Chương 1171: Tin tưởng lẫn nhau


"Được, ở đây nghỉ ngơi cho tốt đi, chờ sau khi cô khỏi hẳn rồi, chúng ta lên đường" Dương Minh gật đầu, thật ra Dương Minh đã biết đáp án của Victoria từ đầu, đoạn nói chuyện vừa rồi chỉ là hình thức thôi.
Nếu như Victoria không đồng ý, sợ rằng nàng ta đã không đi ra khỏi phòng vệ sinh.
"Tôi không có vấn đề, nghỉ ngơi một chút, ngày mai có thể đi rồi" Victoria nói, còn quơ quơ cánh tay của mình trước mặt Dương Minh, ý bảo mình không có vấn đề gì. Nhưng mà, vận động mạnh làm cho nàng ta khẽ cau mày.
"Miễn cưỡng không có hạnh phúc đâu" Dương Minh nhìn bộ đáng của Victoria bây giờ, có chút buồn cười. Bất luận là bề ngoài của nàng ta lạnh lùng đến mức nào, thì bên trong vẫn chỉ là một đứa con gái.
"Không có, tôi không sao cả" Victoria kiên trì nói.
"Được rồi" Thấy Victoria kiên trì như vậy, Dương Minh cũng không khuyên nữa: "Ngày mốt đi, ngày mai tôi còn phải xử lý một số chuyện riêng"
"Tốt!" Victoria đáp: "Nghỉ ngơi thêm một ngày, hẳn là sẽ không còn vấn đề"
Chuyện riêng của Dương Minh, đương nhiên là chuyện của Lý Chí Thành rồi, Dương Minh dành một ngày để xử lý Lý Chí Thành, một ngày đã đủ rồi.
"Đúng rồi, cái điều khiển từ xa, cô thấy không?" Dương Minh ngẩng đầu lên, nhìn Victoria.
"Thấy rồi" Victoria gật đầu: "Cảm ơn anh"
"Đưa cho tôi" Dương Minh vươn tay ra với Victoria.
"Hả?" Victoria sửng sốt, nhìn Dương Minh không hiểu gì cả, không rõ vì sao Dương Minh lại muốn lấy lại cái điều khiển từ xa.
"Đưa cái điều khiển từ xa cho tôi" Dương Minh lập lại câu nói của mình.
"A. cái này." Victoria do dự, lẽ nào Dương Minh trước đó giả dạng làm người tốt, đến cuối cùng lại không muốn cho mình tự do?
Nói thật, Victoria không muốn giao ra, nhưng mà những lời nói khi nãy của Dương Minh, làm cho nàng vô cùng cảm động, trong tiềm thức tự nhiên cho rằng Dương Minh không phải là loại người trở mặt, bây giờ muốn lấy lại cái điều khiển từ xa nhất định là có lý do.
Cho nên, sau khi do dự xong, Victoria móc cái điều khiển từ xa trong túi ra, đưa đến trước mặt Dương Minh: "Cho anh."
"haha, tại sao cô lại giao ra? Thứ này đối với cô, không phải rất quan trọng sao?" Dương Minh vốn chỉ muốn chọc Victoria một chút thôi, đương nhiên là cũng có ý thử thách ở trong ấy.
Dương Minh muốn nhìn xem Victoria có thật sự muốn đi theo mình hay không. Bởi vì hắn không cho rằng, chỉ với mấy câu nói của mình mà có thể khiến Victoria bán mạng cho mình, cái này tựa hồ không quá thực tế, mà hắn cũng không hy vọng xa vời.
Nhưng mà, Victoria lại giao cái điều khiển từ xa ra, điều này làm cho Dương Minh giật mình. Hắn không ngờ rằng, chỉ với mấy câu nói đơn giản, đã làm cảm động Victoria! Bời vì từ trước đến giờ Victoria chưa từng được người ta tôn trọng, Dương Minh là người đầu tiên nói chuyện lịch sự với nàng nh7 thế, mà Dương Minh lại hứa hẹn sẽ cho nàng tự do, điều này làm cho Victoria nghĩ, đánh cược một lần, cũng rất đáng giá.
Cho dù, Dương Minh có đổi ý, thì nàng cũng đã nhận được một lần tôn trọng, một lần, đối với nàng mà nói, cũng đã đủ rồi. Cho nên, Dương Minh mới lấy cái điều khiển từ xa vô cùng quan trọng với nàng ra.
Nhưng mà, nghe Dương Minh tự nhiên nói như vậy, biểu tình của Victoria lập tức thay đổi, ủy khuất nói: "Không phải là anh muốn sao?"
"Tôi muốn là cô liền giao ra?" Dương Minh rất là thỏa mãn với hành động của Victoria, cũng không cầm lấy cái điều khiển từ xa, mà tiếp tục hỏi.
"Không giao thì thế nào? Nếu đã quyết định theo anh, như vậy thì cái điều khiển này nên nằm trong tay anh" Victoria cũng đã có chút tỉnh ngộ, nhún vai, nói: "Thật ra, cũng không cần thiết, tôi đã nghĩ thông suốt rồi"
"Haha" Dương Minh cầm lấy cái điều khiển từ xa trong tay Victoria, sau đó cười nói : "Thật ra, cái điều khiển từ xa này đã không còn bất kỳ tác dụng nào. có đúng không, bác sĩ Jessi?"
"?" Victoria khó hiểu nhìn Dương Minh, không biết hắn đang muốn nói gì.
"Đúng vậy, Victoria tiểu thư, trong lúc phẫu thuật, tôi đã lấy thiết bị được gắn trong cơ thể của cô ra, giao cho Dương tiên sinh" Bác sĩ Jessi nghe Dương Minh nói xong, vội trả lời.
"Đã lấy ra?" Victoria đầu tiên là sửng sốt, sau đó liền lộ ra biểu tình vui mừng: "Thật sao?"
Bác sĩ Jessi gật đầu khẳng định.
Tất cả, đến quá đột nhiên, quả bom trong cơ thể, đã từng là cơn ác mộng của Victoria, Victoria nằm mơ cũng muốn lấy nó ra khỏi cơ thể của mình, nhưng mà lại không thể nào làm được.
Dưới sự quan sát của Babi và tên Ai Cập, nàng ta hiển nhiên là không thể nào đi giải phẫu lấy ra được, nàng ta cũng không có bất kì cơ hội nào để tiếp xúc với người trong phương diện này, cho nên từ trước đến giờ Victoria chỉ toàn nằm mơ để nghĩ đến điều này, lúc tỉnh dậy, nàng luôn thấy nó là một suy nghĩ không thực tế.
"Tôi nghĩ chúng ta nên có sự tin tưởng lẫn nhau" Dương Minh cười nói: "Mà bây giờ cô lấy cái điều khiển từ xa trả chotoi6, tôi có thể xác định, cô tuyệt đối tin tưởng tôi. Cho nên, tôi đem chuyện đã lấy quả bom ra khỏi người cô, nói cho cô biết"
"Cảm ơn!" Lúc này Victoria đã vô cùng cảm động rồi, nước mắt đã xuất hiện trên khóe mắt, rốt cụ, c không nhịn được, rơi xuống: "Tôi có phải là rất vô dụng không. tôi là một quyền thủ, mà tự nhiên lại khóc. trên lôi đài cũng chưa từng như vậy."
Dương Minh lắc đầu: "Cái này không phải là vô dụng, mà chứng minh rằng, cô đã tìm được bản thân, đã trở thành một người có tình cảm! Tôi mong rằng cô có thể đem hỉ nộ ái ố viết lên trên mặt, chứ không phải là một khuôn mặt lạnh như băng!"
"Tôi sẽ cố gắng!" Victoria cố gắng mỉm cười, nàng nghĩ, quyết định ngày hôm nay của mình, sẽ thay đổi cuộc sống sau này của mình, mình sẽ không còn là một nô lệ nửa, không còn là một quyền thủ bán mạng vì người khác nữa.
Dương Minh và Lý Cường rời khỏi bệnh viện, lúc xuống lầu, Lý Cường giơ ngón cái với Dương Minh: "Dương ca, ngài quả thật là cao thủ thu phục nhân tâm"
"Vậy sao? ' Dương Minh khoát tay nói: "Tôi thừa nhận, hồi nãy là tôi cố ý làm trò trước mặt Victoria, nhưng mà trên thực tế, tôi quả thật có nghĩ như vậy. Làm một người đứng trên kẻ khác, có thể ít nói, nhưng mà những lời anh nói, nhất định phải có giá trị, không nên cứ nói suông mãi. Lời hay có thể thu mua được nhân tâm, nhưng chỉ là lời nói dối, và có thể đánh mất đi nhân tâm"
Lý Cường gật đầu, hắn biết, Dương Minh đang nhắc nhở mình, dặn dò mình sau này nên chú ý điều này.
.
Sáng hôm sau, Lý Chí Thành tìm đến một người quen cũ, Henry.
(Câu số 4: Henry là ai, quen biết với Lý Chí Thành thế nào? Vẫn như cũ nhé ^_^)
Lần này trong buổi đấu giá Henry chỉ kiếm được một quặng mỏ nhỏ, cũng không tính là có đột phá gì, nhưng mà, hắn ta cũng rất thỏa mãn rồi, bởi vì thực lực của hắn vốn yếu, cũng không dám tranh đoạt cái gì với người ta.
"
Ồ? Lý tiên sinh?" Henry nhìn thấy Lý Chí Thành, vô thức lui về hai ba bước, nhưng mà cuối cùng vẫn dừng lại.
Phản ứng của Henry, Lý Chí Thành đương nhiên là thấy, nhưng mà cũng không nghĩ nhiều, còn cho rằng Henry bị mình dọa, cho nên mới có phản ứng này: "
Haha đương nhiên là tôi, đi nào, cùng đến phòng tôi ăn sáng? Tôi kêu Thiên Giai đi mua một ít cháo hoa rồi."
Henry do dự một chút, nhìn bốn phía, phát hiện ra không có ai, nên mới gật đầu nói: "
Được rồi, vậy đến phòng của ông đi"
Henry đương nhiên là đã nghe lời đồn về Lý Chí Thành, cho nên lúc nhìn thấy Lý Chí Thành, vô thức giữ khoảng cách với ông ta, nhưng mà ngại quan hệ trước đây, cho nên mới không có phản ứng mạnh mẽ.
Bây giờ, Lý Chí Thành mời hắn ăn sáng, vốn hắn muốn từ chối, nhưng mà nghe là đến phòng, cũng không phải là đi đến nhà hàng, hơn nữa nghe nói là ăn cháo hoa, cho nên Henry mới miễn cưỡng đáp ứng.
Lý Chí Thành cũng thoáng nhận ra Henry có chổ không thích hợp, nhưng mà cũng không nghĩ nhiều, ông ta bây giờ quan tâm nhất là nhanh chóng bán đi quặng sắt và mỏ vàng trong tay, sau đó rời khỏi địa phương quỷ quái này.
Henry cẩn thận theo Lý Chí Thành về phòng, nhìn thấy không có người, Henry mới thở phào nhẹ nhõm, cũng trở nên nhiệt tình hơn: "
Lý tiên sinh, sao lại khách khí vậy, mới sáng sớm đã mời tôi ăn?"
"
Haha, chúng ta có quan hệ tốt mà" Lý Chí Thành nói dối không trợn mắt, tuy rằng trước đây có quen thuộc với Henry, nhưng mà chỉ là quen thuộc không, còn kém xa" quan hệ tốt" rất nhiều.
"
Haha." Henry cũng không để ý, cười theo Lý Chí Thành.
"
Henry, bây giờ tôi có một chuyện tốt, muốn nói cho ông biết, thế nào, có muốn nghe không?" Lý Chí Thành đóng cửa phòng lại, sau đó ra vẻ thần bí, nói.
"
Chuyện tốt? Là chuyện tốt gì?" Henry sửng sốt, kinh ngạc nhìn Lý Chí Thành.
"
Nếu hai ta không có quan hệ tốt, tôi cũng không nói cho ông biết trước đâu!" Lý Chí Thành thấp giọng nói: "Lần này ông chỉ chiếm được một mỏ than?"
Tuy rằng Henry rất kì quái rằng tại sao Lý Chí Thành lại nói như vậy, nhưng mà vẫn gật đầu: "
Đúng vậy, ông không phải là không biết thực lực của tôi, tôi làm gì có tư cách tranh giành với người khác! Ai mà không muốn kiếm nhiều tiền? Nhưng mà phải xem có vừa sức mình không đã!"
"
Haha, nhưng mà bây giờ tôi đem một cơ hội tốt đến cho ông!" Lý Chí Thành nói: "Nhìn xem ông nắm giữ thế nào!

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #1171


Báo Lỗi Truyện
Chương 1171/2205