Chương 1179: Trên đường trở về


Xuống khỏi thuyền, vẫn là cái vùng đất mù mịt, trải qua mười mấy tiếng hành trình nữa, người đón bọn họ vẫn là Lý mập mạp.
"Dương Minh!" Lý mập mạp bước đến chổ máy bón của Dương Minh, nói: "Cậu đã về!"
"Ừ, tôi đã về, ông mập!" Dương Minh cười cười ôm lấy ông ta, tình cảm của Dương Minh và Lý mập mạp không thể dùng lợi ích để đo đạc, trải qua cuộc chiến sinh tử, tình hữu nghị của hai người đã không còn cái gì phá được nữa.
"Rốt cục đã có thể yên tâm rồi!" Lý mập mạp thở phào nói: "Tôi còn lo lắng rằng cậu xảy ra chuyện dọc đường đi chứ. Phải biết rằng, bên kia không phải là phạm vi khống chế của tôi"
"Không có gì, quả thật là có một tên không an phận, nhưng mà bị? dạy dỗ một chút, cũng trở nên thành thật hơn rồi!" Dương Minh nhún vai nói.
"Haha!" Lý mập mạp đã nhìn thấy thân thủ của Dương Minh, cho nên cũng hiểu rõ, ai có thể chiếm được tiện nghi của Dương Minh?
"Thế cục bên này đã ổn định chưa?" Dương Minh vừa đi vừa hỏi.
"Đã ổn rồi, toàn bộ bên trong đã bị tôi xử lý" Lý mập mạp nói: "Sau này muốn đi ra ngoài, cứ trực tiếp đến tìm tôi"
"Tôi có thể đi mấy lần chứ?" Dương Minh cười khổ nói: "Lần này về nước, không biết bao giờ mới gặp lại"
"Đúng vậy!" Lý mập mạp cũng có chút xúc động, lúc trước ông ta chia tay với Phương Thiên, gặp lại cũng đã là mười năm sau rồi, vả lại đời người có mấy cái mười năm?
"Nhưng mà, ông có thể mang vợ của ông về nước được mà" Dương Minh thấy Lý mập mạp thương cảm, vỗ vỗ vai của ông ta, nói.
"Tôi sẽ!" Lý mập mạp nói đến đây, dừng lại một chút, muốn nói tiếp cái gì đó nhưng lại thôi.
"Ông mập, sao vậy? Có phải là có chuyện gì không?" Dương Minh cũng nhìn thấy Lý mập mạp do dự, vì thế hỏi.
"Dương Minh, lão ca có chuyện muốn cầu xin cậu, nhưng mà, tôi cũng biết, chuyện này đối với cậu rất phiền, cho nên tôi không biết nên mở miệng thế nào!" Lý mập mạp thở dài, chậm rãi nói.
"Quả nhiên là có chuyện!" Dương Minh vỗ vai của Lý mập mạp, nói: "Ông mập, có chuyện gì thì ức nói đi, quan hệ của chúng ta, từ trong sống chết mà có, không có gì là không thể nói, nếu như là chuyện tôi có thể giúp, vậy tôi nhất định sẽ giúp ông"
Lý mập mạp nghe Dương Minh nói xong, trong lòng rung động, quả thật quan hệ của ông ta và Dương Minh không thể bị thay thế được, bởi vì những việc xảy ra bên trong đã định trước một đoạn cảm tình bền chắc không thể bị phá vỡ.
Tuy rằng Dương Minh trợ giúp hơi nhiều, nhưng mà, là chiến hữu chung một chiến trận, sao có thể phân biệt mấy cái này?
"Thật ra, chuyện là như vậy…" Lý mập mạp nói: "Tôi cũng không muốn khi cậu vừa xuống máy bay lại nói ngay chuyện này, nhưng mà cậu muốn đi nhanh, cho nên tôi không thể không nói"
"Lý mập mạp, sao ông lại biến thành một người lề mề như vậy? Có chuyện gì cứ nói!" Dương Minh đá Lý mập mạp một cái, cười nói: "Sao ông lại lộn xộn quá vậy?"
"Được rồi, vậy tôi nói thẳng!" Lý mập mạp cắn răng nói: "Dương lão đệ… thôi được rồi, lát nữa đợi Dương Mỹ nói với cậu!"
"Dương Mỹ?" Dương Minh hơi kinh ngạc, lập tức nhớ ra, Dương Mỹ là vợ của Lý mập mạp.
Nhìn thấy Lý mập mạp do dự như vậy, Dương Minh cũng bó tay, chỉ có thể đợi đến lúc gặp Dương Mỹ mà thôi.
Lúc này đã là nửa đêm rồi, Dương Minh cần phải nghỉ ngơi, chờ đến sáng mới xuất phát về nước.
Mà chổ nghỉ chân, đương nhiên là chổ của Lý mập mạp rồi.
Dương Mỹ đang chuẩn bị đồ ăn sáng, hiển nhiên là bà ta cũng biết Dương Minh hôm nay sẽ trở về, cho nên đã cất công chuẩn bị. Tuy rằng rất giản dị, nhưng mà hương vị cái gì cũng đủ, làm cho Dương Minh, ? Vương Tiếu Yên và Victoria cùng Elise đều đói bụng.
"Elise, cô bình thường là một cô gái cao cao tại thượng, có biết ăn mấy món này không? Ăn không quen thì không cần ăn!" Vương Tiếu Yên nhìn thấy lúc Elise cầm đũa thì nhíu mày, hiển nhiên là nghĩ loại đũa này không hợp vệ sinh.
Vương Tiếu Yên nói vậy hiển nhiên là không phải vì quan tâm Elise, mà là vì muốn châm chọc, cái này Elise đương nhiên là nghe ra rồi, trừng mắt nhìn Vương Tiếu Yên, nói: "Ai nói tôi ăn không quen?"
Dương Minh lắc đầu, không nói thêm gì, nhưng mà Lý mập mạp thì lại cười khổ, ông ta không biết Dương Minh mang theo những cô gái này có thân phận gì, cho nên cũng không dám tùy tiện nói chuyện.
Elise nhíu mày, bởi vì bình thường nàng ta sống trong xã hội thượng lưu đã quen, cho nên mới có phản ứng vô thức như vậy, nhưng mà sau khi ngồi xuống, bắt đầu ăn, thì lại không hề như vậy, mà ngược lại còn ăn như hổ đói.
"Chị dâu, tay nghề của chị thật không tồi, xem ra ông mập này bình thường rất có phúc!" Dương Minh vừa ăn vừa khen.
"Haha, Dương tiên sinh ăn thấy ngon là tốt rồi, thỉnh thoảng ăn những món do tôi nấu thì thấy ngon, chứ mà ăn quen rồi thì sẽ không cho là như vậy" Dương Mỹ cười nói.
Lý mập mạp chờ đám người Dương Minh ăn xong, rồi mới ho khan liếc mắt với Dương Mỹ hai tiếng, Dương Mỹ lập tức hiểu ý.
"Dương tiên sinh, tôi có chút chuyện, muốn làm phiền cậu, ông mập có khả năng đã nói phân nửa" Dương Mỹ trầm ngâm một lát rồi nói.
"Chị dâu, có chuyện gì cứ nói, lúc đầu tôi kêu ông mập nói mà ông không chịu nói, tôi đã nói rồi, chỉ cần tôi có thể làm, nhất định sẽ giúp" Dương Minh nói.
"Thật ra là như vậy, Dương tiên sinh, cậu xem, lúc cậu đi, có thể dẫn Dương Hoa cùng đi hay không?" Dương Mỹ nhìn thoáng qua Dương Hoa đang im lặng cúi đầu, sau đó nói.
"Dương Hoa?" Dương Minh hơi sửng sốt, lập tức hiểu được ý của Lý mập mạp vả Dương Mỹ, bọn họ muốn mình mang Dương Hoa về nước, rời xa chổ này.
"Đúng vậy!" Lý mập mạp lúc này cũng gật đầu nói: "Hoàn cảnh giáo dục bên này kém bên kia quá xa, hơn nữa tôi và Dương Mỹ, cậu cũng biết rồi, thế cục bên này tuy ổn định, nhưng mà nói không chừng, sẽ có một ngày nào đó bị kẻ thù tìm cửa, tôi và Dương Mỹ đều không muốn Dương Hoa bị liên lụy vào, cho nên tôi mới nhờ cậu mang đi, dẫn nó về với ông bà của nó là được"
"Là như vậy, tôi còn tưởng là chuyện gì!" Dương Minh nghe xong lập tức gật đầu: "Chuyện này rất dễ, yên tâm đi, tôi sẽ giúp, nhưng mà, chỉ là Dương Hoa nguyện ý rời đi sao?"
Dương Minh nói đến đây, ánh mắt nhìn về phía Dương Hoa, thân thể của Dương Hoa hơi run lên, nhưng mà vẫn cúi đầu như trước, hiển nhiên là nàng đã được Lý mập mạp và Dương Mỹ nói qua về chuyện này, và đã có thống nhất chung.
"Từ góc độ tình cảm mà nói hiển nhiên là không muốn, nhưng mà hoàn cảnh bên kia rất tốt, tôi và Dương Mỹ đã nói chuyện với nó rồi!" Lý mập mạp nói.
"Được rồi, vậy thì cùng nhau về!" Dương Minh nói: "Về phần mang nàng về với ông ta? , thì cần phải chờ vài ngày, tôi còn phải ở lại Tùng Giang giải quyết một số chuyện"
"Không thành vấn đề, Dương tiên sinh cũng không cần khẩn trương" Dương Mỹ vội nói: "Dương tiên sinh có công chuyện thì cứ làm trước đi!" Chuyện đã thành, đối với tâm tình của Lý mập mạp và Dương Mỹ, Dương Minh cũng có thể hiểu được đôi chút, Dương Hoa còn nhỏ, cuộc sống của nàng ta hẳn là không phải ở đây, không phải sống trong những ngày lo lắng và chờ đợi.
Thân phận của Dương Hoa, cũng đã được định trước, tương lai nàng ta không thể gả cho một người đàn ông bình thường, người nàng ta cưới chỉ có thể là người có thân phận ngang hàng với Lý mập mạp. Mà Dương Mỹ la5ii không muốn em gái của mình phải giống như mình, cho nên biện pháp duy nhất là rời khỏi đây, bắt đầu lại cuộc sống mới.
Đúng lúc này lại có Dương Minh là một cơ hội tốt, Lý mập mạp và Dương Mỹ sau khi thương lượng rất lâu mới đưa ra quyết định này. Bởi vì Dương Minh và Lý mập mạp đã có giao tình sinh tử với nhau, cho nên Lý mập mạp đương nhiên là tin tưởng Dương Minh rồi, nếu như đổi lại là người khác, Lý mập mạp khẳng định sẽ không yên tâm giao Dương Hoa cho bọn họ.
Lý mập mạp tiếp xúc với hắc đạo nhiều rồi, cho nên biết một cô bé có tướng mạo khả ái như Dương Hoa, nếu như tùy tiện giao cho một người không có ý tốt, rất có thể sẽ bị bán đi làm thiếp cho người ta, đương nhiên cái này còn đỡ rồi, tệ hơn là bị bán cho một người ở vùng núi xa xôi hoặc là làm vợ của một người tàn tật, nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ rồi.
Nhưng mà, Dương Minh tuyệt đối sẽ không như vậy, tuy rằng mới quen Dương Minh không lâu, nhưng mà Lý mập mạp rất tin tưởng Dương Minh, nhất là khi biết thân phận của Dương Minh là một sát thủ, mà sát thủ đều là những người giữ tín nghĩa. Có hai điểm này, Lý mập mạp mới yên tâm giao phó Dương Hoa cho Dương Minh.
Thật ra, với thực lực của Lý mập mạp, muốn mang Dương Hoa về nước, tìm ông bà của nàng cung không phải là khó, nhưng vấn đề then chốt là, Dương Mỹ lo lắng!
Dương Mỹ và Dương Hoa rời nước đã lâu, quê nhà biến thành thế nào, các nàng cũng không biết, nếu như mà mang Dương Hoa về nước, đầu tiên là không nói về vấn đề ông cậu có nhận nàng hay không, mà cho dù có nhận, thì có đối xử tốt với nàng hay không?
Chỉ có một người cường thế như Dương Minh làm chổ dựa, thì Dương Mỹ mới an tâm, ít nhất là có Dương Minh chiếu cố, Dương Hoa cũng sẽ không chịu ủy khuất gì.
Dương Minh thật ra cũng hiểu được điều này, nếu Lý mập mạp đã tin tưởng mình như vậy, Dương Minh nhất định sẽ không làm ông ta thất vọng, nhất định sẽ làm cho Dương Hoa có cuộc sống tốt nhất.
………………………
Trời đã sáng, Dương Minh cũng nên đi.
Dương Hoa và Dương Mỹ ôm nhau, thật lâu cũng không muốn rời xa, hai mắt đỏ lên, giọng nói khàn khàn, Dương Minh và Lý mập mạ? p đứng một bên cũng thở dài không thôi.
"Được rồi, Dương Hoa, em theo Dương Minh ca ca đi đi, bên kia mới là cuộc sống của em, em sẽ có một tương lai tốt đẹp nhất!" Dương Mỹ vỗ vai Dương Hoa, nói.
"Chị, chị đáp ứng em, hai năm sau, kết thúc chuyện bên này với anh rể, rồi tìm em" Dương Hoa nghẹn ngào nói.
"Ừ, chị và anh rể, sẽ nhanh chóng qua tìm em" Dương Mỹ gật đầu.
Dương Hoa yên lặng buông thân thể của Dương Mỹ ra, thật ra nàng cũng hiểu, chị chỉ muốn làm mình yên tâm thôi, chứ chuyện ở đây, sao có thể nói kết thúc là kết thúc được?
Hai năm, sợ rằng mười năm sau cũng chưa có điểm kết thúc, lần từ biệt này, đến bao giờ mới gặp lại?
Vẫn là Lý mập mạp lái xe chở Dương Minh đi, nhưng mà, lần này Lý mập mạp không đi cùng với Dương Minh nữa, mà chuẩn bị một chiếc xe đến đón Dương Minh sẳn rồi.
Dương Hoa lẳng lặng ngồi ở ghế sau, hai tay chống lên má, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Quay đầu lại nhìn, nhưng mà cũng không cần thấy vùng đất bên kia được nữa.
Từ hôm nay trở đi, Dương Hoa cũng hiểu, nàng sẽ phải đối mặt với một cuộc sống mới.
"Dương Hoa, bây giờ em ở Tùng Giang vài ngày, chờ anh xử lý xong chuyện bên này, sau đó sẽ giúp em đi tìm ông cậu của em" Dương Minh quay đầu lại, nhìn Dương Hoa một cái, thở dài nói.
Dương Hoa yên lặng gật đầu. Nàng biết, Dương Minh không phải là cùng một loại người như Lý mập mạp, cho nên cũng không còn địch ý như lúc đầu, nàng yên lặng, hoàn toàn là vì đau thương.
Cuộc sống cùng với chị, đến ngày hôm nay là chấm dứt, lần thứ hai gặp lại, không biết sẽ là bao lâu.
Victoria và Vương Tiếu Yên cùng Elise, mỗi người đều chiếm một chổ ngồi riêng, đây là một chiếc Toyota bảy chổ, cho nên ai cũng ngồi thoải mái cả.
Victoria vốn không phải là người thích nhiều lời, hơn nữa thân phận cũng tương đối đặc biệt, đương nhiên là không muốn nói nhiều với người khác. Còn Vương Tiếu Yên thì tương đối chán ghét Elise, còn Elise thì sợ Vương Tiếu Yên nhìn ra cái gì đó, cho nên cũng không muốn nói nhiều với nhau.
…………………………………………. .
Vương Khắc Tiến nhìn nhìn tư liệu trong tay, có chút buồn bực trong lòng, chỉ là nhiệm vụ ám sát một sinh viên bình thường, mà hắn lại phải lãng phí nhiều ngày như vậy. C8an cứ theo tư liệ, thì bình thường Dương Minh chỉ lui tới ba chổ.
Một là trường đại học Tùng Giang cùng khu ký túc xá, hai là khu nhà ở của tập đoàn công nghiệp nặng Danh Dương (nhà cũ của Dương Minh), và ba là biệt thự Hoa Thương.
Ngồi trấn thủ tại ba chổ này nhiều ngày như vậy, mà Vương Khắc Tiến vẫn chưa nhìn thấy hình bóng của Dương Minh, hắn thậm chí còn hoài nghi sự chính xác do tư liệu cung cấp!
Nhưng mà, sau khi xác nhận tại phòng giáo vụ, Dương Minh quả thật là sinh viên của đại học Tùng Giang, mà khu của tập đoàn công nghiệp nặng Danh Dương, cũng chính là nhà của cha mẹ Dương Minh, còn cái biệt thự kia, theo kết quả điều tra cũng là của Dương Minh.
Điều này làm cho Vương Khắc Tiến hoài nghi, nhưng mà cũng chỉ có thể tiếp tục ngồi ở đây. Hắn không ngờ rằn? g một nhiệm vụ đơn giản lại phiền phức như vậy, nếu như không hoàn thành được nhiệm vụ này, làm sao hắn còn mặt mũi nào trở về gia tộc? Và như vậy, thì làm sao mà được đại sư thúc Tomb nhận làm đồ đệ?
Cái điện thoại mang theo bên người bỗng nhiên rung lên, Vương Khắc Tiến liền móc ra, nhìn thoáng qua, là huấn luyện viên gọi đến. Vương Khắc Tiến khẽ thở dài một tiếng, nhiệm vụ thứ nhất mình vẫn chưa hoàn thành, không biết huấn luyện viên có chửi mình không?
"Alo, chào thầy" Vương Khắc Tiến nghe điện thoại, nghiêm túc nói.
"Khắc Tiến, nhiệm vụ chấp hành đến đâu rồi? Tại sao nhiều ngày như vậy rồi mà vẫn không có tin tức? Mấy ngày nay, những người khác luôn nhắc đến con" Giọng nói của huấn luyện viên tuy có chút thân thiết, nhưng cũng có trách cứ.
"Thưa thầy, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành" Vương Khắc Tiến nói.
"Ơ? Nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành? Haha, người ta là lão đại một thành phố, đâu dễ dàng ám sát như vậy được!" Huấn luyện viên cười thoải mái nói: "Nhưng mà, cần phải nhanh lên"
"Không phải, thưa thầy, là nhiệm vụ đầu tiên, con vẫn chưa hoàn thành" Vương Khắc Tiến bất đắc dĩ nói. Tuy rằng hắn biết, nói như vậy, thì huấn luyện viên sẽ thất vọng nhiều lắm, nhưng mà hắn không thể nói dối được.
"Nhiệm vụ thứ nhất? Cái nhiệm vụ ám sát một sinh viên và bạn gái của hắn?" Huấn luyện viên sửng sốt, khó tin hỏi: "Nhiệm vụ đơn giản như vậy, tại sao còn chưa hoàn thành?"
"Đơn giản thì quả thật rất đơn giản, chỉ là con ngồi trấn thủ nhiều ngày như vậy, cũng không thấy mục tiêu xuất hiện" Trong lòng Vương Khắc Tiến đã cực kì hận Dương Minh, tất cả là tại Dương Minh không xuất hiện, làm cho hắn lâm vào cảnh này, nếu mà không được đại sư thúc thu nhận làm đồ đệ, thì tất cả công sức trước kia đều uổng phí.
Cho nên, Vương Khắc Tiến đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu của Dương Minh, bây giờ hắn hận không thể băm Dương Minh ra làm ngàn mảnh.
"Thì ra là vậy" Huấn luyện viên nghe xong, liền nói: "Vậy cũng không thể trách con, nhưng mà, con cần phải nhanh lên một chút, nhiệm vụ này đã nhận lâu rồi, mà vẫn chưa thông báo cho người ra một tin gì cả, cái này sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của chúng ta"
"Con hiểu rồi, thưa thầy, thầy cứ yên tâm, con sẽ khẩn trương lên" Vương Khắc Tiến nói.
"Được, có tin gì thì cứ liên hệ với ta" Huấn luyện viên nói.
…………………………….
Đầu tiên Dương Minh để Victoria và Elise ở tại khách sạn của Quách Kiện Siêu, khách sạn này cũng đã được sửa chữa, đổi tên lại thành khách sạn Danh Dương quốc tế, được cấp giấy chứng nhận là khách sạn năm sao.
(Câu hỏi tiếp theo nè: Khách sạn của Quách Kiện Siêu là khách sạn nào? Mọi cái vẫn như cũ nha)
Victoria không có bất kì ý kiến nào, nàng chỉ cần một chổ ở ổn định được rồi, và nàng cũng hiểu Dương Minh cần một ít thời gian để tạo ra một thân phận cho nàng, cho nên cũng không khẩn trương.
Còn Dương Hoa, thì cũng có suy nghĩ không khác gì Victoria, chỉ là ở trong một khá? ch sạn xa hoa như vậy, nàng ta không mấy thích ứng thôi, nhìn thấy căn phòng rực rỡ trước mắt, so với những căn nhà cũ bên kia, quả thật là cách một trời một vực.
Dương Hoa cho đến bây giờ đã hiểu rõ, tại sao lại có nhiều cô gái sống chết gì cũng đòi lấy chồng bên này, thế giới bên này, quả thật là một thế giới khác biệt.
Nhìn thấy bộ dáng cẩn thận của phục vụ, Dương Hoa cũng hiểu rõ, Dương Minh khẳng định là một người cực kỳ có quyền thế, nghĩ đến anh rể cũng rất có quyền thế, nhưng mà so ra, thì anh rể vẫn còn kém một ít.
Dương Hoa cũng không phải là loại con gái tham hố hư vinh, nàng nghĩ nhiều như vậy, cũng chỉ là muốn chị gái Dương Mỹ qua bên này, hưởng thụ cuộc sống bên này, chị gái không lớn hơn mình bao nhiêu, nhưng mà những cái chị ấy phải chịu đựng, lớn hơn mình rất nhiều!
Còn Elise? Hiển nhiên là đã quen với việc ở trong một khách sạn như vậy, cho nên cũng không có gì là không thích ứng cả, chỉ là thấy Dương Minh thả nàng ta ở đây xong rồi hờ hững, có chút căm tức mà thôi.
Lúc mà Dương Minh đi, đều có dặn dò Victoria và Dương Hoa, chỉ riêng mình nàng là không nói cái gì. Đây hiển nhiên không phải là do Dương Minh quên, mà Dương Minh đang cố ý, Dương Minh muốn áp dụng biện pháp đối xử lạnh với nàng.
Đương nhiên, Dương Minh cũng khẳng định rõ ràng, với thân phận và tài phú của Elise, thì đến Tùng Giang sẽ không cần Dương Minh phải cung cấp hay trợ giúp cái gì, còn về phần cùng đi học với mình, nàng ta cũng có thể tự xoay sở được.
"Anh, em đã đến Tùng Giang" ………………………

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1179


Báo Lỗi Truyện
Chương 1179/2205