Chương 119: Phỉ thúy bị trộm


"Thấy chưa, bị tao nói trúng rồi chứ?" Dương Minh rất đồng tình vỗ vai Trương Tân.
"Lão đại, mày làm tao sợ quá. Xe của tao" Trương Tân lại càng hoảng sợ.
"Tự làm tự chịu. Chú Trương đã nói là quên không tắt TV. Mày còn không cho chú ấy mặt mũi sao" Dương Minh thở dài nói: "Cho chú ấy một bậc thang có phải xong rồi không"
"Tao lúc ấy đúng là nghĩ muốn được nhiều thêm chút." Trương Tân nhỏ giọng nói.
"Muốn nhiều? Mày đúng là được voi đòi tiên. Tao cũng không có cách nào" Dương Minh lắc đầu.
"Không phải mà. Lão đại, mày nghĩ xem. Tao nếu có xe không khác gì mày có xe. Đến lúc đó mày có thể chở Lam Lăng đi hóng gió" Trương Tân dụ dỗ.
Dương Minh nghĩ thầm mình có bản lãnh nhìn ngọc, mua chiếc xe không phải quá dễ sao. Chẳng qua bắt đầu hắn không muốn quá khoe khoang. Huống chi mình là một tay mới, tay mới mua xe thì phí. Vừa lúc mượn xe Trương Tân để tập cũng tốt. Vì vậy nói: "Thực ra chỉ cần mày coi như không biết gì là được. Cùng lắm đến lúc đó tao nói giúp mày mấy câu. Nói hai chúng ta thường xuyên đến cửa hàng nghiên cứu ngọc thạch. Không có xe không tiện chút nào"
"Đúng vậy. Từ trường học đến công ty, ngồi xe cũng mất gần một giờ. Cứ nói như vậy" Trương Tân gật đầu: "Huống chi ông già mới kiếm được tám vạn tiền thủ tục từ mày. Phải mua cho tao"
Nhưng chuyện này không phải do Trương Tân. Về sau chuyện Trương Giải Phóng tìm gái vẫn bị lộ.
Đến chiều, hai người cảnh sát đi tới phòng của Trương Giải Phóng. Đương nhiên bọn họ cũng không phải là đến kiểm tra. Mà bởi vì Trương Giải Phóng gọi điện báo cảnh sát. Khối phỉ thúy của Dương Minh không thấy đâu hết.
Viên phỉ thúy có giá hai mươi vạn bị mất, lãnh đạo cục cảnh sát rất coi trọng. Đằng Trùng là một thành phố buôn bán ngọc thạch. Chính phủ rất chú trọng đến sự an toàn của các vị khách đến đây. Cho nên Trương Giải Phóng vừa báo án đã có hai cảnh sát đến điều tra.
Dương Minh và Trương Tân sau khi biết được tin lập tức trở về khách sạn. Đi đến phòng Trương Giải Phóng thì thấy cảnh sát đang khám xét hiện trường và lấy lời khai.
"Anh phát hiện khối phỉ thúy không còn từ lúc nào. Lần cuối cùng khi anh nhìn thấy khối phỉ thúy là bao giờ?" cảnh sát đang lấy lời khai hỏi.
"Lúc giữa trưa khi tôi tỉnh dậy, mở cặp ra thì đã không thấy phỉ thúy đâu" Trương Giải Phóng đáp: "Lần cuối cùng khi nhìn thấy phỉ thúy chính là lúc tôi bỏ nó vào trong cặp. Là lúc tối qua"
"Lúc anh bỏ phỉ thúy vào cặp có ai nhìn thấy không?" cảnh sát hỏi.
"Bên cạnh có con trai tôi. Còn có bạn học của nó cùng với bạn gái của cậu bạn học" Trương Giải Phóng chi tiết nói.
"Bạn học của con trai anh là ai? Có quan hệ thế nào với con trai anh?" cảnh sát hỏi.
"Đồng chí cảnh sát. Có phải anh nghi ngờ bạn học của con trai tôi. Không có khả năng. Khối phỉ thúy này là của nó" Trương Giải Phóng vội vàng giải thích.
"A? Nói như vậy người sở hữu khối phỉ thúy là cậu ta? Cậu ta ở đâu?" cảnh sát hỏi.
"Tôi ở đây. Tôi là Dương Minh" Dương Minh gật đầu với người cảnh sát, đi tới: "Chủ của khối phỉ thúy cũng là tôi"
Người cảnh sát gật đầu, tạm thời loại trừ Dương Minh ở bên ngoài. Hắn không có động cơ gây án. Đồ của mình việc gì phải trộm chứ.
"Nói cách khác người thấy phỉ thúy đều là người một nhà của anh?" cảnh sát hỏi.
"Đúng thế" Trương Giải Phóng gật đầu.
"sau khi bọn họ về phòng, phòng anh còn có ai đến không?" cảnh sát hỏi.
"Tôi." Mặt Trương Giải Phóng đỏ lên: "Tôi gọi một người phụ nữ"
"Gọi từ đâu, tên là gì? Có cách liên lạc không?" cảnh sát không có tâm tư mà trách hành vi của Trương Giải Phóng. Phỉ thúy trị giá hai mươi vạn nghiêm trọng hơn so với tội mua dâm nhiều. Nếu như không nhanh chóng phá án, khó tránh khỏi làm ảnh hưởng không tốt đến các vị khách khác.
"Tôi dựa theo một tấm danh thiếp mà liê hệ. Người phụ nữ đó nói mình gọi là Tiểu Lỵ" Trương Giải Phóng không dám giấu diếm. Lấy một tờ danh thiếp ở trên đầu giường ra đưa cho cảnh sát.
Dương Minh nhìn thoáng qua không khỏi cười trộm. Trên đó viết: Văn Hương Các có nữ sinh, da trắng, người mẫu cho quý khách lựa chọn. Phục vụ tận nhà và cung cấp hóa đơn chính quy. Số điện thoại liên hệ 139.
Còn cung cấp hóa đơn chính quy.
Không biết tại sao, Dương Minh không hề lo lắng cho khối phỉ thúy đã mất của mình. Có thể được quá dễ dàng nên Dương Minh không để ở trong lòng/
"Tiểu Vương. Cậu đi thăm dò xem số điện thoại này là của ai?" Cảnh sát đưa danh thiếp cho người cảnh sát vừa mới khám xét hiện trường xong.
Tiểu Vương đeo gang tay cầm lấy danh thiếp, đi ra khỏi phòng.
"Người phụ nữ đó lúc rời đi có mang theo thứ gì không. Ví dụ như ví. Còn có lúc nào cô ta đi khỏi?" Vị cảnh sát tiếp tục hỏi.
"Hơn mười một giờ trưa thì đi. Cô ta mang theo một chiếc túi xách tay" Trương Giải Phóng nói: "Nếu như trong túi không đựng gì thì đủ để nhét khối phỉ thúy đó. Tôi không nghĩ tới cô ta sẽ trộm phỉ thúy. Nên lúc ấy cũng không quá để ý"
"Ông chủ lớn như thế nào, hay ra ngoài thì thuê thư ký có phải hơn không. Sao còn đi tìm gái" Vị cảnh sát trêu Trương Giải Phóng một chút: "Bây giờ thì tốt rồi, hai mươi vạn đã mất"
"Đồng chí cảnh sát, tôi sai rồi. Tôi không bao giờ tìm gái nữa" Trương Giải Phóng có chút xấu hổ. Không phải hắn không muốn mang theo thư ký. Chỉ là đi cùng con trai còn mang theo thư ký, vậy.
"Được rồi, bây giờ nói cũng chẳng có tác dụng gì, làm từ trước thì hơn" Vị cảnh sát này hỏi mấy vấn đề như vẻ ngoài của khối phỉ thúy. Trương Giải Phóng đều trả lời đầy đủ.
"Lý phó sở trưởng. Mấy cơ sở của tôi nói Văn Hương Các là của Phùng lão lục. Anh xem." Lúc này Tiểu Vương đã về, nói nhỏ bên tai cảnh sát đang ghi chép.
"Ừm, tôi biết rồi" Vị cảnh sát này vừa nói liền lấy điện thoại di động ra, ấn vào dãy số trên danh thiếp.
Điện thoại nhấc máy, đầu bên kia truyền đến giọng nữ ngọt ngào: "Chào anh, đây là công ty Văn Hương Các. Anh có gì cần trợ giúp ạ?"
"Cho tôi gặp Phùng lão lục" Lý phó sở trưởng nói.
"Anh muốn tìm Phùng tổng? Xin chờ" người này nói.
Một lát sau, trong điện thoại đổi thành giọng của đàn ông: "Alo, ai tìm tôi?"
"Phùng lão lục. Tôi là Lý Tiểu Lượng" Lý phó sở trưởng nói.
"A, là Lý phó sở trưởng. Anh tìm tôi có chuyện gì vậy?" Giọng của Phùng lão lục lập tức trở nên nhiệt tình.
"Phùng lão lục. Tôi hỏi anh, Văn Hương Các có phải của anh?" Lý phó sở trưởng hỏi.
"Lý phó sở trưởng, tôi là công ty chính quy, anh đây là." Phùng lão lục thầm kêu trong lòng, vội vàng cười bồi nói.
"Tôi không cần biết công ty của anh có phải chính quy hay không. Đó là chuyện của cục công thương. Tôi bây giờ hỏi anh một vấn đề. Tối hôm qua, Tiểu Lỵ đến khách sạn XX, có cách liên lạc với cô ta không?" Lý phó sở trưởng hỏi.
"Lý phó sở trưởng, anh có ý gì vậy. Công ty tôi làm ăn nghiêm chỉnh, đâu có gái được chứ?" Phùng lão lục ra vẻ vô tội nói.
"Phùng lão lục. Anh đừng giả vờ hồ đồ với tôi. Tôi nói thẳng với anh. Tôi bây giờ đang có một vụ án liên quan đến cô gái bán dâm Tiểu Lỵ kia. Tôi hỏi anh có muốn bị dính vào hay không?" Lý phó sở trưởng tức giận.
Phùng lão lục nghe thấy thế lập tức rõ ràng, trong lòng cũng trở nên kiên định hơn nhiều. Xem ra không phải là nhằm vào hắn. Vì thế vội vàng nói: "Có có. Tôi nói địa chỉ của người đó cho anh. Tiểu Lỵ tên thật là Lý Lỵ. Nhà cô ta ở số nhà 601 đường XX"
"Bây giờ cô ta ở đâu?" Lý phó sở trưởng hỏi.
"Tôi cũng không rõ, nhưng chắc đang ở nhà. Gái bán dâm bình thường chỉ đi làm tối" Phùng lão lục nói.
"Được rồi, tôi biết. Chuyện hôm nay anh đừng có nói ra. Nếu không tự chuốc lấy hậu quả" Lý phó sở trưởng nói: "Còn có, anh thành thật cho tôi. Nếu như còn xảy ra chuyện này lần nữa, tôi sẽ bắt anh"
"Vâng, vâng. Lý phó sở trưởng, tôi là người làm ăn chân chính mà" Phùng lão lục vội vàng nói.
Lý phó sở trưởng lắc đầu, quay sang hỏi Trương Giải Phóng mấy vấn đề, sau đó dặn hắn không nên ra ngoài, ở khách sạn chờ tin.
"Dương Minh, xin lỗi. Chú làm mất khối phỉ thúy của cháu." Trương Giải Phóng có chút xấu hổ nói.
"Không có gì đâu chú. Không phải đã báo cảnh sát rồi sao, tin rằng rất nhanh sẽ có kết quar" Dương Minh cười an ủi.
"Cháu yên tâm. Nếu không tìm lại được, chú Trương cũng sẽ trả cháu đủ số tiền. Cháu đừng lo lắng" Trương Giải Phóng nói.
"Chú Trương. Chú nói gì thế. Không sao đâu, cùng lắm là ngày mai đi kiếm một khối phỉ thúy khác là được mà" Dương Minh lắc đầu, tùy tiện nói.
Trương Giải Phóng nghe xong không nói gì nữa. Hắn biết đây là Dương Minh an ủi mình. Phỉ thúy nói tìm là tìm được sao. Đương nhiên hắn cũng không biết được năng lực của Dương Minh. Nếu như hắn biết được năng lực của Dương Minh thì sẽ hiểu. Đối với Dương Minh mà nói tất cả đều có thể.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/2205