Chương 1173: Chịu nhục


"Tôi đương nhiên là từ chối, ngay cả Babi tiên sinh còn không muốn, tôi làm sao mà có năng lực chứ?" Henry lắc đầu nói: "Mà đáng giận nhất chính là, người này còn muốn giấu diếm tôi, rõ ràng đã đắc tội với một đại nhân vật, mà còn nói với tôi rằng bị kẹt tài chính! Cái này không phải muốn hại chết tôi sao?"
"Ông cũng không phải đã từ chối rồi sao! Mọi người chúng ta đều không thể bị hắn lừa được!" Mike vỗ vai Henry nói.
"Đúng vậy, nhờ có ông ngày hôm qua đã nhắc nhở tôi, nếu không, hôm nay tôi đã xong đời rồi!" Henry thở dài nói.
"Đều là bạn bè, cảm ơn cái gì!" Mike khoát tay nói: "Nhưng mà, có ông thử nghiệm, làm mọi người kiến thức luôn, tất cả mọi người nên cẩn thận, Lý Chí Thành có thể chưa từ bỏ ý định, tiếp tục chào bán với chúng ta đấy!"
"Hắc hắc, tất cả mọi người đều đã biết, còn ai dám tiếp nhận quặng mỏ của hắn?" Mọi người cười ầm lên nói.
Sau khi mắng chửi Henry xong, Lý Chí Thành đương nhiên là rất không cam lòng, nhưng mà cũng không có biện pháp gì, ông ta không rõ, căn bản là những quặng mỏ rất hấp dẫn, tại sao không ai có hứng thú vậy?"
"
Cha, cha và Henry bàn luận thế nào?" Lý Thiên Giai và Lý Thiên Vũ hỏi.
"
Mẹ nó, tên này tự nhiên lại từ chối, hắn nói là hắn không có hứng thú, có lầm không vậy!" Lý Chí Thành hừ lạnh nói: "Đám người này, cả đám đều giống như lũ ngu vậy, bán giá gốc cho mà còn không muốn!"
"
Ông ta cũng không muốn?" Lý Thiên Vũ nghe xong, nhíu mày: "Không thể nào? Tại sao lại không muốn?"
"
Ai biết, có thể hắn ta uống lộn thuốc, loại tiện nghi như vậy mà cũng không chịu!" Lý Chí Thành oán giận nói.
"
Cha, con nghĩ tựa hồ chúng ta bán quá rẻ rồi!" Lý Thiên Vũ nói: "Chúng ta hẳn là nên tăng giá lên một chút!"
"
Quá rẻ?" Lý Chí Thành sửng sốt: "Rẻ như vậy rồi, bán giá gốc mà còn không bán được, huống chi là tăng giá?"
"
Không, con nghĩ là nên tăng giá một chút!" Lý Thiên Vũ nói: "Bởi vì bán quá rẻ, cho nên mới không bán được!"
"
Quá rẻ nên không bán được? Chẳng lẽ đắt hơn thì có thể bán được?" Lý Chí Thành mở to mắt ra nhìn.
"
Cha, cha thông minh như vậy, tại sao lại không nghĩ ra đạo lý bên trong?" Lý Thiên Vũ giải thích: "Cha nghĩ đi, chúng ta tốn nhiều sức như vậy mới có được hai quặng mỏ này, mà bay giờ bán giá gốc, cái này sao có thể không khiến cho người ta hoài nghi?"
"
Ơ? Con nói tiếp đi!" Lý Chí Thành tựa hồ đã nhận ra cái gì đó.
"
Đầu tiên không nói về thù lao trả cho Lý Nhạc Hân, chúng ta làm lỡ thời gian, cũng quá nhiều rồi" Lý Thiên Vũ nói: "Mà bây giờ, chúng ta lại bán giá gốc, vậy sẽ làm cho người ta nghĩ rằng, nếu chúng ta không bệnh tâm thần, thì hai quặng mỏ này khẳng định là có chuyện! HIển nhiên, chúng ta không có khả năng bị tâm thần, cho nên kết quả chỉ có một, quặng mỏ có vấn đề!"
"
Đúng rồi!" Lý Chí Thành vỗ đầu, cười nói: "Sao trước đây cha không nghĩ ra! Thì ra là vậy, hèn chi cha thấy Babi và Henry đều có phản ứng lạ, thì ra là nghi ngờ cha! Lúc này cha không thể bán giá gốc được, phải tăng giá!"
"
Không sai, chỉ có tăng giá, mới khiến cho người khác nghĩ, chúng ta muốn kiếm lời thôi, như vậy mới hợp tình hợp lý!" Lý Thiên Vũ gật đầu nói.
"
Thiên Vũ, con phân tích không sai!" Lý Chí Thành đã được giải thích, tâm tình cũng vô cùng sảng khoái, đương nhiên là khen thưởng Lý Thiên Vũ vài câu.
Lý Thiên Giai đứng bên cạnh cảm thấy chẳng đáng, bởi vì những cái mà Lý Thiên Vũ nói, hắn cũng nghĩ d9e61n, chỉ là hắn cho rằng cha đã nghĩ về vấn đề này, nhưng mà hiển nhiên rằng Lý Chí Thành còn chưa nghĩ xa như vậy.
Sau khi thông suốt, Lý Chí Thành cũng không cần lo lắng nhiều, sau khi ăn sáng trong phòng, liền đi ra phòng khách lớn bên ngoài, lúc này bên ngoài có nhiều người đang chơi bài.
Lý Chí Thành đi vào trong phòng, cũng không khiến cho người ta chú ý nhiều, tất cả đang tập trung vào chuyên môn của mình, còn Lý Chí Thành thì tùy tiện tìm một chổ ngồi xuống.
"
Đồng nghiệp, đang chơi bài gì vậy?" Lý Chí Thành nhìn nhìn người da đen bên cạnh mình, hỏi.
"
Black Jack!" Người da đen nhìn thây 1 Lý Chí Thành, biểu tình hơi thay đổi, nhưng mà vẫn trả lời.
"
Lần này ông thu được cái gì?" Lý Chí Thành nhìn thấy người da đen trả lời, tiếp tục hỏi.
Người da đen này hiển nhiên cũng nghe nói về Lý Chí Thành, hơn nữa sáng này còn nghe Henry kể chuyện, cho nên hắn muốn cách xa Lý Chí Thành ra, nhưng mà người này bây giờ đang ngồi bên cạnh, người da đen cũng chỉ đành trả lời có lệ: "
Không thu được gì cả, quyền thủ của tôi quá kém, không thắng được một trận!"
Lý Chí Thành nghe người da đen nói xong, trong lòng khẽ động, không có cả một quặng mỏ sao?
Vậy chẳng phải là đối tượng mình đang tìm kiếm? Vì thế, Lý Chí Thành vội nói ;"
Thật là đáng tiếc!"
"
Đúng vậy!" Người da đen nói xong, chửi một câu: "Mẹ nó, xui quá!" Nói xong liền ném bài trong tay xuống.
"
Trong tay tôi có hai quặng mỏ, không biết ông có hứng thú không?" Lý Chí Thành chuẩn bị chào hàng: "Thật ra, tôi là một thương nhân bình thường, làm vậy chỉ muốn kiếm người hợp ý, bây giờ trong tay tôi có hai quặng mỏ, không biết ông có hứng thú không?"
"
Kiếm người hợp ý?" Người da đen lập lại lời nói của Lý Chí Thành, không hiểu hàm ý bên trong là gì.
"
Đúng vậy, là kiếm người hợp ý!" Lý Chí Thành nói: "Ông chỉ cần cho tôi một cái giá tốt, tôi sẽ chuyển nhượng hai quặng mỏ trong tay ông, thế nào? Cái giá này cũng sẽ không khiến ông ra về tay không!"
"
Ra về tay không? Nếu tôi mà tay không, thì đã đặt vé tàu về nước rồi!" Người da đen bĩu môi nói.
"
Đúng vậy, bây giờ ông có cơ hội như vậy, gặp phải tôi, cái này gọi là kiếm người hợp ý!" Lý Chí Thành cho rằng người da đen đã động tâm, cho nên ra sức giới thiệu.
"
Hahaha" Bỗng nhiên có một tiếng cười vang lên cắt lời nói của hai người.
Lý Chí Thành nhíu mày, thầm nghĩ, là ai mà không có đạo đức công cộng quá vậy? Tuy rằng là chổ công chúng, nhưng mà cũng nên biết giữ lịch sự một chút chứ.
"
Chúng tôi đang nói chính sự, phiền ông nhỏ giọng một chút!" Lý Chí Thành nhìn theo tiếng cười, thì ra là một người da trắng.
"
A, a! Được, được, kiếm người hợp ý tiên sinh!" Mike lộ ra một nụ cười nói : "Tôi biết ông muốn nhanh chóng bán hai quặng mỏ này đi, bởi vì ông đang cần bổ sung tài chính mà!"
"
Bổ sung tài chính cái gì" Lý Chí Thành trừng mắt nhìn Mike, có chút bất mãn vì bị phá rối.
"
Tài chính bên SIngapo của tôi có vấn đề, cho nên tôi phải nhanh chóng bán lấy quặng mỏ ở đây, cầm tiền về bổ sung cho khoảng thiếu hụt bên kia, bây giờ ông thấy người anh em da đen của tôi dễ ăn hiếp, cho nên muốn dụ dỗ, đúng không?" Mike bắt chước theo lời kể của Henry, trêu chọc.
"
Ông!" Lý Chí Thành nhất thời đỏ mặt, không ngờ Henry lại nói cho bọn họ biết chuyện này, điều này làm cho ông ta vô cùng tức giận, tại sao Henry lại làm ra một chuyện vô sỉ như vậy.
"
Tôi làm sao?" Mike cũng không sợ Lý Chí Thành, trong lòng hắn cũng rõ ràng, có một vị đại nhân vật sắp giải quyết Lý Chí Thành, cho nên không cần phải sợ Lý Chí Thành. Cho nên ra sức mà châm chọc: "Ông là đồ ngốc, nghĩ chúng tôi cũng ngốc như ông sao? Cho một cái giá? Ông nghĩ, làm như vậy sẽ khác sao?"
Mặt của Lý Chí Thành đã bị Mike làm cho lúc đỏ lúc xanh rồi, hừ một tiếng, nói: "
Được rồi, tôi thừa nhận, tôi bị kẹt tiền, tôi bán giá gốc ra, các người ai muốn?"
"
Tôi không có hứng thú!" Mike phất tay, đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài.
"
Xin lỗi, tôi cũng không có hứng thú" Người da đen khi nãy cũng đứng lên, hắn ta không muốn bị liên lụy, mặc dù hắn rất muốn quặng mỏ của Lý Chí Thành, nhưng mà hắn cũng rõ ràng, mua rồi không dùng được, còn không bằng không mua.
"
Này, tôi bán rẻ một chút, thế nào?" Lý Chí Thành cắn răng nói.
"
Tôi thật sự không có hứng thú!" Người da đen lắc đầu, sau đó rời đi.
"
Đi thôi, ở đây chán bỏ mẹ ra!" Những người còn lại trong phòng cũng đứng dậy, đi ra ngoài cửa, chỉ còn lại một mình Lý Chí Thành, ngơ ngác ngồi trong phòng.
Lý Chí Thành không rõ, vì sao mọi người đều giống như nhau, đều không có hứng thú với quặng mỏ của mình? Lý Chí Thành thật sự là trợn tròn mắt ra rồi!
Lúc đầu ông ta cho rằng, không lo là không bán được quặng mỏ của mình, nhưng tình huống bây giờ, ông ta bán giá gốc, thậm chí là bán rẻ hơn cũng không ai mua! Những người này rốt cục bị gì vậy, giá rẻ bất ngờ, mà bọn họ không muốn? Chẳng lẽ có người không để cho bọn họ mua?
Nghĩ đến đây, Lý Chí Thành bỗng rùng mình! Có người không để cho bọn họ mua, không sai, nhất định là vậy! Chuyện này, khẳng định là có người giở trò!
Mà người này, chẳng lẽ là Dương Minh? Nghĩ đến đây, thân thể của Lý Chí Thành không khỏi run lên? Chẳng lẽ Dương Minh đã bắt đầu trả thù?
Dương Minh không mình bán những quặng mỏ này cho người khác? Đương nhiên Lý Chí Thành không cho rằng, Dương Minh không cho mình bán đi, là muốn mình tiếp tục kinh doanh.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1173


Báo Lỗi Truyện
Chương 1173/2205