Chương 1177: Một tuồng kịch


Dọc đường đi, Ngũ Lang đã trở nên thành thật rất nhiều, đối với loại người mà hắn không thể trêu vào, hắn sẽ không chủ động di trêu chọc. Nhưng mà, Ngũ Lang có chút tò mò, những người này rốt cục làm cái gì, căn bản không giống những người nhập cư trái phép, ngược lại còn giống người có thân phận hơn.
Buổi tối, Dương Minh và Vương Tiếu Yên ở một phòng, Victoria ở một phòng.
Victoria thân là sát thủ, cho nên cũng có thể cảm nhận được sát khí trên người của Vương Tiếu Yên, nhưng mà trên ? người Dương Minh thì lại không có cảm giác này, Dương Minh làm cho nàng cảm thấy rất bình thường, không có chổ đặc biệt, nhưng lại có một khí chất đặc biệt, làm cho nàng ngưỡng mộ.
Cái cảm giác này khác với Babi, Babi có khí thế bạo ngược, mà Dương Minh thì lại rất hiền hòa, nhưng lại khiến cho người ta kính nể, có thể, đây là mị lực nhân cách?
Đối với Vương Tiếu Yên, là người phụ nữ của Dương Minh, Victoria cũng có chút kì quái, bởi vì nàng cảm nhận được trên người của Vương Tiếu Yên một khí chất cùng loại, người con gái này, tuyệt đối cũng là một nhân vật nguy hiểm!
Dương Minh kêu nàng phải bảo vệ những người phụ nữ của hắn, nhưng mà Vương Tiếu Yên còn cần bảo vệ sao? Victo-ria rất là buồn bực, Vương Tiếu Yên hẳn là còn ghê gớm hơn mình, căn bản là không cần mình bảo vệ.
Đêm đã khuya, nhưng mà Victoria vẫn chưa ngủ. Một mình nàng ngồi lẳng lặng trên boong tàu, ôm chân, suy nghĩ về chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua, đối với nàng mà nói, đây quả thật là một giấc mộng.
Từ một nô lệ, trở thành một vệ sĩ có tự do, quả thật là một cách biệt rất lớn, làm cho Victoria nhất thời không thể tiếp thu được. Luôn cho rằng đâ là giấc mơ, một khi tỉnh lại, tất cả sẽ biến thành bọt nước.
Ngũ Lang và người da đen ngồi bên phía boong tàu còn lại, mặc dù ngồi cách Victoria xinh đẹp không xa, nhưng mà hắn không dám hó hé cái gì cả. Hắn khám phá ra rằng, cô gái xinh đẹp này càng nguy hiểm hơn cả Vương Tiếu Yên nữa, Vương Tiếu Yên chỉ hù dọa hắn mà thôi, cò Victoria thì thật sự có thể giết hắn!
Sát khí từ ánh mắt của Victoria toát ra ban ngày đã làm cho mỗi lần Ngũ Lang nghĩ đến là thấy sợ.
Bỗng nhiên, ngoài khơi cách đó không xa xuất hiện một ánh đèn chập chờn, Ngũ Lang nhất thời rùng mình, mà người da đen bên cạnh cũng gầm lên một tiếng, nhào về hướng một cái rương cách đó không xa, muốn lấy cây súng săn bên trong ra, nhưng mà, vừa cầm súng săn trong tay thì một con dao đã kề lên cổ hắn.
"Mày cầm súng làm gì?" Là giọng nói của Victoria, không biết lúc nào mà Victoria đã xuất hiện sau lưng của người da đen.
Cái này làm cả hai hoảng sợ, Ngũ Lang vội xua tay giải thích: "Tiểu thư, đối diện là thuyền cướp biển! Thuyền cướp biển! Đang gửi tín hiệu cho chúng ta, nếu không dừng lại, thì sẽ bắn!"
"Thuyền cướp biển? " Victoria nhíu mày, lập lại một lần, nhìn về hướng ánh đèn xa xa kia. Nàng không biết gì về quy tắc nhá đèn trên bên, cho nên cũng không hiểu những tín hiệu này, vừa rồi nhìn thấy người da đen cầm lấy súng, nàng không biết hắn muốn làm gì, cho nên mới cảnh giác, kề dao vào cổ hắn trước.
"Là thuyền cướp biển!" Ngũ Lang gật đầu: "Những người đi lại trên biển, có ai mà không gặp phải cướp biển? Nhưng mà phần lớn đều chỉ cướp tiền, có cái gì đáng giá thì cho bọn chúng là xong chuyện! NHưng mà, nếu có hành động phản kháng, thì sẽ bị bọn họ bắn gục!"
"Đưa súng đây, vào thông báo cho Dương tiên sinh" Victoria cũng không sợ cướp biển gì cả, nàng đương nhiên không coi chúng là đối thủ, theo nàng thấy, cướp biển cũng được, mà cướp cạn cũng được? , chỉ cần nàng muốn giết, thì tên đó sẽ chết thôi.
Người da đen nhìn thoáng qua Ngũ Lang, thấy Ngũ Lang gật đầu, vì thế mới giao khẩu súng săn cho Victoria, thật ra, Ngũ Lang cũng không trông cậy rằng có thể dựa vào khẩu súng này để đẩy lui cướp biển, chỉ là có súng trong tay, sẽ khiến cho lũ cướp biển bớt hung dữ một chút, không đến mức càn quấy thái quá.
Có đôi khi chở khách qua lại, hắn cũng gặp cướp biển đôi lần, mà những lần đó đều dùng thủ đoạn này, có súng trong tay, những tên cướp biển lúc đánh cướp, thì cũng sẽ biết ngoan ngoãn một chút, chỉ lấy đi toàn bộ tiền, chứ không động đến lương thực và nước ngọt.
Bởi vì những tên cướp biển này cũng hiểu, nếu như làm ra những chuyện quá đáng, sẽ khiến cho người ta làm ra chuyện điên rồ, cho nên khi chủ thuyền cầm súng, cũng là một quy tắc ngầm.
Khi cướp biển nhìn thấy như vậy, sẽ tự nhiên trở nên biết điều hơn.
"Dương tiên sinh, chúng ta gặp cướp biển!" Người da đen gõ cửa phòng của Dương Minh, lớn tiếng kêu lên.
Dương Minh và Vương Tiếu Yên đang ngủ, nhưng mà hai người đều có những phản ứng vô cùng nhạy cảm, khi người da đen đến, đã bị cái tiếng cót két của sàn gỗ làm cho thức tỉnh, vì thế khi người da đen vừa kêu, Dương Minh đã lập tức xuống giường, mở cửa phòng nói: "Có chuyện gì?"
"Chúng ta gặp cướp biển" Người da đen trả lời.
"Cướp biển?" Dương Minh sửng sốt, quay đầu ra nhìn bên ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy có một tín hiệu đèn lấp lóe phía xa. Đó là tín hiệu để bọn họ dừng thuyền lại! Hồi trước trong đống đĩa của Phương Thiên cho hắn, kêu hắn về học thì cũng có nói về vấn đề này.
Tuy rằng chiếc thuyền này còn cách một khoảng rất xa, vả lại đang là ban đêm, nhưng mà Dương Minh vẫn có thể thấy rõ tình hình bên trên thuyền.
Đó là một chiếc thuyền cũng không lớn lắm, trên cột buồm của thuyền có treo một lá cờ đầu lâu, mà bốn phía là bốn khẩu pháo, căn cứ theo quan sát của Dương Minh, cái đó đều là đồ thật, không phải dùng để dọa người.
Mà trên boong thuyền có một người to con đang đứng, trên người đầy hình xăm, trong đó có một người bị mù một con mắt, và trong số đó, còn có một người khiến cho Dương Minh tuyệt đối không ngờ được!
Lông mày của hắn khẽ nhíu lại, rồi lập tức giãn ra, chuyện này càng lúc càng thú vậy, không phải sao? Người này cũng tham gia vào sao?
Dương Minh cũng không có thời gian quan sát thêm nữa, vội thu hồi ánh mắt lại, bởi vì có người da đen đứng bên cạnh, Dương Minh không có khả năng cứ nhìn mãi ra ngoài cửa sổ được.
"Đúng vậy, đi biển mà gặp cướp biển là một chuyện rất bình thường" Người da đen gật đầu.
"Ồ? Vậy bình thường nếu như gặp cướp biển, các người sẽ xử lý thế nào? " Dương Minh hỏi.
"Bình thường nếu chúng tôi gặp cướp biển, sẽ đem những thứ đáng giá cho chúng, thật ra, ở trên thuyền cũng không có gì đáng giá, bọn cướp biển cũng biết thuyền này là thuyền chở dân nhập cư trái phép, mỗi người cũng chỉ được có vài đô mà thôi, cho bọn họ hết, thì bọn họ sẽ không làm gì chúng tôi? , chuyện này đã quen rồi" Người da đen nói: "Trong tay chúng tôi có súng, cho nên bọn họ sẽ không động đến nước ngọt và lương thực trên thuyền, nếu mà ép chúng tôi, chúng tôi làm liều lại thì đối với bọn họ cũng không có lợi gì! Ai cũng biết, trên biển mà không có nước ngọt và lương thực thì chẳng khác nào chờ chết!"
Dương Minh nghe xong gật đầu nói: "Đi thôi, chúng ta ra boong tàu đi, nhìn xem đám cướp biển này rốt cục là muốn làm trò gì"
"Vâng, Dương tiên sinh, tôi lên trước, ngài chuẩn bị đi!" Nói xong, người da đen liền rời tàu, nhanh chóng chạy lên boong tàu.
"Dương Minh, anh không nghĩ là bọn chúng thông đồng với cướp biển, muốn đánh cướp chúng ta chứ? Phải biết rằng, trên người chúng ta cũng có hơn trăm ngàn đô la, còn có cả một chút kim cương nữa!" Vương Tiếu Yên nhíu mày nhỏ giọng nói với Dương Minh.
"Haha, em nghĩ Ngũ Lang có gan này sao? Nhất là sao khi đã nhìn thấy thân thủ của em và Victoria, hắn sẽ mạo hiểm như vậy sao?" Dương Minh cười lắc đầu. Nếu như Dương Minh không nhìn thấy người kia trên thuyền hải tặc, thì sẽ không chắc chắn như thế, không khẳng định chuyện này không liên hệ với Ngũ Lang.
"Nói cũng phải" Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh phân tích xong, cũng tán thành. Ngũ Lang căn bản là không cần phỉa mạo hiểm lớn để đánh cướp bọn họ, cướp của Dương Minh, cơ bản là không khác gì tự sát, chỉ cần đầu của Ngũ Lang không có vấn đề, thì hắn sẽ không là ra loại chuyện như vậy.
Dương Minh và Vương Tiếu Yên đi lên boong tàu, nhìn thấy Victoria cầm súng săn, biểu tình lạnh lùng nhìn Ngũ Lang đang đứng ở mạn thuyền, còn chiếc thuyền cướp biển thì đang đến gần.
"Người trên thuyền đối diện nghe! Người trên thuyền đối diện nghe!" Khi chiếc thuyền cướp biển đến gần, thì có một giọng nói lớn từ chiếc thuyền ấy vang lên: "Không nên chống đối, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng!" (Nghe giống hải quân hơn là giống cướp biển)
Lời nói này được lập lại mấy lần, mà chiếc thuyền cướp biển cũng đã dừng lại mạn thuyền của Ngũ Lang. Mấy sợi dây thừng được ném sang mép thuyền của Ngũ Lang, khống chế hoạt động của thuyền lại.
Còn bốn gã to con đứng trên boong tàu kia, chỉ có gã một mắt là ở lại thuyền, còn ba tên khác thì nhảy xuống thuyền của Ngũ Lang theo sợi dây thừng.
"Đem những thứ quý giá ra đây, chúng tôi không muốn ra tay, các người tự giác đi!" Một tên nói.
Victoria và Vương Tiếu Yên đồng loạt nhìn về hướng của Dương Minh, chỉ cần Dương Minh gật đầu một cái, thì ba tên này cùng với những tên trên thuyền cướp biển, tất cả sẽ bỏ mạng tại đây.
Nhưng mà, Dương Minh chỉ hơi lắc đầu, nhỏ giọng với Vương Tiếu Yên: "Đưa kim cương cho họ!"
Vương Tiếu Yên hơi kinh ngạc, nhưng vẫn làm theo lời nói của Dương Minh, đưa cái vòng tay nhỏ ra. Vương Tiếu Yên vô cùng kinh ngạc, vì sao Dương Minh lại không ra tay với mấy tên hải tặc này, phải biết rằng, Dươ? ng Minh có thể tùy tiện giết chết một người, mà những người này còn đánh cướp của hắn, Vương Tiếu Yên vốn tưởng rằng bọn chúng sẽ chết rất thảm nữa chứ.
Đối phó với những người này không phải là chuyện khó với Dương Minh, chỉ là bây giờ nhân vật chính còn chưa xuất hiện, Dương Minh cũng lười ra tay với họ, thừa dịp có thời gian, Dương Minh lại dùng dị năng kiểm tra thuyền cướp biển của đối phương.
Trên thuyền có một căn phòng, cho nên Dương Minh hầu như là hoàn thành trong nháy mắt.
Trên thuyền, ngoài trừ nhân vật chính ra, cũng không có ẩn dấu người khác.
Mà chiếc thuyền này, cũng chỉ có bốn tên to con này, nhưng mà, làm cho Dương Minh kinh ngạc chính là, nhân vật chính tự nhiên lại là….
"Cứu mạng! Cứu, cứu với, tôi bị những người này bắt!"
Giữa lúc Dương Minh đang suy tư, thì trên thuyền cướp biển truyền ra một tiếng kêu cứu thê lương của một cô gái, mà tên một mắt trên thuyền cũng lập tức cảnh giác, giơ súng trong tay lên, nhíu nhíu mày.
Tiếng kêu này đặc biệt lớn, làm cho Dương Minh dễ dàng nghe được, mà giọng nói này là của nhân vật chính trên thuyền, cho dù Dương Minh không thấy, thì cũng đã nhìn thấy được nàng.
Ba gã trên thuyền của Ngũ Lang, cũng dừng tay lạ một chút, sau đó, cầm lấy cái túi nhỏ trong tay, đang chuẩn bị trở về thuyền cướp biển, chỉ là, trong lúc bọn họ đi, Dương Minh đã động.
Dương Minh nhanh chóng đạp một cái lên chân phải của hắn, làm cho hắn sụp xuống, sau đó, không đợi hắn phản ứng, đã nhanh chóng vặn cổ của tên này, làm cho hắn gục xuống đất.
Cùng lúc đó, chân trái của Dương Minh cũng không nhàn rỗi, trực tiếp tung ra, đạp thẳng vào lưng tên bên cạnh, làm cho hắn lọt ra khỏi boong tàu, lọt ngay xuống biển.
Vương Tiếu Yên và Victoria vẫn luôn chú ý đến Dương Minh, cho nên, lúc Dương Minh vừa ra tay, thì Vương Tiếu Yên và Victoria cũng đã ra tay. Con dao thủy tinh nhanh chóng xuất hiện trong tay của Vương Tiếu Yên, nhẹ nhàng đâm đến hướng tên cầm cái túi màu đen đang chuẩn bị leo lên thuyền cướp biển.
Nàng ra tay vô cùng lạnh lùng, con dao trực tiếp đâm vào trái tim của đối phương, rạch một đường nhỏ, hắn ta chỉ kịp hự lên một tiếng, rồi ngã gục xuống đất.
Còn Victoria, trong nháy mắt cũng giơ súng lên, bắn vào tên một mắt trên thuyền cướp biển, tên này bị headshot ngay lập tức. Toàn bộ quá trình chỉ có thể diễn tả bằng ba chữ: Nhanh, gọn, lẹ.
Sau khi đã headshot tên một mắt kia, Victoria cầm súng bắn xuống biển, chổ của cái tên đã bị Dương Minh đạp lọt xuống.
Victoria nhìn thấy thủ pháp của Dương Minh rất linh hoạt, trong lòng vô cùng kinh ngạc, lần đầu tiên nàng ta có một cảm giác nhìn không thấu, trước đây trên lôi đài, nàng có thể cảm nhận được thực lực mạnh yếu của đối phương, đây cũng là bí quyết bất bại của nàng.
Nhưng mà, lúc này, theo nàng thấy, trên người Dương Minh căn bản là không có sát khí gì, nhưng mà trong lúc Dương Minh ra tay lại tàn nhẫn như vậy, tràn ngập mùi máu tanh, điều này làm cho Victoria sợ hãi. Nếu Dương Minh mà là kẻ địch của nàng, vậy nàng có tránh khỏi một đòn của Dương Minh hay không?
Còn Vươn? g Tiếu Yên, thì không gây bất ngờ gì cho Victoria, bởi vì Victoria đã sớm nhìn ra Vương Tiếu Yên cùng loại người với mình, cho nên khi thấy Vương Tiếu Yên ra tay, cũng không có cảm giác gì đặc biệt.
Chỉ là, Victoria càng lúc càng buồn bực, Dương Minh mang mình về nước làm gì? Dương Minh và người con gái này vô cùng lợi hại, còn cần mình bảo vệ sao?
Nhìn thấy biểu tình lạnh lùng của Vương Tiếu Yên khi rút con dao ra khỏi người của đối phương, rồi lau sạch máu trên dao và cất lại vào trong người, Victoria có thể khẳng định, Vương Tiếu Yên là một kẻ giết người chuyên nghiệp, cũng không hề kém gì nàng.
Ngũ Lang và người da đen trợn mắt, không ngờ rằng Dương Minh, Vương Tiếu Yên và Victoria trong nháy mắt đã giải quyết được mấy tên cướp biển này, không khỏi mở to hai mắt ra!
Sau khi hết ngạc nhiên, cảm thấy mình có chút may mắn, không có trêu chọc vào Dương Minh, nếu không thì sợ rằng sẽ còn chết thê thảm hơn mấy tên cướp biển này, đám người Dương Minh này là ai? Quả thật là còn hung ác hơn cả cướp biển nữa.
Dương Minh cũng không quan tâm đến mấy cái xác trên thuyền nữa, mà nhảy lên trên thuyền cướp biển, đi đến hướng giọng nói phát ra. Đó là một căn phòng đã được khóa, nhưng mà, dưới một đạp của Dương Minh, cửa phòng như muốn bay đi luôn.
"Cứu mạng…" Người trong phòng vẫn kêu cứu mạng như cũ.
"Không cần kêu, Elise tiểu thư" Dương Minh nhìn thoáng qua cô gái trong phòng: "Người bên ngoài đã bị tôi giết sạch rồi"
"A? Tại sao lại là anh? Dương Minh?" Elise kinh ngạc mở to mắt ra nhìn Dương Minh. còn cái miệng thì đã há thành hình chữ O rồi.
"Đương nhiên là tôi!" Dương Minh gật đầu: "Nếu không nghe thấy giọng nói của cô, cô nghĩ tôi sẽ quản loại chuyện nhàm chán này sao?"
Nếu Dương Minh không nhìn thấy được ngay từ đầu, thì hắn bây giờ đã bị vẻ vô tội của Elise lừa mất rồi. Nhưng mà, đáng tiếc một điều rằng, ngay từ đầu Dương Minh đã có sự cảnh giác với cô gái nhỏ này rồi, hơn nữa bởi vì đã thấy cảnh trước đó, cho nên Dương Minh căn bản là không tin một chút gì về nàng.
Chỉ là, bây giờ Dương Minh vẫn chưa muốn vạch trần nàng, Dương Minh muốn nhìn xem nàng ta rốt cục muốn diễn cái trò gì, cho nên mới làm ra vẻ tự nhiên nói chuyện với Elise.
"Điều này cũng đúng!" Elise than thở: "Xem ra, tôi thật sự phải cảm tạ ông trời, đã để cho tôi gặp anh, nếu không, giống như anh nói, đổi lại là người khác, sẽ không cần quan tâm chuyện vớ vẫn này, cũng không có năng lực để quản. Những người này đều là cướp biển chuyên nghiệp, thân thủ rất lợi hại, người bình thường thật đúng là không đánh lại họ"
"Em làm sao mà biết tôi đánh lại họ?" Dương Minh cười như không cười nhìn Elise.
"Ơ?" Elise sửng sốt, sau đó nói: "Đương nhiên là nghe chú Feng nói, anh rất lợi hại"
"Thật không?" Dương Minh cũng không nói gì nữa, bởi vì Dương Minh đã xác định rồi, Elise có vấn đề, tuyệt đối là có vấn đề!
Quay lại một chút, lúc mà Dương Minh nhìn từ cửa sổ ra, thì thấy được cảnh này, Elise không phải bị gia? m trong phòng, mà đang ở một chổ trên boong thuyền, dặn dò thằng một mắt cái gì đó!
Lúc đó, bởi vì Dương Minh sốt ruột, cho nên không có đọc môi ngữ của bọn họ, hơn nữa bọn họ nói chuyện cũng dùng tiếng Anh, tốc độ rất nhanh, cho nên Dương Minh không thể nào đọc hiểu dễ dàng như tiếng mẹ đẻ của mình, cho nên hắn cũng không biết Elise nói cái gì.
Nhưng mà, cái này cũng không ảnh hưởng đến phán đoán của Dương Minh. Sau khi dặn dò thằng một mắt xong, Elise mới tự giam mình trong phòng, từ thái độ của tên một mắt đối với nàng, có thể thấy rõ, cả hai đều cùng một người!
Cái này căn bản là một tuồng kịch!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1177


Báo Lỗi Truyện
Chương 1177/2205