoại làm cho giật mình.
Dương Minh cầm lấy điện thoại lên nghe, làm cho Kinh Tiểu Lộ hơi thất vọng.
"Yên Yên?" Dương Minh vừa nhìn màn hình, là Vương Tiếu Yên gọi đến, không biết giữa đêm rồi mà còn gọi làm gì?
"Dương Minh, Vương Khắc Tiến vừa gọi điện cho em, nói Tùy Dược Tiến đã chết…" Vương Tiếu Yên nhỏ giọng nói.
"Cái gì! Đã chết?" Dương Minh nhất thời cả kinh, xém tí đã rớt điện thoại xuống: "Chết thế nào?"
Mình mới vừa có hiệp nghị với Tùy Dược Tiến, còn muốn nhờ ông ta quậy Điền Long, để mình có cơ hội mà vào, nhưng không ngờ rằng mới trải qua mấy tiếng, mà Tùy Dược Tiến đã chết rồi?"
"
Bị người ta dùng súng bắn chết" Vương Tiếu Yên nói: "Vương Khắc Tiến đi tìm Tùy Dược Tiến, cũng muốn xử lý ông ta, sợ ông ta nói ra chuyện gây bất lợi cho gia tộc. Nhưng mà, sau khi anh vừa rời khỏi tòa nhà Tiên Nhân, liền có một người áo đen vào trong tòa nhà, theo phán đoán của Vương Khắc Tiến, người trong tòa nhà là do người này giết"
Dương Minh nghe Vương Tiếu Yên nói xong, nhất thời nhíu mày, nếu như Vương Khắc Tiến giết thì Dương Minh cũng sẽ không kinh ngạc, dù sao thì người ta cũng vì lợi ích của gia tộc nên mới làm vậy. Nhưng bây giờ lại xuất hiện thêm một thế lực thứ ba?
Người áo đen? Người áo đen này là thế lực phương nào? Giết Tùy Dược Tiến để làm cái gì?
"
Em chờ anh một chút, bây giờ anh đến chổ em!" Dương Minh hít sâu một hơi, vội nói. Hắn muốn gặp mặt Vương Khắc Tiến sớm một chút, có một số việc cần phải hỏi.
Đột nhiên xuất hiện một người áo đen không rõ lai lịch, làm cho Dương Minh có chút phiền muộn.
"
Bây giờ không được!" Vương Tiếu Yên kiên quyết từ chối: "Chị Oánh đang ở trong nhà em, em đang ở trong toilet gọi cho anh, anh ngàn vạn lần đừng có đến đây"
"
A? Triệu Oánh cũng ở đó?" Dương Minh sửng sốt.
"
Ừ, hôm nay em đến trường gặp phải chị ấy, cho nên buổi tối cùng nhau trở về" Vương Tiếu Yên nói : "Còn cụ thể, ngày mai em sẽ nói cho anh biết, em đã ở trong toilet lâu quá rồi"
Vương Tiếu Yên vừa dứt lời, liền truyền đến giọng nói của Triệu Oánh: "
Yên Yên, em ở trong toilet sao? Sao lâu như vậy còn chưa ra? Có chuyện gì sao?"
"
A… chị Oánh… em đang soi da mặt, trên mặt có mấy cục mụn…" Vương Tiếu Yên vội vã giải thích, sau đó nhỏ giọng nói cho Dương Minh: "Dương Minh, không nói với anh nữa, em cúp!"
Dương Minh nghe thấy Triệu Oánh đang ở nhà Vương Tiếu Yên, xem ra muốn đến gặp Vương Tiếu Yên tối nay là không thể rồi, chỉ có thể chờ ngày mai thôi.
Vốn Kinh Tiểu Lộ cho rằng Dương Minh phải đi, có chút thất vọng, nhưng mà sau đó lại nghe Dương Minh nói tiếp, hẳn là không đi, nhất thời lại có chút hài lòng.
Cái cửa hàng KFC mà Kinh Tiểu Lộ muốn ăn, nằm ở gần biển, nơi này là một khu tắm đêm, cho nên những quán ăn xung quanh hầu như là mở cửa 24/24.
"
Cửa hàng KFC ở đây, cũng mở cửa ngày đêm giống như mà ở trạm xe lửa và sân bay vậy, nhưng mà trạm xe lửa thì lại quá đông người, còn sân bay thì ở quá xa, cho nên mới đến đây" Kinh Tiểu Lộ dừng xe lại trong bãi giữ xe cửa cửa hàng KFC này, nói với Dương Minh.
"
Sao cô lại nhớ rõ như vậy, xem ra trước đây cô hay đến ăn rồi" Dương Minh cũng không ngờ Kinh Tiểu Lộ lại biết nhiều như vậy.
"
Đương nhiên rồi, hồi đó chị Hân Dao hay mời em đến đây ăn mà…" Kinh Tiểu Lộ nói: "Hồi đó còn nhỏ, em còn chưa kiếm được tiền, mà trong nhà rất nghèo, bình thường cũng không được ăn thịt nhiều, bị chị Hân Dao thấy, cho nên bình thường hay mời em ăn…"
Dương Minh gật đầu, nổi chua xót của Kinh Tiểu Lộ, hắn đương nhiên hiểu được, nhà của hắn ngày trước cũng không có giàu có gì, nhưng mà cũng còn đỡ hơn nhà của Kinh Tiểu Lộ nhiều, cho dù là vậy, cha hắn cũng có mua thịt về nấu ăn, nhưng chỉ không đến mức bình thường thôi.
"
Đi thôi, chúng ta vào ăn" Dương Minh khóa cửa xe, cùng Kinh Tiểu Lộ đi vào trong.
Đã hơn mười hai giờ rồi, nhưng mà ở đây vẫn có khách, xem ra chổ này mở cửa 24/24 cũng là có đạo lý.
"
Em có thẻ sinh viên, được giảm giá" Kinh Tiểu Lộ lấy cái thẻ sinh viên và thẻ ưu đãi trong giỏ ra, đem khoe trước mặt Dương Minh.
Kinh Tiểu Lộ tuy rằng bây giờ đã tự kiếm ra tiền, nhưng mà tính toán rất tỉ mỉ, tay làm hàm nhai, cho nên có ưu đãi này, nàng đương nhiên sẽ không bỏ qua. Phải biết rằng, thẻ sinh viên còn được giảm giá nhiều hơn khuyến mãi nữa.
Dương Minh nhìn thoáng qua tấm thẻ sinh viên và thẻ ưu đãi của Kinh Tiểu Lộ, thấy nó được ép nhựa, thầm nghĩ Kinh Tiểu Lộ cũng rất cẩn thận.
Kinh Tiểu Lộ đưa cái thẻ sinh viên và thẻ ưu đãi đến quầy, Dương Minh chỉ gọi một phần combo lớn và thêm một miếng gà, còn Kinh Tiểu Lộ thì không ăn nhiều, chỉ gọi một combo nhỏ thôi, một miếng gà, một ly nước ngọt và một ít khoai.
Sau khi hai người trả tiền xong, Kinh Tiểu Lộ đã giành được cái bàn tình nhân có đu dây, liền ngồi xuống, nhưng mà lúc ngồi xuống, liền bỗng nhiên nhớ ra Dương Minh hình như không thích mình như vậy, vội vã đứng lên, nói với Dương Minh: "
Chúng ta… đổi chổ ngồi đi… không ngồi đây cũng được…"
Thấy bộ dáng đáng yêu của Kinh Tiểu Lộ như vậy, Dương Minh cũng không đành lòng nói thêm cái gì: "
Thôi ngồi ở đây đi, tôi thấy chổ này cũng tốt…"
Có được sự cho phép của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ cũng rất mừng rỡ, nhưng mà vẫn thăm dò tính tình của Dương Minh! Đây dù sao cũng là yếu tố quyết định, đầu tiên phải trưng cầu ý kiến của Dương Minh trước, chỉ cần mình làm ra vẻ đáng yêu này, khẳng định là 80% Dương Minh sẽ thuận theo ý mình.
Ngay khi Kinh Tiểu Lộ vừa đứng lên, thì đã có một thanh niên đầu trọc đặt mông ngồi xuống, thượng cái mông của hắn lên ngay chổ mà Kinh Tiểu Lộ định ngồi xuống, sau đó đắc ý vẫy tay với một cô gái đứng không xa: "
Tiểu Hồng, tới đây đi! Anh tìm được chổ rồi!"
Đối với cách làm của thằng đầu trọc này, Dương Minh chỉ hơi nhíu mày, tuy rằng cái bàn này là vị trí công cộng, nhưng mà mình và Kinh Tiểu Lộ đã đến trước, và rõ ràng là muốn ngồi ở chổ này, chỉ cần người có mắt là có thể nhìn ra, tại sao thằng đầu trọc này lại nhìn không ra?
Nhìn chugn quanh bốn phía, phát hiện ra trong cửa hàng chỉ có cái bàn tình nhân đu dây này thôi, nhưng mà, Dương Minh cũng lười tính toán mấy thứ công cộng với loại người này, nhíu mày, nói với Kinh Tiểu Lộ: "
Chúng ta đi chổ khác ngồi"
Nếu đổi lại là trước đây, Kinh Tiểu Lộ khẳng định sẽ nổi giận, sợ rằng đã làm ầm lên, trước đây xung đột với Dương Minh trong căn tin cũng chỉ là vì giành chổ ngồi, nhưng mà Kinh Tiểu Lộ bây giờ đã thay đổi nhiều, cũng không còn tranh đoạt háo thắng như vậy nữa. Tuy rằng trong lòng hận thằng đầu trọc này muốn chết, khó khăn lắm Dương Minh mới đồng ý ngồi ở đây, thế mà lại bị bọn họ đoạt đi. Nhưng mà, Kinh Tiểu Lộ cũng không nói thêm gì, cùng Dương Minh ngồi vào cái bàn ăn thông thường gần đó.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1206


Báo Lỗi Truyện
Chương 1206/2205