Chương 1191: Lời mời của Điền Long


Lẽ nào, Tôn Khiết xảy ra chuyện? Nghĩ đến khả năng này, Dương Minh liền đứng ngồi không yên. Tiền trong công ty bị mất, Dương Minh chỉ hơi giận mà thôi, chứ không có lo lắng. Nhưng mà liên quan đến Tôn Khiết thì Dương Minh đã không thể bình tĩnh được.
Gọi lại lần hai, vẫn là cái giọng nữ ò e í" thuê bao quý khách vừa rồi hiện không liên lạc được…." Dương Minh liền gọi điện đến điện thoại nhà của Tôn Khiết, lần này thì điện thoại có reng, nhưng mà cứ reng mãi, reng cho đến lúc tự động tắt, cũng không có ai nghe.
Tuy rằng Dương Minh vô cùng yên tâm về năng lực xử lý của Tôn Khiết, nhưng mà cũng bởi vì như vậy, Tôn Khiết không bao giờ tắt điện thoại của mình, cho dù buổi tối nghỉ ngơi cũng không tắt, huống chi là ban ngày?
Đây mới là nguyê nhân khiến cho Dương Minh lo lắng, nhưng mà, bây giờ lo lắng cũng không có bất kì biện pháp gì, Dương Minh cũng không có khả năng chạy đến Đông Hải chỉ để nhìn một cái.
Chỉ có thể tạm thời để chuyện này qua một bên, đợi đến buổi tối lại liên hệ với Tôn Khiết, hoặc là đi gặp Tiếu Tình để hỏi cho rõ.
"Đại Hầu, Báo tử, chuyện công ty, các anh phụ trách một chút, à cũng không cần phải tự trách" Dương Minh nói: "Mặt khác, trong khoảng thời gian cảnh sát điều tra, các anh cũng điều tra một chút về những cái bên cạnh Lưu Sạn và Khúc Đại Danh, xem coi bọn chúng trong khoảng thời gian này có liên hệ với ai nhiều lần không, nghĩ biện pháp tìm kiếm một ít đầu mối"
"Tôi hiểu rồi" Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám cùng gật đầu: "Yên tâm đi, tôi sẽ làm tốt chuyện này"
Sau khi thu xếp xong, Dương Minh cũng không cần phải tiếp tục ở lại công ty nữa. Nhưng mà, lúc này trong lòng hắn đang suy nghĩ một chuyện.
Lưu Sạn và Khúc Đại Danh tham ô tiền trong công ty, có người dùng tiền thuê sát thủ ám sát Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập! Hai chuyện này có liên quan với nhau không?
Cho dù có, thì có thể dẫn đến chung một người không?
Nếu như, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đều chết, thì ai là người sẽ hưởng lợi nhiều nhất? Dựa theo lẽ thường thì người hưởng lợi trực tiếp là gia đình của hai người, bởi vì căn cứ theo luật thừa kế, thì những người thân của hai người có quyền thừa hưởng công ty.
Nhưng mà, cũng không loại trừ Lưu Sạn và Khúc Đại Danh giở thủ đoạn, đoạt lấy công ty. Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám vừa chết, tài khoản của công ty cũng không còn, thiếu hụt một trăm ba mươi triệu, không phải gánh trách nhiệm, bọn họ hoàn toàn cũng có thể đổ lên đầu của Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập.
Dù sao thì không có chứng cớ, bọn họ tuyệt đối sẽ tránh được một kiếp. Và công ty chỉ còn lại cái xác không, mắc nợ um sùm, tin rằng người nhà của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám cũng không muốn thừa kế nữa, ai mà muốn thừa kế một cái công ty không có tiền, ngược lại còn mang theo một đống nợ bên người?
Cho nên, cứ như vậy, Lưu Sạn và Khúc Đại Danh sẽ có thể dùng thủ đoạn để người nhà của Bạo Tam Lập và Hầu ? Chấn Hám từ bỏ thừa kế, và chân chính chuyển quyền sở hữu công ty vào trong tay họ.
Đương nhiên, chuyện Dương Minh đứng đằng sau công ty này, Lưu Sạn và Khúc Đại Danh không rõ ràng, tuy rằng bọn họ có nhận ra Dương Minh, nhưng mà chỉ biết rằng Dương Minh có quan hệ không tồi với Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám thôi, cũng không nghĩ rằng ông chủ thật sự của công ty giải trí Danh Dương mới chính là Dương Minh.
Suy ra từ cái này, người có lợi nhiều nhất là Lưu Sạn và Khúc Đại Danh. Hai người, rất có thể thuê sát thủ đến giết chết Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, nhưng mà do Vương Khắc Tiến bị lỡ thời gian trong nhiệm vụ đầu tiên, cho nên không ra tay với Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, điều này làm cho Lưu Sạn và Khúc Đại Danh sốt ruột. Vì vậy mới đi theo phương án hai, phương án chạy trốn.
Có lẽ, phương án chạy trốn này đã có từ lâu rồi, hai người đã chuẩn bị trước, cái này thì không biết rõ. Nhưng mà, mặc kệ là nói thế nào, có thể hai người sẽ không đợi được tin tức ám sát Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, hơn nữa Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám hôm nay đột nhiên đến công ty tiến hành kiểm toán, làm cho Lưu Sạn và Khúc Đại Danh phải bỏ trốn.
Bởi vì, trước đây Bạo Tam Lập làm cái gì, Lưu Sạn và Khúc Đại Danh đều rất rõ, khó bảo đảm rằng khi Bạo Tam Lập nổi giận thì sẽ làm ra chuyện gì, cho nên hai người mới lựa chọn bỏ trốn.
Về phần vì sao hai người này lại chạy đến Đông Hải, chứ không phải là một vùng hẻo lánh, cái này đã nói lên vấn đề. Nhưng mà, Dương Minh nghĩ mãi cũng không ra, chỉ có thể chờ khi nào bắt được hai người này thì mới biết được đáp án.
Điền Long nhận được điện thoại của Lưu Sạn và Khúc Đại Danh, sắc mặt trầm xuống.
Ông ta không ngờ rằng, chuyện bên Tùng Giang lại bại lộ nhanh như vậy.
"Ông nói Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám sáng hôm nay đến công ty kiểm tra?" Điền Long biết, loại này cũng khó trách Lưu sạn và Khúc Đại Danh, nhưng mà sắp thành công rồi lại phải nếm mùi thất bại, cái này làm cho ông ta khó chịu.
"Đúng vậy, Long ca" Lưu Sạn cẩn thận nói: "Chúng tôi không ngờ rằng, đột nhiên Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám lại đến công ty kiểm tra! Công ty thành lập lâu như vậy, hắn rất tin tưởng chúng tôi, nhưng mà…."
"Bên Tùy lão đại không phải đã tìm sát thủ rồi sao? Tại sao vẫn chưa có động tĩnh?" Điền Long bỗng nhiên nghĩ, theo kế hoạch thì Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám phải chết rồi mới đúng?
"Chúng tôi không rõ lắm, trong khoảng thời gian này, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám vẫn rất khỏe mạnh, không có bất kì dấu hiệu gì giống như bị ám sát" Lưu Sạn lắc đầu.
"Chẳng lẽ Tùy lão đại gạt tôi? Không thể, gạt tôi thì ông ta có chổ tốt gì?" Điền Long nhíu mày nói.
"Long ca, chúng tôi không còn chổ để đi, chỉ có thể nương tựa ở anh, anh cũng không thể không bỏ mặc chúng tôi được" Lưu Sạn nói.
"Yên tâm đi, ông tới là được, tôi sẽ tìm chổ cho hai ông trốn" Điền Long nhàn nhạt nói.
Nhưng mà cũng may rằng, Điền Long chỉ ở tại Đông Hải, không có hứng thú với Tùng Giang, nếu không thì ông chủ ? thần bí nhất định sẽ bắt ông ta phá tan thế lực của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám, vả lại Điền Long cũng lười va chạm với bọn họ.
Nhưng, nếu ông chủ phía sau có lệnh, ông ta cũng phải đi làm.
Bây giờ, kế hoạch đã thất bại hơn phân nửa, ông chủ cũng không thể nào trách tội mình, chỉ có thể nói là người tính không bằng trời tính.
Cúp điện thoại của Lưu Sạn xong, Điền Long liền gọi đến cho Tùy Dược Tiến.
"Tùy lão đại, sát thủ bên ông có xảy ra chuyện không? Tại sao lâu như vậy mà vẫn chưa có động tĩnh? Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám vẫn vui vẻ như cũ?" Điền Long nói đến đây, không tự chủ căm tức một chút, giống như mọi chuyện vỡ lở, đều là do Tùy Dược Tiến vô dụng cả!
"Ơ? Vẫn chưa có động tĩnh sao? Tôi đã ra nhiệm vụ rồi, theo lý thuyết, hai ngày nay đã hành động rồi?" Tùy Dược Tiến nghe thấy Điền Long hỏi như vậy, cũng sửng sốt.
"Hành động? Hừ" ! Điền Long hừ lạnh nói: "Tùy lão đại, ông có đúng là không có làm gì không? Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám ngày hôm nay tiến hành kiểm tra công ty, Lưu Sạn và Khúc Đại Danh đã phải trốn đến Đông Hải rồi!"
"Long ca, nói cũng không thể nói như vậy, bên tôi đã tìm tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới, về phần vì sao Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám không có chuyện gì, tôi cũng không rõ lắm. Nhưng mà nói tôi không làm gì, đó là không có khả năng!" Tùy Dược Tiến nghe Điền Long nói xong, nhất thời cả kinh, tuy rằng thấy đuối lý, nhưng mà vẫn không nhịn được giải thích vài câu.
Dù sao thì ông ta quả thật đã có liên hệ với tổ chức sát thủ, tình huống bây giờ, cũng không phải ông ta muốn thấy.
"Hừ, ông nhanh chóng hối thúc bọn họ đi, hai người kia không chết, vậy thì kế hoạch Cát Đốn của ông cũng tiêu tan, ông tự nhìn lại mình đi!" Điền Long cười nhạt nói.
"Tôi hiểu rồi" Tùy Dược Tiến nghe khẩu khí của Điền Long như vậy, cũng vô cùng khó chịu, nhưng mà cũng không có biện pháp gì, quả thật, mục tiêu của người ta chỉ có Đông Hải, còn Tùng Giang và Cát Đốn là do Tùy Dược Tiến hành động.
Đã biết xảy ra sai lầm, mà người ta còn lo lắng cho mình, coi như đã là rất tốt rồi, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ mặc kệ mà xem náo nhiệt.
Cúp điện thoại xong, Điền Long khẽ thở dài. Chuyện này đã không dễ làm, thế lực của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám vẫn chưa bị phá, biết ăn nói sao với ông chủ đây?
Nếu như, mình có thể bắt được Dương Minh, còn có thể nói chuyện được với ông chủ, nếu như không bắt được, vậy chẳng khác nào mình thiếu ông chủ quá nhiều, sau này làm sao mà trả lại?
Nghĩ đến đây, Điền Long một lần nữa suy nghĩ về chuyện của Dương Minh, để Tôn Khiết gọi điện cho Dương Minh, hiển nhiên là không có khả năng rồi. Kêu Tôn Khiết dụ dỗ Dương Minh, hiển nhiên là nàng ta sẽ không làm. Điền Long cũng hiểu tính cách của Tôn Khiết, nếu như bắt Tôn Khiết gọi cho Dương Minh, Tôn Khiết sẽ không nói dối lừa Dương Minh, nàng có thể sẽ nói thật, hoặc phỏng chừng là dặn Dương Minh cẩn thận, ngàn vạn lần đừng mắc mưu của mình.
Như vậy? thì Dương Minh sẽ đề phòng, muốn bắt Dương Minh thì khó càng thêm khó. Thế lực của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám đều thuộc về Dương Minh, điều này Điền Long rất rõ ràng, ông ta là người thân cận của Tôn Hồng Quân, cho nên đối với những chuyện trong giới cũng hiểu biết nhiều hơn.
Nếu mà để cho Dương Minh có điều kiện chuẩn bị, vậy thì sẽ dẫn đến sự trả thù điên cuồng, kết quả như vậy không phải là điều Điền Long mong muốn. Điền Long muốn chính là, bắt Dương Minh mà không tổn thương đến lợi ích của mình, nếu như mà cố quá thì ngược lại coi chừng quá cố.
Đến cuối cùng lại khiến cho hai bên lưỡng bại câu thương, như vậy, cho dù mình có khống chế được thế lực của Tôn gia ở Đông Hải, cũng có lợi ích gì đâu?
Thế thì, mình nên làm thế nào để dụ dỗ Dương Minh mắc câu, đồng thời không làm cho hắn phát giác? Ra tay với Dương Minh tại Tùng Giang, hiển nhiên là không thông minh, Điền Long cũng không rõ bên cạnh Dương Minh có vệ sĩ hay không, nên biện pháp tốt nhất là khiến Dương Minh rời khỏi Tùng Giang.
Nghĩ lại, sự liên hệ duy nhất của mình với Dương Minh, chỉ có Điền Đông Hoa. Nhưng mà, Điền Đông Hoa lại không chịu trợ giúp mình dụ dỗ Dương Minh, xem ra, chỉ có thể tự mình ra tay thôi.
Nghĩ đến con trai Điền đông Hoa, Điền Long liền nghĩ ra một kế sách tương đối tuyệt đối, à, cái này chỉ là do ông ta thấy tuyệt diệu thôi.
Dương Minh mời đi ra khỏi tổng bộ của công ty giải trí Danh Dương không lâu, thì tiếng chuông điện thoại vang lên, là số của Điền Long. Trước đó Dương Minh đã có trao đổi số điện thoại với Điền Long tại làng du lịch Tiên Nhân rồi, chỉ là sau đó không hề liên lạc với nhau. Bây giờ Điền Long lại đột nhiên gọi cho mình, không biết có chuyện gì không?
(Câu hỏi hôm nay: Tại làng du lịch Tiên Nhân khi Dương Minh và Điền Long gặp nhau đã xảy ra chuyện gì? Mọi chi tiết đều như cũ hết, hì hì ^_^)
"Alo, chú Điền?" Dương Minh chần chờ hỏi.
"Dương Minh à, là chú!" Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của Điền Long.
"Chú Điền, đúng là chú, vừa rồi thấy màn hình hiện tên lên, mà con vẫn chần chờ!" Dương Minh cũng cười nói: "Chú Điền, chú tìm con có chuyện gì không?"
"Chuyện thật ra thì có, chỉ là không biết, con có thời gian rãnh hay không?" Điền Long đã lên kế hoạch trước rồi, cho nên bây giờ nói chuyện vô cùng tự nhiên.
"Thời gian? Có, chú Điền, chú có chuyện gì muốn nói thì cứ nói đi!" Ấn tượng của Dương Minh về Điền Long cũng không tệ lắm, bởi vì cũng có nguyên nhân của Điền Đông Hoa nữa, cho nên Dương Minh vô cùng khách khí với Điền Long.
Quan trọng hơn chính là, Điền Long chính là cánh tay phải của Tôn Hồng Quân, nếu Dương Minh đã là con rể của Tôn Hồng Quân, đương nhiên sau này sẽ phải giao tiếp với Điền Long rồi. Chỉ là, bây giờ Dương Minh còn đang tập trung phát triển bên nước X, cho nên không có hứng thú với nghiệp vụ bang phái mà thôi.
Theo kế hoạch ban đầu của Dương Minh là, nếu Tôn Hồng Quân thật sự muốn về hưu, và Tôn Khiết và hắn hiển nhiên là không có khả năng kế thừa gia nghiệp rồi, còn Tôn Chí Vĩ chỉ là ? một thằng phá sản thôi, cho nên trọng trách này chỉ có thể giao cho Điền Đông Hoa mà thôi. Dương Minh đành phải giao hết tất cả cho Điền Đông Hoa, mặc dù làm như vậy thì sẽ khiến cho người khác nghi ngờ mình đem sản nghiệp ở nhà tặng ra bên ngoài, nhưng mà, tinh lực của hắn có hạn, thật sự không thể để ý quá nhiều chuyện, cùng lắm thì cho Tôn Chí Vĩ một ít cổ phần thôi.
"Là như vậy, Dương Minh, chú muốn nói chuyện với con về thằng con Đông Hoa của chú, và bạn gái của nó…" Điền Long nghĩ nguyên nhân này vô cùng hợp lý, tìm bạn tốt của con trai để hỏi thăm về tình hình trong trường của con trai, đây cũng là một chuyện rất bình thường.
"Tìm con? Nói chuyện về Điền Đông Hoa?" Dương Minh sửng sốt, nhất thời lộ ra vẻ kì quái: "Chú Điền, chú tìm con, chỉ vì chuyện này?"
"Chú tìm con thì còn có chuyện gì nữa? " Điền Long thở dài nói: "Mấy năm nay chú bận rộn sự nghiệp, ngày càng bất hòa với Đông Hoa, bây giờ nó đã có bạn gái, mà bạn gái của nó trông như thế nào chú cũng không rõ nữa, thằng nhóc này cũng không nói cho chú biết, hơn nữa chú cũng không biết nó mỗi ngày đến trường làm cái gì cả!"
"Thì ra là vậy!" Dương Minh tuy rằng thấy Điền Long làm phức tạp hóa vấn đề, nhưng mà, cũng hiểu được tâm tình của Điền Long, thương thay cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ. Nghĩ đến thời gian mình thi vào đại học, cha mẹ cũng có thái độ này với mình, Dương Minh cũng có thể hiểu được.
Chỉ là, bây giờ Điền Đông Hoa đã lớn như vậy, Điền Long lại còn quan tâm chuyện của hắn, cái này hơi kì quái.
"Chú Điền, vậy chú muốn biết cái gì?" Dương Minh nghĩ, bán đứng bạn bè cũng không phải là một chuyện nên làm, cho nên Điền Long hỏi cái gì, thì mình cũng có thể lựa chọn trả lời hay không trả lời. Xem ra cũng nên thông báo cho Điền Đông Hoa một chút, nhưng mà bây giờ vẫn chưa phải lúc.
"Như vậy … Dương Minh… sắp trưa rồi, chú mời con một bữa cơm, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!" Điền Long từng bước dụ dỗ Dương Minh vào bẫy.
"Ơ? Chú Điền, chú đang ở Tùng Giang à?" Dương Minh sửng sốt hỏi.
"Không có, chú đang ở Đông Hỉa, con đón một chiếc taxi đến Đông Hải đi, chú trả tiền xe cho! Nhanh mà, chỉ một tiếng thôi!" Điền Long nói: "Bên này chú không thể rời đi được, cho nên đành phải ủy khuất con thôi!"
"Con? Đi qua? Đến Đông Hải?" Dương Minh nghe Điền Long đề nghị xong, nhất thời cảm thấy quái dị, Điền Long thật sự đúng là tự làm khó nhau, rõ ràng là có thể nói qua điện thoại, nhưng lại muốn gặp mặt nói chuyện. Hơn nữa, nếu Điền Long ở Tùng Giang thì không sao, dù sao đi ăn một bữa cơm cũng rất bình thường, chỉ là bây giờ Điền Long đang ở Đông Hải, Dương Minh muốn đi ăn với ông ta, cũng cần phải lái xe một tiếng lận!
"Dương Minh, nếu con có việc thì thôi, để hôm khác đi!" Trong giọng nói của Điền Long có chút tiếc nuối.
"Con thì không có vấn đề…" Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Điền Long mở miệng mời, làm một vãn bối, Dương Minh thật đúng là không thể từ chối được. Thật ra, cái khiến cho Dương Minh động tâm chính? là, đến Đông Hải.
Trước đó Dương Minh không liên hệ được với Tôn Khiết, Dương Minh cũng muốn đến chổ của nàng để nhìn xem nàng thế nào. Vì thế, Dương Minh liền gật đầu đồng ý: "Chú Điền, con tự lái xe đến, chú nói chổ đi"
"Ở khách sạn Xuân Viên của Đông Hải, con đến rồi, cứ trực tiếp nói với quản lý sảnh, con tìm chú, là được rồi" Điền Long thấy Dương Minh đáp ứng mình, trong lòng nhất thời vui vẻ.
"Được rồi, chú Điền, vậy một lát gặp" Dương Minh nói xong, cúp điện thoại.
Nhưng mà, trong lòng Dương Minh cũng tràn ngập nghi hoặc, Điền Long đột nhiên gọi điện tìm mình, chỉ để hỏi thăm về chuyện của Điền Đông Hoa, mà bắt mình phải chạy đến Đông Hải xa xôi, nghĩ như thế nào cũng không hiểu nổi. Nhưng mà, Dương Minh còn nghĩ ra một nguyên nhân khác, tuy rằng chỉ là nghi hoặc, nhưng cũng để trong lòng.
Trước khi đến Đông Hải, Dương Minh quyết định gọi điện cho Điền Đông Hoa một tiếng, đã khai giảng lâu như vậy mà mình cũng không có đến trường, bận rộn chuyện bên ngoài quá, không biết trong trường có xảy ra chuyện gì không.
Trương Tân trong khoảng thời gian này cũng bận rộn chuyện công ty châu báu, phỏng chừng là cũng không có thời gian đi học, Dương Minh cũng muốn hỏi tình trạng trường lớp thế nào rồi, người duy nhất có thể tìm là Điền Đông Hoa.
Tiểu tử này suốt ngày cứ ở một chổ với Vương Tuyết, nghiễm nhiên đã trở thành một thành viên trong lớp rồi, cho nên chuyện trong lớp chỉ cần hỏi Điền Đông Hoa là rõ.
Hỏi về chuyện trường lớp, cũng thuận tiện hỏi xem tiểu tử này gần đây có gây ra họa gì không, trước khi gặp Điền Long, hắn cần phải liên hệ với Điền Đông Hoa một chút.
"Lão Điền, là tao" Dương Minh gọi điện thoại cho Điền Đông Hoa.
"Dương Minh? Chờ một chút, tao đang ở trong lớp, để tao ra ngoài đã" Bên kia điện thoại truyền ra tiếng thầy giáo đang giảng bài.
Quản lý lớp học của đại học tương đối đơn giản, vả lại Điền Đông Hoa là đại thiếu gia của Điền gia, cho nên cũng có số má trong trường, thấy giáo cũng nhắm một mắt mở một mắt, coi như không thấy các hành vi bình thường của hắn.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1191


Báo Lỗi Truyện
Chương 1191/2205