Chương 1195: Cái khung của hậu cung


Thật ra, sở dĩ Trần Mộng Nghiên sốt ruột, cũng bởi vì muốn hỏi Chu Giai Giai về tình huống của Dương Minh. Chu Giai Giai học cùng một lớp với Dương Minh, nếu Dương Minh có đến trường, thì Chu Giai Giai là người đầu tiên nhìn thấy Dương Minh.
Đã đến trưa rồi, Dương Minh vẫn không có tin gì, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đương nhiên là sốt ruột rồi. Thấy Chu Giai Giai vào trong căn tin, vội vã phất tay với nàng: "Giai Giai, ở đây này!"
Chu Giai Giai cũng nhìn thấy được Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, bước nhanh qua, nhưng bởi vì là buổi trưa, cho nên trong căn tin khá đông người, Chu Giai Giai vừa đi được hai bước, đã đụng phải một cô nữ sinh rồi, xui một cái là cô tay đang bưng một dĩa mì xào, bị đụng làm tay run lên, đánh rơi dĩa mì xuống, còn dính lên quần của Chu Giai Giai.
Nhưng mà, bởi vì là nàng đụng người ta, cho nên Chu Giai Giai không thể trách được, áy náy nhìn cô gái trước mặt, ngượng ngùng nói: "Xin lỗi, đã đụng trúng bạn…. mình mua lại cho bạn nha?"
Cô nữ sinh này vừa định nổi giận, nhưng mà, bỗng nhiên nhìn thấy người trước mắt là Chu Giai Giai, vì thế khôi phục lại nụ cười, nói: "Không sao cả, mình tự mua là được rồi"
Đôi giầy này là Kinh Tiểu Lộ đi mua với Dương Minh lần trước, Kinh Tiểu Lộ đương nhiên là đặc biệt quý trọng, mì xào tuy rằng không làm dơ quần áo, nhưng mà cũng dính trúng giầy một ít, làm cho Kinh Tiểu Lộ đau lòng.
Chuyện này, nếu đổi lại là người khác, nhất định sẽ tức giận. Nhưng mà Kinh Tiểu Lộ nhìn thấy Chu Giai Giai, cũng không còn giận nữa. Đối với Chu Giai Giai, Kinh Tiểu Lộ có nghe nói, đương nhiên là nghe từ miệng của Cát Hân Dao rồi. Cho nên, Kinh Tiểu Lộ biết, Chu Giai Giai và Dương Minh, có quan hệ rất sâu, thậm chí có thể là bạn gái . Mà khi Kinh Tiểu Lộ nhìn thấy xa xa còn có Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, càng thêm vững tin suy nghĩ của mình. Ba người này buổi trưa chạy đến đây ăn, không nói lên vấn đề gì sao.
"Như vậy sao được, để mình mua lại giúp bạn" Chu Giai Giai vốn tưởng rằng đối phương sẽ trách cứ mì? nh một phen, dù sao thì cũng là do nàng sai mà. Hơn nữa còn làm dơ giầy của người ta, mặc dù không đến mức đánh nhau, nhưng mà oán giận vài câu khẳng định là phải có. Chỉ là không ngờ đối phương lại bình thản như vậy, thậm chí cũng không cần mình mua lại cho một dĩa mì khác nữa.
Kinh Tiểu Lộ vốn muốn khách khí, mà Chu Giai Giai cứ kiên trì, thế là cuối cùng nàng ta đành phải gật đầu, vì để tạo quan hệ với Chu Giai Giai, và muốn dung nhập vào trong hậu cung của Dương Minh, cho nên Kinh Tiểu Lộ mới cẩn thận tính toán: "Vậy cùng đi nha"
Trần Mộng Nghiên cũng sợ Chu Giai Giai gặp chuyện, cho nên cũng chạy đến bên cạnh Chu Giai Giai, nhưng mà thấy đối phương là một người thân thiện, cũng yên tâm. Kinh Tiểu Lộ đã thay đổi một bộ trang phục khác, không còn cái vẻ phong tao hung dữ như ban đầu, mà là một bộ đồ thanh xuân tuổi trẻ, làm cho Trần Mộng Nghiên thật đúng là không nhận ra Kinh Tiểu Lộ.
"Mộng Nghiên, em cùng người bạn học này đi mua mì xào một chút, chờ em chút nha!" Chu Giai Giai cười cười với Trần Mộng Nghiên, giải thích. Trước đó Trần Mộng Nghiên cũng tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình rồi, cho nên cũng vui vẻ gật đầu.
Kinh Tiểu Lộ và Chu Giai Giai đi đến chổ quầy bán hàng của căn tin, Kinh Tiểu Lộ cười nói: "Lúc đầu mình không dự định mua mì xào, sau khi mua xong liền hối hận, đang buồn vì không biết nên làm sao, thì bị bạn đụng rớt, hi hi, lần này dự định mua cơm"
Chu Giai Giai cũng không biết Kinh Tiểu Lộ nói thật hay giả, nhưng mà nghĩ rằng Kinh Tiểu Lộ có tính cách tốt, vô cùng bình dị lại dễ gần, không khỏi có chút hảo cảm với nàng: "Xem ra, mình vô tình làm chuyện tốt rồi"
"Đúng vậy" Kinh Tiểu Lộ nghiêm trang gật đầu: "Đúng rồi, mình là Kinh Tiểu Lộ, học hệ nghệ thuật"
"Chu Giai Giai, hệ máy tính" Chu Giai Giai cũng vội giới thiệu: "Bạn học nghệ thuật à? Học biễu diễn sao?"
"Không phải, mình học tạo hình mỹ thuật, nhưng mà cũng có dính đến máy tính, trong chương trình có nhiều phần phải dùng máy tính để chế tác" Kinh Tiểu Lộ cười nói: "Đang lo là không quen biết ai trong hệ máy tính, bởi vì bình thường mình có vài vấn đề máy tính mà mình không giải quyết được, cái này thì tốt rồi, sau này có vấn đề, sẽ đi hỏi bạn, bạn cũng không được từ chối nha"
"Đương nhiên là không có vấn đề rồi!" Chu Giai Giai sảng khoái đáp ứng, vì yêu cầu của Kinh Tiểu Lộ rất bình thường, hai người bây giờ coi như là quen biết nhau, Chu Giai Giai cũng thích có một người bạn như Kinh Tiểu Lộ.
Kinh Tiểu Lộ quả thật là không biết gì nhiều về máy tính, các phần mềm dùng để thiết kế đồ họa này nọ, cho nên cũng không tính là nói dối gạt Chu Giai Giai. Tuy rằng mục đích của nàng bây giờ là tiếp cận Chu Giai Giai, nhưng mà cũng không muốn lừa dối nàng cái gì. Dù sao thì bây giờ nói bậy, sau này bị vạch trần ra thì chỉ gây bất lợi cho chính bản thân mà thôi.
Hai người cùng nhau đi đến chổ bán cơm, Kinh Tiểu Lộ gọi một phần cơm thịt bò xào bông cải. Chu Giai Giai thấy nó có vẻ ngon, cho nên cũng gọi một phần, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đã gọi xong rồ? i, cho nên không gọi cho các nàng nữa.
Lúc trả tiền, là Chu Giai Giai giành trả, Kinh Tiểu Lộ cũng không tranh.
"Sao hôm nay nhiều người như vậy, muốn tìm một chổ ngồi cũng không dễ dàng" Kinh Tiểu Lộ nhìn nhìn bên trong căn tin, làm ra vẻ vô tình nói ra một câu cảm khái như vậy.
"Cùng ăn với bọn mình đi, bạn của mình ở bên kia" Chu Giai Giai chỉ về hướng của Trần Mộng Nghiên, nói.
Kinh Tiểu Lộ cũng muốn đến chổ của Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai để cùng ăn. Nàng muốn Chu Giai Giai mời nàng, bây giờ Chu Giai Giai đã mời rồi, cho nên nàng vui vẻ đáp ứng.
Hai người mang cơm về đến bàn ăn, Kinh Tiểu Lộ nhìn thấy Lâm Chỉ Vận, làm ra vẻ kinh ngạc nhìn nàng.
"Lâm Chỉ Vận, bạn cũng ở đây sao?"
Lâm Chỉ Vận đương nhiên là biết Kinh Tiểu Lộ, Kinh Tiểu Lộ là chị em tốt của Cát Hân Dao, bạn ngủ cùng phòng với nàng, bình thường Kinh Tiểu Lộ hay đến tìm Cát Hân Dao đi chơi, cho nên Lâm Chỉ Vận coi như là cũng biết.
Chỉ là, ngại có Cát Hân Dao, cho nên Kinh Tiểu Lộ cũng thể thân cận quá mức với Lâm Chỉ Vận, như vậy thì sẽ làm cho mục đích và động cơ của nàng không thuần khiết, nhất định sẽ làm cho đối phương sợ. Vì thế Kinh Tiểu Lộ tuy rằng quen biết với Lâm Chỉ Vận, nhưng đây là lần đầu tiên hai người ngồi ăn chung.
"Lâm Chỉ Vận, thật trùng hợp" Lâm Chỉ Vận mỉm cười ngọt ngào, Lâm Chỉ Vận là một người có tính cách hiền hào, mà những thay đổi gần đây của Kinh Tiểu Lộ nàng ta cũng thấy, cho nên cũng không còn ghét Kinh Tiểu Lộ như trước nữa, vừa rồi thấy Kinh Tiểu Lộ và Chu Giai Giai xảy ra chuyện, nàng ta vốn định đi khuyên bảo, nhưng mà Trần Mộng Nghiên đã chạy ra trước rồi.
Lâm Chỉ Vận phải ngồi giữ chổ, không thể rời đi được, cho nên đành phải ngồi nhìn thôi. Nhưng mà, thái độ của Kinh Tiểu Lộ đối với Chu Giai Giai, Lâm Chỉ Vận rất tán thành, nàng ta nghĩ Kinh Tiểu Lộ đã quay đầu lại học tập, không còn tùy hứng làm bậy như trước đây nữa.
"Kinh Tiểu Lộ?" Trần Mộng Nghiên cũng sửng sốt. Tên này rất quen thuộc, nhìn kỹ, rốt cục cũng nhận ra, người trước mặt này gặp ở lúc vừa vào đại học không lâu, có một lần nàng và Dương Minh cùng đến căn tin ăn, gặp phải một cô gái la lối um sùm, sau đó bị Dương Minh đổ nguyên một chén cháo lên đầu, nàng ta thay đổi quá lớn, làm cho Trần Mộng Nghiên vô cùng kinh ngạc! Nếu không nghe thấy tên này, Trần Mộng Nghiên tuyệt đối không nghĩ rằng đây là cô gái lúc trước.
"Chị … là Trần Mộng Nghiên sao?" Kinh Tiểu Lộ nhu thuận mà khiêm tốn nói với Trần Mộng Nghiên.
"Bạn biết mình? " Trần Mộng Nghiên lúc này cũng xác định, người trước mặt chính là cô gái hồi đó. Nhưng mà, Trần Mộng Nghiên cũng không cho rằng Kinh Tiểu Lộ lịch sự lễ phép với Chu Giai Giai cũng bởi vì nhìn thấy mình chạy đến, bởi vì từ cách ăn mặc của Kinh Tiểu Lộ, Trần Mộng Nghiên đã nhìn ra sự thay đổi. Kinh Tiểu Lộ lúc trước, không khác gì một cô gái đường phố, mà Kinh Tiểu Lộ bây giờ, lại giống một sinh viên tràn đầy nhiệt huyết và hưng phấn.
"Đúng vậy, chuyện lần trước, thành thật xin lỗi" Kinh Tiểu Lộ vuố? t vuốt mái tóc của mình, nói: "Hồi trước không hiểu chuyện, bây giờ trưởng thành rồi"
Nghe Kinh Tiểu Lộ nói trước đây nàng không hiểu chuyện, bây giờ trưởng thành, Trần Mộng Nghiên cũng không khỏi mỉm cười, xem ra, Kinh Tiểu Lộ cũng rất khả ái, ít nhất là ấn tượng của Trần Mộng Nghiên về nàng cũng đã thay đổi rất nhiều: "Bạn vẫn còn nhớ kỹ mình" Nếu Kinh Tiểu Lộ đã nói như vậy, thì Trần Mộng Nghiên cũng không để ý chuyện trước đây nữa, thoải mái nói: "Chuyện trước kia coi như xong, có thể bỏ được tật xấu đó mới là quan trọng"
"Cảm ơn chị, chị Mộng Nghiên" Kinh Tiểu Lộ vội nói.
"Vì sao lại gọi là chị?" Trần Mộng Nghiên cũng có chút kì quái về xưng hô của Kinh Tiểu Lộ.
"Em vào học trễ hơn, cho nên nhỏ hơn chị" Kinh Tiểu Lộ vội giải thích: "Hơn nữa, lần trước em gặp phiền phức, cảm ơn Dương Minh đại ca đã cứu em, nếu không em không biết nên làm thế nào luôn. Bây giờ em được Dương Minh đại ca giới thiệu vào làm trong một công ty"
"Thì ra là thế…" Trần Mộng Nghiên cũng không biết Kinh Tiểu Lộ còn gặp lại Dương Minh, Dương Minh còn giúp đỡ nàng, nhưng mà, bị một người ngoài gọi là chị Mộng Nghiên, nàng cảm thấy không được tự nhiên. Mặc dù ở nhà Lâm Chỉ Vận cũng kêu như thế, nhưng mà là xưng hô ở nhà, đến trường rồi, mọi người lại gọi nhau bằng tên. Bây giờ Kinh Tiểu Lộ gọi như vậy, Trần Mộng Nghiên cũng nghĩ đến vấn đề bên trong, cho nên nói: "Sau này cứ gọi tên của mình là được, đừng gọi chị gì cả, đều là bạn học, gọi như vậy không được tự nhiên"
"Cũng được, vậy sau này em gọi là Mộng Nghiên nha, được không?" Kinh Tiểu Lộ cũng biết Lâm Chỉ Vận gọi Trần Mộng Nghiên là chị Mộng Nghiên, bởi vì lúc ở phòng ngủ Lâm Chỉ Vận gọi điện cho Trần Mộng Nghiên, Kinh Tiểu Lộ có ở một bên, nên để ý nghe được.
Nhưng mà, bây giờ nếu Trần Mộng Nghiên không muốn cho gọi, Kinh Tiểu Lộ cũng chỉ có thể cẩn thận suy nghĩ nguyên nhân bên trong, Lâm Chỉ Vận gọi Trần Mộng Nghiên là chị Mộng Nghiên, bởi vì Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên đều là người của Dương Minh cả. Loại xưng hô này khi ở nhà mới dùng, bởi vì đây là xưng hô trong hậu cung mà. Còn Kinh Tiểu Lộ nàng chỉ là một người ngoài, gọi Trần Mộng Nghiên như vậy, nên Trần Mộng Nghiên thấy không được tự nhiên cũng bình thường.
"Đương nhiên có thể" Trần Mộng Nghiên vui vẻ gật đầu.
Kinh Tiểu Lộ vốn muốn lôi kéo làm quen với Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai, cho nên khi các nàng nói đến đề tài gì, Kinh Tiểu Lộ cũng tự nhiên nói theo. Sinh hoạt trong công ty mấy tháng nay, làm cho Kinh Tiểu Lộ trở nên thành thục không ít, cũng hiểu được vài thủ đoạn giao tiếp giữa người với người. Vì vậy, dưới sự cố gắng của Kinh Tiểu Lộ, ba người Trần Mộng Nghiên cũng đã chấp nhận người bạn này.
Nhưng mà, trong lòng Kinh Tiểu Lộ rất rõ ràng, Trần Mộng Nghiên, Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận chỉ coi nàng là một người bạn bình thường thôi, muốn dung nhập vào trong cuộc sống của các nàng, đó là chuyện không có khả năng. Trừ phi Dương Minh đẩy ngã nàng xuống, t? hì mới có thể thực hiện được.
Cho nên, sau khi trao đổi số điện thoại xong, Kinh Tiểu Lộ nói khi nào có thời gian rãnh, sẽ liên hệ một chút. Kinh Tiểu Lộ thật ra cũng không hy vọng sẽ dung nhập với các nàng, mà chỉ muốn tạo ấn tượng tốt thôi.
Kinh Tiểu Lộ bây giờ cũng đã không còn tính tình táo bạo như hồi đó, nàng cẩn thận lưu ý một chút, phát hiện ra một điều, những cô gái mà Dương Minh thích, tuy rằng rất đẹp, nhưng mà mỗi người đều có một đặc điểm riêng, đồng thời mỗi người đều có một sở trường riêng.
Kinh Tiểu Lộ muốn chiếm lấy một chổ nhỏ trong lòng của Dương Minh, vậy chỉ có thể tự thân cố gắng thôi. Ấn tượng của nàng trong lòng Dương Minh trước đó chỉ là một cô gái đường phố, cho nên Kinh Tiểu Lộ vừa phải thay đổi hình tượng của mình, vừa không ngừng phát triển chính mình.
Bản thân nàng có một trí thông minh không tồi, Kinh Tiểu Lộ có thể vỗ ngực nói, bản thân nàng có thể góp ý cho Dương Minh rất nhiều, nhưng mà, cái loại quân sư quạt mo như vậy thì lại không có vẻ vinh quang gì. Cho nên Kinh Tiểu Lộ sau khi vào công ty làm, cũng không ngừng cố gắng học tập tri thức về kinh doanh và quan hệ xã hội, đợi đến khi có được năng lực nhất 9di5nh, sẽ không sợ Dương Minh không để ý mình.
Triệu Oánh và Vương Tiếu Yên cũng gặp nhau trong căn tin của trường.
"Yên Yên… Trần Mộng Nghiên ở bên kia kìa…" Triệu Oánh nhìn thấy Trần Mộng Nghiên, Chu Giai Giai và Lâm Chỉ Vận cách đó không xa, và còn có một cô gái không quen nữa.
Chỉ là, Triệu Oánh không biết có nên qua chào hỏi hay không, nếu như chỉ một mình Trần Mộng Nghiên, Triệu Oánh có thể sẽ qua, chỉ là bây giờ, có Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai nữa, Triệu Oánh cũng biết không phải lúc thích hợp.
"Em thấy rồi" Vương Tiếu Yên thật ra đã phát hiện ra đám người Trần Mộng Nghiên rồi, với nhãn lực của nàng, vừa bước vào căn tin là đã thấy.
"Vậy chúng ta có nên qua chào không?" Triệu Oánh nhìn thấy Trần Mộng Nghiên, trong lòng có chút khẩn trương, cảm thấy như đang có lỗi với nàng.
Nhưng mà, lúc này gặp trong căn tin, nếu không chào hỏi thì tựa hồ không được tốt lắm. Vì thế Triệu Oánh dự định đứng dậy, đi qua chào hỏi Trần Mộng Nghiên một câu.
"Chị Oánh! Trần Mộng Nghiên là học sinh của chị! Dựa vào cái gì mà chị phải đi chào hỏi nàng ta!" Vương Tiếu Yên kéo tay Triệu Oánh lại, ngăn cản hành động của nàng: "Muốn chào hỏi, cũng phải là nàng ta đến chào chị! Chị Oánh, chị đừng có lẫn lộn như vậy chứ!"
"Nhưng mà… nàng ta là …" Triệu Oánh nói được phân nửa, không tiếp tục nói nữa, nhưng mà ý trong lời nói cũng đã rất rõ ràng. Đó chính là, Trần Mộng Nghiên là bạn gái chính thức của Dương Minh, cũng chính là vợ cả, tin rằng Vương Tiếu Yên có thể hiểu.
"Vậy thì thế nào!" Vương Tiếu Yên bĩu môi, không coi ra gì: "Phải biết rằng, ban đầu người Dương Minh thích là chị, nếu không phải chị lề mề, vậy thì bây giờ còn có Trần Mộng Nghiên sao?"
"Nói như vậy cũng không được, Dương Minh thích đầu tiên là Trần Mộng Nghiên mà…" Triệu Oánh cũng biết tính cách của Vương? Tiếu Yên, cho nên cũng không để ý.
"Vậy thì sao chứ, dù sao thì Dương Minh cũng là người biểu lộ với chị trước mà" Vương Tiếu Yên nói: "Chị Oánh, em nghĩ chị mới là vợ cả của Dương Minh, dù sao thì em cũng ủng hộ chị"
"VẬy. không tốt đâu…" Triệu Oánh bị lời nói của Vương Tiếu Yên làm cho lúng túng, nàng không phải là một người tranh giành háo thắng, nhưng mà, nghĩ đến lúc trước Trần Mộng Nghiên chửi mình là hồ ly tinh, trong lòng Triệu Oánh vẫn còn chút khiếp sợ.
"Có gì mà không tốt" Vương Tiếu Yên không cho là đúng: "Dù sao thì em cũng không quen nhìn điệu bộ của Trần Mộng Nghiên!"
Nghe Vương Tiếu Yên nói xong, Triệu Oánh cũng chỉ bất đắc dĩ cười khổ.
Nhưng mà, khi Trần Mộng Nghiên ăn cơm xong, chuẩn bị rời đi, có nhìn thấy Triệu Oánh và Vương Tiếu Yên, đối với cô hàng xóm Vương Tiếu Yên này, Trần Mộng Nghiên cũng đã gặp qua vài lần, tuy rằng không có nói chuyện nhiều, nhưng mà coi như là cũng quen biết.
Trong ấn tượng của Trần Mộng Nghiên, vẫn xem nàng là đối tượng theo đuổi của người bạn ngồi cùng bàn mình hồi sơ trung, cho nên cũng cho rằng, Vương Tiếu Yên cũng có quan hệ với Dương Minh.
"Chị Oánh, Vương Tiếu Yên, hai người cũng ở đây nha!" Trần Mộng Nghiên sau khi hóa giải hiểu lầm với Triệu Oánh, quan hệ của hai người cũng khôi phục rất tốt, lại là chị em tốt như hồi đó, cho nên Trần Mộng Nghiên có vẻ rất nhiệt tình.
"Mộng Nghiên, em đến ăn à?" Triệu Oánh cũng gật đầu cười nói: "Ngồi với chị ăn chút gì nha?"
Triệu Oánh tuy rằng biết Trần Mộng Nghiên các nàng đã ăn xong rồi, nhưng mà cũng chỉ có thể giả bộ không biết, nếu không thì Trần Mộng Nghiên có hỏi, Triệu Oánh thật sự không biết trả lời thế nào.
"Bọn em ăn xong rồi, hai người ăn đi!" Trần Mộng Nghiên nói: "Chị Oánh, em đi trước, buổi chiều còn có khóa"
"Ừ, gặp lại sau" Triệu Oánh cười khoát tay nói.
Chờ Trần Mộng Nghiên đi rồi, Triệu Oánh vô thức thở dài, làm cho Vương Tiếu Yên thấy vậy lắc đầu: "Chị Oánh, sao chị nhu nhược quá vậy, cứ rụt rè mãi như vậy, làm sao mà tranh thủ được hạnh phúc?"
"Yên Yên, em không hiểu đâu… Quan hệ của em và Trần Mộng Nghiên, không giống như của chị và nàng ta" Triệu Oánh lắc đầu nói: "Chị từng là cô giáo của nàng, cũng là cô giáo của Dương Minh, em nghĩ xem, chị đi tranh giành người yêu với học sinh của mình, cái này nói ra thì mất mặt cỡ nào!"
"Chị…" Vương Tiếu Yên thật sự không biết nên nói cái gì với Triệu Oánh, chỉ tay vào nàng, tức giận nửa ngày mới nói: "Được rồi, mặc kệ chị, em không có cách nào quản cả, chị luôn luôn để ý đến mấy chuyện vặt"
"Yên Yên, chị biết em cũng là vì tốt cho chị…" Triệu Oánh nhìn thấy Vương Tiếu Yên thật sự suy nghĩ vì mình, nhưng mà, tính các và tác phong của Vương Tiếu Yên không giống với mình, Triệu Oánh không thể không để ý đến suy nghĩ của Trần Mộng Nghiên được: "Nhưng mà, tình huống của chị rất phức tạp, việc này, chỉ có thể tùy duyên thôi"
"Chị đã nói như vậy rồi, e? m còn gì để nói nữa" Vương Tiếu Yên bất đắc dĩ nói: "Nhưng mà, chị phải tự nổ lực nha!"
"Ừ" Trên mặt của Triệu Oánh ửng đỏ, gật đầu.
Điền Đông Hoa sau khi ăn cơm xong, vội vã rời đi, khi Từ Bằng đến phòng ngồi chơi nói chuyện, thì chỉ thấy còn lại một mình Dương Minh, nhất thời vô cùng kinh ngạc.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1195


Báo Lỗi Truyện
Chương 1195/2205