Chương 1194: Đăng ký bị từ chối


Trường đại học Tùng Giang là một trong những trường đứng đầu quốc gia về ngành kỹ thuật máy tính. Mà hệ máy tính của đại học Tùng Giang cũng có rất nhiều đề tài nghiên cứu về ngành này.
Đầu năm nay, do quốc gia dẫn dắt, đại học Tùng Giang cũng bắt đầu nghiên cứu về đề tài mã vô tuyến rồng, cái đề tài này thuộc về hội nghiên cứu phát triển vô tuyến. Mà Tiếu Tình là một trong những người phụ trách đề tài này, cái này cũng là nguyên nhân khiến cho nàng ở lại từ sáng đến tối rồi lại từ tối qua sáng trong trường.
Bởi vì số người trong hệ máy tính không nhiều, hơn nữa mỗi lần có một đề tài nghiên cứu, thì bên trong sẽ chiêu gọi một số nghiên cứu sinh làm trợ thủ. Tuy rằng nghiên cứu sinh đều làm việc miễn phí, mà bên trong hệ cũng không cần phải trả công, nhưng mà nghiên cứu sinh vẫn áo ạt như fan hâm mộ gặp thần tượng của mình! WTF!
Những nghiên cứu sinh có thể tham gia vào, đều là những người có lòng nhiệt tình và tình yêu dành cho khoa học, không phải loại người chỉ ôm thái độ học vừa đủ rồi cho qua, loại như vậy không có khả năng làm nghiên cứu sinh được. Cho nên, cứ như vậy, có thể tham gia vào một trong những đề tài này, sẽ là một sự rèn luyện đối với từng cá nhân, mà tiền đồ sau này cũng sẽ rộng mở vô cùng, là một cơ hội khó mà đạt được!
Có thể tham gia vào các luận án của quốc gia, tin rằng lúc đi tìm công việc, cái này cũng là một phần lịch sử bản thân không tồi. Cho nên, cái thông báo này vừa đưa ra, đã khiến cho nhiều nghiên cứu sinh đăng ký tham gia.
Nhưng mà, số người tham gia thì lại có hạn, tham gia nghiên cứu chứ không phải là giảng ba2i, không có khả năng để cho mọi người cùng hiểu được.
Chu Giai Giai lật xem thông báo mới nhất của hệ, thấy được tin tức này, nhất thời mừng rỡ như điên. Làm một hacker lâu năm như nàng, đối với những loại hiệp nghị, đề tài, luận án cao siêu này đều có nghiên cứu sâu sắc cả. Nhưng mà, chỉ là nghiên cứ? u thôi, nếu như có một ngày có thể người tự tay đặt ra quy tắc, thì sẽ có vinh quang như thế nào!
Lúc đầu, thái độ của Chu Giai Giai đối với chương trình học của hệ máy tính trong trường, đều là nghe cũng được mà chẳng nghe cũng không sao. Dù sao thì chương trình học bên trong trường cũng đã rất cũ rồi, có nhiều kiến thức không được cập nhật, thậm chí là còn sai sót nữa.
Nhưng mà, cái này không có nghĩa là không học được gì tại đại học, có đôi khi, thầy cô đứng tiết sẽ nói ra một số thông tin bên lề có giá trị vô cùng. Còn cái này, tuyệt đối là một cơ hội ngoài ý muốn, cho nên Chu Giai Giai vội vàng bỏ hết việc trên người xuống, chạy đến dãy phòng học của hệ máy tính để báo danh.
Nghiên cứu sinh của hệ máy tính tuy rằng không nhiều bằng sinh viên chưa tốt nghiệp, nhưng mà cũng đủ dùng rồi, cũng đãcó hơn một trăm tám mươi người, đang tụ tập lại trước cửa phòng hành chính của hệ máy tính, cũng đủ để thấy cảnh tượng tấp nập ở nơi đây rồi.
Người phụ trách ghi danh lần này là hội trưởng của hiệp hội máy tính Lý Bác Lượng, tuy rằng Lý Bác Lượng không phải là nghiên cứu sinh, nhưng mà hắn có địa vị trong xã đoàn cũng với năng lực của bản thân, cho nên cũng được đặc cách cho tham gia vào đề tài lần này.
Hồ sơ trúng tuyển cũng rất là nghiêm ngặt, mỗi người đều phải điền vào một bảng, viết ra những phương diện am hiểu cùng với những thành quả từng thu được của bản thân, đạt được thành tựu gì, sau khi điền xong, cần phải sơ thẩm lại, tìm ra một số người có tiềm lực trong số những người trúng tuyển ở đây, sau đó tiến hành phỏng vấn. Lúc phỏng vấn đương nhiên là không dùng mồm đơn giản như vậy, trong thời gian phỏng vấn thì người đó phải trình bày về những am hiểu của mình cũng như lấy ra được giấy chứng nhận những thành tựu đạt được, cùng với tác phẩm của mình.
"Xin chào, cho em một bảng được không?" Chu Giai Giai vất vả đẩy đám người ra, chen đến trước chổ ghi danh, nói với Lý Bác Lượng.
Lý Bác Lượng nghe thấy giọng nói của Chu Giai Giai, giống như giọng nói của tự nhiên, có câu là mỹ nữ như vân, tức là gái đẹp nhiều như mây, nhưng ở trong hệ máy tính này thì khủng long như vân không à, cho nên Lý Bác Lượng ít khi nào gặp gái đẹp cả, Sau đó gia nhập vào xã đoàn, kết quả vẫn như vậy, điều này làm cho Lý Bác Lượng hối hận không ngớt, biết vậy lúc đầu nên vào những nơi mà mỹ nữ hay đến thì hay hơn.
Bây giờ, nghe thấy một giọng nói dễ thương như vậy, Lý Bác Lượng vô thức ngẩng đầu lên, kết quả là nhìn thấy Chu Giai Giai, là cô gái gặp ở ngày đầu tiên khai giảng, trong lòng nhất thời vui vẻ: "Thật là trùng hợp, lại là em!"
Chu Giai Giai hơi kinh ngạc, cũng nhận ra hội trưởng Lý Bác Lượng, khẽ cười, lễ phép gật đầu: "Đúng vậy, thật là trùng hợp, thì ra người phụ trách đăng ký lại là anh"
"Đúng vậy, những hoạt động như vậy đều là do hiệp hội máy tính phụ trách tổ chức, dù sao thì thầy cô bên trong hệ cũng không có nhiều thời gian" Lý Bác Lượng nói. Nhưng mà, ai mà không nhận ra được sự kiêu ngạo trong giọng nói của Lý Bác Lượng chứ, thật ra thì… để hiệp hội máy tính phụ trách tổ chức, cũng bởi vì quyền lực và địa vị của hiệp hội trong trường mà thôi, cái này thì người khác không thể khinh thường được.
"Có thể cho em một bảng đăng ký được không? Em cũng muốn tham gia nghiên cứu về đề tài lần này!" Tuy rằng Chu Giai Giai rất rõ tâm lý của Lý Bác Lượng, nhưng mà lần này có chuyện cầu hắn, cho nên cũng phải cười nhiều với hắn một chút.
"Đương nhiên là có thể… a, chờ một chút, em đâu phải là nghiên cứu sinh đâu…" Lý Bác Lượng vừa định móc cái bảng đăng ký ra đưa cho Chu Giai Giai, đột nhiên nhớ ra một chuyện, đối tượng chiêu mộ lần này là nghiên cứu sinh, chứ không phải là sinh viên chưa tốt nghiệp, vì thế vội vàng nói: "Cái đề tài nghiên cứu này chỉ nhận đối tượng là nghiên cứu sinh thôi, không nhận sinh viên chưa tốt nghiệp…"
"A? Như vậy…" Chu Giai Giai nghe Lý Bác Lượng nói xong, nhất thời có chút thất vọng, đây là một cơ hội mà nàng đã chờ mong thật lâu, khi cơ hội đến, thì bởi vì bằng cấp hiện tại mà không thể tham gia được.
Thấy mỹ nhân thất vọng, trong lòng Lý Bác Lượng cũng đau xót, suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh cũng là sinh viên chưa tốt nghiệp, nhưng bởi vì là hội trưởng hiệp hội máy tính, cho nên có thể tham gia vào đề tài nghiên cứu lần này. Hay là như vậy đi, anh sẽ xin ý kiến của người phụ trách giúp em, nhìn xem có được đặc cách tham gia đề tài lần này không"
"Vậy làm phiền anh" Chu Giai Giai vốn cho rằng đã hết hy vọng, nhưng nghe Lý Bác Lượng nói vậy, nhất thời vui vẻ, vội vàng nói cảm ơn.
Lý Bác Lượng vì muốn Chu Giai Giai được vui, cho nên cũng không để ý đến công việc trong tay, chạy nhanh vào trong.
Hiệp hội máy tính của Lý Bác Lượng bình thường đều là do phó chủ nhiệm Tôn Đức Mậu lãnh đạo, Lý Bác Lượng và Tôn Đức Mậu cũng tương đối quen thuộc, đi đến phòng làm việc của phó chủ nhiệm, Lý Bác Lượng gõ cửa, bên trong liền truyền ra giọng nói của Tôn Đức Mậu: "AI vậy, mời vào!"
Lý Bác Lượng đẩy cửa vào, nhưng phát hiện ra chủ nhiệm hệ Tiếu Tình cũng đang có mặt, vội vàng cung kính nói: "Tiếu chủ nhiệm, Tôn chủ nhiệm!"
"Có chuyện gì không?" Tôn Đức Mậu buông công việc trong tay xuống, hỏi Lý Bác Lượng.
"Tôn chủ nhiệm…" Lý Bác Lượng nhìn thấy chủ nhiệm hệ Tiếu Tình đang ở đây, cho nên không biết mở miệng thế nào. Hắn quen biết với Tôn Đức Mậu, nhưng đâu có quen gì Tiếu Tình đâu. Tiếu Tình là nhân vật cao cấp trong hệ máy tính, hơn nữa lại phụ trách nhiều đề tài nghiên cứu, cho nên một số việc vặt trong hệ đều giao cho Tôn Đức Mậu quản lý.
Mà hiệp hội máy tính là một tổ chức của sinh viên, Tiếu Tình đương nhiên là không có nhiều thời gian để quản, cho nên cũng giao cho Tôn Đức Mậu quản lý. Nhưng mà, Tiếu Tình cũng nhận ra Lý Bác Lượng, là một sinh viên khá nổi tiếng trong hệ máy tính, cũng từng thu được giải thưởng máy tính toàn quốc.
"Có chuyện gì nói nhanh, tôi đang thương lượng chuyện đề tài nghiên cứu lần này với Tiếu chủ nhiệm!" Tôn Đức Mậu thấy Lý Bác Lượng cứ ấp a ấp úng nửa ngày không nói gì, ? cho nên mất hứng quát lớn.
"Tôn chủ nhiệm, là như vậy, có một sinh viên chính quy, cũng muốn tham gia vào nhóm nghiên cứu của chúng ta…" Lý Bác Lượng nói đến đây, cẩn thận quan sát phản ứng của Tôn Đức Mậu, muốn nhìn xem ông ta có tức giận hay không rồi mới nói tiếp.
"Sinh viên chính quy? Sinh viên chưa tốt nghiệp cũng muốn tham dự?" Tôn Đức Mậu nhíu mày, cảm thấy buồn cười, cái này trường học chỉ chiêu mô nghiên cứu sinh thôi, sinh viên chưa tốt nghiệp cũng sẽ không đến để giúp vui, hơn nữa phần lớn sinh viên đều chỉ có kiến thức nửa mùa, đến tham gia cũng không giúp được gì, cho nên, những năm gần đây, cho dù để là chiêu mộ, nhưng cũng không có sinh viên nào đến đăng ký cả.
"Đúng vậy, sinh viên này là một người đam mê máy tính, cũng là hội viên trong hiệp hội máy tính của chúng ta!" Lý Bác Lượng vội nói. Lúc đầu Chu Giai Giai cũng có ý định tham gia hiệp hội máy tính thôi, nhưng mà chưa có đến báo danh, nhưng Lý Bác Lượng nói như vậy cũng không tính là nói dối.
"Haha, có sinh viên cũng thấy hứng thú với vấn đề này sao? Sinh viên năm mấy?" Tiếu Tình cũng có hứng thú, hỏi một câu.
"Là sinh viên năm nhất" Lý Bác Lượng nghe Tiếu Tình hỏi, vội cung kính trả lời: "Là một cô gái, tên là Chu Giai Giai!"
"Cái gì? Năm nhất?" Tôn Đức Mậu nghe Lý Bác Lượng nói xong, nhất thời kinh ngạc, lập tức nhíu mày nói: "Không phải đến để giúp vui hả? Cái này không được rồi, đây là hạng mục nghiên cứu quốc gia, không thể hồ đồ như vậy! Có phải là thằng nhóc cậu coi trọng người ta, cho nên mới xum xuê như vậy không?"
Tôn Đức Mậu nói ra những lời này xong, chợt nhớ ra Tiếu Tình còn bên cạnh, cái trán nhất thời toát mồ hôi lạnh. Ông ta bình thường cũng hay nói giỡn với Lý Bác Lượng, nhưng mà ngày hôm nay có chủ nhiệm hệ ở đây, ông ta lại còn đùa giỡn với sinh viên, thì có chút hơi quá.
Lý Bác Lượng nghe Tôn Đức Mậu nói vậy, mặt liền đỏ lên, ngượng ngùng nói: "Sao có thể chứ, Tôn chủ nhiệm, nói thật với thầy, em thấy cô ta tương đối quan tâm về đề tài nghiên cứu lần này. Cho nên em mới đi xin chỉ thị của thầy, hơn nữa, sinh viên chưa tốt nghiệp muốn tham gia vào đề tài nghiên cứu, đây là một chuyện mà nhiều năm chưa gặp!"
"Được rồi, cậu trở về đi, tôi còn việc phải làm!" Tôn Đức Mậu vừa nói sai, sợ Tiếu Tình lại nhìn mình bằng cặp mắt khác, cho nên vội đuổi Lý Bác Lượng đi.
"Em đi đây, Tôn chủ nhiệm" Lý Bác Lượng nhìn thấy chuyện không thành, cúi đầu rời khỏi phòng làm việc, nhưng mà lúc đi cũng không quên nói: "Xin chào Tiếu chủ nhiệm"
Tiếu Tình thật ra cũng không để ý đến tró đùa của Tôn Đức Mậu, mà chỉ để ý đến cái tên Chu Giai Giai, nghe thấy quen quen, hình như đã nghe qua ở đâu đó, mà quên mất rồi. Gần đây bận đếu tối mặt, làm cho đầu óc của Tiếu Tình cũng mơ màng luôn, vì thế cũng không để ý chuyện này, tạm thời đặt qua một bên.
Kế hoạch của Lý Bác Lượng bị tiêu tan, không thể biểu hiện năng lực trước mặt mỹ nhân, điều này làm cho hắn khổ não. Đường đường là một hội trưởng hiệp hội má? y tính, nhưng mà ngay cả một chuyện nhỏ như vậy mà cũng không làm được, làm sao mà Chu Giai Giai có thể thích mình được?
Tự trách mình đến không đúng lúc, chủ nhiệm hệ Tiếu Tình đang ở trong phòng làm việc của phó chủ nhiệm Tôn Đức Mậu, phỏng chừng Tôn Đức Mậu cũng không dám tự tiện quyết định trước mặt Tiếu Tình, nếu đổi lại là lúc khác, Tôn Đức Mậu hẳn là đã đồng ý! Bởi vì phó chủ nhiệm tương đối quan tâm đến mình, đã từng quan tâm đến sinh hoạt cá nhân của mình, còn hỏi mình có bạn gái hay chưa.
Lúc biết được Lý Bác Lượng chưa có bạn gái, Tôn Đức Mậu còn giục hắn mau đi kiếm một người đi, không thể bởi vì cuộc sống mà làm lỡ sinh hoạt cá nhân được. Nhưng mà ngày hôm nay, hiển nhiên là tìm nhầm cơ hội rồi.
Thấy sắc mặt của Lý Bác Lượng, nụ cười của Chu Giai Giai nhất thời tối sầm lại, xem ra tám chín phần là không như mong muốn rồi. Thật ra, khi Lý Bác Lượng đi rồi, thấy cả đám nghiên cứu sinh tấp nập đăng ký, Chu Giai Giai cũng đại khái đoán rằng hy vọng của mình không lớn.
Tuy rằng Chu Giai Giai đã tự hào rằng bản thân rằng mình không kém hơn những người ở đây, nhưng mà, trường học không quản những cái này, trường học chỉ nhìn bằng cấp thôi, Chu Giai Giai lại là một sinh viên năm nhất, dựa vào cái gì mà tham gia nghiên cứu cái này?
"Xin lỗi, mỹ nữ, anh đã cố gắng" Lý Bác Lượng thở dài buông tay nói: "Lãnh đạo trong hệ nói, không có tiền lệ này"
"Như vậy… cũng cảm ơn anh" Chu Giai Giai tuy rằng biết mục đích của Lý Bác Lượng không thuần khiết, nhưng mà, người ta cũng đã cố gắng giúp đỡ mình, Chu Giai Giai cũng không thể không biểu thị một chút được. Ít nhất là Lý Bác Lượng vẫn chưa biểu lộ theo đuổi ngay trước mặt mình, Chu Giai Giai cũng coi như là không biết gì.
"Anh và Tôn chủ nhiệm có quan hệ không tồi, chỉ là ngày hôm nay chủ nhiệm hệ Tiếu Tình đang có mặt trong phòng làm việc của Tôn chủ nhiệm, cho nên, cũng có thể vì nguyên nhân này, cho nên Tôn chủ nhiệm đã từ chối anh" Lý Bác Lượng tự giải thích cho mình, hắn không muốn mất mặt với mỹ nữ, cho nên mới đẩy toàn bộ trách nhiệm này đi.
"Tiếu Tình chủ nhiệm? Chủ nhiệm hệ của chúng ta tên là Tiếu Tình?" Chu Giai Giai nghe Lý Bác Lượng nói xong, đột nhiên hỏi.
"Đúng vậy, chủ nhiệm hệ của chúng ta ngoài Tiếu Tình chủ nhiệm ra, còn có thể là ai?" Lý Bác Lượng cười nói: "Tiếu chủ nhiệm tuổi còn trẻ, mà học vấn không đơn giản! Tham gia nhiều đề tài nghiên cứu quan trọng trong nước, là một nữ cường nhân! Nghiên cứu học vấn cũng rất cẩn thận!"
Sinh viên khi lên đại học, thì đối với tên của chủ nhiệm, hoặc là tên của hiệu trưởng, cũng không biết nhiều như thời trung học hay sơ trung. Bởi vì đại học thật sự quá lớn, có quá nhiều lãnh đạo cao cấp không xuất hiện trước mặt họ, bình thường giao tiếp chỉ là chủ nhiệm lớp mà thôi.
Nên Chu Giai Giai không biết tên chủ nhiệm của mình, cũng không có gì kì quái, nhất là nàng chỉ là sinh viên năm nhất thôi, cho nên Lý Bác Lượng cũng không cảm thấy bất ngờ.
Cho nên, Lý Bác Lượng nói như vậy, làm cho Tiếu Tình trở nên rất lợi h? ại, càng có thể chứng minh Tiếu Tình là một cao thủ trong giới, chứ như vậy, làm trở thủ của người ta cũng phải có tài năng, Chu Giai Giai không được chọn, như vậy cũng không cần oán trách mình.
"Thì ra là vậy" Chu Giai Giai suy nghĩ nửa ngày, nhớ ra chị nuôi của Dương Minh cũng tên là Tiếu Tình, Chu Giai Giai mơ hồ nghe Dương Minh nhắc đến, cục thể thế nào thì không có hỏi, nàng ta cũng không rõ ràng lắm. Hình như lần trước đi ăn, cũng nhìn thấy một cô gái xinh đẹp tên là Tiếu Tình.
(Câu hỏi câu hỏi: Kể lại sự kiện đã xảy ra khi Chu Giai Giai đi ăn gặp Tiếu Tình. Mọi thứ vẫn như cũ thôi ^_^)
Chỉ là không biết Tiếu Tình đó và chủ nhiệm hệ Tiếu Tình của mình có phải là cùng một người không, không biết được nữa, Chu Giai Giai dự tính trở về hỏi Dương Minh một chút.
"Không có vấn đề gì, đề tài này đang trong thời gian thu thập tư liệu, còn chưa chính thức bắt đầu nghiên cứu, cũng cần một ít thời gian, cho nên vẫn còn cơ hội. Chờ anh tìm được thời gian rồi, sẽ nói chuyện với Tôn chủ nhiệm một lần nữa, chắc là sẽ được"
"Thật không, vậy làm phiền anh, hỏi thăm giùm em chuyện này" Chu Giai Giai nói, bởi vì không xác định được chị nuôi của Dương Minh có phải là Tiếu Tình này không, cho nên đành phải gửi hy vọng nơi Lý Bác Lượng thôi.
"Yên tâm đi, giao cho anh là được, đúng rồi, số điện thoại của em là bao nhiêu, bên anh mà có tin thì sẽ gọi điện cho em" Lý Bác Lượng muốn thành lập quan hệ lâu dài với Chu Giai Giai, cho nên lòng vòng một hồi cuối cùng cũng lấy số điện thoại của Chu Giai Giai.
Chu Giai Giai nhất thời do dự, cuối cùng cũng đọc số điện thoại của mình ra, vốn dĩ số điện thoại cũng là chuyện công khai, đâu phải là việc riêng tư, nói cho Lý Bác Lượng biết cũng không sao cả.
Có được số điện thoại của Chu Giai Giai rồi, Lý Bác Lượng mừng như điện, nhưng mà lại sợ Chu Giai Giai nhìn ra thì chán ghét mình, cho nên Lý Bác Lượng làm ra vẻ trấn tĩnh, ghi lại số điện thoại của Chu Giai Giai.
Chu Giai Giai cũng nói vài câu với Lý Bác Lượng. Nếu không thể đăng ký, nàng cũng chỉ có thể rời đi, nàng ta cũng không có rãnh và cũng không muốn nói chuyện phiếm với Lý Bác Lượng. Ngày hôm qua Dương Minh đã về, trong lòng Chu Giai Giai bây giờ chỉ tràn ngập cảnh tượng gặp lại Dương Minh tối nay mà thôi.
Cha đã an toàn về đến Đông Hải, tuy rằng còn chưa gặp mặt mình, nhưng mà, cũng đã gọi điện báo. Còn bảo rằng sẽ cùng với mẹ làm ăn tại Đông Hải.
Cha bình an trở về, tất cả công lao đều là nhờ Dương Minh, Chu Giai Giai còn không biết cảm ơn hắn thế nào. Nhưng mà, bình thường nói chuyện với Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận, Trần Mộng Nghiên cũng hay nói giỡn rằng, đề nghị Chu Giai Giai lấy thân báo đáp ơn cứu cha của Dương Minh! Nếu đây là thời cổ đại, thì sẽ là một đoạn giai thoại đấy.
Cái này khiến cho Tiếu Tình đỏ mặt, nhưng mà trong lòng đã tán thành lời nói của Trần Mộng Nghiên. Chỉ là, nàng là con gái, có những lời không thể nói ra ngoài miệng được. Có đôi khi, Chu Giai Giai nghĩ mà thấy buồn cười, sao mình lại nhát gan quá!
Lúc đầu, lúc mà mình theo đuổi Dương Minh ấy, là to gan c? ỡ nào, những dòng tin nhắn nóng bỏng mà cũng gửi đi được, còn nói mấy câu đó với Dương Minh nữa chứ.
Bây giờ, chỉ là bây giờ, Chu Giai Giai mới khôi phục lại bản tính rụt rè của một cô gái.
Một tiếng chuông điện thoại vang lên, khi Chu Giai Giai nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, là Trần Mộng Nghiên, vì thế vội vàng nghe điện: "Chị Mộng Nghiên, chị đang ở đâu?"
Bây giờ đã là buổi trưa rồi, lúc này Trần Mộng Nghiên gọi điện cho Chu Giai Giai, trên cơ bản đều là hẹn đi ăn cả.
"Giai Giai, chị và Chỉ Vận đang ở căn tin, em đang ở đâu? Không phải nói là gặp ở đây sao?" Trần Mộng Nghiên hỏi.
Chu Giai Giai nhìn đồng hồ trên tray, mới phát hiện ra, thì ra đã hơn mười một giờ ba mươi rồi, đến đăng ký tham gia làm tốn rất nhiều thời gian, khiến cho Trần Mộng Nghiên các nàng chờ lâu.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1194


Báo Lỗi Truyện
Chương 1194/2205