Chương 117: May mắn


Tối sau khi về khách sạn, dưới yêu cầu mãnh liệt của Trương Tân, Dương Minh phải cầm hai viên đá mà hắn chọn lúc sáng sang phòng Trương Giải Phóng. Chuẩn bị làm cho Trương Giải Phóng nhìn xem của ai giá trị hơn.
"Khẳng định là của tao" Trương Tân chỉ vào viên ngọc mà mình đã mở ra: "Từ thể tích thì viên của tao đã lớn gấp đôi của mày"
"Không thể nói như vậy, nếu như là phỉ thủy thì chỉ nhỏ như vậy cũng đáng giá trăm vạn" Trương Giải Phóng khoát tay: "Một lạng vàng và hai lạng bạc, con nói cái nào đáng giá hơn? Đạo lý là như vậy"
"Sao có thể mở ra được phỉ thúy chứ" Trương Tân có chút khinh thường.
"không có gì là không thể. May mắn là điều rất khó nói" Trương Giải Phóng lắc đầu: "Như bố này. Năm đó lúc bố và mấy người bạn xuống biển thì bố giàu lên. Nhưng người khác vẫn đang buôn bán nhỏ"
Trương Tân không dám nói gì nữa. Hắn cũng biết ông già khá mê tín, vì vậy thuận theo mà nói: "Đúng ạ. Con không may cho lắm"
"Con trai, con không cần may mắn. Con có ưu thế hơn so với người khác. Con có ông bố tốt. Bố của con mặc dù không phải quá giàu nhưng cũng có mấy ngàn vạn. Con chỉ cần không ăn chơi trác táng, chăm chỉ kinh doanh. Vậy cả đời này con không cần phải lo lắng. bố cũng không muốn con mở rộng, chỉ cần con giữ gìn gia nghiệp là được" Trương Giải Phóng nói.
"Bố, lời này của bố thì con giống như cậu ấm vậy" Trương Tân có chút xấu hổ: "Tương lai nếu có Dương Minh giúp đỡ. Con và Dương Minh cùng hỗ trợ nhau, nhất định sẽ làm cho gia nghiệp của bố càng thêm phát triển"
"Ừm, bố chờ những lời con nói" Trương Giải Phóng cười nói. Lời vừa nãy là làm cho Trương Tân cảm thấy gánh nặng. nhưng có ai không muốn con mình phát triển chứ.
Dương Minh bình tĩnh phá một viên đá ra, lộ ra viên ngọc bên trong. Sau đó ra vẻ thất vọng, thở dài nói: "Không ngờ còn không bằng viên ngọc kém cỏi của mày"
Trương Giải Phóng nhìn thoáng qua, cũng lắc đầu: "Viên ngọc này bán cho thợ thủ công cũng chỉ được mười đồng. chẳng qua không có gì, không phải còn một viên nữa sao. Có khi là một viên phỉ thúy" Trương Giải Phóng an ủi nói.
"Như vậy nhờ lời của chú" Dương Minh cười cười. Hắn cố ý chọn viên đá này để mở ra. Vốn định muốn chuyển đề tài sang thành may mắn, không ngờ Trương Giải Phóng lại nói ra trước.
Đúng vậy, may mắn là một điều rất kỳ diệu. Thậm chí bây giờ có rất nhiều nhà khoa học đang nghiên cứu may mắn như một môn. Mặc dù điều này nghe qua có chút hoang đường nhưng không thể không thừa nhận trong mơ hồ đúng là có may mắn.
Giống như người bình thường khi mua xổ số, có người liên tục trúng thưởng, có người lại không trúng một lần. Mà người trúng giải lại không biết tại sao mình lại trúng thưởng.
Khi đánh bài, thường thường có một người liên tục thắng. từ đầu đến cuối đều thắng là do may mắn, điều này không co ai phản đối.
Những điều này các nhà khoa học không thể giải thích. Cho nên Dương Minh muốn ra tay nhằm vào phương diện này. Cứ như vậy không có ai làm gì được hắn.
"Hắc hắc, Dương Minh. Sao, mày thua rồi chứ? Tao đã nói mà. Đống phế liệu đó có hàng gì tốt chứ. Nhiều chuyên gia đã chọn qua, đâu còn thứ gì tốt cho mày chứ" Trương Tân trêu chọc.
"Mày là sợ tao thật sự tìm được phỉ thúy thì xe của mày sẽ bốc hơi phải không?" Dương Minh nhìn Trương Tân với ánh mắt khinh bỉ.
"A? Sao lại là màu lục?" Dương Minh cố ý giả vờ, chỉ chỉ vào một góc viên ngọc mà mình vừa phá ra.
"Cho chú xem một chút" Trương Giải Phóng sửng sốt, vội vàng cầm lấy viên ngọc trong tay Dương Minh. Hắn nhìn thoáng qua, rất kích động nói: "Dương Minh, đây là phỉ thúy. Cháu biết không. Không ngờ cháu lại tìm được một viên phỉ thúy"
"Cái gì? Phỉ thúy?" Dương Minh giả vờ kinh ngạc, đứng bật dậy: "Chú, chú có nhìn lầm không?"
"Không, sao có thể nhìn lầm được chứ. Chú Trương mặc dù không phải chuyên gia về mặt này nhưng tốt xấu cũng là người trong nghề. Phỉ thúy và ngọc sao có thể không phân biệt rõ ràng chứ. Đây tuyệt đối là một viên phỉ thúy. Dương Minh, thật không ngờ cháu lại may mắn đến thế. Hôm nay tên khách kia tìm được một viên phỉ thúy, chú đã cho rằng rất may mắn. Không ngờ tới cháu chọn đại hai viên đá mà lại có một khối phỉ thúy" Trương Giải Phóng cầm lấy tờ giấy ráp trên tay hắn, mài bóng hộ Dương Minh.
"Bố, đây thật sự là phỉ thúy?" Trương Tân có chút khó hiểu.
"Đứng ở bên cạnh đi. Bố sao có thể lừa con" Trương Giải Phóng tức giận nói: "Nói cho con, lần này Dương Minh thắng. Xe của con bốc hơi rồi"
"A. Không. Bố, bố không phải cho con đi máy bay đó chứ. Vừa nãy còn ở trên trời, trong nháy mắt đã ngã xuống" Trương Tân có chút chán nản.
"Chẳng qua con cũng hứng thú với ngọc, nên thưởng cho con một chiếc" Trương Giải Phóng suy nghĩ rồi nói. Nhưng làm Trương Tân chảy đầy mồ hôi.
"Bố, bố không phải dọa con đó chứ" Trương Tân thở dài một hơi.
"Dương Minh, khối phỉ thúy của cháu không tốt, cũng không to bằng lúc sáng. Nhưng cũng coi như là trung phẩm trong ngọc phỉ thúy. Khối này trực tiếp bán đi có thể được hai mươi vạn" Trương Giải Phóng nói: "Cháu muốn làm thế nào?"
"Cháu cũng không rõ lắm. Chú, chú cảm thấy thế nào?" Dương Minh nghĩ một chút. Mình còn có hai vạn. Số tiền đó dùng để mua đá là đủ rồi. Khối phỉ thúy này tạm thời không biết làm gì.
"Chú nghĩ cháu không nên trực tiếp bán đi. Chú bây giờ lấy thân phận của bề trên đề nghị cháu. Đương nhiên, chú cũng là một thương nhân. Nếu như từ góc độ thương nhân mà nói, hiển nhiên mong cháu bán cho chú. Nhưng chú không thể làm như vậy. Cháu là bạn thân của Trương Tân. Chú dù kiếm tiền cũng không thể nào tính toán trên người cháu. Ý của chú là cháu có thể giao khối phỉ thúy cho chú. Sau đó chú sẽ nhờ xưởng gia công thành các đồ trang sức, sau đó bỏ ra cửa hàng bán. Có thể bán được khoảng tám mươi vạn"
"Như vậy tất cả do chú làm chủ. Cháu chỉ cần nửa số đó" Dương Minh thật ra không tham tài. Hắn sau này còn cần phải nhờ Trương Giải Phóng, cho nên không thể nào quá keo kiệt được.
"Ha ha. Cháu như con chú. Chú sao có thể lấy tiền của cháu chứ" Trương Giải Phóng cười nói: "Nếu như cháu không cần gấp, vậy cứ theo tiêu chuẩn ký gửi, cho chú 10% tiền thủ tục là được"
"Nhưng chú gia công có tiền công không ạ?" Dương Minh cảm thấy Trương Giải Phóng không phải là người chỉ vì lợi, nên mới yên tâm giao viên phỉ thúy cho hắn.
Hơn nữa viên phỉ thúy này đối với Dương Minh mà nói căn bản không đáng gì. Chỉ cần Dương Minh muốn còn có thể tìm ra rất nhiều phỉ thúy từ trong hàng ngàn hàng vạn tảng đá.
"Đó là tiền nhỏ, một ngàn tám trăm đồng" Trương Giải Phóng khoát tay. Không có đường tiêu thụ mới có thể bán phỉ thúy thô sơ đi, nếu không có ai lại ngu như vậy, vứt tiền đi.
"Như vậy cháu đành phiền chú vậy" Dương Minh cảm ơn.
Trương Giải Phóng đã sớm từ trong miệng Trương Tân biết được gia cảnh của Dương Minh. Biết cha mẹ hắn đều là công nhân. Cho nên muốn mượn cơ hội này giúp Dương Minh. Chẳng qua Dương Minh nếu muốn trả tiền thủ tục cũng không sao.
Trương Giải Phóng cũng coi như Dương Minh được khối phỉ thúy là may mắn. Bởi vì dù là chuyên gia kinh nghiệm mấy chục năm cũng không dám cam đoan mình chọn hai viên đá mà có một trong số đó phỉ thúy. Nếu Trương Giải Phóng biết Dương Minh có năng lực thần kỳ này có lẽ đã do dự. Cho dù Dương Minh là bạn thân của con trai mình, nhưng sau này cũng không thể nào giúp hắn không công được.
"Chú Trương, làm thành ngọc bội, có thể cho cháu một khối không?" Dương Minh do dự một chút hỏi.
"đương nhiên có thể, đây vốn là của cháu mà" Trương Giải Phóng cười nói: "Cháu muốn khắc gì lên đó, chú phân phó một chút là được"
Dương Minh gật đầu, hắn quyết định tặng Lam Lăng một món quà. Mình đã X O người ta N lần, ngay cả một món quà cũng chưa tặng, không phải có chút keo kiệt sao.
"Được đó. Dương Minh, mày hơi khom lưng một cái đã nhặt được tám mươi vạn" Trương Tân rất hâm mộ nói: "Mày có phải có bí quyết gì không?"
"Bí quyết chính là cái lưới dù cho chắc chắn đến đâu cũng có cá lọt lưới" Dương Minh cười nói: "Đây là một loại xác suất. Ha ha"
"Cái gì?" Trương Tân sửng sốt.
"Dương Minh nói cũng có lý, nhưng không phải là tất cả. Thực ra đây hoàn toàn có thể vì Dương Minh khá may mắn" Trương Giải Phóng cười nói.

Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Chương #117


Báo Lỗi Truyện
Chương 117/2205